Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 182
Chương 182:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
………
Mới nhập học, Hạ Ôn Viễn gần như lúc nào cũng cười tủm tỉm với mọi người, bày ra bộ dáng dễ tính.
Ai cũng có thể trò chuyện vài câu. Nhưng sau lưng lại thường lộ ra vẻ chán ghét.
Diễn rốt cuộc vẫn là diễn. Sau một lần thực chiến, cộng thêm việc lúc chọn lớp trưởng Hạ Ôn Viễn chơi trò mèo vờn chuột.
Mọi người đã có phần hiểu rõ tính cách thật của cậu ta.
Bên cạnh Hạ Ôn Viễn, ngoài một vài người có bối cảnh nhà họ Tuyên.Hoặc muốn leo lên quan hệ với Tuyên gia.Thì hầu như không còn ai.
Lại thêm việc trong ban 7, không ít người đối với cậu ta chỉ bằng mặt không bằng lòng.
Trong lòng khó chịu, chẳng muốn để tâm ứng phó. Vì thế bên người gần như không có ai, thường xuyên cô đơn lẻ bóng.
Điều này lại cho anh cơ hội ra tay vô cùng thuận lợi…
Anh ở những khoảng thời gian khác nhau, đặt “tuyến thể” ở những con đường mà Hạ Ôn Viễn nhất định sẽ đi ngang qua.
Vừa âm thầm quan sát thần thái của cậu ta, vừa ghi chép lại.
Mấy ngày liên tiếp, thân thể Hạ Ôn Viễn mỗi ngày đều xuất hiện mức độ khó chịu khác nhau.
Cậu ta im lặng chịu đựng, còn tưởng rằng cơ thể mình gặp phải vấn đề gì.Nên sắp xếp số lần kiểm tra không hề ít hơn anh.
Báo cáo kiểm tra thân thể của Hạ Ôn Viễn cũng tương tự như của anh.
Đối với việc sử dụng “tuyến thể Trùng tộc” và những ảnh hưởng phát sinh từ đó.Đồng dạng có giá trị tham khảo.
Trước mắt anh vẫn còn ở thế giới hiện thực.
Tạm thời chưa lấy được báo cáo kiểm tra thân thể của Hạ Ôn Viễn.
Tần Túc cầm lấy di động trên bàn, mở khóa vào xem truyện tranh 《Truyền Thuyết Tinh Tế》.
Truyện tranh này miễn phí, đổi mới với tần suất cực cao.
Gần như mỗi khoảnh khắc đều có hình ảnh mới. Nét vẽ đẹp, cốt truyện rời rạc, bao quát diện rộng.
Lượng nội dung nhiều đảm bảo no đủ.Thậm chí còn cung cấp cả chức năng tìm kiếm “cốt truyện cá nhân”.
Anh không định phải lục tìm trong đống nội dung ngổn ngang để kiếm cốt truyện liên quan đến Hạ Ôn Viễn.
Nên lười nhác nhập thẳng ba chữ “Hạ Ôn Viễn” vào khung tìm kiếm.
Cốt truyện được sắp xếp lại theo thứ tự thời gian, Tần Túc chọn phần mới nhất để xem.
“Hắt xì……”
Cùng lúc đó, trong thế giới truyện tranh, Hạ Ôn Viễn mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình.
Ai mà sáng mắt nhìn cũng biết không phải kích cỡ hay phong cách của cậu ta.
Hạ Ôn Viễn vừa hắt xì một cái, nhíu mày thần sắc âm trầm:
“Ai lại đang mắng mình?”
Không trách Hạ Ôn Viễn nghĩ như vậy.Dạo này thường xuyên nghe thấy sau lưng có người thì thầm gọi tên cậu ta.
Điều khiến cậu ta càng bực bội chính là không hiểu vì sao, gần một tháng nay, cơ thể liên tục xuất hiện cảm giác áp lực khó chịu với mức độ khác nhau.
Thậm chí thở cũng không nổi.
Vậy mà mỗi lần đi kiểm tra, kết quả lại chẳng phát hiện ra điều gì.
Bác sĩ nói thân thể hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng cứ mỗi khi cảm nhận được áp lực, đưa mắt nhìn quanh thì không hề thấy bóng người nào.
Khiến Hạ Ôn Viễn không thể không nghi ngờ, khả năng có người đang âm thầm hãm hại mình.
Cái loại cảm giác rõ ràng ngứa ngáy đến mức muốn chết.
Nhưng lại chẳng tìm được chỗ ngứa, làm cho trạng thái của cậu ta vô cùng tệ hại.
Chỉ khi sau giờ học được ra sân huấn luyện, đứng nhìn bóng dáng đẹp trai của Hạ Mục Chi.
Hạ Ôn Viễn mới tạm thời giảm bớt phần nào nôn nóng và bất an trong lòng.
【Một mỹ nhân ốm yếu】
【 Chính là thích loại vừa yếu đuối vừa mang chút trà khí.Lại dám làm mọi thứ điên loạn cả lên, khiến tôi mê muội đến hóa ngốc 】
【 Ai hiểu bảo bối rõ ràng âm u vặn vẹo.Lại còn tìm mọi cách lén lấy quần áo của nam chính. Giống như ở nhà trộm được bảo vật】(Edit: b**n th**)
【 Đọc một loạt xong, tôi thấy bảo bối cũng quá lớn mật rồi.Ỷ vào người khác không thể vào ký túc xá của mình.Liền quang minh chính đại để lại ly uống nước, dao nĩa, đũa... của Hạ Mục Chi ở trong ký túc.Tự nhiên, bỗng cảm thấy Hạ Mục Chi thật sự không xứng với tình yêu thâm trầm này của bảo bối 】
【 ? Đây chẳng phải b**n th** là gì 】
【 Lăn lăn lăn, mở to mắt chó ra mà nhìn.Đây là bảo bối tuyệt mỹ của chúng tôi.Muốn chửi thì đi chỗ khác chửi 】
……
Tần Túc: “............”
Vì tốc độ đọc của anh quá nhanh, đến khi anh phản ứng lại thì đã không kịp.
Ánh mắt Tần Túc dừng lại ở phần giao diện bình luận cùng hình ảnh truyện tranh.
Trên người Hạ Ôn Viễn khoác bộ áo tắm dài màu đen rộng thùng thình, anh nhíu mày.
Trời ơi!! Mắt của anh! (Edit: Túc Bảo cứuuu)
Tần Túc không dám tưởng tượng.Nếu Hạ Mục Chi biết chuyện này, gương mặt cậu ta sẽ có biểu tình thế nào?
Trong thoáng chốc cảm giác rùng mình.Tần Túc liền xóa bỏ ba chữ “Hạ Ôn Viễn”.
