Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 69

Chương 69:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

……………………

Điều quan trọng hơn là:

Chưa đầy một giây sau khi K-110 lan khắp cơ thể, Tần Túc lập tức cảm nhận rõ ràng những biến đổi đang diễn ra trong người.

Nhịp tim tăng vọt, toàn thân như có luồng khí vô hình theo mạch máu chạy khắp nơi. Trong đầu vang lên một tiếng “ong” như nổ tung trong khoảnh khắc, đôi mắt anh cũng trở nên mơ hồ.

Cả người anh bỗng chốc nhẹ bẫng, như thể linh hồn lìa khỏi xác.

May mà trước khi tiêm, anh đã giữ trạng thái hoàn toàn bình tĩnh. Khi cảm giác “thăng thiên” ập đến, vẻ ngoài của anh vẫn như đang đơn thuần khởi động gân cốt.

Thực ra, sau khi tiêm xong, anh không để lộ bất kỳ dao động nào, nhanh chóng rũ mắt, che giấu mọi cảm xúc khác thường.

Rồi đưa tay ra tự nhiên, ngay trước ánh sáng chiếu rọi xuống, nơi Mục Thiên Đà đang phát ra ánh sáng trắng tinh khiết.

Thình thịch thình thịch

Thân thể tuy nhẹ, nhưng tim anh vẫn đập liên hồi vì hồi hộp.

Tần Túc thầm may mắn vì đã rời khỏi đám đông, nếu không thì dù trên mặt có thể hiện ra vẻ bình thản, không một chút dao động.

Nhưng nhịp tim dồn dập đến mức gần như muốn phá vỡ lồng ngực này, quá mức bất thường để có thể xuất hiện trên cơ thể người bình thường.

Cũng sẽ khiến anh bại lộ trạng thái khác thường của bản thân.

Lý trí gần như đã sát bên bờ sụp đổ, Tần Túc ra sức ép mình giữ vững tinh thần, cố gắng kéo linh hồn vừa “phiêu du” quay trở về nhập vào cơ thể.

Sau đó, đúng theo kế hoạch đã định, anh không giống như Hạ Mục Chi từng làm với Tích Khuê.Trước khi cử tạ còn dùng tay và mắt quan sát Tích Khuê thăm dò.

Tần Túc làm thẳng.

Khi xác định bản thân nhất định phải chọn số 37 làm mục tiêu cử tạ lần này, anh liền trực tiếp đặt tay lên nó.

Trong đầu, anh đã sớm kết hợp lượng lớn tri thức từng học với quan sát thực tế trước mắt về Mục Thiên Đà, chọn ra được "vị trí tốt nhất" để nhấc lên.

Chính là phần đuôi gần đáy xương sống của Mục Thiên Đà, nơi có hai khối xương nhô ra như sừng, mở rộng về hai phía.

Cử chỉ dứt khoát đầy tự tin này, chính là muốn tạo cho mọi người cảm giác:

“Anh rất hiểu rõ về Mục Thiên Đà, nên không cần do dự cũng có thể trực tiếp đặt tay vào đúng vị trí thích hợp nhất để nâng lên.”

“Và đây không phải lần đầu tiên anh tiếp xúc với Mục Thiên Đà”.

Ẩn sau vẻ ngoài "bình tĩnh", Tần Túc lại vô cùng rõ ràng:

Giờ phút này bản thân chẳng khác nào một “vật chứa” chết lặng, chỉ đang cứng nhắc thực hiện đúng từng bước trong kế hoạch đã đặt ra.

Anh như một cây cung đã kéo căng hết mức, mũi tên đã lên dây, không thể không bắn.

Yếu ớt ra sức ngăn lại dòng nước xiết, mà sức ép bên trong ngày càng lớn hơn.

Trong đầu, sợi dây tinh thần đã căng đến cực hạn, sắp đứt đến nơi.

Nếu không có vật gì đủ trọng lượng để kéo anh xuống, chặn lại cái cảm giác như đang “bay”, có lẽ Tần Túc cảm thấy chính mình thật sự sẽ phát điên.

Nhìn thấy Tần Túc không chút do dự mà đặt tay lên người Mục Thiên Đà, Hạ Mục Chi: “……???”

“Tần Túc muốn nhấc, căn bản không phải là số 36? Chẳng lẽ mình đã hiểu nhầm ánh mắt của Tần Túc? Tần Túc định cử tạ chính là…”

Hạ Mục Chi nhìn Tần Túc đứng trước Mục Thiên Đà, cả người cảm thấy càng đau nhói.

Không vì lý do gì khác, chỉ bởi cậu đã vắt kiệt toàn bộ sức lực, suýt nữa thì mất mạng, mới có thể nhấc nổi số 36.

Mà số 37 này, thân hình lại lớn gần như gấp đôi số 36!

Nói cách khác, giờ có cho Hạ Mục Chi nâng đến chết, cũng không thể nhấc lên nổi.

Hạ Mục Chi: “……”

Một cảm giác bất lực quét qua toàn thân Hạ Mục Chi. Niềm vui khi nhấc được số 36 trước đó không lâu, lúc này gần như tan biến sạch.

【Động tác thành thạo, không cần thăm dò thử trước.Quả nhiên, Túc Bảo của nhà tụi mình không phải lần đầu tiếp xúc Mục Thiên Đà. Dáng vẻ bình tĩnh, tự tin này, tôi thậm chí còn nghi ngờ liệu Túc Bảo có từng nhấc nó trước đây rồi không nữa!】

【Liền… không cần suy nghĩ lại một chút sao? Cái thứ khổng lồ này mà đè xuống thì thật sự có thể ép người ta thành một miếng thịt băm đó (lo lắng).】

……

Rũ mắt cố gắng "buộc chặt" lý trí, Tần Túc giữ vẻ bình tĩnh: “……”

Cảm ơn, không cần suy xét, bởi "vận mệnh" căn bản chưa từng cho anh cơ hội để suy xét.

Âm thầm cảm ơn các cư dân mạng đang lo lắng cho mình, Tần Túc trong lòng lặng lẽ hít sâu một hơi.

Chuẩn bị vận sức nơi cánh tay, định lợi dụng việc nâng vật thể nặng, để trút bỏ luồng sức mạnh đang bùng nổ trong cơ thể mình.

Đúng lúc đó, giọng Raymond vang lên: “Khoan đã……”

Raymond đang ôm Hạ Mục Chi trong lòng, trên tay là mặt nạ chắn tin tức tố vừa lấy xuống không lâu trước đó.

Tưởng rằng Tần Túc quên mất, xuất phát từ thiện ý, Raymond nhìn thấy trên đầu Tần Túc trống không, liền nhanh chóng lên tiếng nhắc nhở:

“Bạn học Tần Túc, cậu còn chưa đeo mặt nạ chắn tin tức tố!”

Quả thật, bọn họ rất tò mò nếu Tần Túc thả lỏng, tuỳ ý phóng thích tin tức tố, thì sẽ là cảnh tượng ra sao.

Trong các diễn đàn, lẫn nhóm chat kín, họ từng lén lút tưởng tượng không biết bao nhiêu lần.

Cuối cùng đều đi đến một kết luận là: “Không ai còn sống.”

Bọn họ thật không ngờ, còn chưa vào trận chính thức, lại sắp bị ảnh hưởng đến mức cả tập thể phải nhập viện.

Tin tức tố của Hạ Ôn Viễn từng khiến một nhóm nhỏ phải đi kiểm tra sức khoẻ. Còn tin tức tố của Tần Túc…

… bọn họ sẽ toàn quân bị diệt.

Giọng Raymond, như sấm sét giữa trời quang, lập tức khiến cả khán đài nổ tung.

Mọi người lúc này mới chợt nhớ ra: sau khi Hạ Mục Chi hoàn tất phần cử tạ, từ đầu đến cuối Tần Túc chưa từng có ý định lấy mặt nạ chắn tin tức tố.

Kasil cũng lập tức phản ứng lại, vội vã quay người chạy về phía thiết bị.

Không dùng tin tức tố mà vẫn có thể nhấc được Mục Thiên Đà nặng đến 1.700kg sao?

Hoặc cô điên hoặc là Tần Túc điên rồi.

Nhưng thậm chí miếng dán ngăn cách tin tức tố sau gáy, cũng không thấy bị bóc ra Tần Túc … quên rồi sao? Không… không thể nào.

Một người như Tần Túc tính toán không sai một ly, thói quen chuẩn bị mọi thứ vượt mức người bình thường. Làm sao có thể quên chuyện quan trọng thế này?

Chẳng lẽ… Tần Túc thực sự có thể không cần tin tức tố, mà vẫn hiên ngang nhấc được một con sâu nặng 1.700kg?

Kasil trong lòng loạn thành một vòng, không thể tìm ra được lời giải nào hợp lý, chỉ còn cách tăng tốc bước chân.

Raymond đã lên tiếng. Nếu Tần Túc cần dùng tin tức tố, nhất định sẽ chờ cô, phải chờ

.

【Tần Túc… không lấy mặt nạ chắn tin tức tố! Là quên sao?!】

【Tần Túc sao có thể quên chuyện như vậy, rõ ràng là Đại lão nghĩ rằng: “Không cần thiết phải lấy”.】

【Không cần tin tức tố mà cũng nhấc được con sâu hơn một tấn?! Người tinh tế ai cũng chơi lớn như vậy sao? Hay là, Alpha nào cũng tự tin đến mức không cần mạng nữa?!】

……

“……”