Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 180
Chương 180:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
………………….
【 Ma quỷ hiện thân rồi 】
【 Ban 6 đời trước không biết tạo nghiệt gì, đời này mới phải gặp lớp trưởng Tần Túc.Ác ma tâm lý vặn vẹo này. Có thời gian b**n th**, sao không dành để sửa mình đi? 】
【 ?! Mày mới tâm lý vặn vẹo đó! 】
Tần Túc: “……”
Xin lỗi.Anh có tiết tấu của riêng mình, tuyệt đối không thay đổi.
Trong thực chiến, Trùng tộc sẽ chẳng bao giờ tốt bụng nhắc nhở rằng chúng thuộc chủng loại nào.
Càng không cho nhân loại biết trước chúng sẽ tấn công từ góc nào.
Anh chỉ đơn giản mô phỏng đúng trạng thái của Trùng tộc mà thôi. Vậy thì anh sai ở đâu?
Đương nhiên là không sai.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Để tránh bị tập thể chỉ trích mà làm sụp đổ hình tượng mạnh mẽ.
Ngay sau khi trận đấu vừa mở màn, Tần Túc đã ngụy trang thành Trùng Vương, bất ngờ chui lên từ dưới đất.
Với góc độ xảo quyệt mà người thường không thể đoán được, anh “nuốt trọn” toàn bộ bạn học trong một lần.
Thành công khiến các bạn học, mỗi lần nhìn thấy anh ngụy trang trong sa mạc, còn chưa kịp kêu thì đã trợn tròn mắt, quay đầu bỏ chạy.
Tần Túc: “……”
Quả nhiên luyện tập gấp đôi có hiệu quả, “giết gà dọa khỉ” cũng hữu dụng.
Thật đáng mừng, hôm nay anh đã thành công giữ vững hình tượng đại lão.
Nửa giờ sau, khi sức cùng lực kiệt học sinh ban 6 phát hiện.
Trong giao diện tổng kết, mỗi người đều từng bị lớp trưởng ngụy trang thành Trùng Vương g**t ch*t ít nhất một lần.
Ban 6: “……”
Lần đầu tiên bọn họ không còn mong muốn sự “bình đẳng” nữa.
Cái gì mà “rửa mối nhục xưa”?
Đó là cái gì?
Không biết, hoàn toàn không biết!
Chiều sáu giờ, khi tiết học mô phỏng thực chiến kết thúc.Các ban khác lại nhìn thấy ban 6 uể oải bước ra.Lập tức bật cười chế nhạo.
Nếu là trước đây, ban 6 còn có sức mà phản bác đôi ba câu, nhưng hiện tại toàn bộ tinh lực đều bị trận mô phỏng thực chiến ép khô.
Đến sức để giãy giụa cũng chẳng còn.
Ngày hôm sau, khi thấy tin tức từ làn đạn bình luận rằng ban 6 đã “sống lại đầy máu”, lại tiếp tục “trộm” sau lưng anh để tập luyện thêm.
Tần Túc: “……”
Mệnh khổ.
Mệt mỏi. Nếu không thì mắng anh đi, đừng luyện nữa! Anh sợ rồi.
Trong suốt một thời gian dài, học sinh khoá 26 hoặc là đang tập thêm, hoặc là trên đường đi tập thêm.
Trình độ chăm chỉ này khiến học sinh các Trường quân đội khác phải trố mắt kinh ngạc.
Điều khiến ban 6 tuyệt vọng nhất chính là: sau mỗi lần luyện tập thêm, bọn họ tự cho rằng mình đã tiến bộ đôi chút.
Nhưng mà trong mỗi một lần mô phỏng thực chiến tiếp theo, lại bị lớp trưởng dùng thủ đoạn máu lạnh vô tình, khiến họ phải trả giá bằng “sinh mệnh” cho sự ngây thơ của mình.
Tin tốt là, sau khi trải qua đủ loại mô phỏng thực chiến với Trùng tộc và khí hậu khác nhau của Tần Túc.
Hiện tại vừa nhìn thấy bờ cát, bọn họ cũng không dám thả lỏng dù chỉ một giây, toàn thân căng thẳng cảnh giác đến 120 phần.
Thể chất và tâm lý của cả lớp đều được nâng lên rõ rệt.
Tin xấu là, giờ đây chỉ cần nhìn thấy lớp trưởng, bọn họ đã không kìm được mà run rẩy theo phản xạ sinh lý.
Tần Túc: “……”
Thấy các bạn học vừa run rẩy vừa bị anh nhìn chăm chú, Tần Túc nghẹn lời.
Mỗi lần thấy bọn họ luyện tập thêm, toàn thân anh đều gào thét đau đớn.
Trong khi bọn họ còn có thể tự do vung tay vung chân để phát tiết “cảm xúc”. Thân thể anh thì không có nổi cái tự do đó.
Mỗi người bọn họ, cuối cùng đều tìm thấy “báo ứng” của chính mình.
Trong thế giới truyện tranh nếm đủ “báo ứng”.
Khi trở lại hiện thực, lại chờ kết quả kiểm tra.Tần Túc nằm dài trên sofa, cả người tỏa ra hơi thở “sống không còn gì luyến tiếc”.
Khương Thành gõ cửa, được Tần Túc cho phép mới tiến vào. Nhìn thấy Tần Túc nằm bẹp, mệt mỏi đến không thể ngồi dậy, hiếm hoi lộ ra dáng vẻ kiệt quệ.
Khương Thành ngẩn ra một lúc, rồi cúi mắt nhìn tập báo cáo kiểm tra còn nóng trên tay, muốn nói rồi lại thôi.
Trước mặt Khương Thành, Tần Túc vốn bị huấn luyện trong thế giới truyện tranh hành hạ đến mức cạn sạch sức lực.
Chẳng còn tâm tư để giữ thể diện, chỉ nằm im, không muốn nhúc nhích.
Một lúc lâu không nghe thấy tiếng Khương Thành.Tần Túc như có cảm giác, chống người ngồi dậy.
Tầm mắt dừng trên tập báo cáo kiểm tra dày cộp, giọng điệu mạnh mẽ:
“Đưa cho tôi.”.
