Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 35
Chương 35:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
………………………
Hai tay đồng thời bóp cò, thuốc ức chế được b*n r* từ nòng súng, chỉ phát ra một âm thanh "xì" cực nhỏ.
Một Alpha và một Omega đang hoảng loạn lập tức bị thuốc tác động cả hai cơ thể cùng lúc mềm nhũn, ngã gục xuống đất.
Tiếng động vừa rồi khiến nhóm học sinh đang trong trạng thái hỗn loạn lập tức chuyển dời sự chú ý.
Không ai ngờ, người đầu tiên lấy được thuốc ức chế và tiêm cho các Alpha, Omega lại chính là Tần Túc.
Người mà trước đó rõ ràng còn chẳng buồn quay đầu lại, như thể đã rời khỏi hiện trường một cách dứt khoát
.
Nhưng Tần Túc hoàn toàn làm ngơ trước những ánh mắt đang dán vào mình.
Hai tay đồng thời siết cò phát này nối tiếp phát kia.
Nhìn thấy một màn trước mắt, Raymond trước đó đã có chút "chết tâm", giờ phút này từ trong “tro tàn lại bùng cháy”.
Raymond cảm thấy mình… lại có thể!
Nhiệt huyết trỗi dậy, Raymond càng thêm hăng hái phối hợp với vài Alpha và nhóm Beta không bị ảnh hưởng, cùng nhau ngăn cản làn sóng hỗn loạn đang lan rộng.
Phanh! Phanh! Phanh! –
Tiếng súng liên tiếp không ngừng vang lên.
Thuốc ức chế sau khi được b*n r* sẽ tự động ghim vào tuyến thể ở cổ của Alpha và Omega, tiêm thuốc trực tiếp vào bên trong.
Nhóm Alpha và Omega vốn đang rối loạn vì tin tức tố lập tức bình tĩnh lại.
Mất đi sự chi phối của tin tức tố và hormone k*ch th*ch do adrenaline tăng vọt.
Nhóm Alpha vốn đã mệt mỏi vì chạy bộ quá lâu, giờ đây như bóng xì hơi, rối rít gục xuống mặt đất, không còn một chút sức lực hay d*c v*ng nào.
Ngón tay dài, đốt xương rõ nét của Alpha siết chặt khẩu súng, gương mặt khi bóp cò vẫn lạnh lùng thờ ơ.
Mỗi phát súng đều nhẹ nhàng như không, lại lần lượt bắn trúng từng tuyến thể của các Alpha và Omega khác nhau...
Một màn này, khiến nhóm Beta đang gồng mình ngăn chặn các Alpha đang nổi điên, đồng thời ra sức bảo vệ các Omega khác, trái tim không ngừng đập thình thịch, ánh mắt không thể rời khỏi bóng dáng Tần Túc
.
【Aaaa, soáiiii! Đúng là đại lão số 1, tôi có thể hét lên cả ngàn lần!!!】
【Nói đi cũng phải nói lại, loại vũ khí cấp thấp này vốn chỉ dùng để tiêm thuốc ức chế từ xa trong tình huống đặc thù thôi, thế mà đại lão 1 lại có thể sử dụng thuần thục như vậy… Không dám tưởng tượng đại lão khi dùng mấy loại vũ khí mạnh mẽ khác sẽ bá đạo đến mức nào!】
【Còn bắn bằng hai tay cùng lúc nữa chứ! Tôi nhìn kỹ từng khung hình rồi. Mỗi phát súng đều trúng!】
...
Những giáo viên trước đó đã nhanh tay lấy thuốc ức chế và miếng dán ngăn cách tin tức tố, lúc này cũng lựa chọn dùng súng để tiêm từ xa, phương pháp này hiệu quả hơn mà không cần đến gần.
Trong khi đó, các học sinh do chưa học qua chương trình vũ khí, thậm chí còn chưa hiểu rõ cách sử dụng, chỉ đành chọn cách an toàn hơn: nhanh chóng cầm miếng dán ngăn cách tin tức tố quay trở lại, phân phát cho nhóm Beta và các Alpha còn giữ được tỉnh táo.
Một loạt thao tác bạch bạch bạch, dán lên tuyến thể các bạn học, thẳng tay đánh gãy làn sóng "ma pháp công kích" do tin tức tố gây ra.
Lúc này, từ khoảnh khắc Hạ Ôn Viễn cố ý giả vờ rơi vào trạng thái kỳ mẫn cảm hỗn loạn đến nay mới chỉ trôi qua hai phút ngắn ngủi.
Trong khoảng thời gian cực ngắn ấy, Hạ Ôn Viễn vẫn luôn đuổi theo thân hình của Hạ Mục Chi.Trông thấy rõ các bạn học bị tin tức tố của mình dẫn dắt mà phát cuồng, đều lần lượt bị bắn trúng sau cổ rồi bình tĩnh lại.
Lông mày Hạ Ôn Viễn lập tức nhíu chặt cảm thấy có gì đó... không ổn.
Hạ Ôn Viễn theo ánh mắt của Hạ Mục Chi quay đầu, xuyên qua đám người hỗn loạn đối mặt với một đôi mắt đen, lạnh lùng, không gợn sóng của Tần Túc.
Phanh!
Tần Túc buông tay trái đang nhắm bắn thuốc ức chế Alpha, tay phải giương lên bắn một phát cuối cùng, nhắm thẳng vào trung tâm hỗn loạn của Omega, thuốc ức chế trúng ngay tuyến thể của Hạ Ôn Viễn.
Hạ Ôn Viễn chỉ cảm thấy sau cổ hơi nhói lên, một luồng chất lỏng lạnh lẽo lập tức chảy vào tuyến thể.
Hương dâu tin tức tố đang lan tỏa từ cơ thể, bị thuốc ức chế lập tức dập tắt.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Hạ Ôn Viễn … hoàn toàn mất đi ánh sáng.
Tần Túc: “……”
Nói ra chắc cũng chẳng ai tin rằng phát súng vừa rồi, anh thật sự không mang theo một chút cảm xúc cá nhân nào cả.
Tất cả, đều là kỹ xảo lạnh như băng.
Trên giao diện truyện tranh, hình ảnh được đặc tả rõ nét: một Alpha cao lớn, ánh mắt trầm tĩnh rũ xuống, mặt không cảm xúc gì.
Và một Omega tràn đầy u oán, xuyên qua đám đông hỗn loạn, lặng lẽ đối mắt với vị Alpha.
Trong đám người hỗn loạn chen chúc lại như bị tách ra, để riêng cho hai người họ một khoảng trống không tiếng động đối đầu, giằng co.
Hình ảnh xuất hiện trong tầm mặt của Hạ Mục Chi: “……”
Lận Nhân… đoán sai rồi?
Nếu không, vì sao phát súng cuối cùng mới là dành cho Hạ Ôn Viễn?
【................】
【!!!】
【Tôi hình như… hiểu rồi, mà chắc cũng như chưa? Các bảo bối, là tôi hiểu như vậy đúng không?】
【Đánh… gãy thi pháp à?!】
【Đại lão số 1 (lãnh khốc vô tình)(nổ súng)(phanh): Đánh gãy – khen thưởng】
【Cái gì đánh gãy? Rõ ràng là khen thưởng đó chứ! Tần đại lão, ngài cứ sủng đi ~】
【Giờ phút này, đã trở thành kinh điển!】
【Thuần… hận tình CP?】
【CMN máu chó! Quả nhiên loại hỗn hợp này giúp tôi dinh dưỡng cân bằng vô cùng!】
【Aaaaaa (hóa thành con gián) tôi và mấy người đàn gián cắn nhau, quậy tung các góc (chui vào lỗ mũi)(người người cắn loạn)】
...
Con gián?
Tần Túc: “……”
Không cần thiết vì anh mà hy sinh tới mức độ ấy đâu, trăm triệu đừng! (Edit: cứuuu..)
Tần Túc tin rằng nếu Hạ Ôn Viễn cũng nhìn thấy mấy bình luận này, chắc chắn cũng sẽ như anh, muốn rửa sạch mắt luôn.
Chỉ là… Tần Túc thật sự không ngờ, Hạ Ôn Viễn lại là người đầu tiên cung cấp “hàng mẫu” tin tức tố Omega cho anh quan sát ghi lại dữ liệu.
Tần Túc thông qua mẫu số liệu này, anh lần đầu tiên mới có được khái niệm rõ ràng Omega khi bước vào thời kỳ mẫn cảm là tình huống như thế nào.
Tâm trạng có chút phức tạp, Tần Túc thu lại tất cả những suy nghĩ rối loạn kia, ánh mắt không chút gợn sóng buông súng xuống.
Tần Túc trong vô số ánh mắt nhìn về phía mình, ưu nhã đặt lại khẩu súng vừa sử dụng vào đúng vị trí nhưng không đóng lại tủ.
Vì ngay cách đó không xa, một giáo viên cũng đang lấy thuốc ức chế từ ngăn tủ đó, vẫn chưa đặt lại.
Khi hỗn loạn kết thúc tổng thời gian trôi qua chưa đến năm phút.
Hô…
Tần Túc mỗi phát súng nhìn như tùy tiện, nhưng thực tế là dồn hết sự tập trung và căng thẳng, không cho phép bản thân lơi lỏng dù chỉ một giây.
Vấn đề như anh mong muốn đã được giải quyết một cách hoàn mỹ
Kế tiếp, chính là tiếp tục giả vờ bình tĩnh, tiếp tục vai diễn lạnh lùng “không chút để tâm”.
Nghĩ đến việc anh vừa chạy xong vòng cuối cùng, hoàn thành hạng mục 10km, Tần Túc thuận thế nhìn về phía giáo viên cách mình không xa.
Kasil vừa mới thấy Tần Túc đặt khẩu súng trở lại giá đang định đi đến, cũng chuẩn bị đặt lại súng của mình.
Chân vừa định bước, cô bắt gặp ánh mắt điềm tĩnh của Tần Túc đang nhìn về phía mình.
Kasil: “?”
Ngay sau đó, khi trong đầu cô còn đang cân nhắc ánh mắt đó có ý nghĩa gì, thì nghe thấy giọng nói đều đều, không chút phập phồng của Tần Túc vang lên:
“Thưa cô, em đã hoàn thành.”
Kasil: “......”
Kasil: “???”
Không đúng… đây là trọng điểm à?!
Kasil trong lòng gần như nứt ra.
Nhưng ánh mắt điềm nhiên của Tần Túc vẫn cứ bình tĩnh nhìn về phía cô, rõ ràng như đang nói: “Vâng, đây chính là trọng điểm.”
“…… Được rồi, em tạm thời về nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng.”
Tần Túc gật đầu, thuận thế xoay người đi về phía khu vực nghỉ ngơi.
Bước chân trầm ổn vững vàng, nhìn không ra chút nào là người vừa mới chạy xong mười cây số. Hai tay tự nhiên buông bên người, cũng chẳng có vẻ gì là vừa bắn súng liên tiếp đến mức mỏi tay.
Nhưng chỉ có mình Tần Túc mới biết, thế giới thực hay thế giới truyện tranh này, gần đây anh vẫn luôn ở trong trạng thái: hoặc đang bị luyện, hoặc đang tự luyện.
Cơ bắp toàn thân đau nhức từng cơn, nhưng lại phải cố ra vẻ thản nhiên.
Vì giá trị sinh mệnh, anh thật sự đúng là quá khó khăn!
Chờ xong chuyện hôm nay, nhất định phải hỏi hệ thống một chút, có biện pháp nào giúp thể chất của anh trở nên giống cư dân bản địa thế giới truyện tranh hay không?
Nếu được như vậy…
Anh sẽ có nhiều sức lực hơn để hoàn thành “kế hoạch cường hóa” mà bản thân vạch ra?
Tần Túc: “……”
Cảm giác hình như cũng… không khá hơn được bao nhiêu thì phải.
Kasil không có thời gian để nhìn theo bóng lưng của Tần Túc nữa, cô lập tức xoay người, chạy nhanh về phía lớp học của mình.
Chưa kịp đến nơi, quang não đã nhận được thông báo đầu tiên.
Vừa xem xong, Kasil lập tức nhíu mày. Cô và chủ nhiệm ban 7 cũng vừa nhận được tin đưa mắt nhìn nhau, rồi gần như đồng thời thở dài, xoay người đi về phía các học sinh của lớp mình.
“Do tình huống đặc biệt phát sinh, ban 6 và ban 7 tạm thời kết thúc chương trình học hôm nay. Các học sinh không bị ảnh hưởng, xin hỗ trợ đưa các bạn học “đặc thù” tới khu kiểm tra được chỉ định.”
Rất nhanh, giọng nói máy móc vang lên từ loa của sân huấn luyện.
Các học sinh của ban 6 và ban 7 bắt đầu được từng nhóm nhỏ đưa rời đi.
Tần Túc cũng có ý định tiến lên hỗ trợ, nhưng anh vừa mới bước đến gần, liền thấy các bạn học quay người lại, đồng loạt lắc đầu, trăm miệng một lời:
“Không không không, tôi tự đi được! Không cần đâu!”
Cái gọi là “phúc khí” đó... bọn họ thật sự chịu không nổi.
Tần Túc: “……”
Khụ khụ. Kasil ho nhẹ một tiếng, cũng không trách các học sinh, trái lại còn hơi đồng cảm. Cô nhìn về phía Tần Túc nói:
“ Tần Túc, em vừa nãy đã vất vả rồi, mau nghỉ ngơi đi. Chuyện còn lại cứ để thầy cô xử lý.”
Tần Túc gật đầu, sắc mặt không đổi, chỉ lạnh nhạt đáp lại:
“Vâng.”
Cuối cùng, sau khi đưa tất cả học sinh bị ảnh hưởng bởi tin tức tố bất kể là Alpha hay Omega vào bệnh viện trường quân đội để kiểm tra.
Các giáo viên mới có thể thở phào nhẹ nhõm, ngồi tựa vào dãy hành lang sáng bóng như gương soi, chậm rãi kể lại mọi chuyện vừa xảy ra ở sân huấn luyện.
Lúc Trương Minh Lãng và các giáo viên khác tới bệnh viện, nghe lại từ đầu đến cuối, ông ta cảm khái nói:
“Từ sau khi súng kiểu cũ bị loại bỏ khỏi các chiến khu, chỉ còn lại chức năng bắn thuốc ức chế, đa số các tinh cầu đều ngừng sử dụng loại vũ khí này. Vậy mà Tần Túc lại có thể đồng thời dùng hai tay, bắn chuẩn đến từng phát. Không dám tưởng tượng nếu trò ấy dùng vũ khí cấp cao hơn, sẽ còn thuần thục tới mức nào nữa.”
“Có lẽ, Tần Túc học loại súng kiểu cũ này là do trong nhà có trưởng bối từng mang tình cảm sâu nặng với vũ khí thế hệ trước. Cho nên dù sinh ra trong thời đại mới, trò ấy vẫn được tiếp xúc từ nhỏ.”
“Vì trưởng bối không cự tuyệt tình cảm quá khứ, lại có thể làm như cá gặp nước. Với một người mang tâm tính như Tần Túc, làm gì cũng có thể thành công.”
Những giáo viên còn lại đều gật đầu tán đồng.
Bang ——
Tiếng tát vang dội liên tiếp vọng ra trong phòng bệnh, xen lẫn giọng điệu nhẹ nhàng đến kỳ dị của Tuyên Cảnh Tịch.
“Em trai yêu quý của chị.”
Bang.
“Chị cũng không muốn.”
Bang.
“Nhưng ba nhìn mà xem.”
Bang.
“Là chị của em…”
Bang.
“Chị tự nhiên không thể để ông ấy thất vọng.”
Bang.
“Muốn trách thì trách em nhìn người không rõ.”
Bang.
“Đắc tội người không nên đắc tội.”
Bang.
“Chị làm vậy cũng là vì tốt cho em.”
Bang.
“Đúng không?”
Bang.
“Em trai yêu quý?”
Bang.
“Còn không mau cảm ơn chị?” (Edit: éccc..đau giùm..)
……
Miệng thì một câu lại một câu “em trai thân yêu”, lời lẽ ngọt ngào, giọng điệu ôn nhu, nhưng mỗi lần mở miệng là một cái tát vang lên, lần sau mạnh hơn lần trước, không có chút kỹ xảo gì thuần túy chỉ là trút cảm xúc.
Khóe miệng Hạ Ôn Viễn rớm máu, toàn bộ gương mặt đã đỏ bừng, sưng vù.
Mà cái kiểu “trả thù vụng về” này, Tuyên Cảnh Tịch căn bản không cần lo sẽ bị ông ấy ngăn cản.Cái vị bệnh thần kinh đó ngược lại còn thích thú khi thấy hai chị em tâm thần nhà mình đánh nhau như kẻ thù sinh tử. Với ông ta mà nói, đây là "tình cảm ruột thịt hiếm có khó tìm".
Ở Tuyên gia, Tuyên Cảnh Tịch là người duy nhất được xem là bình thường
.
Hạ Ôn Viễn quay đầu nhìn về phía hình chiếu 3D đang phát trực tiếp từ quang não của Tuyên Cảnh Tịch.
Trong đó, một người đàn ông ngồi ngay ngắn trong văn phòng, chăm chú xem cảnh Hạ Ôn Viễn bị ăn tát như đang xem một bộ phim thú vị.
Trên mặt thậm chí còn treo nụ cười, vui vẻ gật đầu tán thưởng.
Hạ Ôn Viễn cười nhạt, trên mặt đầy máu:
“Cảm ơn chị, cảm ơn ba.”
Năm đó lúc vừa tròn hai mươi, Hạ Ôn Viễn hao hết tâm tư mới được phép trở lại Tuyên gia. Cậu đã sớm biết Tuyên gia là địa phương nào, chẳng còn gì ngoài ý muốn..
Ngày đầu tiên trở lại Tuyên gia, Hạ Ôn Viễn “hướng dẫn” Tuyên Cảnh Tịch phạm sai lầm, tát cũng tuyệt đối không hề nương tay.
——
“Được rồi, đi làm chuyện thứ hai đi.”
Giọng nói người đàn ông trong hình chiếu 3D vang lên lần cuối, sau đó biến mất.
“Rõ, thưa ba.”
Tuyên Cảnh Tịch đáp xong liền đóng quang não, trên mặt nụ cười biến mất trong tích tắc.
Cô không thèm liếc nhìn Hạ Ôn Viễn đang nằm trên giường, mặt sưng húp như đầu heo, cất bước rời đi.
Chuyện thứ hai, là thay mặt gia tộc xin lỗ Tần Túc.
Làm không xong, bệnh thần kinh cũng sẽ giận chó đánh mèo với cô.
Một ngày nào đó… cô nhất định sẽ trói cả hai tên thần kinh bệnh kia lại, ném ra khỏi thế giới này!
