Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 174

Chương 174:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

......

“Khoan đã, khoan đã! Đây mới là trọng điểm à?”

Tô Chương Hoa cau mặt, biểu cảm vặn vẹo.

Vừa rồi ban 6 vốn miệng không nói một lời.Vậy mà nhắc đến vấn đề Tần Túc “thuộc về ai”, lại như bị giẫm trúng đuôi bật cao ba mét.

“Đây mới là trọng điểm! Tần Túc là người của ban 6 chúng tôi.Không cần bàn cãi, tuyệt đối không được nhập nhằng!”

Sophia nghiêm giọng, chính nghĩa đầy mình.

“Ờ.”

Laris lớp trưởng ban 18 cười nhạt, còn cố ý châm chọc:

“Nhưng hình như Tần Túc lại chẳng mấy hài lòng với biểu hiện của các cậu thì phải.”

Ban (6): “......”

Đúng là vả mặt.

Để mọi người chịu buông tha cho ban mình, Hạ Mục Chi thầm thở dài.

Bèn kể lại ngắn gọn những gì đã xảy ra trong phòng mô phỏng thực chiến, cho các học sinh ban khác đang tò mò nghe.

“......”

Mười phút trôi qua, sau khi nghe xong.Các ban khác tất cả rơi vào im lặng.

Nghe kỹ mới thấy, đừng nói ban 6, đến tất cả bọn họ nếu rơi vào tình cảnh đó cũng chẳng có cửa chống đỡ……

Nhưng đây là “đòn sát thủ” do chính Tần Túc ra tay mà!

Ai mà không rùng mình chứ?

“Lùi một vạn bước mà nói…… thôi, đó là Tần Túc. Không cần lùi bước nào cả, rõ ràng vấn đề nằm ở các cậu.”

“Phải rồi, Tần Túc vẫn luôn mạnh như vậy. Các cậu nên tự tìm nguyên nhân từ bản thân. Từ lúc nhập học tới nay, cùng chung một ban với Tần Túc.Có thực sự lấy Tần Túc làm chuẩn mà phấn đấu chưa?”

“Nếu đổi lại là bọn tôi, chắc chắn sẽ nỗ lực hết sức.”

Mọi người giọng điệu khách khí nói.

“Ăn chơi nhiều quá thì có.” Khâu Vĩnh Ngôn bồi thêm một nhát.

Ban 6 có người lập tức khó chịu.

Raymond nhìn thẳng Khâu Vĩnh Ngôn, chọc đúng chỗ đau:

“À ban các cậu lớp trưởng là Hạ Ôn Viễn nhỉ? Chậc chậc…… tôi cũng chẳng muốn nói gì thêm.”

Khâu Vĩnh Ngôn nghẹn họng, chưa kịp đáp lại thì bên ban 7 đã bật dậy phản bác:

“Cậu ta mới không……”

Ban 6 vội chen vào, bực dọc như muốn vỡ tung:

“Chính là lớp trưởng của các người, lớp trưởng của các người, lớp trưởng của các người ……”

“A a a đã nói cậu ta không……”

“Lớp trưởng của các người, lớp trưởng của các người, lớp trưởng của ……”

......

Ban 6 cãi nhau ầm ĩ với ban 7, các ban còn lại vừa hả hê xem náo nhiệt vừa góp lời.

Không khí càng thêm rối loạn.

【 MVP của ván này: 《lớp trưởng của các người》】

【 Mức độ ghét bỏ Hạ Ôn Viễn tràn cả màn hình 】

【 Chỉ cần cái tên Hạ Ôn Viễn xuất hiện.Lập tức cả 118 ban lao vào đánh nhau (đầu chó) 】

【 Ôn thần: Ba chữ thôi đủ khiến ‘thiên hạ’ hỗn loạn 】

【 Thật sự mất mặt 】

【 Loạn như nồi cháo heo 】

【 Nào nào, nhân lúc còn nóng thì thêm ít dầu cho cháy lên đi 】

………….

Khi trên diễn đàn Trường quân đội số 4 bùng nổ một bài đăng với tiêu đề “Lớp trưởng của các người”.

Thì Hạ Ôn Viễn nhân vật chính trong đó, lại đang đứng trước mặt Nguyễn Thành Diệp.

Tận mắt chứng kiến người đàn ông từng một thời nổi danh, trong giai đoạn kiêu ngạo nhất đã xâm lấn vô số tinh cầu.

Giờ đây lại quỳ gối trơ trọi trong căn phòng trống, đáy mắt Hạ Ôn Viễn rõ ràng hiện lên một tia thất vọng.

Quá đỗi bình thường, còn tầm thường hơn rất nhiều so với tưởng tượng trước đây của cậu ta.

Ngày đó trên quảng trường, Nguyễn Thành Diệp mang mặt nạ trắng, phát sóng trực tiếp cảnh Sisyatto khiến gần hai ngàn người tử vong.

Hình ảnh ấy k*ch th*ch đến mức khiến Hạ Ôn Viễn toàn thân run rẩy.Lập tức tôn sùng Nguyễn Thành Diệp như một thần tượng.

Chính chiếc mặt nạ trắng đó đã gia tăng cho Nguyễn Thành Diệp ít nhất thêm chín phần ma mị.

Đến lúc gỡ mặt nạ xuống, trước mắt chỉ còn là một người đàn ông bình thường, trông thì tràn trề khí thế nhưng đã sớm lộ dấu hiệu già nua.

“Chậc.”

Hạ Ôn Viễn cười khinh bỉ một tiếng.

Khi Hạ Ôn Viễn vừa bước vào đánh giá hắn ta.

Nguyễn Thành Diệp cũng lập tức đảo mắt quan sát Hạ Ôn Viễn từ trên xuống dưới.

Vóc dáng gầy yếu.Sau cổ dùng miếng dán ngăn cách tin tức tố dành cho Omega.

Điển hình vóc dáng Omega trong thế giới này.Hoàn toàn không phải kiểu người Địa Cầu mà hắn ta muốn tìm.

Phán đoán ra kết quả, Nguyễn Thành Diệp liếc mắt khinh thường, vẻ mặt bực bội thu hồi tầm nhìn.

Thần sắc Hạ Ôn Viễn không đổi.

Cậu ta áp sát vào thân thể đang mặc bộ đồ tù nhân cùng chiếc vòng màu bạc trên cổ Nguyễn Thành Diệp, đưa tay che miệng mình thấp giọng nói:

“Nghe nói ông đang tìm một người cũng từ Địa Cầu đến?”

Trong phòng không có camera.Để phòng ngừa vạn nhất, Hạ Ôn Viễn vẫn che kín động tác môi của mình.

Nghe được lời này, ánh mắt Nguyễn Thành Diệp lập tức biến đổi.

Con ngươi trợn tròn nhìn chằm chằm vào Hạ Ôn Viễn. Hắn ta kịch liệt giãy giụa muốn đứng lên.

Nhưng lại bị bộ đồ phạm nhân cùng chiếc vòng trên cổ cưỡng chế, giữ nguyên tư thế quỳ.Không thể nhúc nhích.