Nhật Ký Giam Cầm - Chương 2

Chương 2: Thánh Vật Thôi Miên

- Phụng Phụng -

Có làm không

10

‎Có thể nhìn tay đã là chuyện ba ngày sau, lúc trước ghi chép quên nói.



‎Tôi cũng đã thay đổi một điện thoại thông minh mới, với các tính năng tương tự như cái cũ.



‎Tôi muốn chơi trò chơi trực tuyến, Dương Khả nói không được.



‎Tôi muốn xem TV, Dương Khả nói không được.



‎Cuối cùng, Dương Khả lấy cho tôi một đống sách.



Chàng trai tuyệt vời, tất cả đều là sách thiếu nhi.



‎Tôi đọc vài trang thì mí mắt đánh nhau.



‎Đây không phải là sách thiếu nhi, đây là thánh vật thôi miên.



11

‎Buổi tối Dương Khả ôm tôi ngủ, ngủ đơn thuần.



‎Tôi rõ ràng cảm giác được hắn cứng, nhưng hắn vẫn không làm tôi.



‎Tôi hỏi hắn tại sao, hắn chỉ nói không nỡ.



‎Tôi không hiểu nhốt tôi ở đây mà không làm tôi, điều đó có nghĩa là gì?‎

‎Có phải tôi đẹp quá không?‎

‎Viết đến đây, tôi đột nhiên nghĩ đến phòng tắm của căn phòng này, không có gương.



12

‎Sách thiếu nhi để trong phòng chưa đầy hai ngày, đã bị Dương Khả lấy đi toàn bộ.



Cùng lúc đó, tôi có thêm một chiếc "vòng" trên cổ.



‎Thì ra Dương Khả thích chơi loại này.



‎Tôi gọi hắn là chủ nhân, hắn nói, Kiều Kiều không được đùa như vậy.

‎Mấy ngày rồi đây là lần đầu tiên hắn gọi tên tôi.

‎Tôi gần như quên tên tôi là Phương Kiều.



13

‎"Vòng" trên cổ đeo rất không thoải mái, siết chặt có chút đau, tôi muốn lấy xuống, nhưng Dương Khả không cho.



‎Tôi chỉ có thể ngồi ngẩn người trước cửa sổ sát đất với điện thoại di động.



Cũng không phải là quá chán.

14

‎Sáng nay trời mưa, bên ngoài u ám, sương mù rất dày, vườn hoa được bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, cây cối như ẩn như hiện.



‎Tôi cách cửa sổ thủy tinh chạm vào những hạt hơi nước, mơ hồ cảm nhận được sự mát lạnh.

‎Gần trưa, sương mù dần dần tan ra, tôi nhìn khu vườn kia lại cảm thấy giống một cái nghĩa trang.

‎Không, tôi không thể so sánh như vậy, tôi vẫn còn đang sống ở đây.



15

‎Dương Khả cùng tôi ăn cơm trưa, hôm nay tâm tình hắn rất tốt, cùng tôi nói rất nhiều, tổng kết lại chính là, hắn rất yêu tôi.



‎Tôi gật gật đầu lung tung, muốn hắn ngủ trưa với tôi.



‎Hắn đồng ý và ôm tôi ngủ.



‎Nhưng vừa nằm một lúc, tôi bắt đầu di chuyển tay chân, thành công trong việc lột quần lót của hắn xuống.



‎Hắn đã cứng từ lâu rồi.



‎Tôi nói muốn làm, Dương Khả nói không được, đứng dậy liền muốn xuống giường.



‎Tôi giữ hắn lại, không nghe hắn nói gì nữa, trực tiếp khẩu giao cho hắn.



‎Lần này hắn rất thành thật.



‎Đây là một chuyện rất mệt mỏi, nhất là đối mặt với người như Dương Khả.



‎Tôi để anh ta bắn vào miệng tôi, mùi hơi nồng, nhưng tôi cũng đã nuốt nó.



‎Dương Khả ý loạn tình mê bộ dáng thật mê người.



16

‎Tối nay Dương Khả không ngủ với tôi, hắn kể xong câu chuyện trước khi đi ngủ rồi bỏ đi.



‎Hắn hơi không hài lòng, có lẽ vì tôi làm chưa tốt.



‎Tôi nằm trên giường không ngủ được, đứng dậy chạy ra cửa, ghé tai lên cánh cửa nghe động tĩnh.



Giống như có tiếng ai đang nói.



‎Tôi đang tập trung lắng nghe, cánh cửa lập tức mở ra.



‎Dương Khả hỏi tôi tại sao tôi không ngủ.



‎Tôi hỏi hắn tại sao hắn không làm tôi.



‎Lần này không ai nói gì cả.



‎Dương Khả đóng cửa lại.



‎Tôi nằm xuống giường.



17

‎Bây giờ tôi đang viết đoạn này trong nhà vệ sinh, bởi vì buổi sáng khi tôi thức dậy, tôi thấy Dương Khả đang ngồi ở đầu giường, đôi mắt đỏ lên, giống như khóc.



‎Chẳng lẽ là bởi vì không làm tôi, nghẹn khóc?‎

‎Tôi đã nói mà loại chuyện này không thể nhịn được, người trẻ tuổi vẫn nên vui vẻ kịp thời.

‎Tôi chuẩn bị đi ra ngoài quyến rũ hắn, nếu hắn nghẹn chết, khả năng tôi cũng sẽ bị nhốt ở chỗ này đến chết.

18

‎Dương Khả lại đi rồi.



‎Tôi vừa cởi quần áo ra khỏi nhà vệ sinh, cố gắng quyến rũ hắn.

Hắn động tình, cho tôi khẩu giao một lần.

‎Tôi nói làm đi.



‎Hắn lắc đầu, vừa nói yêu tôi vừa hôn tôi.

‎Tôi nói, nếu anh yêu tôi, hãy thả tôi ra hoặc làm tôi.



‎Hắn nói cả hai điều này đều không thể.



Tôi thật sự phù hợp để trưng trong nhà ư? Tôi là đồ sứ hay là tượng điêu khắc?.