Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 46

Chương 46:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

….

Khi Tần Túc còn đang âm thầm phân tích và tính toán chiến lược theo quy tắc thực chiến,

Thì bên kia, Raymond đã thay xong trang phục mô phỏng, điên cuồng thúc cùi chỏ vào tay Hạ Mục Chi, hạ giọng.

“Thấy không? trở lại rồi! Tần Túc đã về!”

Hạ Mục Chi giơ tay che lấy cánh tay mình, cũng nhỏ giọng đáp, đầy bất đắc dĩ: “…… Tôi có mắt.”

“Lát nữa có muốn hợp tác không?”

Raymond che miệng thì thầm, toàn thân toát lên khí chất “tội phạm chuẩn bị gây án”:

“Chẳng lẽ cậu không muốn nhân cơ hội này, đánh giá nghiêm túc thực lực của Tần Túc à?”

Hạ Mục Chi: “…… Nhắc lại lần nữa nhé, sau khi bước vào chiến trường mô phỏng, ngoại trừ bản thân mình, tất cả những người còn lại sẽ bị biến thành Trùng tộc.”

Muốn nhận ra ai với ai là chuyện không tưởng.

Trước khi bắt đầu, chẳng ai biết mình sẽ bị mô phỏng thành loại Trùng tộc nào trong mắt những người khác.

“Có thể ra hiệu bằng tư thế tay mà.”

Raymond đưa tay trái đặt lên ngực phải làm hình trái tim:

“Ví dụ như che lấp tim.” (Edit: nhỏ husky này hề ác…)

Hạ Mục Chi: “…… Khỏi cần. Cảm ơn.”

Lỡ đâu Raymond bị mô phỏng thành Trùng tộc tám chân hai đuôi, rồi lại hướng cậu ra dấu trái tim, thì dù có uống bao nhiêu dịch dinh dưỡng, Hạ Mục Chi cũng sẽ nôn ra cho bằng sạch.

“Toang rồi......”

Raymond vẻ mặt tiếc nuối, nhưng thực chất cũng chỉ là nói đùa để xoa dịu tâm trạng "mở champagne hụt" mà thôi.

【 Raymond: Cuộc sống nhàm chán vô vị, đi học thì điên cuồng thúc cùi chỏ bạn cùng lớp (đầu chó) 】

【 Cánh tay Mục Bảo: Tôi đã làm gì sai mà bị đối xử thế này? 】

【 Có ai thấy trang phục mô phỏng này thật sự… quá ư văn minh không (hé hé hé)? (thẹn thùng) Bao bọc hoàn hảo từng khối cơ bắp, thịt mỡ thì lộ nguyên hình, nhà thiết kế bộ trang phục này xứng đáng nên được tặng đùi gà! 】

【SVIP tôn quý, đổi ngay một bộ trang bị chỉ dành riêng cho Đại lão số 1 nhà tui đi! 】

【111111111】

……

Màn hình đầy ắp “1”, gần như làm cho toàn bộ người xem qua lớp filter Tỉtan cũng phải hoảng hốt.

Tần Túc: “……”

Không hổ là khán giả, chỉ cần không phải bán mình cho tư bản thì làm gì cũng hừng hực khí thế, tay ôm kính lúp soi từng chi tiết.

May mà anh đã trải qua nhiều năm rèn luyện thể chất, trên người không có chỗ nào gọi là “thịt mỡ”. (Edit: em có 3 bích em sờ trước nha anh….)

Khi Antony đang bị giày vò trong lúc chờ đợi dài đằng đẵng, cuối cùng cũng đến lượt cậu ta.

Chỉ trong vỏn vẹn 28 giây xếp hàng, mà Antony cảm giác như trôi qua cả năm.

Vừa nhận xong trang bị là Antony lập tức lặn mất tăm như bị chó đuổi, hoàn toàn không muốn ở lại cùng Tần Túc thêm một chút nào nữa.

Tần Túc ngước mắt lên, chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng lướt qua.Bị người tinh tế đột nhiên bật lại không kịp phòng ngừa…..

Tần Túc: “……”

Dù có cúi đầu, nhắm mắt, cố nhấn miệng xuống, cảm xúc hâm mộ vẫn từ đáy lòng không ngừng tăng lên!

Trong lòng có chút bối rối, Tần Túc theo kinh nghiệm người đi trước quét ID, nhận trang bị.

May là anh đã quen sống trong kỷ luật thép, nhiều năm luyện tập khổ sở không ngừng nghỉ.

Càng may mắn hơn khi so với cư dân Alpha trong truyện tranh, tuy sức mạnh của bọn họ bộc phát cao nhưng lại thiếu hệ thống huấn luyện, anh vẫn có thể tạm thời nhỉnh hơn đôi chút.

Tự vỗ về bản thân một lượt, sau khi thay đồ tác chiến trong phòng thay đồ, Tần Túc lại từ trong đống tro tàn cháy lại.

Thừa dịp không ai chú ý, Tần Túc lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ trang phục tác chiến trên người, cảm nhận chất liệu.

Mềm mại, hơi mỏng, nhưng có thể ôm sát theo khớp xương vẽ nên hình dáng.

Rất có thể đây là một dạng kim loại mềm đặc chế.

Vừa đủ để chịu lực từ đạn đặc chế trong chiến trường mô phỏng, vừa không ảnh hưởng cảm giác đau đớn chân thực.Loại này gần giống như “áo chống đạn” trong thế giới hiện thực.

Vì trang bị yêu cầu quét ID để trả lại sau chiến đấu mô phỏng, nên không thể mang đi.

Tần Túc có chút tiếc nuối thu tay lại, đeo lên cặp kính màu đen giống kính râm, nhưng hiển nhiên không phải loại kính mắt thông thường, rồi rời khỏi phòng thay đồ.

Vừa bước ra ngoài, Tần Túc đã nhận ra, những người đã mặc trang bị hoàn chỉnh kia không hề đeo kính như anh. Rõ ràng... là chỉ có mình anh mang.

Bộ trang phục tông xám đen kim loại ôm sát cơ thể, càng làm nổi bật vóc dáng thon dài.

Tỷ lệ cơ thể hoàn mỹ đến từng centimet, do nhiều năm huấn luyện rèn ra, đường cong cơ bắp không thừa không thiếu.

Ngay khoảnh khắc Tần Túc xuất hiện dưới màn ảnh của truyện tranh, làn đạn bình luận ngay lập tức tràn ngập dấu chấm than:

【Bộ đồ trang bị này soái qúa đi! Trời đất ơi, Tần Túc đẹp trai thật sự! 】

【 Đây là... “sắc” sao? Không đúng, đây là gì vậy? 】

【 Cơ ngực kia, cơ bụng kia, bắp tay kia, vòng eo kia... dáng người như được tạo ra để giẫm nát trái tim người khác! Rõ ràng gương mặt thì cấm dục lạnh lùng, vậy mà dáng người thì phun máu mũi! Ai hiểu được cái cảm giác “cấm dục ” này nó mlem mlem thế nào không?! 】

【 Quá cứng... à nhầm, nhãn lực của tôi thật tốt, xin khen ngợi! 】

【 Dáng người này không thể rèn ra ở phòng gym được! +1 bằng chứng Tần Túc là chiến sĩ lâu năm 】

【 Cấm dục đến cực hạn chính là mị lực bùng nổ! Không chấp nhận phản bác 】

【 Ngoài Đại lão số 1 ra, còn ai dám nuông chiều đôi mắt tôi như này nữa? 】

【 Cầu bản hướng dẫn phá hỏng trang bị trên chiến trường mô phỏng để nhìn rõ hơn! 】

【 Ngồi xổm chờ trang bị mô phỏng của Tần đại lão rách! 】(Edit: tém tém lại anh chị em ơi người ta quánh giá …)

……

Raymond cúi đầu nhìn xuống bụng của mình.

Trước giờ, Raymond luôn cho rằng dáng người của mình tuy không có cơ bắp cuồn cuộn như Hạ Mục Chi, nhưng ít ra cũng không có mỡ thừa là cũng rất ổn rồi.

Cho đến khi nhìn thấy Tần Túc trong bộ đồ tác chiến bó sát, cơ bụng từng múi rõ ràng phơi bày không sót chút nào...

Raymond lập tức tự ti.

So người với người, đúng là tức chết người. Không chừa cho ai một con đường sống nào cả!

(Edit: đã nhắc nặn husky cho đẹp trai, mà sao nhỏ hề dữ không biết…)

Hạ Mục Chi đứng bên cạnh, hai tay buông thõng, khẽ siết chặt.

Sinh ra trong gia đình có nền tảng quân sự, lại từng vài lần theo người nhà tham gia chiến đấu khẩn cấp chống Trùng tộc.

Hạ Mục Chi cũng đã trải qua nhiều đợt huấn luyện đặc biệt, ngày thường lại có thói quen rèn luyện thể lực.

Thế nhưng khi đứng cạnh Tần Túc, so với cảm giác mạnh mẽ tự tin toát ra từ từng cái giơ tay, nhấc chân của Tần Túc, Hạ Mục Chi cảm thấy mình… kém không phải chỉ một chút.

Chưa để các học sinh kịp ngắm nhìn Tần Túc lâu hơn, giọng Đoạn Lâm đã vang lên:

“Các bạn học sinh, xin mời đứng bên ngoài khu vực chiến trường mô phỏng.

Sau 5 giây nữa, khu vực mô phỏng sẽ mở ra, trận thực chiến sẽ chính thức bắt đầu.”