Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 192
Chương 192:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Dù đã hơn một tháng nghiên cứu, số lượng tuyến thể trong tay anh không ít.Lại còn được cải tiến bằng kỹ thuật của thế giới hiện thực.
Tăng độ dày và uy lực khi phóng thích, nhưng đáng tiếc chúng vẫn chỉ là loại dùng một lần. Bùng nổ mạnh nhưng quá ngắn ngủi.
So với tuyến thể của một người Tinh tế cấp A trở lên thì kém xa về “chất lượng”.
Tuyệt đối không thể để lộ trước mặt người Tinh tế được.
Tuy nhiên nếu dùng chúng đúng như trong kế hoạch.Chúng vẫn đủ để hù dọa Trùng tộc, tạo ra uy h**p ngắn ngủi.
Nhờ đó “ngăn cản” được bầy Trùng vây quyét lần này.
Anh dán từng tuyến thể lên người kết nối trực tiếp với quang não.
Khi cần chỉ khẽ động ý niệm, lớp kim châm siêu mảnh sẽ đâm xuyên da thịt.Giải phóng lượng tin tức tố đã được nén chặt bằng kỹ thuật cải tiến.
Sau một quãng thời gian dài, chuyến quá độ kết thúc.
Nhờ luyện tập không ngừng, Tần Túc đã có thể đứng vững mà không cần cố định vào ghế.
Ngay cả trong quá độ cũng vẫn giữ được tư thế thẳng tắp, ổn định.Trông như một thói quen thuần thục, không còn lảo đảo ngã nghiêng như trước.
Phi thuyền tiến vào điểm quá độ Lilsenia 1698, hạ xuống ổn định trên bệ đáp.
Khác với Viterta nơi bệ quá độ dùng phương pháp “vật lý” chống đỡ.
Thì ở Lilsenia, thứ duy nhất không thiếu chính là tiền. Tại đây, các bệ quá độ đều dùng năng lượng để duy trì.
Cao lơ lửng trên không trung, tránh xa bề mặt tinh cầu nóng bỏng khắc nghiệt, vốn không thể sinh tồn.
Cửa khoang mở ra, học sinh ban 6 đồng loạt đứng lên. Người thì giống như Hạ Mục Chi, chỉnh tề đội mũ giáp, kích hoạt trang phục tác chiến.
Người thì ôm mũ giáp, đứng thẳng đợi lệnh.
Mọi người đều toát ra khí chất đã qua huấn luyện nghiêm khắc, ánh mắt kiên định nhìn về hướng khoang điều khiển.
Mọi người chờ đợi lớp trưởng Tần Túc xuất hiện trong vai trò chỉ huy.
Lần này không còn giống như lần thực chiến đầu tiên.Tốp năm, tốp ba kéo nhau đi khắp nơi, tụm năm tụm bảy quan sát phi thuyền.
Sau khi điều khiển phi thuyền hạ cánh ổn định, Tần Túc đội mũ giáp, kích hoạt trang phục tác chiến trên người.
Kiểm soát thời gian thật chuẩn, anh dùng quyền hạn quan sát toàn bộ phi thuyền.
Thấy các bạn học đã đứng lên tập hợp xong.Rồi mới mở khoang cửa.
Dưới ánh mắt dõi theo của cả lớp, Tần Túc bước đi trầm ổn qua hành lang dài.
Cách mọi người chỉ còn ba bước, anh dừng lại tầm mắt lướt qua toàn bộ bạn học.
【 Đôi chân này, vòng eo này, bờ vai này… chậc chậc, chỉ cần nhìn dáng người cũng biết là Túc Bảo, chiến giáp mới chất ngầu quá! 】
【 Bộ màu bạc này đẹp quá, nhìn mà choáng luôn! 】
【 Sao không phải màu đen? 】
【 Màu đen hút nhiệt, muốn chết hết hả? (bushi) 】
……
Chức năng “đếm số” của quang não thật sự hữu dụng. Chỉ một cái liếc mắt, Tần Túc đã biết trong số 499 người thì có 129 người không đội mũ giáp.
Tần Túc: “……”
Không phải là bọn họ chưa nghe giảng về lý thuyết nơi Trùng tộc làm tổ.Mà là quá tự tin vào bản thân.
Dựa vào từng loại Trùng tộc, khí hậu tinh cầu, đặc điểm ổ của chúng… mà trang phục tác chiến sử dụng sẽ khác nhau.
Ví dụ như khi đối mặt với Tu Vẫn Thụ Cừu, ngoài khả năng chống chịu thương tổn nhất định, trang phục tác chiến còn có tính năng chống nước.
Người không biết bơi.Chỉ cần mặc đồ tác chiến vào, rơi xuống nước cũng sẽ không chìm đến chết đuối.
Lần này, đồ tác chiến ngoài khả năng phòng ngự và hỗ trợ chiến đấu.
Điểm đáng ca ngợi nhất chính là tự động tuần hoàn khí lạnh, giúp chống chịu nhiệt độ khắc nghiệt.
Từ điểm quá độ Lilsenia 1698 sang 1699, không một phương tiện giao thông nào có thể đi lại.Ngoài trừ phi thuyền mang theo chiến hạm.
Chỉ cần khoảng hai giờ bay là tới nơi.
Điểm quá độ 1699 nằm gần khu vực Abia đom đóm có thể tự phát nổ.
Trùng tộc sống quanh hai điểm này có đặc điểm chung là khả năng chịu nóng cực cao.
Nhiệt độ khu vực bên ngoài thường lên đến 60°C, vượt xa giới hạn mà làn da con người có thể chịu đựng.
Ánh mắt Tần Túc quét qua những người chưa đội mũ giáp, chưa kích hoạt đồ tác chiến. Với chuyện nhỏ thế này, anh không định nhắc nhở.
Người dạy nhiều sẽ bị coi là lắm lời. Thà để thực tế dạy họ một bài học, ấn tượng mới sâu đậm.
Antony và nhóm chưa đeo mũ giáp bị ánh nhìn lạnh băng của Tần Túc lướt qua.Cơ thể căng cứng, trong lòng khó hiểu.
Đông người thế này, sao lớp trưởng lại cố tình nhìn bọn mình?
Không đợi đám người Antony suy nghĩ cẩn thận.Ánh mắt lạnh lẽo kia đã thu lại.
Ngay sau đó, giọng nói của Tần Túc vang lên trong kênh thông tin:
“Đi.”
Mệnh lệnh ngắn gọn dứt khoát .
Trải qua hơn một tháng huấn luyện, cả lớp đã hình thành phản xạ có điều kiện.
Trong nháy mắt hàng ngũ tự động tách ra, để Tần Túc bước thẳng ra giữa, dẫn đầu đi ra khỏi khoang.
Ngay phía sau Tần Túc, ban 6 xếp thành hàng ngũ chỉnh tề bước theo.
