Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 186

Chương 186:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 68:

Anh có mồi nhử thì càng tốt.

Phần không gian còn lại, cần tận dụng để từ Trường quân sự số 4 mang thêm nhiều vũ khí nhất có thể.

Trong lúc nói Tần Túc đã đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chủ nhiệm lớp.

Lấy danh nghĩa lớp trưởng đưa ra yêu cầu:

“Chủ nhiệm Trương, em muốn dùng toàn bộ không gian vốn dành cho sinh vật sống, để chất đầy vũ khí.”

Trương Minh Lãng vừa nghe xong.Ngay sau đó đã thấy trên quang não hiện lên văn kiện từ Tần Túc gửi đến.

Quảng não mở ra xem, thì là một danh sách các loại vũ khí. Điều khiến ông nghẹn lời không phải ở nội dung danh sách.

Mà là cách Tần Túc sắp xếp: từng loại vũ khí đều được ghi rõ, kèm hình mẫu minh họa.Chi tiết đến mức ai nhìn vào cũng có thể hiểu ngay.

Trương Minh Lãng: “……”

Tần Túc chưa bao giờ hành động mà không có chuẩn bị. Luôn nhìn xa trông rộng, tính toán đến cả việc bố trí vũ khí trên phi thuyền.

Một kế hoạch nghiêm mật hoàn chỉnh.

Tâm tư sâu xa kín đáo khiến người khác rùng mình.

“ Có thể thì có thể.”

Trương Minh Lãng lập tức chuyển danh sách này cho đội ngũ phụ trách kiểm tra phi thuyền trước.

Dặn họ làm theo chỉ thị. Trong lòng ông không khỏi thầm may mắn.

Vì Tần Túc tuổi còn trẻ, lòng nhiệt huyết vẫn đặt hết vào việc đối phó Trùng tộc.Không trở thành một người mưu quyền hay công khai đối đầu với Liên Bang.

Nếu không sợ rằng đã sớm nổi lên ‘phong ba máu lửa’.

Ngay cả sự kiện ở Viterta, vốn dĩ lỗi ở thầy trò bọn họ.Nhưng suốt hơn một tháng qua, thái độ Tần Túc đối với ông vẫn không hề thay đổi.

Điều này cho thấy, ít nhất ở thời điểm hiện tại, cả Tần Túc lẫn Tần gia vẫn chưa có ý định đối nghịch với Liên Bang.

Sắp xếp lại những dòng cảm xúc phức tạp, Trương Minh Lãng vẫn không kiềm được mà nhắc lại:

“Tần Túc, nếu Abia đom đóm không tự phát nổ .Vũ khí của chúng ta căn bản không thể xuyên thủng thân thể nó.”

Loài Trùng này quỷ quyệt vô cùng. Không có sinh vật sống làm mồi nhử để ép nó tự phát nổ.

Thì cho dù chất chồng bao nhiêu vũ khí, tất cả cũng chỉ là đống sắt vụn vô dụng.

Chẳng lẽ Tần Túc muốn giữ những vũ khí này làm của riêng?

Cũng quá nực cười, Tần gia thiếu gì chứ? Vì sao Tần Túc lại nhắm vào mấy thứ tầm thường này?

Nếu Tần Túc đã đưa ra yêu cầu, hẳn là Tần Túc có lý do.

“Em biết.” Tần Túc đáp.

Nhân lúc chất thêm vũ khí lên phi thuyền.Tần Túc bí mật mang theo một ít hàng lậu.Bổ sung những loại vũ khí lần trước vì “nhận lỗi” mà chưa có.

Trước lời nhắc nhở xuất phát từ sự lo lắng của giáo viên chủ nhiệm.Trong lòng Tần Túc lặng lẽ thở phào, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Đến lúc chiến đấu hỗn loạn, có dùng được hay không thì ai mà biết trước được?

Cứ xem như phần “nhận lỗi” này để bù lại những tổn thất anh đã bỏ ra trong lần thực chiến này đi. Tranh thủ cho bản thân một chút hồi phục.

Những gì cần nói đều đã nói, Tần Túc cũng tỏ vẻ mình đã hiểu. Không thể ngăn cản, Trương Minh Lãng chỉ có thể gật đầu:

“Chính em trong lòng hiểu rõ là được.”

Nói xong, ông nhìn về phía các học sinh khác trong lớp:

“Nếu đã vậy thì hãy nghỉ ngơi cho tốt.Thầy chờ các em thắng lợi trở về.”

“Được ạ!”

“Có lớp trưởng ở đây.Thầy cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm!”

“Đúng vậy ha ha ha……”

……

Mặc dù bọn họ không hiểu rõ, vì sao Tần Túc lại đổi không gian chứa sinh vật sống thành vũ khí.

Nhưng đã là quyết định của Tần Túc, thì còn phải lo lắng làm gì?

Đám thiếu niên mang trong mình tình cảm chân thành, đầy nhiệt huyết.

Không một ai vì những buổi huấn luyện ma quỷ của Tần Túc mà sinh ra bất mãn.

Ngược lại, mỗi khi không làm tốt, bọn họ chỉ tự trách mình chưa đủ cố gắng.Chứ chưa từng oán hận sự nghiêm khắc lạnh lùng của anh.

Tần Túc trong lòng xúc động khó tả.

【 Hiện tại tự tin như vậy, sau này thì sao? Nói thật, các người không thấy lo lắng à? 】

【 Đương nhiên chỉ càng kiêu ngạo hơn 】

【 Lo cái gì, cùng lắm chơi quá trớn thì cậu ta quay đầu biến mất bằng công nghệ ngay cả Liên Bang cũng không phát hiện được. Cuối cùng chịu khổ cũng chỉ là đám ‘bia đỡ đạn’ (pháo hôi) này thôi 】

【 ? Bịa đặt cũng phải có cơ sở đi chứ. Khi nào thì “Đại lão” như Tần Túc bỏ mặc mọi người? 】

【 Tần · câu cá lão · Túc, lại câu đến mức tôi cũng hóa thành “cá mắc câu”. Thật muốn chui vào đầu Túc Bảo mà nhìn.Không biết bên trong còn bao nhiêu bất ngờ tôi chưa thấy 】