Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 49

Chương 49:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

………………..

Không hiểu vì sao, khi ý thức được chuyện nhóm sâu có thể sử dụng vũ khí.

Một chuyện vốn đáng khiến người khác tê cả da đầu,Tần Túc lại tự nhiên cảm thấy buồn cười.

Những con sâu ấy bất ngờ trở nên... trừu tượng đến mức đáng yêu? (Edit: nãy mới bảo ghét người ta..)

Cảnh tượng trong mắt những người ngoài (trừ chính bản thân các học sinh), là:

Nhóm sâu bạo động, khắp nơi loạn lạc, cố gắng g**t ch*t một chính mình nhỏ bé, đáng thương và bất lực đang lạc lõng giữa bầy sâu.

Sự k*ch th*ch và sợ hãi cực độ khiến bọn họ bùng phát sức mạnh.

Chỉ trong chốc lát, các loại vũ khí từ tia laser, đạn laser, pháo điện từ, pháo xung hạt, đến đạn quỹ đạo điện từ...đã tràn ngập khắp chiến trường.

Trong mắt các học sinh, chính mình đang một mình chiến đấu dũng mãnh với đám sâu khổng lồ đáng sợ kia, giữa trận chiến sống còn.

Nhưng trong mắt khán giả có thể quan sát toàn cục và các giáo sư đứng ngoài.

Đây lại là một màn hủy diệt hỗn loạn đến mức hoa cả mắt gần như không có ai sống sót.

Vô số học sinh bị trúng đạn, phát ra tiếng k** r*n thống khổ, rồi biến mất khỏi tầm nhìn của những người còn trụ lại.

Mà những bạn học từng là công sự che chắn, khi bị ngụy trang biến đổi, sẽ hóa thân thành sâu.

Liên tục bổ sung thêm số lượng nhóm sâu đang không ngừng tăng lên.

Tần Túc thầm cảm thấy may mắn vì bản thân luôn tin tưởng một quy tắc khắc cốt ghi tâm:

“Khi phát hiện một con bọ ngựa, thì toàn bộ đã bị bọ ngựa chiếm lĩnh rồi.”

Từ đầu đến cuối, anh chưa từng lơi là một giây.

Bởi vậy, với tình hình càng đánh càng có nhiều nhóm sâu xuất hiện, Tần Túc cũng không cảm thấy bất ngờ.

Thậm chí, giữa trận hỗn chiến loạn xạ không phân biệt được, anh vẫn có thể né tránh từng đợt công kích một cách khéo léo.

Nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng thực ra phải căng chặt thần kinh và dồn toàn lực.

Nếu trong công kích có cơ hội để “diễn”, anh sẽ ngay lập tức nắm lấy mà không chút do dự, ung dung tiêu diệt nhóm sâu từ khoảng cách an toàn.

Thậm chí, với kinh nghiệm tác chiến đơn binh, khi cảm giác được có động tĩnh từ bên trái, phải hoặc phía sau, Tần Túc đều sẽ ra tay trước một bước, g**t ch*t sâu ngay khi chúng còn chưa kịp tấn công.

Dù sao thì...

Toàn bộ khu vực chiến trường mô phỏng, anh thật sự là người duy nhất không có đồng đội.

Chỉ cần một chút gió lay động cỏ, anh liền chọn cách thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, tuyệt đối không để lộ sơ hở.

Trong quá trình chiến đấu, Tần Túc vẫn không quên chuyện đi từng bước đổi sang vũ khí cấp cao hơn.

Theo thời gian kéo dài, số lượng sâu trên chiến trường ngày càng giảm.

Điều này đồng nghĩa với việc những sâu còn lại đều có thực lực vượt trội.

Vũ khí trong tay chúng cũng ngày càng cao.

Tuy rằng Tần Túc không nghĩ gì, nhưng khi anh đánh chết một con sâu màu nâu, thân dài trăm đốt, chân rậm như gián, sau khi nó biến mất.

Tần Túc không thể không cau mày nhìn vũ khí rơi ra, là một khẩu AOM390 nặng tới 30kg.

Tần Túc: “……”

Biết vậy lúc nãy đừng giết nó, đỡ phải ôm cái “tổ tông” này về.

Thiên đạo luân hồi, trước đó anh còn dùng khẩu này để hành người khác, giờ thì nghiệp đến rất nhanh.

Chính anh phải ôm 30kg mà vẫn phải “thành thạo ưu nhã” né đạn, xoay người, nhào lộn.

Thật sự làm khó người ta.

“Phải nhanh chóng đổi tay mới được.”

Ôm ý niệm như vậy, Tần Túc nhắm đại một con sâu phía trước.

Nhân lúc chính mình còn đủ sức ôm khẩu pháo nặng 30 kg, vẫn giữ được dáng vẻ soái khí “lăn lê bò lết” trên chiến trường, anh xông thẳng về phía con sâu đang bắn tới bằng pháo quỹ đạo điện từ.

Khi pháo chỉ còn cách một khoảng ngắn, anh chớp thời cơ cúi thấp người tránh đi, rồi tung một cú lộn nhào về phía con sâu, nhắm thẳng AOM390 về phía nó mà khai hỏa.

Chùm laser chói mắt lập tức bao phủ toàn thân sâu, và ngay khi ánh sáng bừng lên, anh đã đứng dậy, phía sau vang lên tiếng nổ đùng đùng cùng ánh trắng chói mắt.

Loảng xoảng ——

Nghe âm thanh vũ khí rơi xuống đất phía sau, anh lập tức phán đoán đó không phải vũ khí hạng nặng.

Xác nhận điều này, Tần Túc vừa né công kích từ những con sâu khác, vừa tận dụng thời cơ lao đến chỗ vũ khí rơi xuống.

Thành công đổi sang một khẩu súng laser hạng trung, ước lượng chỉ tầm khoảng 15kg.

Vũ khí hạng nhẹ rõ ràng càng thích hợp cho việc biểu diễn.

Tần Túc hài lòng bắt đầu vòng ngao du mới giữa đàn sâu, cố tình khiến bọn chúng đánh hụt.

Thậm chí còn thông qua “thân pháp” khéo léo len lỏi, dẫn dụ các con sâu bắn lẫn nhau, còn anh chỉ cần ngồi chờ ngư ông đắc lợi.

Tận dụng hết tất cả cơ hội có thể, từng cử động của Tần Túc trong mắt khán giả đều trở nên thành thạo đến mức đáng kinh ngạc, giống như tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát.

Anh liên tục đổi vũ khí, và thậm chí dù có được vũ khí tốt cũng không giữ quá lâu, hành vi này càng khiến khán giả bối rối không hiểu nổi, chỉ biết tròn mắt ngơ ngác nhìn theo.

【Không thể nào, đây chính là vũ khí có sát thương lớn nhất toàn trường mà! Đại lão số 1 vứt bỏ nhẹ nhàng thế?】

【Raymond: Tôi vất vả trăm cay ngàn đắng mới cướp được, tay còn chưa kịp ấm đã bị anh cướp đi. Cướp xong còn vứt luôn, là sao vậy trời?】(Edit: cũng tội mà thôi cũng kệ)

【Khinh thường nhìn mấy món vũ khí sát thương lớn, đây là gì? Là bởi vì bản thân quá mức mạnh mẽ nên đối với vũ khí sát thương cao chẳng còn hứng thú nữa chứ sao!】

【Bởi vậy mới thấy, đại lão chân chính hoàn toàn không lệ thuộc vào “vũ khí mạnh” để tạo cảm giác an toàn giả dối!】

……

Sâu càng lúc càng ít. Tần Túc cuối cùng cũng có thời gian liếc xem làn đạn nhiều hơn,

Và khi phát hiện khẩu AOM390 trong tay mình là cướp từ Raymond…

Tần Túc: “……”

Đơn giản chỉ vì trên tay anh đang là vũ khí nặng 20-30kg, không thể duy trì tư thế “ưu nhã” suốt thời gian dài.

Ai bảo anh không thể giống những cư dân bản địa khác, không vướng bận hình tượng.

Mặc kệ vũ khí nặng nhẹ, cầm vào là bắn loạn xạ một trận, hoàn toàn không quan tâm động tác có soái hay không, tư thế có đẹp mắt hay không.

Nói thật, nếu là anh lúc bình thường, muốn tiện tay nhấc, vác, ôm vài cái vũ khí như vậy, đều không phải vấn đề.

Tiếc là hiện tại không được, lúc này đang bị khán giả theo dõi 360 độ không góc chết, anh bắt buộc phải giữ gìn hình tượng.

Nghĩ đến Raymond, Tần Túc lại nhớ đến vai chính Hạ Mục Chi.

Không biết Hạ Mục Chi đã bị đào thải chưa?

Tần Túc: “……”

Hy vọng Hạ Mục Chi sớm bị xử lý đi. Anh thật sự không muốn đến lúc vào trận chung kết còn phải chạm mặt vai chính.

Cho dù anh đã cố né tránh, đến nay chưa từng bị bất kỳ vũ khí nào đánh trúng, nhưng chỉ nhìn phản ứng thê lương của những nhóm sâu khác khi trúng đòn.

Nhìn thôi cũng đủ hiểu đau đến mức nào.

Anh không muốn vì một trận quyết chiến mà khiến Hạ Mục Chi bị thương đến mức chết đi sống lại, để rồi fan của vai chính đối với anh sinh ra hận ý.

Vừa âm thầm cầu nguyện, vừa bị ép chú trọng hình tượng.

Tần Túc vẫn đều đặn đổi vũ khí, tận dụng cơ hội để trải nghiệm thực chiến với các loại vũ khí khác nhau.

Cho đến khi trên chiến trường chỉ còn lại một con sâu duy nhất, vũ khí trong tay Tần Túc đã được nâng cấp thành loại siêu nhẹ: pháo xung hạt năng lượng đặc biệt, chỉ nặng 2.5kg.

Nhẹ, dễ dùng, mà theo mô tả vũ khí thì một phát đủ khiến kẻ địch cảm nhận trọn vẹn tư vị “luyện ngục”

Lúc này, trong khu vực chiến trường mô phỏng, chỉ còn lại hai người: Tần Túc và Hạ Mục Chi.

Từ góc nhìn của Đoạn Lâm, trông thấy cảnh này, toàn bộ khán giả như bùng nổ.

【Giờ nên gọi là gì? “Hai, hai người xui xẻo nhặt được vũ khí nhỏ bé lúc đầu”… bây giờ đụng nhau ở trận quyết đấu sao?】