Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 40
Chương 40:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………………
Sau một hồi suy nghĩ, Tần Túc ngồi trong chiếc taxi đang hướng về trung tâm huấn luyện, mở cuốn sổ ghi chép đang đặt trên đầu gối, giở đến trang anh đang đọc: kết cấu giải phẫu một loại vũ khí.
Khi anh yêu cầu hệ thống cung cấp tư liệu “vũ khí và cơ giáp”, ý anh là cần bản hướng dẫn cách sử dụng. Mà hệ thống lại cung cấp luôn cả... bản thiết kế.
Không chỉ có thao tác sử dụng, nó còn tỉ mỉ đến từng linh kiện cấu tạo thành.
Hệ thống đơn thuần đến mức... dám cấp luôn! (Edit: 777 siêu cấp dễ thương).
Nếu không phải trong thế giới truyện tranh anh không tài nguyên, không quyền, không bối cảnh, thì chỉ với đống tài liệu đó thôi cũng đủ để anh mở cửa hàng kinh doanh vũ khí tinh tế rồi.
Nhưng —
Ai nói chỉ trong truyện tranh mới có thể chế tạo?
Ba mẹ anh chưa từng giải thích rõ về những việc họ làm, nhưng cũng không cố tình che giấu. Nghĩa là... họ có thể “mang thứ gì đó qua lại giữa hai thế giới”.
Vậy thì tại sao anh không thể?
Tại sao anh không thể nghiên cứu chế tạo ở thế giới thực, rồi mang về thế giới truyện tranh?
Không chừng... ba mẹ, chị gái, cả anh... đều sẽ cần.
Anh đã có bản thiết kế rồi. Nếu chỉ thiếu nguyên liệu đặc thù...
Tần Túc quyết định, anh phải trở thành một chiến sĩ “rửa sạch” chiến trường danh chính ngôn thuận.
Nói tiếng người chính là... “nhặt rác nuôi nhà”.
Chỉ có điều...
Đã trôi qua một phút rồi, sao ba mẹ còn chưa nhắn lại?
Click mở ảnh, từ đầu đến chân cẩn thận nghiên cứu xong Tần Tễ và Tư Phỉ hai mắt nhìn nhau, vừa nhìn liền thấy trong mắt nhau sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng khó tin.
Vũ khí này... nếu thật sự chế tạo được... là cực phẩm!
“Chính là loại vật liệu này... DX-9264H hợp kim mềm... Ơ khoan đã.”
Tư Phỉ lướt qua danh sách nguyên liệu, mắt hơi nhíu lại
“Loại vật liệu này... không những thế giới này không có, mà ngay cả thế giới chúng ta đang sống cũng chưa từng ghi nhận!”
Tư Phỉ quay đầu nhìn sang Tần Tễ.
Hai người nhìn nhau, trong mắt cùng viết rõ một dòng chữ:
“Con mình... đang ở đâu vậy?”
Tần Tễ cúi đầu, tay gõ một tin nhắn gửi vào nhóm:
Tần Tễ: Ngoan, ba ngày nữa, ba mẹ sẽ về nhà.
Tần Túc: “Dạ.”
Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi nghe mẹ nói xong, Tần Túc gọi điện cho chị gái. Nhưng đầu dây bên kia vẫn không có ai bắt máy.
Ngay cả sau khi gửi ảnh, cũng không thấy Tần Đại phản hồi gì với Tần Tễ. Điện thoại vẫn không thể kết nối.
Trợ lý Khương gần như cùng lúc nhận được hai tin nhắn riêng biệt.
Một từ Tư Phỉ, một từ Tần Túc hỏi về tung tích của Tần Đại.
Anh ngồi trong văn phòng, ngẩng đầu liếc nhìn về phía phòng tổng tài qua tấm kính pha lê: “...”
Một tiếng trước, Tần tổng mặt lạnh kết thúc cuộc họp, sau đó vào phòng làm việc với áp suất thấp, còn dặn rằng không ai được phép làm phiền.
Khương Thành chỉ biết đem toàn bộ tình hình kể lại cho cả hai người Tần gia, rồi... đem việc “Có muốn anh gõ cửa không?” vứt lại cho hai người bọn họ.
Dù sao thì chẳng ai dám động vào người trong căn phòng kia cả.
Sau khi kết thúc buổi huấn luyện, Tần Túc quay về chung cư, tiếp tục đọc đống tài liệu giấy mang theo. Đọc xong, anh tranh thủ ngủ thêm một tiếng.
Khi đồng hồ điểm 11 giờ 30, anh bị chuông báo thức đánh thức.
Dù trước khi ngủ đã tắm, anh vẫn dành thêm 5 phút tắm lại, 5 phút sấy tóc, 20 phút từ đầu đến chân chỉnh chu lại ngoại hình.
Vì sân huấn luyện hôm qua đã khiến anh nổi bật trong mắt các bạn học và cả khán giả truyện tranh.
Nên hôm nay anh càng không thể xuất hiện với bất kỳ khuyết điểm nhỏ nào.
Sau khi chuẩn bị xong, anh gửi tin nhắn cho chị gái, nhắc chị nếu rảnh thì đến chung cư mở két lấy bản thiết kế vũ khí.
Và rồi theo làn ánh sáng trắng quen thuộc, anh trở lại thế giới truyện tranh.
Lần này, điểm đáp là ký túc xá.
Còn khoảng hai tiếng nữa mới đến giờ học. Tần Túc tiếp tục xem phần tài liệu còn dang dở.
Đúng 2 giờ, anh xuất hiện tại địa điểm học mà giảng viên đã thông báo từ trước trong nhóm lớp.
Nhưng giảng viên vẫn chưa đến.
Vụ việc ở sân huấn luyện hôm qua khiến phần lớn học sinh ban 6, khi nhìn thấy Tần Túc, ánh mắt đều ngập tràn sùng bái.
【 Aaa tới rồi! Đại lão số 1 của tui! 】
【 Hôm nay lại là màn ra mắt mới toanh của bảo bảo số 1 (cảm thấy thỏa mãn) 】
【 Bên cạnh Mục Bảo không có ai ngồi, có phải cố tình chừa chỗ lại cho Tần Túc không? 】
【 Tuy hàng đầu vẫn còn vài chỗ trống, nhưng với tính cách của Tần Túc, dù có hứng thú với Hạ Mục Chi thì chắc cũng sẽ không chọn ngồi cạnh cậu ta. 】
...
“...”
Đoán đúng rồi đấy.
Hạ Mục Chi là nhân vật chính.
Còn anh ngoài chuyện không thích tiếp xúc thân mật với người khác, còn phải giữ vững hình tượng “cao thủ thần bí, người sống đừng đến gần” của mình. Tự nhiên không thể ngồi cạnh nhân vật chính.
Dưới ánh nhìn của khán giả, Tần Túc bước chậm rãi về hướng phía ghế mục tiêu của mình.
Thực chất, ánh mắt anh đang liếc về phía bục giảng nơi có thể nhìn thấy toàn bộ vũ khí và mô hình cơ giáp được trưng bày.
Cuối cùng, anh ngồi vào hàng đầu tiên, không thèm liếc qua chỗ trống cạnh Hạ Mục Chi dù chỉ một cái.
Đồng thời, Tần Túc nhìn đến chỉ số thiện cảm từ cư dân bản địa vẫn liên tục tăng lên trên giao diện hệ thống, cùng với đó giá trị sinh mệnh cũng đang liên tục nhấp nháy.
Anh phát hiện ra lợi ích của việc được bạn học yêu mến là: vì anh từng ngồi ở vị trí hàng đầu sát lối đi bên trái, nên giờ các bạn học tự động “nhường” lại chỗ ấy cho anh.
Dù rằng... phần chỗ ngồi này đã bị một đám Alpha cao to do Hạ Mục Chi cầm đầu chiếm cứ. Không hề có một Beta hay Omega nào bên cạnh.
Nói cách khác hiện tại trong lớp học cơ bản về vũ khí và cơ giáp, Tần Túc bị một vòng Alpha bao vây bốn phía.
Phía sau anh là nhân vật chính Hạ Mục Chi.
Toàn bộ tình cảnh này, chẳng khác nào màn cảnh trong truyện tranh đều sẽ bắt trọn từng cử động của anh.
Tần Túc: “...”
Ma quỷ!
May mà anh đã xử lý kỹ lưỡng tóc tai, không gàu, không hói, góc độ nào cũng hoàn hảo. Ngay cả góc chết cũng không thể khiến khán giả mất đi ảo tưởng về anh.
Sau khi liếc qua lớp học một vòng, ánh mắt anh lại chuyển hướng lên bục giảng nơi trưng bày mô hình vũ khí và cơ giáp.
Anh vừa quan sát xong thì...trong lòng yên lặng thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Lộc cộc...
Âm thanh bước chân vang lên từ cửa lớp khiến Tần Túc quay đầu.
Không phải giảng viên.
Mà là Raymond.
Hôm qua lúc chạy bộ ở sân huấn luyện, Tần Túc đã lặng lẽ ghi nhớ hết tên bạn học, đồng thời kết hợp chiều cao, giọng nói, âm thanh bước chân... lưu hết vào quang não, tạo thành một danh sách cá nhân.
Dưới ánh mắt chờ đợi của mọi người Raymond xuất hiện.
Tóc chải kiểu trưởng thành, áo sơ mi đen viền vàng mở ba cúc lộ rõ xương quai xanh và lồng ngực, thắt lưng quần âu ôm sát, giày da sáng bóng...
Từng chi tiết đều rõ ràng là đã được trang điểm và trang phục được phối kỹ lưỡng.
Tần Túc: “...”
Hôm nay học môn vũ khí và cơ giáp cơ bản mà... Raymond ăn mặc trạng thái này…như thế nào có chút quen mắt nhỉ?
Bởi vì giáo sư còn chưa tới, Tần Túc yên lặng quan sát các bạn học khi nhìn đến Raymond thần sắc đều ngạc nhiên.
Raymond tên này...... bị điên cái gì vậy?
Các bạn học khác cũng không hiểu nổi Raymond trang điểm làm gì. Hôm nay là ngày đi học, chứ có phải đi dự tiệc đâu?
Raymond đến trễ, may mà giáo viên chưa vào lớp. Cậu ta nhanh chóng ngồi vào chổ.
Ngày hôm qua biết được tin tức Tuyên Cảnh Tịch sẽ đến trợ giảng cho giáo sư.Cậu đã nhờ Hạ Mục Chi giữ chổ cho mình, chính là vị trí bên cạnh Hạ Mục Chi.
【???】
【 Thì ra không phải Mục Bảo chừa chỗ cho Đại lão, mà là cố tình chừa cho Raymond! 】
【 Một Đại lão + Raymond = này Ôn thần hình như bị lầm giới tính rồi... có cảm giác gì đó sai sai (icon đầu chó).Ôn thần vì cậu, tôi sẽ hóa thân thành Alpha ~ 】
……………
Tần Túc: “...”
May mà anh trước nay luôn giữ khoảng cách, chỉ tính toán "cọ nhiệt" chứ không tiếp xúc gần, kiên quyết giữ hình tượng đại lão thần bí, nên khán giả mới càng bị hấp dẫn, càng muốn mà không thể chạm tới.
Nếu anh mà phá hình tượng chỉ vì một phút yếu lòng, trước mong muốn của khán giả ngồi gần nhân vật chính Hạ Mục Chi, thì kiểu gì cũng bị không ít khán giả khác quay lưng sinh ra chán ghét.
Cho rằng anh đã “hạ giá”.
“Cảm ơn.”
Raymond ngồi xuống, lịch sự cảm ơn Hạ Mục Chi.
Hạ Mục Chi: “...Không có gì.”
Nói rồi, Hạ Mục Chi nhịn không được mà thấp giọng hỏi:
“Raymond, hôm nay cậu... đang định làm khổng tước xòe đuôi à?”
Hôm qua hai người đã kề vai chiến đấu, quan hệ từ bạn học xa lạ đã tiến thêm một bước, nên nói chuyện cũng thoải mái hơn.
Tần Túc: “...”
Phá án rồi.Thảo nào anh thấy quen mắt, nguyên nhân là do anh cũng từng như vậy. (Edit: anh hơn á anh ơiiii…)
【 Phụt haha Mục Bảo đúng là dám hỏi thật 】
【 Hai người này… sao nhìn càng lúc càng hợp đôi thế nhỉ? Raymond hôm nay cũng soái quá mức rồi.(đầu chó) 】
【@Đại lão số 1, có thể học hỏi chút không: (chớp mắt)(cúc áo mở tới ngực) (xương quai xanh không đủ)(nghe được sao) (Xương quai xanh không đủ) (chớp mắt xN) 】
Tần Túc: “...”
Thấy được, không nghe được.
Dù sao lui một vạn bước đi... không nhìn thấy xem như không tồn tại.
Hạ Mục Chi nói chính là sự thật, Raymond nghe xong không hề ngượng, ngược lại còn cúi đầu suy nghĩ, sau đó... cởi thêm một cúc nữa. Tự tin đáp:
“Không sai!”
Ngay lúc đó, bên ngoài lớp vang lên hai tiếng bước chân xa lạ.
Dưới ánh mắt tò mò của cả lớp, giảng viên môn vũ khí và cơ giáp cơ bản: Đoạn Lâm bước vào.
Phía sau cô là Tuyên Cảnh Tịch.
Vừa bước vào lớp, Tuyên Cảnh Tịch lập tức bị ánh mắt của một thiếu niên tóc đen ngồi hàng đầu thu hút.
Tóc đen mắt đen, trong một lớp học mà màu tóc và màu mắt sặc sỡ là chuyện bình thường, thì đen tuyền lại trở nên đặc biệt chói mắt.
Tuyên Cảnh Tịch biết, đó là vì khí thế của Tần Túc quá mạnh.
Chạm mắt Tuyên Cảnh Tịch, Tần Túc không khỏi nhớ lại buổi lễ khai giảng, khi anh cố tình "trầm mặc thâm trầm" trước ánh nhìn của người khác, thì... người đang thuyết trình cơ giáp trên sân khấu chính là Tuyên Cảnh Tịch.
“...”
Anh chột dạ.
Cho nên…đối phương khi đó đã phát hiện ánh mắt của anh rồi nhỉ?
Anh biết rõ Tuyên Cảnh Tịch là người có thiên phú đặc biệt về cơ giáp và vũ khí. Giờ cô xuất hiện ở tiết học này, vừa bước vào đã nhìn anh chằm chằm...
Có phải là vì... muốn bắt lỗi anh không?
