Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 168

Chương 168:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

……………

Đến trận thứ ba, Tần Túc không hề nương tay, giữ nguyên mức tăng thả xuống 4.000 con.

Ban 6: “!!!”

Bọn họ chỉ mong mình hoa mắt ảo giác, chứ thật sự không muốn mở mắt ra nữa.

Kết thúc trận này, cả ban 6 nhìn nhau, cái miệng nhỏ còn chưa kịp kêu đã nghẹn lại.

Tần Túc: “……”

Thoạt nhìn bọn họ vẫn còn sức.

Quả nhiên là người tinh tế, thể lực tốt thật.

Anh chỉ lặng lẽ dùng hành động chứng minh: người Trái Đất tuyệt đối sẽ không nhận thua.

Cùng lúc ấy, giáo viên phụ trách quản lý phòng mô phỏng thực chiến bất chợt phát hiện:

Trong vô số lớp đang sử dụng, ban 6 có số lượng máy bay (phi hành khí) ngụy trang nhiều nhất.

Ước chừng mười ngàn cái.

Trong khi lớp khác chỉ vài trăm đến ngàn, con số này lập tức trở nên dị thường chói mắt.

“Nhiều thế này? Chẳng lẽ số liệu sai?”

Giáo viên quản lý theo bản năng hoài nghi.Lập tức chạy tới phòng mô phỏng thực chiến của ban 6 để xác nhận.

Nhưng đến nơi, cửa đã bị khóa rõ ràng không đủ quyền hạn để tiến vào.

“……”

Để tránh người ngoài quấy nhiễu huấn luyện, lớp trưởng thực sự có quyền hạn.

Nhưng thông thường, hiếm có lớp trưởng nào lại cố ý giới hạn quyền này.

Nghĩ đến lớp trưởng ban 6 chính là Tần Túc, giáo viên quản lý lập tức liền hiểu rõ.

Nếu là Tần Túc người luôn cẩn trọng, bá đạo, mạnh mẽ.

Chắc chắn không cho phép ai can thiệp vào sân huấn luyện mà mình đang khống chế.

Có thể thấy chuyện này cũng là bình thường.

Giáo viên quyết định chờ tan học rồi quay lại kiểm tra.



Trận thứ tư, Tần Túc tăng “đầu tư” lên 6.000 con.

“……”

Học sinh ban 6 hít một hơi lạnh.

Lúc kết thúc trận, chẳng ai mở miệng chỉ có nước mắt lăn dài.

Trận thứ năm, Tần Túc vung tay, thả xuống 8.000 con.

Theo số lượng máy bay ngụy trang tăng lên quá nhiều.Anh không còn chú ý đến từng cá thể rải rác trong sân nữa.

Mà căn cứ theo ID của học sinh, phân chia đều lũ Xích Cánh Trĩ Quạ ngụy trang.

Còn dư thì sẽ “nuôi thả”, tiến hành thao tác quần thể theo diện rộng.

“……”

Giữa sân, học sinh ban 6 điên cuồng ấn huyệt nhân trung.

Bão cát bụi bay mịt mù.

Cả đám nhìn nhau chẳng ai mở miệng. Cầm tay nhay, hai mắt đẫm lệ nhưng vẫn lặng im.

Đừng nhìn bọn họ còn thở, thực ra đã gần như “chết” đến nơi.

Trận thứ sáu, 10.000 con.

Tần Túc: “……”

Đã làm thì làm đến cùng, nửa đường dừng tay tuyệt đối không có khả năng. Lúc này tâm anh còn lạnh hơn cả kẻ ở Đại Nhuận Phát* giết cá mười năm.

(Trích từ truyện: Trước khi xuyên sách hắn đã giết cá mười ba năm ở Đại Nhuận Phát - Hắc Miêu Bạch Miệt Tử)

Ban 6: “……”

Người đã tê dại, khóc cũng không khóc nổi.

Ai nấy đều xác định mình đã mất sạch sức lực lẫn thủ đoạn.Chỉ còn mong trận này nhanh chóng kết thúc.

Nửa giờ đếm ngược rơi xuống những giây cuối cùng, Tần Túc tuyên bố:

“Buổi huấn luyện hôm nay kết thúc.”

Sáu sáu đại thuận, kết thúc hoàn mỹ một điềm đại cát đại lợi.

Hoàn thành tuyệt chiêu “huyền học thực tiễn kết hợp tiểu tips”, Tần Túc âm thầm cầu nguyện:

Cái “nhân” anh gieo hôm nay, mai sau trên chiến trường sẽ nở thành “quả” như ý.

Ban 6: “!”

Âm thanh lạnh lùng của Tần Túc.

Vào giờ phút tuyệt vọng này, với bọn họ chẳng khác nào ‘thiên âm’.

Như được đại xá cả lớp ngã rạp xuống, kể cả Alpha cấp bậc cao như Hạ Mục Chi.

Trời biết đất biết, trong khoảng thời gian này bọn họ bị dày vò thế nào!

Đã kiệt quệ đến mức tưởng như linh hồn có thể mất hút qua khoang miệng.

Trái lại Tần Túc, dù huấn luyện khốc liệt đến thế, chỉ cần bọn họ chưa chết.Tần Túc vẫn dồn ép đến tận cùng.

Anh thì vẫn ung dung, nhẹ nhàng.

“Tần Túc đỉnh thật, từ đầu đến cuối không hề lộ ra chút mệt mỏi nào.”

“Tần Túc quá mạnh, chỉ một góc núi băng thôi đã đủ chúng ta học cả đời chưa chắc lĩnh ngộ được.”

“Đáng giận, so với Tần Túc đúng là tức chết người khác!”

“Tần Túc là thần, cấm phản bác.”



Trong lòng vô số ý niệm trồi lên, học sinh ban 6 chẳng còn sức đứng dậy.Nhưng lại dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn anh.

Tần Túc: “……”

Công đức -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1……

Xung quanh đều là ánh mắt dồn về phía bản thân mình, Tần Túc hơi chột dạ.

Liếc một cái cũng không dám nhìn, trong lòng cuồng gõ mõ A Di Đà Phật.Y đồ níu kéo chút công đức đang điên cuồng -1.

Khán giả đang đọc truyện tranh, nhìn cảnh cả đám học sinh ngã thành hình chữ X trên mặt đất.Khung truyện tràn ngập lời độc thoại, muôn vàn nổi lòng.

【 Ha ha ha ha ha, bọn họ khổ đến thế mà tôi lại cười lăn cười bò.Vừa đấm giường vừa lăn lộn như sâu đo lột xác (bang!) (giường sập) (tiếp tục lăn lộn cười trên đất) 】

【 Cuộc sống à sao lại không giống lớp trưởng khác (đầu chó) 】

【 Túc Bảo đúng là thần (khoanh tay gật gù) 】

【 “Nhận giặc làm cha” 】

【 Cá là khi biết chân tướng, ban 6 chắc chắn lệ nóng doanh tròng 】

【 Rốt cuộc khi nào ban 6 mới nhận ra: bên Tần Túc, mới là bão tố.kkkkk (cười chết mất)】

【 Không ngờ, những gian khổ trước mắt của bọn họ không chỉ do Tần Túc tạo nên.Mà còn là do Tần Túc mang đến 】