Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 6
Chương 6:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 6:
“Ha ha ha...” Samuel lộ vẻ bất đắc dĩ, “Genn, đừng nói đùa nữa.”
Không phải Alpha, Omega hay Beta không tốt để tìm, mà Alpha thì có khắp nơi, nhiều như vậy, làm sao hai người lại có thể tìm đúng cùng một người được? Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy chứ!
Genn cười cười, thừa nhận đang nói đùa: “Được rồi, anh họ, chúc chúng ta đều tìm được Alpha mà mình muốn. Hẹn gặp lại nhé.”
“Hẹn gặp lại.” Samuel và Genn tạm biệt, rồi rẽ sang hai hướng khác nhau. Mỗi người có khu vực chuyên môn riêng, Samuel trở về chỗ ngồi thuộc về khu vực chuyên môn của mình, chờ nghi thức nhập học chính thức bắt đầu.
Chỉ còn ba phút nữa thôi, cậu vẫn còn hai phút để tìm kiếm thêm.
Thời gian không nhiều, Samuel bước nhanh hơn.
Lúc này, giao diện hệ thống hiện ra: sinh mệnh còn lại của Tần Túc chỉ còn 11 phút 06 giây, nhưng Tần Túc bỗng dừng bước, đứng bất động.
“Cậu định làm gì vậy?”
Rõ ràng đã đến gần cổng vào, chỉ còn mấy bước nữa. Thế mà Tần Túc lại né khỏi khu tuần tra của “mắt điện tử” đang lơ lửng trong không trung, trốn vào một góc tối, rồi đứng im không nhúc nhích.
Việc này khiến hệ thống 777 không hiểu nổi. Chẳng lẽ là ngại mình chết chưa đủ nhanh sao?
“Chờ.” Tần Túc nói ít mà ý nhiều.
Dựa vào tư liệu mà 777 cung cấp, anh không khó phát hiện điều mình đoán là đúng: các “mắt điện tử” trong hội trường đều có quỹ đạo vận hành cố định, rõ ràng là do một bộ điều khiển tự động.
Anh cố tình quan sát kỹ quỹ đạo di chuyển của các mắt điện tử trong hội trường, nên giờ đây dễ dàng tránh được sự giám sát của chúng, đồng thời mắt vẫn chăm chú quan sát tình hình thực tế trong hội trường.
Dù trước đó đã nhận được vị trí của mình từ hệ thống, nhưng khi ánh mắt Tần Túc dừng ở hàng ghế đầu tiên, vị trí chính giữa khu vực tân sinh viên, khóe miệng anh hơi run rẩy.
Theo thông báo từ trường, vị trí ghế ngồi trong buổi lễ hôm nay được sắp xếp “một cách đơn giản và công bằng”, dựa trên thứ tự số ID thân phận, từ nhỏ đến lớn và độ dài ID.
Mà Anh mang “ID QS11111,” vừa đúng là học sinh mới có số hiệu nhỏ và ngắn nhất.
Nhưng... giống như biển số xe hay số điện thoại đẹp trong thế giới hiện thực, cái gọi là “rút thăm ngẫu nhiên” ấy, thật ra 99% là do người có quyền sắp đặt. Anh không tin hệ thống đã từng phục vụ chết mấy đời ký chủ như 777, lại ngẫu nhiên ban cho anh một ID đẹp như vậy?
Nhất định là... có điều gì mờ ám ở đây.
【Chờ cái gì?】Tần Túc chưa kịp nói tiếp thì giọng thắc mắc của hệ thống vang lên trong đầu:
“Thời gian.”
Dứt lời, Tần Túc liếc nhìn góc trên bên phải màn hình, thời gian khoảng cách còn lại chỉ hơn một phút rưỡi.
Thời gian khá chuẩn xác. Trong lúc suy nghĩ, anh đưa tay vào túi quần.
Trong thế giới truyện tranh, 12 tiếng đồng hồ đầu tiên khi xem tư liệu, anh đã dựa vào vị trí chỗ ngồi và khoảng cách để tính toán tốc độ di chuyển của mình, chỉ cần đúng một phút là có thể từ cổng đi thẳng đến đúng chỗ ngồi.
Anh muốn “bóp giờ”, cố ý chờ đúng phút cuối cùng của nghi thức chào mừng tân sinh, mới vào sân khấu.
Đến lúc đó, hầu hết học sinh đều đã yên vị, không ai trở thành chướng ngại trên đường của anh.
Anh sẽ đi qua bên cạnh nhóm vai chính bốn người, trở thành tâm điểm thu hút ánh mắt của những “đại gia”.
Còn những học sinh khóa trên?
Bọn họ được sắp xếp ở ba tầng cao hơn, không chung khu vực với tân sinh, sẽ không can dự, nên tạm thời không nằm trong phạm vi tính toán của anh.
Hơn nữa, anh đã chuẩn bị sẵn trong túi quần thứ gọi là “bom khí lạnh”, dùng để bao phủ cơ thể trong một tầng lớp khí lạnh vô hình, khiến những học sinh xung quanh bị thu hút mà không rõ lý do, bắt buộc phải nhìn về phía anh.
Nhưng vì nghi thức nhập học chính thức bắt đầu, âm thanh lớn từ sân khấu chính giữa làm phân tán sự chú ý của “đại gia”, khiến họ không thể nhìn anh rõ, càng k*ch th*ch tâm lý “không được xem thì càng muốn xem”.
Vì vậy, ánh mắt từ nhiều nơi trong hội trường càng thêm kiên định dừng lại trên người anh.
Dù chỗ ngồi anh khá xa các học sinh, nhưng từ phía họ nhìn về phía anh, số người biết về anh sẽ ngày càng nhiều.
Đó dường như là mệnh lệnh sinh ra khiến mọi người “không tự chủ được bị anh hấp dẫn”, anh trở thành “tiêu điểm của toàn trường” – một loại ảo giác.
Thời gian?
777 vẫn chưa rõ nguyên do thì thấy Tần Túc từ túi quần lấy ra vài viên đậu phộng lớn nhỏ, được bao bọc trong một lớp vật chất trong suốt, nắm chặt trong lòng bàn tay.
【Cái này là gì vậy?】
“Bom khí lạnh. Bóp nát nó, trong khoảng thời gian ngắn sẽ khiến nhiệt độ không khí, trong phạm vi 10 mét từ trung tâm giảm xuống mức ôn hòa.” Tần Túc giải thích.
Anh còn chưa hoàn thành việc điều phối “Alpha tin tức tố”, nhưng nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên anh lộ mặt trước nhóm người xem truyện tranh cùng cư dân bản địa.
Bởi vì lần đầu xuất hiện rõ nét trước “khán giả” truyện tranh, nên anh cần tạo ra ấn tượng “cường thế lãnh khốc” khi bước lên sân khấu.
Không có tin tức tố, không có áp lực, anh chỉ có thể dựa vào “bom khí lạnh” để trợ giúp, khiến người xem trong ngoài truyện tranh phải khắc sâu ấn tượng, thậm chí mang chút kiêng dè.
Dù không gây thương tổn thật, nhưng có thể tạo cảm giác hạ nhiệt độ đột ngột, làm người ta phân vân không biết thật giả.
Với người xem truyện tranh, đây chỉ là một cảnh nghi thức nhập học tân sinh bình thường, nhưng với anh, là một bước cần thiết để tạo thế, buff bản thân cho công việc quan trọng.
Bình thường sinh viên ngụy trang thành Alpha, chỉ cần hơi sơ suất một chút là có thể thua cả bàn cờ, nên anh cần phải cực kỳ cẩn thận.
【??? Cậu mang theo thứ đồ vô dụng này làm gì! Mấy ký chủ trước kia hoặc mang theo tiền, hoặc kim loại quý, thậm chí có người còn mang cả súng ống, đạn dược!】
Bom khí lạnh làm lạnh không khí ? Đã không đổi được tinh tệ lại chẳng phải vũ khí, đúng là đồ bỏ đi.
“Tất cả những thứ họ mang đến đây đều hữu dụng sao?” Tần Túc hỏi.
Nơi này dùng tinh tệ làm tiền tệ, tiền thông thường không có giá trị. Theo Giang Lộ miêu tả, kim loại quý ở đây còn quý hơn nhiều so với thế giới hiện thực, ví dụ như vàng, hoàng kim chẳng hạn, nhưng chỗ này kim loại đó không được xem là quý giá, vậy anh mang theo cũng vô dụng, không thể bán, thậm chí còn bị coi là “việc xấu” nếu muốn đổi kim loại quý lấy tinh tệ.
Vũ khí? Trong nhà thì nhiều chẳng ít.
Nhưng với thế giới hiện thực mà nói, có thể so sánh được với chân lý vũ khí - trình độ khoa học kỹ thuật trong thế giới truyện tranh này sao, chỉ là sắt vụn đồng nát, hoàn toàn không được xem trọng.
Anh từ đầu đến cuối thậm chí chưa từng lấy điện thoại ra dùng.
【... Vô dụng.】
Thậm chí còn bị người khác cười nhạo.
Tần Túc: “...”
Anh cuối cùng cũng hiểu tại sao phía trước lại có nhiều ký chủ phải chết như vậy.
Những vật phẩm cấp thấp mà lôi ra, thì khán giả trong và ngoài truyện tranh đều cảm thấy “buồn cười”, “không có thú vị”, không thể giữ chân được người xem, rồi dần dần bị quên lãng, cuối cùng là bị loại bỏ.
Chỉ còn hơn một phút mười giây trước khi nghi thức nhập học bắt đầu, giải đáp xong những nghi vấn, Tần Túc hỏi thầm trong lòng:
“Tôi có một vấn đề.”
Ánh mắt anh dừng trên vị trí của mình.
“Tại sao thân phận ID của tôi lại là QS11111?”
【Dĩ nhiên là vì trong Liên Bang, mỗi công dân ở từng hành tinh đều có ID bắt đầu bằng chữ cái viết hoa. Ta tên là ‘777’, ký chủ cậu lại không thể dùng số ‘7’ đơn lẻ của tôi, nên tôi cho cậu đơn giản thô bạo nhất số ‘1’, gom đủ ‘7’ số. Như vậy, nhìn theo cách nào thì cậu cũng là ký chủ do tôi tạo ra nha!】
Tần Túc: “...”
Thật chẳng ngoài dự đoán chút nào.
Cảm ơn hệ thống mắc công nhọc lòng, trong lúc vô ý lại giúp anh ngụy trang thành một đại lão “tư liệu sống”.
Đi tới gần cửa nhập học, Tần Túc nghĩ vậy trong lòng.
Mặc dù xung quanh đã có rất nhiều tân sinh tụ tập ở giữa sân, bên ngoài không còn bóng người, nhưng anh vẫn không dám lơ là, trong mắt luôn để ý đến các mắt điện tử tuần tra, mỗi bước đi đều cẩn thận như đang diễn kịch.
Còn một phút cuối cùng trước khi nghi thức bắt đầu, đúng như dự đoán, Tần Túc đứng ngay ở cửa nhập học.
Bước vào hội trường, ánh mắt liếc qua tất cả mọi người trong tầm nhìn, anh bình tĩnh, bóp nát viên bom khí lạnh trong tay.
Chớp mắt một cái, nhiệt độ không khí quanh anh theo đó lập tức hạ xuống đến gần điểm đóng băng.
Tần Túc: “...”
Cảm giác lạnh rõ rệt, nhưng nằm trong phạm vi anh có thể chịu đựng được, như chị gái anh hướng dẫn...
Thấm vào tận ruột gan, cảm giác lạnh buốt lan tỏa ngay trong khoảnh khắc khi Tần Túc trở thành trung tâm, thổi lan trong phạm vi 10 mét quanh mình.
Trong phạm vi khí lạnh bạo động, mỗi bước đi của Tần Túc đều được luyện tập nghiêm ngặt, khí thế tỏa ra như ngọn lửa bùng cháy.
Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, gần như đã dùng phương thức chạy, để đi toàn bộ khu vực tân sinh. Nhưng vẫn không thể tìm thấy hình bóng Alpha lúc đó, Samuel thở dài lẩm bẩm: “Xem ra, Alpha tóc đen kia không phải cùng bọn mình thuộc thế hệ tân sinh, có lẽ là học trưởng...”
Samuel vừa nói vừa chạy chậm về phía chỗ của mình, lời chưa dứt thì cả người bỗng dưng lạnh cứng lại như bị đóng băng. Bản năng khiến cậu quay đầu nhìn lại, đồng tử giãn to bất ngờ.
“Là anh ta!” Samuel thầm nghĩ. Alpha tóc đen mà không lâu trước đó cậu từng gặp một lần, người đứng ngay bên cửa sổ sát đất nhìn bọn họ.
Tuy rằng khi đó, Samuel không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng chỉ một thoáng ấy đã khiến trong đầu cậu lóe lên ý niệm “chính là anh ta”.
Đang không tìm được ai, bỗng nhiên quay đầu, người kia xuất hiện ngay trước mắt, mang theo niềm vui lớn lao, cùng với cái lạnh băng giá thấu xương, khiến lòng Samuel run rẩy. Cậu đứng ngây, không thể cử động, đầu óc trống rỗng.
‘Lạnh!’- cảm giác lạnh lẽo tột cùng.
Cùng lúc Tần Túc bóp nát bom khí lạnh, trong phạm vi 10 mét quanh anh, các tân sinh đều vô thức phát ra ý niệm đồng dạng.
Khung cảnh náo nhiệt trong hội trường bỗng chốc yên tĩnh đến mức từng tiếng thở cũng nghe rõ.
Tần Túc dừng bước trên mặt đá cẩm thạch, sáng đến mức có thể soi được bóng, khiến thanh âm xung quanh càng thêm rõ ràng, các tân sinh không thể không chú ý.
Cái lạnh thấu xương khiến ánh mắt mọi người đều hướng về Tần Túc, chỉnh tề, nghiêm túc.
Cùng với khí thế lạnh lùng mạnh mẽ, thân hình cao lớn thon dài, khuôn mặt tuấn mỹ với ánh mắt lãnh khốc của chàng thiếu niên tóc đen, bước đi không nhanh không chậm, xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.
Bộ vest cắt may hoàn hảo ôm sát vòng eo thon gọn, vừa trang nhã vừa toát lên phong thái nghiêm cấm, ánh sáng mượt mà từ chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm hiện rõ thân hình ưu tú, bước chân nhẹ nhàng, đôi giày da dê màu đỏ thoắt ẩn thoắt hiện... (Edit: ảnh ngựa ác…..)
Từ đầu đến chân đều trang bị một cách tinh tế, toát lên vẻ rực rỡ, tự tin và thanh lịch. nhưng rơi vào mắt người khác lại bừng sáng rực rỡ, vừa cao ngạo vừa tao nhã, khiến ánh nhìn của họ bất giác dõi theo không rời.
Tiếng thì thầm bàn tán vang lên khắp khán phòng :
“Anh ta là ai? Uy áp mạnh mẽ đến thế, khuôn mặt đầy quyền uy, khí chất lại còn lạnh lùng ngút trời!”
“Chẳng biết, nhưng uy áp cùng khí chất như thế, chắc chắn là một Alpha. Cậu có thể nói chuyện thực tế một chút không?”
“Vô nghĩa, không thấy sau cổ anh ta dán miếng ngăn tin tức tố dành riêng cho Alpha à?
“Mà này, dán ngăn tin tức tố rồi mà khí thế vẫn bá đạo đến vậy, tuyệt đối là Alpha cấp S nha.”
“Không không, cậu nghĩ Alpha cấp S là rau cải trắng đầy đường à? Nhưng mà tôi từng gặp một Alpha cấp S rồi, lúc không vận động mạnh thì uy áp của họ cũng chẳng đến mức khiến người ta nghẹt thở thế này.”
“Ý cậu là... tân sinh này cấp SS hay thậm chí là Alpha cấp SSS? Đùa đấy à? Một trăm năm mới có một Alpha cấp SSS thôi đấy!.” Trong thế giới này tuổi thọ trung bình hai trăm năm, trăm năm không phải chuyện hiếm.
“Nhưng mà nhỡ đâu là thật thì sao? Chỉ bị khí thế lạnh như băng của anh ta quét qua một cái thôi, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo hẳn. Trời ơi, nếu không phải nhờ những thứ đó, hồi nãy suýt nữa thì bị mấy tin tức tố hỗn tạp của đám Alpha với Omega kia làm ngạt thở mất…”
...
Sự xuất hiện khác thường của những tân sinh viên, cũng khiến tầng lớp cao của Học viện Quân sự số 4 chú ý.
“Thú vị thật. Không ngờ năm nay lại có tân sinh viên ‘đáng để mong chờ’ đấy. Không biết là người thừa kế của gia tộc nào đây?””
“Hừ, làm như người nhà cậu ấy? Nhưng nhìn cấp bậc Alpha thì không hề tầm thường, lại chẳng có chút thông tin nào hết nhỉ?.”
“Chuyện này thì có gì kỳ lạ, mới nhìn đã biết chắc gia tộc của anh ta bảo hộ rất nghiêm ngặt.”
...
Genn vừa ngồi lại vào chỗ, liền kích động túm lấy tay người bạn nhỏ bên cạnh, hạ giọng nhưng vẫn không giấu nổi sự phấn khích:
“Là anh ấy!!! Chính là Alpha mà tụi mình gặp trên tàu! Bọn mình lại được gặp ảnh rồi! Hơn nữa… anh ấy cũng là tân sinh!”
Omega bên cạnh nhìn đến quên cả thở. Bị Genn kích động níu tay,mới bừng tỉnh, vội vã vỗ ngực th* d*c: “Mặc dù anh ấy từ đầu đến chân luôn toát ra khí chất uy quyền, nếu tớ nhớ không lầm thì trước đó tụi mình còn chưa từng thấy mặt anh ấy mà? Sao cậu khẳng định được?”
“Ảnh đứng đó thôi là tớ đã có linh cảm chính là anh ấy rồi! Trực giác của tớ tuyệt đối không sai!!” Genn nói với giọng rất kiên định.
Cảm nhận ánh mắt từ khắp mọi hướng dồn về mình, Tần Túc khóe môi bất giác muốn nhếch lên – may mà anh kịp kiềm lại.
Rất tốt, dưới sự trợ giúp của ‘bom khí lạnh’, kế hoạch long trọng tuyên bố lập trường hoàn thành, mở màn hoàn hảo.
Theo đúng dự tính, Tần Túc mặt không biểu cảm tiến về phía nhóm bốn người vai chính. Chỉ có điều...
Ánh mắt anh dừng lại ở chướng ngại vật bất ngờ, anh bắt buộc phải vượt qua trên đường - Samuel.
Anh tiến về phía đó, chút sự cố nhỏ phát sinh rồi.
