Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 44
Chương 44:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 28:
Raymond hoàn toàn không vì Tuyên Cảnh Tịch từng thuận miệng nói rằng “yêu thích trang điểm” mà được cô ưu ái.
Lại thấy Tuyên Cảnh Tịch gọi Tần Túc, Raymond cũng định ở lại, thì bị Hạ Mục Chi khoác vai kéo đi.
Chuyện này, đối với một người một lòng một dạ muốn bày tỏ yêu thích của mình với Tuyên Cảnh Tịnh như Raymond, chẳng khác nào sét đánh ngang trời.
“Raymond, đừng làm chuyện dư thừa.”
Tuy rằng Hạ Mục Chi cũng tò mò, Tuyên Cảnh Tịch chị gái cùng cha khác mẹ của Hạ Ôn Viễn tìm Tần Túc làm gì.
Nhưng lại càng không muốn vì cố tình nghe lén mà bị Tần Túc chán ghét.
Raymond tâm trạng sụp đổ, bắt đầu gây rối:
“Dư thừa? Mục Chi, tôi nghi ngờ cậu đang mỉa mai tôi là cá hầm cải chua!” (Edit: …ê…)
Hạ Mục Chi: “?”
Raymond cười khổ: “Lại toàn đồ ăn dư thừa.”
Hạ Mục Chi: “... Tôi không có ý đó.”
Tha cho cậu đi, ngoại trừ dịch dinh dưỡng ra, Hạ Mục Chi thật sự không thích đồ ăn nấu nướng.
Lại càng không thích cá hầm cải chua, không hiểu nổi Raymond sao có thể liên tưởng hai cái này với nhau.
“Cậu có!” Ánh mắt Raymond u oán.
Hạ Mục Chi: “......”
Dù Hạ Mục Chi có hay không, thì trong thâm tâm Raymond tám phần là một tên ham ăn.
【 Raymond, bọn tôi chỉ là khán giả, cậu nói vậy thì hơi vượt ranh giới nha 】
【 Mà thôi, Raymond nhìn thô vậy chứ cũng là cơm đấy, chịu vì tôi mà phí tâm tư là được rồi ~ 】
【 Thật sự y như một con Husky khổng lồ 】
【 Lại bắt đầu “nắn cẩu”, nhưng có thể “nắn” đẹp trai tí không? Nắn thành Husky ngốc nghếch thì chịu rồi 】
【 Husky: Hello? Lịch sự chút được không? Tối nay ngươi chắc chắn ngủ một mắt nhắm, một mắt mở đấy (ánh mắt khinh bỉ) 】
...
Sự việc có liên quan đến vai phản diện quan trọng của truyện tranh: Hạ Ôn Viễn.
Vừa xuất hiện trong video thì dù Hạ Mục Chi không nhìn chằm chằm, màn ảnh truyện tranh vẫn tự động bắt lại hình ảnh đó.
【Đại lão số 1:... Khó mà bình tĩnh được 】
【 Ba Đồ Lỗ gia tộc, Liên Bang đệ nhất phụ thân? 】
...
Thấy bình luận “Khó mà bình tĩnh” kia, Tần Túc trong lòng âm thầm nhấn một nút “like”.
Anh thật sự không hiểu, video này thì liên quan gì đến mình?
Không rõ mối liên hệ trong đó, bị kéo vào cũng cảm thấy mơ hồ.
Hơn nữa, anh càng không muốn bị lôi vào vòng quay trò chơi của “gia đình kỳ quái” này.
Nên theo thói quen anh giữ im lặng, không tỏ thái độ gì.
Video là do có đối phương đưa cho xem, anh không nói lời nào, đối phương cũng sẽ chủ động mở miệng.
Video kết thúc, Tuyên Cảnh Tịch nhẹ nhàng thở phào: “Cảm ơn vì đã xem.”
Tần Túc im lặng.
Trong mắt Tuyên Cảnh Tịch là bởi vì Tần Túc vốn dĩ không để loại người như Hạ Ôn Viễn vào mắt.
Dù đã tận mắt thấy Hạ Ôn Viễn, bởi vì phá hỏng tiết học thực hành của anh mà phải chịu trừng phạt.
Thì Tần Túc vẫn lười mở miệng, cũng không muốn lãng phí lời nói cho một người như thế.
Về bản chất, là không thèm để tâm đến Hạ Ôn Viễn.
“Không cần thiết.”
Tần Túc thành thật trả lời.
【 Ôn thần: Hello? Tôi bị tát đến mặt sưng như đầu heo rồi mà anh nói "không cần thiết"??? Vậy bàn tay kia đập lên mặt tôi là gì hả..hả …hả? 】
【 Là... vì da mặt cậu ta dày thật đấy? @Ôn thần 】
【 @toàn_thế_giới: Đầu heo tìm được rồi!!! Đây này @Ôn thần sau khi bị tát 】
【 Là “thần heo đầu” mới đúng, cái đầu heo thần kinh, làm tôi cười chết mất 】
...
Tuyên Cảnh Tịch mỉm cười.
Tần Túc trả lời xác thực đúng với suy đoán của cô:
“Cậu có thể không để ý, nhưng Tuyên gia thì không thể.”
Theo ý của ba bệnh thần kinh, Tần Túc có thể không để bụng, nhưng Tuyên gia không thể không thể hiện lập trường.
Phải cho Tần Túc thấy rõ rằng Tuyên gia tuyệt đối không dung túng Hạ Ôn Viễn, và hành động của Hạ Ôn Viễn hoàn toàn không đại diện cho lập trường hay mưu đồ của Tuyên gia.
Tuyên gia?
Tần Túc: “……”
Chuyện này thì có liên quan gì đến Tuyên gia?
Không đúng…
Khoan đã, từ đoạn video và làn đạn có thể suy ra: Hạ Ôn Viễn là người của Tuyên gia.
Mà Hạ Ôn Viễn trong tiết huấn luyện hôm qua đã rơi vào trạng thái của kỳ mẫn cảm, gây ra nhiều lời bàn tán.
Thời gian quay video cũng là sau khi vụ hỗn loạn đó kết thúc. Hôm nay, Tuyên Cảnh Tịch lại chủ động đưa video cho anh xem…
Vậy nên, chân tướng là...
Tuyên gia chắc không phải bởi vì anh lợi dụng tư liệu giả để xây dựng hình tượng “có nhân mạch rộng khắp các tinh cầu”.
Rồi kiêng kị anh, vì chuyện Hạ Ôn Viễn làm gián đoạn tiết học hôm qua, cho nên mới muốn thể hiện thành ý xin lỗi đấy chứ?
Tần Túc: “……”
Sự thật chính là, vì chương trình học hôm qua không thể tiếp tục.
Nên anh không chỉ được nghỉ ngơi, mà còn có thêm nhiều thời gian để tìm hiểu tư liệu về vũ khí và cơ giáp của thế giới này.
Nên trong hai tiết học hôm nay, anh mới có thể trình diễn một màn “thao tác thuần thục vũ khí và cơ giáp” trước mặt khán giả.
Cũng bởi vậy, anh đã thu được không ít hảo cảm từ cư dân truyện tranh và cả làn đạn khán giả. Giá trị sinh mệnh tăng lên khoảng 8.000 điểm.
Tính kỹ lại thì:
Anh có được kinh nghiệm thực chiến và cả giá trị sinh mệnh. Các bạn học đạt được tri thức.
Cả hai bên đều hướng về một tương lai rực rỡ. Chỉ có Hạ Ôn Viễn là người “đạt thành” bằng cái giá là chấn thương (vật lý).
Người bị ảnh hưởng thật sự, lại là những bạn học vô tội khác.
Còn Hạ Ôn Viễn, vốn muốn ảnh hưởng Hạ Mục Chi.
Và anh… chỉ là “ngư ông đắc lợi*”.
(Ngư ông đắc lợi* (漁翁得利): là một thành ngữ Trung Quốc. Nghĩa đen: câu chuyện gốc kể về việc một ngư ông (người đánh cá) bắt được cả cò và trai khi chúng đang tranh chấp, giằng co nhau.Nghĩa bóng gió về việc khi hai bên tranh chấp, xung đột nhau thì người thứ ba (ngư ông) sẽ được hưởng lợi.)
Suy đoán xong nguyên nhân hậu quả, Tần Túc trầm mặc đến mức ong đầu, trong lòng yên lặng thắp cho Hạ Ôn Viễn một cây nến. (Edit: …lặng lẽ thắp thêm 1 cây…)
Tần Túc im lặng, nhưng trong mắt Tuyên Cảnh Tịch lại thành: “Không thèm để ý đến Tuyên gia, lười tỏ thái độ.”
Dù Tần Túc giữ thái độ lãnh đạm, nhưng Tuyên Cảnh Tịch đã hoàn thành ủy thác của ba bệnh thần kinh. Tiếp theo, đến phiên cô hành động.
Chỉ nói “xin lỗi” thôi thì chưa đủ thể hiện thành ý.
Tuyên gia có tất cả mọi thứ tốt đẹp mà Tuyên Cảnh Tịch thực lòng trân trọng.
Hai tên thần kinh thì mặc kệ, nhưng Tuyên Cảnh Tịch thì không thể không quan tâm. Tuyên Cảnh Tịch lần nữa mở giao diện quang não mình.
Phía sau hiện lên bản thiết kế cấu tạo cơ giáp. Tần Túc liếc qua, thấy một phần nhỏ hoàn toàn mới, là loại cấu tạo anh chưa từng thấy trong hệ thống dữ liệu của mình.
Anh lập tức nhận ra: rất có khả năng đây là một mẫu cơ giáp hoàn toàn mới, chưa từng được sản xuất sau tận thế.
Kết hợp với tư liệu cá nhân của Tuyên Cảnh Tịch, thì đây nhiều khả năng là “tác phẩm mới” của riêng cô.
Một mẫu cơ giáp chất lượng tốt, có khả năng chiến đấu với Trùng tộc, luôn có vị trí đặc biệt trong chiến tranh. Sau khi sản xuất hàng loạt, lượng mua sắm từ các tinh cầu sẽ vô cùng lớn.
Có thể nói là vô cùng giá trị.
Trước khi kịp nhìn rõ chi tiết, Tần Túc quyết đoán dời mắt đi.
Sau khi suy đoán toàn bộ sự việc, anh đại khái cũng hiểu được dụng ý của Tuyên Cảnh Tịch.
Một mặt, hiện tại tất cả những gì anh có được chỉ là kết quả từ “thiết lập nhân vật”.
Về bản chất, anh hoàn toàn không có bối cảnh gì để xứng đáng với sự “ưu ái” từ Tuyên Cảnh Tịch.
Mặt khác, trong tay anh đã có vô số bản thiết kế chi tiết của cơ giáp và vũ khí. Thêm một cái thì cũng không nhiều, bớt một cái thì cũng chẳng ít.
Chưa kể, bản thân anh không có nguyên liệu chế tạo, nên dù có bản thiết kế cũng chẳng làm được gì.
Chẳng bao lâu sau, Tần Túc nghe thấy giọng Tuyên Cảnh Tịch.
“Đây là bản thiết kế do chính tay tôi hoàn thành, quyền sở hữu hoàn toàn thuộc về tôi. Hiện tại chưa công bố ra ngoài, cũng chưa đặt tên. Không biết, liệu nó có thể vinh hạnh được bạn học Tần Túc đặt tên hay không?”
Ngụ ý là: lấy nó làm quà xin lỗi, toàn quyền tặng cho Tần Túc.
【Sáng toả rồi: thì ra là đại diện Tuyên gia đến xin lỗi và bồi thường 】
【 Chỉ ảnh hưởng đến một chút tiết học của Đại lão số 1, mà đã tặng món quà lớn thế này, Tuyên gia sắp quỳ xuống luôn rồi 】
【 Tưởng Tần Túc sẽ cảm động rơi lệ, nhưng có không đâu nhé 】
【 Một đại lão thì làm gì có chuyện nhận, anh chỉ nhàn nhạt liếc qua rồi dời mắt đi, rõ ràng không hề có chút hứng thú nào 】
Đoán được nội dung sắp tới, Tần Túc lập tức quyết định từ chối:
“Không cần.”
