Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 76
Chương 76:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 39:
“Mời chủ nhiệm ban (6) tiến hành rút thăm cho trận thực chiến Trùng tộc lần đầu tiên của khoá 26.”
Người máy Chloe dừng lại, cúi người đưa phần “đôi mắt” màn hình tiến đến trước mặt Trương Minh Lãng. Trên màn hình lõm xuống một ô, đủ để đặt và ghi lại dấu vân tay.
Trương Minh Lãng đưa tay, ấn dấu vân tay của mình vào, đồng thời không quên nói với cả lớp:
“Tin tức khiến người ta phấn khích sắp được công bố, không biết lần đầu tiên này, lớp chúng ta sẽ chọn trúng cái gì đây?”
Không cần Trương Minh Lãng nhắc, hầu hết học sinh lớp tổng hợp khoá 26 ban (6) đều đang hồi hộp chờ đợi kết quả rút thăm.
Bọn họ gần như phớt lờ lời của chủ nhiệm Trương Minh Lãng, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm “đôi mắt” của Chloe .Cũng chính là phần màn hình sẽ hiển thị kết quả cuối cùng.
Tần Túc đương nhiên cũng tò mò khẩn trương.
Nhưng trên gương mặt anh hoàn toàn không có biểu cảm gì, ánh mắt bình tĩnh, không gợn sóng nhìn chăm chú về phía bục giảng nơi mọi chuyện đang diễn ra.
Khi Trương Minh Lãng nói xong, ông rút tay về. Ngay khoảnh khắc ô lõm trên trán Chloe đóng lại, màn hình “đôi mắt” lập tức xuất hiện dãy số từ 1 đến 59 chạy nhanh như chớp.
Tốc độ quá nhanh, mắt thường gần như không thể thấy rõ. Khi mọi người kịp nhìn kỹ thì trên màn hình chỉ còn lại duy nhất con số “1”.
Mọi người: “……”
Bọn họ tiếng mẹ đẻ cạn lời.
Tần Túc: “……”
Kẻ tám lạng người nửa cân*.
(Kẻ tám lạng người nửa cân (半斤八两): Đây là thành ngữ nhằm nhấn mạnh vào việc mô tả mức độ ngang nhau, đồng đều.)
Trương Minh Lãng: “……”
Có thể rút lại không?
Kết quả đã ra, mà người máy Chloe thì mặc kệ mọi người biểu cảm ra sao, trong lòng đang suy nghĩ cái gì, chỉ lạnh lùng tiếp tục theo đúng quy trình được cài đặt sẵn.
Ngay sau đó, giọng nói vui vẻ của Chloe vang vọng khắp phòng học:
“Chúc mừng lớp tổng hợp khoá 26 ban (6) đã chọn được con số 1, tương ứng với loài Trùng tộc Tu Vẫn Thụ Cừu. Xin chúc các vị đạt được thành tích xuất sắc, hẹn gặp lại.”
Nói xong, người máy Chloe đứng thẳng dậy, ung dung rời khỏi ban (6), bỏ lại một đám người đang hỗn loạn trong gió.
Mọi người: “……”
Chúc mừng nghe hay thật, nhưng lần sau đừng chúc mừng kiểu này nữa… Kết quả ấy mà đi kèm với giọng nói “vui vẻ” kia thì đúng là châm chọc.
Chủ nhiệm lớp lập tức “nhập hồn” bởi trong 59 loài Trùng tộc, lớp bọn họ lại rút trúng loại khó chiến đấu nhất.
Ngoài thực lực mạnh mẽ của Tần Túc, những người khác thật sự không thể nào vui nổi.
Tần Túc: “……”
Nếu bỏ qua khả năng vận may cực kỳ xui xẻo của chủ nhiệm Trương giống y như anh, thì có phải do nhân vật chính ở ngay ban (6) này hay không?
【Bọn học sinh trừng mắt không tin nổi: Đáng giận!】
【Bảo bảo số 1– mặt không cảm xúc: Chỉ vậy thôi à?】
【…… Thật sự số 1.】
【Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi (giơ ngón tay cái), dù sao đây cũng là lớp có nhân vật chính và nhân vật được yêu thích hạng nhì, kết quả này quá là bình thường.】
“À… thì…”
Nhìn thần sắc khác nhau của các học sinh, Trương Minh Lãng hiểu rút lại là điều không thể, bèn xấu hổ, hắng giọng rồi lên tiếng:
“Khụ khụ, các học sinh thân mến như vừa thấy, đối tượng tác chiến lần này của lớp chúng ta là Tu Vẫn Thụ Cừu… Ừm, đừng lo lắng. Hiện tại các em vẫn là tân sinh, bất kỳ trường quân sự nào cũng sẽ ưu ái đặc biệt với tân sinh mới ra trường.”
“Dù phải đối mặt với Tu Vẫn Thụ Cừu, thì khu vực được sắp xếp thường sẽ không quá lớn. Chỉ cần ghi nhớ kỹ những kiến thức mà các thầy cô đã dạy trên lớp, nhất định sẽ không thành vấn đề!”
Các bạn học: “……”
Nhưng theo lời thầy cô đã dạy, nơi Tu Vẫn Thụ Cừu làm tổ là thủy vực (khu vực sông, hồ, biển).
Dù rằng vì họ là tân sinh nên sẽ được bố trí ở khu vực bên ngoài tổ của Tu Vẫn Thụ Cừu để “treo cổ”, thì thủy vực bốn bề trong suốt, không giống đất liền hoang vu có thể nhìn xa để quan sát hết tình hình.
(Treo cổ*: ở đây là tiếng lóng quân sự, nghĩa là bố trí ngoài rìa hoặc vòng ngoài để tránh nguy hiểm trực tiếp).
Ai mà biết dưới lớp nước đục ngầu kia, có ẩn giấu những con Tu Vẫn Thụ Cừu khổng lồ hơn hay thậm chí là những thứ khác?
Việc đã đến nước này, Trương Minh Lãng cũng không thể rút thăm lần thứ hai, bèn giương giọng nói:
“Hôm nay kết thúc ở đây. Thời gian tiếp theo mọi người tự sắp xếp. Các em nhớ mang thân phận ID đến kho quân nhu* để nhận đồng phục tác chiến.”
(Quân nhu*: trong bối cảnh quân đội, là toàn bộ các vật dụng, trang bị, lương thực, thực phẩm, và các nhu yếu phẩm khác cần thiết để duy trì hoạt động và đảm bảo đời sống của quân đội. Nó bao gồm cả những thứ cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày như quần áo, giày dép, đồ dùng cá nhân, cũng như các vật tư kỹ thuật, nhiên liệu, và các loại đạn dược, vũ khí.)
“Chiều mai lúc hai giờ, tự mình tra trong nhóm thông báo điểm tập hợp của ban (6). Sau khi tập hợp, 2g30 sẽ tiến hành tập thể quá độ* đến địa điểm thực chiến lần này.”
(Quá độ: trong quân đội nghĩa là di chuyển, hành quân tập thể)
“Giải tán!”
Vì vận may của mình mà chột dạ, Trương Minh Lãng tuyên bố xong rồi nói tiếp:
“Nếu còn có điều gì cần tìm hiểu hoặc ôn tập, mọi người có thể tranh thủ trước khi thực chiến bắt đầu để hỏi. Thầy sẽ dốc hết sức giải đáp.”
Ánh mắt Trương Minh Lãng đảo qua hầu hết học sinh ban (6).
Dù sao cũng đã sống ngần ấy năm, thực lực thì không bằng ai nhưng kinh nghiệm, thâm niên lại rất sâu. Ông có nhiều học sinh từng thân kinh bách chiến* được chính tay mình huấn luyện.
(Thân kinh bách chiến*: trải qua trăm trận chiến, giàu kinh nghiệm thực chiến)
Đây cũng là cách ông bù đắp cho vận may quá xui xẻo của mình, khi lớp rút trúng đề mục khó nhất Tu Vẫn Thụ Cừu.
“……”
Nghe vậy, trong lòng Tần Túc có chút muốn mở miệng nhờ chủ nhiệmTrương chỉ dẫn, nhưng môi mỏng chỉ khẽ mím lại thành một đường lạnh lùng, thể hiện vẻ vô dục vô cầu, cuối cùng không nói một lời.
Khi Trương Minh Lãng nói, ông thậm chí còn không liếc nhìn về phía Tần Túc.
Tần Túc cần tới sự giúp đỡ này sao? Hoàn toàn không có khả năng.
Tu Vẫn Thụ Cừu đối thủ mà trong tất cả các chương trình huấn luyện trước đây đều chưa từng xuất hiện, nhưng đối với “thân kinh bách chiến” như Tần Túc thì căn bản chẳng thành vấn đề.
Những học sinh chưa từng trực tiếp đối mặt với Trùng tộc mới là đối tượng mà ông muốn “bổ túc” lần này.
Hạ Mục Chi nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Cậu và Raymond, cùng những người bạn quen trong ban (6), liếc nhau rồi ngầm quyết định sẽ tìm gặp chủ nhiệm Trương để bổ sung thêm kiến thức.
Theo lời giáo sư bọ họ hiểu rõ, vì đây là lần đầu thực chiến của tân sinh nên sẽ không quá khó.
Họ sẽ được bố trí ở vòng ngoài; càng vào sâu, tất nhiên sẽ có các học sinh cấp cao hơn chiến đấu.
Nhưng… dù học được nhiều đến đâu, thì vì chưa có kinh nghiệm, họ vẫn sẽ thấy thiếu tự tin. Không thể bình tĩnh như Tần Túc, đã dày dạn kinh nghiệm mà luôn giữ được tâm thế ổn định.
Tần Túc khiến họ không dám lại gần, nên tự nhiên không thể hỏi. Cơ hội mà giáo viên cho, chỉ kẻ ngốc mới bỏ qua.
Quả nhiên, vừa khi Trương Minh Lãng bước ra khỏi phòng học, phía sau lập tức có một đám học sinh theo sát như tổ ong.
Cũng có những người không đi theo, hoặc là ở lại phòng học, hoặc đi trước tới kho quân nhu để nhận đồ tác chiến.
Thấy Tần Túc đứng dậy, bước theo đám đông với khoảng cách không xa không gần, chẳng ai nghĩ anh và Raymond là đi cùng nhau, chỉ cho rằng tiện đường mà thôi.
Raymond cũng nghĩ vậy. Nhưng vẫn có người trong nhóm nảy ra ý khác, thì thầm bàn tán:
“Tần Túc đi cùng chúng ta sao?”
“Cậu nghĩ gì thế?”
“Lỡ đâu thì sao?”
“Cười chết, một vạn lần cũng không thể.”
