Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 95

Chương 95:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

…………..

Khi tiến vào phi thuyền nhìn lướt qua, dáng vẻ vội vàng của Raymond và Hạ Mục Chi rõ ràng là có ý định tiếp tục theo hạm đội săn giết sâu trùng. Như vậy, rất nhanh bọn họ sẽ lại rời đi.

Trên đường trở về, những học sinh của hạm đội khác cũng không có dấu hiệu quay lại.

Nếu muốn đi vòng qua điểm đánh dấu ban ngày để quan sát tình hình, anh nhất định phải giải quyết bốn đồng đội của mình.

Cho nên, anh dứt khoát ra lệnh buộc bọn họ ngoan ngoãn ở yên trong khoang nghỉ ngơi.

Trải qua mấy giờ liền săn giết với cường độ cao ban ngày, bọn họ dù là thân thể hay tinh thần đều đã rơi vào trạng thái mệt mỏi, đúng là cần nghỉ ngơi.

Với lý do này, tự nhiên cũng sẽ không khiến ai trong bốn người nghi ngờ.

Bên trong phi thuyền, để phục vụ các học sinh, khoang nghỉ ngơi cá nhân được trang bị đầy đủ thiết bị, ở trong đó hoàn toàn sẽ không thấy nhàm chán.

Bốn người: “?”

Bọn họ… phải nghỉ ngơi đến mười bốn tiếng đồng hồ!

Tuy rằng hiện tại quả thật rất mệt, cả tinh thần lẫn thể xác đều đã tới cực hạn, chỉ cần nằm xuống khoang nghỉ là lập tức có thể ngủ say, nhưng… bọn họ thật sự có thể ngủ lâu đến vậy sao?

Trong lúc bốn người còn đang nghĩ ngợi, ngay giây tiếp theo, lại nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tần Túc:

“Đương nhiên.”

Thân thể bốn người lập tức căng chặt một lần nữa. Khi ánh mắt Tần Túc quét qua từng người, anh chậm rãi nói tiếp:

“Không muốn tuân thủ quy tắc, bất kỳ lúc nào cũng có thể tự động rời khỏi tiểu đội số 1.”

Lời này vừa nói ra, bốn người rốt cuộc không còn chút tâm tư nào khác, tức khắc đồng loạt lắc đầu lia lịa, sau đó nhanh chóng gật đầu, sôi nổi mở miệng:

“Đã rõ!”

“Rõ, đội trưởng!”

“Biết rồi, đội trưởng!”

“Yên tâm đi đội trưởng! Chúng tôi bảo đảm nghiêm chỉnh nghe lệnh!”

Trong khoang nghỉ trống trải, bốn giọng nói khảng khái, vang lên dữ dội.

Rời khỏi tiểu đội số 1? Đùa cái gì vậy!

Tuy rằng cùng Tần Túc kề vai chiến đấu chưa đầy mười tiếng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Tần Túc chưa từng coi bọn họ như những Alpha bình thường khác.

Yêu cầu đối với bọn họ cực cao, cũng chưa bao giờ xem họ là kẻ “yếu”, mà luôn bất ngờ xuất hiện ở những thời điểm then chốt để chỉ đạo.

Trong các trận săn giết, Tần Túc thường xuyên “tâm tư khó đoán”.

Có lúc Tần Túc sẽ ra tay giúp đỡ, có lúc lại hoàn toàn buông tay mặc kệ.Khiến bọn họ không sao đoán được lần nào Tần Túc sẽ cứu nguy, lần nào sẽ để mặc bọn họ tự xoay xở.

Vì thế, bọn họ chỉ có thể dốc toàn lực trong từng trận chiến, giữ trạng thái cảnh giác cao độ, chẳng dám lơ là dù chỉ một giây.

Nói ngắn gọn, tất cả đều đã được rèn luyện đến thuần thục.

Nói thẳng ra, nếu có kẻ nào mù mắt mà không muốn làm đồng đội của Tần Túc, chắc chắn sẽ có vô số người tranh giành, chỉ mong được thay thế.

Tần Túc: “…… Ừ, giải tán.”

Quả không hổ là Alpha sở hữu tuyến thể hoàn chỉnh, thật sung sức. Dù anh đã cố hết sức vắt kiệt bọn họ, vẫn có thể đồng thanh hô to như thế.

May mắn là ban ngày đã bị “dọa” quen, giờ phút này bốn người cũng coi như thành thục.

“Đã rõ!”

Bốn người đồng thanh hô vang, lớn tiếng đến mức trăm miệng như một.

Tần Túc không nói gì thêm, chỉ giữ nguyên vẻ cao ngạo lạnh lùng, bước đi thẳng về phía khoang nghỉ ngơi kim loại gần nhất.

Đinh ——

Âm thanh nhắc nhở quét ID thành công vang lên, cửa khoang mở ra. Trong ánh mắt nóng rực của bốn người phía sau,Tần Túc sống lưng thẳng tắp, bóng dáng lạnh lùng vô tình dần biến mất sau cánh cửa.

Cho đến khi cửa đóng lại, anh lập tức bật hệ thống, tiến hành bắt giữ màn ảnh.

Mỗi lần mở màn hình truyện tranh, đều sẽ bị khấu trừ giá trị sinh mệnh. Nhưng số giá trị mất đi lần này, không bằng lượng hảo cảm mà anh đã thu hoạch được, từ cư dân bản địa trong ngày.

Cộng thêm hệ số tăng trưởng nhờ làn đạn, bù lại vẫn đạt được nhiều giá trị sinh mệnh hơn.

Trên giao diện, đồng hồ sinh mệnh hiển thị đếm ngược còn 656.678 phút 39 giây.

Tính ra khoảng 456 ngày. Nhưng anh cũng không rõ trong khoảng thời gian đó, anh có thể đưa về được bao nhiêu “rác rưởi”.

Trong hoàn cảnh đặc thù này, anh còn cần tiêu hao thêm giá trị sinh mệnh trong kho của hệ thống để đổi lấy dụng cụ vớt chính xác.

Tần Túc: “……”

Người khác nhặt rác rưởi chỉ tốn công phí sức, còn đến lượt anh nhặt, lại phải hao tốn cả tính mạng.

Hít sâu một hơi, anh tìm một chỗ trong khoang nghỉ vốn không rộng lắm, ngồi xuống.

Tháo mũ giáp, mở giao diện xếp hạng, một mặt nghiên cứu xu hướng tăng trưởng số lượng tiêu diệt của các học sinh khác.

Một mặt hồi tưởng lại “di tích chiến đấu” thoáng thấy qua ban ngày, đem tất cả những vị trí còn nhớ được đánh dấu vào hệ thống.

Anh chờ Hạ Mục Chi cùng Raymond rời đi, chờ Sophia và ba người còn lại tiến vào khoang nghỉ của bọn họ.

Lại chờ đến khi phi thuyền vắng lặng không còn bóng người.Đó sẽ là thời khắc anh lặng lẽ kiểm tra dị trạng của đại thụ và thu “nhặt rác”.

Thịnh Song cùng ba người nhìn theo bóng dáng Tần Túc biến mất, ngầm ăn ý nắm tay chạm vào nhau.

Cùng nói một câu “ngày mai gặp lại”, rồi nhanh như chớp, tức tốc tranh giành khoang nghỉ gần Tần Túc nhất.

Cuối cùng, Sophia thắng một bậc.

“Hì hì, bại tướng các cậu, ngủ ngon ~”

Ném lại một câu như vậy, Sophia quét ID của mình, xoay người vẫy tay với ba người phía sau.

Chung Lâm và hai người còn lại nghiến răng nghiến lợi, rồi lập tức lao vào tranh đoạt khoang nghỉ ở vị trí gần thứ hai và thứ ba so với Tần Túc.

Không bao lâu, cả bốn người đều đã yên vị trong khoang nghỉ của mình.

Phi thuyền mở rộng lối vào.

Hạ Mục Chi trầm mặc, giữ nguyên tư thế để Raymond ôm người máy khâu vá lại gần, bắt đầu may lại lớp phòng hộ trên người mình.

Một khi đồ tác chiến bị hư hại, hiệu quả phòng ngự lập tức giảm mạnh.Vốn là 100%, giờ chỉ còn khoảng 30%. Nhưng dù sao, có còn hơn không.

Mùi máu tươi quện với hơi lạnh ban đêm.Khiến không khí toát ra từng luồng hơi thở lạnh lẽo, làm Hạ Mục Chi lúc này càng thêm tỉnh táo.

Trong đầu Hạ Mục Chi lúc này, lại một lần nữa tua lại cảnh Tần Túc, từ khi bước vào phi thuyền cho đến lúc đi khỏi tầm mắt mình.Toàn bộ quá trình chưa đến 30 giây.

Có thể khẳng định là, Tần Túc cùng Sophia và ba người kia đều không bị thương. Chỉ có cậu, chật vật trọng thương.

Khi Tần Túc đi ngang qua cậu hay Raymond, bước chân chưa từng dừng lại lấy một giây nào.

Ngoài cái gật đầu xã giao, không có thêm lấy một câu, ánh mắt cũng chẳng dừng ở vết thương của Hạ Mục Chi dù chỉ một chút.

“Kia…”

Hạ Mục Chi quay sang nhìn Raymond đang dí sát mặt lại gần vết thương, cằm cọ cọ như đang nghiên cứu gì đó.

“Cái gì?” Raymond nghi hoặc.

“Cậu nói… có khi nào Tần Túc không phát hiện tôi bị thương không?” Trong lòng Hạ Mục Chi len lỏi một tia mong chờ.

So với việc bị Tần Túc xem nhẹ, Hạ Mục Chi thà tin rằng Tần Túc không hề phát hiện. Dù sao mới ngày đầu tiên, mà cậu đã bị thương, chẳng phải sẽ càng lộ vẻ yếu kém sao.

Động tác trên tay Raymond khựng lại. Raymond nhìn Hạ Mục Chi bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc:

“Này cậu có bị gì không vậy?”

“… Hy vọng là không, nhưng hiển nhiên…”

Hạ Mục Chi thử động cánh tay, khẽ cười khổ, “… không như mong muốn.”

Raymond nghẹn lời:

“Tôi nói cái đầu ngốc nhà cậu! Mùi máu tanh nồng thế kia, Tần Túc sao có thể không phát hiện! Chẳng qua Tần Túc lười nhìn thêm một cái mà thôi. Trong mắt Tần Túc, chúng ta hiện tại với không khí cũng chẳng khác gì nhau, OK?”

Mong đợi bị Raymond một câu đánh tan, ánh mắt Hạ Mục Chi thoáng lộ vài phần u oán:

“… Thực chiến còn chưa kết thúc, mấy ngày tới cậu nhớ cẩn thận cái miệng vào, kẻo độc chết chính mình đấy.”

Hạ Mục Chi thế nào lại không phát hiện, Raymond độc miệng lên thì chẳng khác nào Lận Nhân, đủ sức làm người ta nghẹn chết vì tức.

Raymond vốn đã bướng bỉnh, lập tức nhếch môi độc miệng thêm:

“Tôi có độc chết cũng là độc chết chính mình, còn hơn cậu với mấy bạn học nghe không hiểu tiếng người kia làm cho tức chết!”

Lúc này, người máy may vá đã hoàn tất việc tu bổ cả lớp phòng hộ trong lẫn lớp tác chiến bên ngoài.

Hạ Mục Chi đứng dậy, nâng bộ đồ tác chiến đã được sửa, run run mặc lại, vừa khép chặt khóa cảm ứng kim loại trước ngực, vừa quay sang nói với Raymond:

“Được rồi, đi thôi.”

“Ê!” Raymond tức muốn hộc máu,

“Cậu rốt cuộc có nghe tôi nói không? Đây là chiến trường, không phải nơi để ai yếu thì kẻ đó có lý! Theo tôi thấy, tốt nhất sớm đá mấy người đó ra khỏi đội thì hơn!”

“Được được được, kế tiếp tôi sẽ chú ý.”

Giọng Hạ Mục Chi lẫn bóng dáng cậu, rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm.