Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 60
Chương 60:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………………..
Không chỉ bọn họ từng nhiều lần bug hệ thống, mà cả con trai cũng kế thừa cái truyền thống ưu tú này.
“Con cần bao nhiêu?”
Cô cũng không ngờ, thứ mà chính bọn họ không dám sử dụng lần hai, lại có thể khiến đứa nhỏ nhà mình cần đến. Coi như thứ đó cũng không uổng công tiêu tốn lượng lớn nhân lực, cùng vật lực nghiên cứu ra.
Không chỉ mỗi người đều có thể tinh chuẩn tìm được “quả báo” dành riêng cho mình, mà mỗi thế giới cũng vậy.
Tần Túc suy nghĩ giây lát, không trả lời ngay mà hỏi trước:
“Mẹ, nó có hạn sử dụng không?”
Tần Tễ đáp:
“Vĩnh viễn.”
Tang thi là loại sinh vật trái sinh mệnh, huyết thanh được chiết từ tang thi vương kẻ mạnh nhất trong số chúng, dĩ nhiên cũng “nghịch thiên” căn bản không chịu khống chế bởi hạn sử dụng.
Nghe vậy, Tần Túc không do dự:
“Vậy con lấy hết.”
Ba mẹ tiêm vào còn phải đối mặt với cửu tử nhất sinh, ai biết lần tiếp theo có còn được vận mệnh ưu ái hay không.
Anh muốn gom hết K-120, tất cả mang đi.
Huyết thanh dạng vaccine phòng ngừa này, nếu gom đủ số lượng đóng gói lại, mang đi một lượt thì hao tổn giá trị sinh mệnh tính trên từng lọ sẽ giảm đáng kể.
Để tránh khi xuất hiện trong thế giới truyện tranh bị phát hiện điều gì bất thường mà không kịp xoay trở.
Lát nữa khi biết chính xác số lượng anh sẽ căn cứ vào thể tích của toàn bộ K-120, nhờ trợ lý Khương chuẩn bị sẵn một chiếc rương nhìn cao cấp nhưng rộng rãi để đựng.
Tần Tễ: “......”
“Hiệu quả chỉ kéo dài ba phút thôi.”
Tần Tễ khuyên nhủ:
“Chưa bàn tới chuyện liệu có sống sót được không, chỉ tính đến việc sau khi hết tác dụng, con sẽ suy yếu đến mức chạm nhẹ cũng vỡ, đã là rất nguy hiểm. Nếu lúc đó mà gặp tấn công, lại không có người đáng tin bên cạnh, thì quá rủi ro. Nếu không phải bất đắc dĩ, đừng nên dùng, mất nhiều hơn được.”
“Nếu không con cứ lấy trước một lọ, dùng thử xem sao?”
Không phải không tin con, chỉ là khó tránh khỏi lo lắng.
“Không sao đâu mẹ.”
Tần Túc dùng giọng kiên định nhất, nói ra câu cứng rắn nhất:
“Nếu sau ba phút thuốc hết hiệu lực mà vẫn không giải quyết được vấn đề, thì con sẽ không đánh nhau với bọn họ nữa.”
Anh sẽ không sử dụng bừa bãi, mà sẽ canh thời điểm thích hợp, lựa đúng lúc cần thiết mới tung ra chiêu lớn, cố gắng trong thời gian đó giải quyết hoàn toàn vấn đề.
Như vậy, uy h**p lớn nhất đã được loại bỏ, những chuyện nhỏ còn lại có thể mượn tay “người dân bản địa bị khí chất của anh thuyết phục” để xử lý.
“...... Được rồi. Lát nữa mẹ sẽ cho người dẫn con tới chỗ phong ấn K-120. Mật mã là...”
Tần Tễ đọc ra một dãy số.
“Tốt rồi mẹ, con nhớ kỹ."
Tần Túc gật đầu, ghi tạc trong lòng. Nghĩ tới việc nói trực tiếp sợ ba mẹ không nghe được, mà đánh chữ thì lại bị loạn mã, anh nhanh chóng bổ sung thêm:
“Mẹ hay là tách từng lọ ra, giấu ở những câu khác nhau? Hoặc phân ra gửi? Đổi ngôn ngữ khác thì sao?”
Chợt nhớ đến còn có thể phát hình ảnh, Tần Túc lại bổ sung:
“Hoặc chụp hình ảnh?”
“Vô dụng.” Tư Phỉ thở dài
“Ba mẹ từng thử rồi. Văn tự có tách ra dán lên mấy tờ giấy đi nữa, thì cái hệ thống cũng vẫn phát hiện ra.Thế giới đúng là có thể phát hình ảnh, nhưng chữ viết trong hình lại bị kiểm tra và che mất. Quan trọng hơn là chẳng ai biết được cái hệ thống sẽ ‘tự hiểu’ cái gì được phép phát, cái gì không.”
Tần Tễ gật đầu đồng tình:
“Nó bug đầy mình, tuy rằng ngu ngơ thì vẫn ngu ngơ, mà thông minh lên lại không biết nó thông minh đúng cái chỗ nào.”
Tần Túc nhớ đến 777 hệ thống hoạt động như máy móc, chấp hành mệnh lệnh kiểu cơ học, liền rất đồng tình mà gật đầu.
Điểm này cũng có mặt tốt, cũng có mặt xấu.
Mặt xấu là khi nó đã cảm thấy “không được” thì chính là không được, tuyệt đối không thông qua.
Nhưng mặt tốt là, chỉ cần trúng bug tại điểm mấu chốt trong hệ thống vận hành, cho dù là hành vi “nghịch thiên” nó cũng có thể thông qua.
Nếu không phải vậy, anh đã chẳng thể bug ra được cái lợi ích liên quan đến sinh mệnh như K-120.
“À đúng rồi.”
Tần Túc nhớ tới chuyện ba mẹ từng nói về thời gian quay lại nhà, liền nói:
“Sau khi lấy được K-120, con sẽ tiếp tục huấn luyện, sau đó %##%.”
Hiệu quả của K-120 sẽ càng mạnh khi thể chất bản thân càng cao.
Rất nhiều Trùng tộc có thể chống chịu được cả thương tổn từ vũ khí, rõ ràng thể chất đã cường đại gấp mấy lần người thường.
Nếu vạn nhất trên chiến trường xảy ra chuyện ngoài ý muốn như mất vũ khí, hay không thể sử dụng được.Thì người có thể dựa vào cũng chỉ có chính mình. Không thể chờ người khác cứu hộ.
Câu nói kế tiếp vừa thoát ra miệng, qua phản ứng trên mặt ba mẹ, Tần Túc biết chắc lại bị hệ thống che mất, nên chỉ đành sửa lời:
“Mẹ ơi, thời gian chúng ta gặp nhau không khớp rồi.”
“Không sao cả.”
Dù sao thì họ cũng không thể ở lại đây quá lâu. Cũng chưa chắc có thể kịp giao hết đám tang thi kia cho Đại Bảo.
Nói thêm vài câu nữa, biết đôi bên đều đang gấp, cuối cùng đành không nỡ kết thúc đoạn video ngắn ngủi.
Video vừa kết thúc, Tần Tễ và Tư Phỉ liếc mắt nhìn nhau.
Tần Tễ là người mở lời trước:
“Tin tốt là huấn luyện đúng hướng.”
Bọn trẻ đều xuyên qua, từ nhỏ đã bị ép phải rèn luyện nền tảng, cũng không phải loại xuyên qua mà ‘tay trắng vào trận’.
Tư Phỉ nối lời:
“Tin xấu là xuyên sai thế giới.”
Hai người bọn họ vốn từ tận thế xuyên trở về hiện thực, sau nhiều năm bôn ba ở tận thế, luôn lo sợ con mình cũng sẽ di truyền thể chất xuyên qua này.
Nên đã đặc biệt chuẩn bị nền tảng vật chất vững chắc ở cả hai bên tận thế và hiện thực.
Mục tiêu là để hai đứa dù ở tận thế hay thế giới hiện thực, cũng đều có thể sống theo ý mình.
Trải qua nỗ lực không ngừng nghỉ, hai người họ thật sự đã không để các con rơi vào cảnh phải sinh tồn nhặt ve chai như họ từng trải qua.
Ai dè… xuyên thì cũng xuyên rồi, mà còn xuyên sai nơi.
“......”
Hai người nhìn nhau, tâm trạng lúc này thật sự khó mà diễn tả nổi bằng lời.
………..
Trước khi lấy K-120, Tần Túc gửi tin nhắn cho trợ lý Khương:
"Chuẩn bị loại giấy gói có độ dày 1 centimet, yêu cầu cao cấp khí chất, đẳng cấp nhưng không phô trương, sang trọng mà tinh tế, toát lên vẻ sâu sắc và có chiều sâu.Diện tích mỗi tờ khoảng 80x80.”
Loại này dùng để đóng gói, cất vào không gian, không cần tiêu hao giá trị sinh mệnh.
"Chuẩn bị thêm hai sợi dây thừng dài 60cm, chất lượng cao, vừa bền vừa nhẹ, nhưng vẫn phải đủ chắc chắn để xách được trọng lượng 5kg trở lên."
Cũng không cần giá trị sinh mệnh.
"Một chiếc rương nặng 2kg, có thể chứa hoàn hảo 5kg vật phẩm, khi cầm trên tay không bị lộ rõ, chất lượng cao, vừa là vật dụng vừa có thể dùng làm đạo cụ."
Chỉ cần tiêu hao 20 phút giá trị sinh mệnh để đổi lấy.
Mấy món này thoạt nhìn đều nhỏ nhắn tinh tế, nhưng thật ra đều được Tần Túc tính toán kỹ lưỡng, lựa chọn dựa trên tiêu chuẩn: chiếm ít dung lượng không gian nhất, tiêu hao giá trị sinh mệnh ít nhất.
"Cùng với chiếc rương, nhờ người mang bộ trang phục giao tới chung cư, những món còn lại chuyển đến trong vòng một giờ."
Tin nhắn gửi đi xong, Tần Túc gắn theo tọa độ, đứng dậy bước ra ngoài, đi về phía người phụ trách đang đợi trước cửa kính trong suốt.
Tần Túc tin rằng, với huấn luyện đặc biệt của trợ lý Khương, đối phương chắc chắn sẽ không nghĩ mình có bệnh.
Khương Thành: “......”
Cái cụm từ “cao cấp, sang trọng, kín đáo, có nội hàm” kia… rốt cuộc có gì mà khiến Tần Túc chấp niệm đến thế?
Hơn nữa, Tần Túc có đang hiểu lầm gì về mình không? Với cái gương mặt lạnh lùng này, đứng ở đâu cũng không có ai chú ý anh mặc gì hay đang cầm cái gì trên tay cả.
Không hiểu, nhưng vẫn tôn trọng. Khương Thành im lặng vài giây, lập tức gọi điện thoại sắp xếp mọi thứ.
Khương Thành đến nhanh hơn dự đoán, khi thấy một đống vắc-xin phòng bệnh nằm chồng chất, tuy trong lòng nghi ngờ nhưng không hỏi gì thêm.
Tần Túc kiểm tra đồ do trợ lý Khương mang tới, sau khi xác nhận không vấn đề gì, anh quay lại nhìn K-120 đang để trước mặt.
Ánh mắt dừng lại nơi dòng chữ trên thân ống thuốc, quay sang nói:
“Trợ lý Khương, làm phiền cho tôi mượn một cây bút.”
Tên ban đầu của thứ này quá xui xẻo, mang lại vô số chuyện chẳng lành, còn gây chết 22 người tuyệt đối không thể giữ lại.
Khương Thành: “...... Được.”
Anh rút cây bút máy mang theo bên người, đưa cho Tần Túc.
“Cảm ơn.”
Tần Túc nhận bút, dứt khoát dùng nét bút đậm hơn, biến số ‘2’ thành một số ‘1’ dày hơn.
‘K-110’ ra đời.
Tất nhiên, con số “110” này không phải để báo nguy.
Mà là: sau khi anh tiêm vào K-110, đối thủ của anh mới chính là người cần gọi báo nguy.
Khương Thành: “...... Được rồi.”
Chỉ vậy thôi à?
