Nhung Đen - Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục - Chương 4
Chương 4:
- Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục -
CHƯƠNG
4
Vũ Hướng Vinh là một
vệ sĩ
.
Không phải
như
kiểu
trong
phim truyền hình cầm đao thương
,
nắm gậy
gộc
, một lời không hợp liền muốn trình diễn Toàn
Vũ Hành* chém giết tháo chạy
, mà hắn chỉ là một công nhân bình thường tại
một
công ty an
ninh
ở
Bằng thành
, tên chức
vị được in ấn trên
danh thiếp cũng
mang cảm giác
đứng đắn lại tràn ngập văn hóa: Cố
vấn an ninh
.
*có nghĩa là một màn võ thuật với quy mô lớn trong Kinh kịch, ẩn dụ cho những cảnh bạo lực, đánh nhau.
Tuy nói là ‘cố
vấn an ninh
’, nhưng trên thực tế
,
hắn
chỉ là một người vệ sĩ
——
Tiếp nhận ủy thác từ thân chủ, phụ trách bảo vệ sự an toàn của
thân chủ mỗi ngày.
Nội dung công việc
ở đây
, không những
phải
đi theo bên người thân chủ
bất cứ lúc nào
, đồng thời còn phải
có được
năng lực ứng biến để xử lý những
sự kiện đột phát trong
sinh hoạt hằng ngày, cùng với việc hộ tống thân
chủ
trong
các hành trình như
đi công tác, ăn cơm, đi làm
,
tan tầm
,
v
.v;
để bảo đảm thân
chủ được
an toàn.
Nói trắng ra là.
Nghề vệ sĩ trong thời đại mới là phải k
iêm
luôn
trợ lý, bảo an, tài xế, chạy chân
, v.v.
“Người
không có
nghị lực thì không làm được
cái nghề này của
chúng ta.”
Ngày đầu tiên Vũ Hướng Vinh bước vào công ty, một vị tiền bối cùng ký túc xá đã nói như
vậy với
hắn.
Nghề
này của bọn họ
, phần lớn đều là lính xuất ngũ, số còn lại
chính
là từ một vài trường võ thuật,
hoặc
học viện huấn luyện chuyên nghiệp
, họ là những người trẻ tuổi
không
có gì ngoài sức mạnh
. Những người này không có bằng cấp gì, nhưng
lại
có thể chịu khổ, mà cũng chỉ có thể dựa vào cơ
thể mạnh mẽ,
bản lĩnh
để
kiếm tiền.
Vũ Hướng Vinh thật
sự là
trời sinh để ăn chén cơm này.
Vó
c dáng cao to
, thể
trạng lực lưỡng
, sức lực cũng lớn, bước vào công ty trải qua huấn luyện chưa
tới
nửa năm, cơ bản đã có thể đánh tay ngang với huấn luyện viên chuyên nghiệp. Sau đó
,
hắn bị gửi
ra
nước ngoài làm nhân
viên an ninh cho các
hạng mục xây
dựng được viện trợ
, sau
mấy năm mài dũa
, cả
người
cũng lắng đọng ra khí thế và năng lực.
Hiện giờ
,
Vũ Hướng Vinh cũng coi như là cố vấn an toàn cao cấp trong công ty, có thể một
mình
tiếp nhận một vài
hợp đồng nhận làm vệ sĩ cho các nhân vật cao cấp.
Đầu năm nay, một vị
thư ký chủ tịch của một
công ty nhà
đất tìm đến tận nơi
, muốn giúp
ông chủ của bọn họ
thuê một người vệ
sĩ
tư nhân.
Bởi vì vừa
mới nhậm chức
, trong nhà
lại
dính
líu rất nhiều
, vị chủ tịch mới nhậm chức này dường
như rất
không yên tâm về
sự
an toàn của chính mình và
người thân
, nên nhất định muốn
mời
riêng một người vệ
sĩ
có năng
lực để
tùy lúc
mang
theo bên người
mới thấy yên lòng.
Năng
lực và kinh nghiệm của
Vũ Hướng Vinh đều rất
được lòng ông chủ họ Hồng
, đặc biệt là ở
lúc
phỏng vấn, ông
chủ Hồng
phát hiện người
vệ sĩ này
tuy rằng cao to, nhưng làm việc
lại
cẩn thận nghiêm túc
,
còn không thích nói chuyện, nên càng thấy
vừa
lòng.
Không thích nói chuyện
thì tốt.
Làm vệ
sĩ
, biết
động thủ
là được, không cần động
mồm
.
Vì thế
,
ông
chủ Hồng
vung tay lên, cùng Vũ Hướng Vinh ký hợp đồng thuê hai năm.
Trong hai năm này, Vũ Hướng Vinh cần phải nghe theo sự
sắp xếp của ông ta,
24 giờ tùy giờ
tuỳ lúc
.
Làm vệ
sĩ đã được nhiều năm
, phương
diện kỹ năng nghiệp vụ của
Vũ Hướng Vinh là không thể chê. Chỉ cần thân
chủ phát lương thích hợp
, dù
có
nửa đêm ba
giờ sáng bảo
hắn đi mua vịt xào bia
,
hắn cũng có thể đưa đến
trong vòng
hai mươi phút.
Càng đừng
nói tới những công việc thông thường như,
trước
khi xuất phát
phải
kiểm tra,
bảo dưỡng
xe cộ
, trước
khi vào ở phải kiểm tra
an toàn
xung quanh
, bất
cứ lúc nào cũng phải
hữu cầu tất ứng…… Vũ Hướng Vinh ở mọi chuyện đều tận tâm tận lực.
Cũng bởi
vì thế
, chỉ
qua một năm, ông chủ Hồng đã
càng ngày càng tín nhiệm người
vệ sĩ này
, từ việc lớn
đến
việc nhỏ đều không rời khỏi hắn, ngay
cả
xưng hô cũng đổi thành ‘A Vinh’ càng thêm thân thiết.
Nhưng đó cũng không đại biểu
rằng
, Vũ Hướng Vinh sẽ vui
vẻ với chuyện
hơn nửa đêm không được
đi
ngủ, chỉ vì phải đưa đón cô
bồ của ông chủ đi quẩy
Disco.
“Chử tiểu thư, xin hỏi ngài là về chung cư hay là đến
chỗ ông chủ
?”
Ông
chủ Hồng Phong của
Vũ Hướng Vinh năm nay đã 53 tuổi, vừa mới chờ ông
bố già của ông ta lá rụng về cội rồi
thăng nhiệm thành chủ tịch công ty. Một sớm xuân phong đắc ý, hành
động
cũng chẳng
kiêng nể gì
, bên ngoài cờ màu không ít. Gần đây
,
vị nữ sĩ Chử Tú Nh
ã này
chính là niềm
vui mới
của Hồng Phong.
Nghe nói là
làm quen trong lúc H
ồng tổng đang
cùng phu nhân
đi dạo phố mua sắm
.
Ờ, mà cũng không thể nói là ‘nghe nói’.
Vũ Hướng Vinh vừa lái xe, vừa bình đạm mà nghĩ
thầm
trong lòng.
Dù
sao thì
lúc ấy hắn cũng
có mặt
ở trong tiệm.
Là chính
hắn
tận mắt nhìn thấy Chử nữ sĩ nhân
lúc nhập mã hàng xong nhận thẻ
tính tiền, dùng móng tay vẽ một vòng vào
lòng bàn tay Hồng tổng
.
Vũ Hướng Vinh từ kính chiếu hậu liếc
sang người phụ nữ vừa bước lên xe đã bò lăn ra ghế
, lại bất
chợt nhìn thấy
một vòng
eo trắng nõn mang theo độ cung tinh tế.
Hắn như
bị phỏng mà
vội vàng thu hồi mắt, qua vài giây
sau
, mới duỗi tay bật
lên
máy sưởi trong xe.
“Chử tiểu thư, phiền cô
thắt lại
đai an toàn.”
Giọng
nói
nghiêm túc đoan chính vang lên bên
trong
thùng xe.
*
Sở Dao nằm
mơ
, trong mơ
cậu và người ta
uống rượu giao bôi, bị say khướt mà nâng lên
cỗ kiệu, đưa đến
động phòng.
Cỗ kiệu rất ổn, chính là quá bí
bức,
có chút
nóng
, cậu nhịn không được cởi bỏ hai viên nút thắt, duỗi tay đi xốc mành kiệu.
“Chử tiểu thư?”
Hàng phía trước
,
tiếng
dò hỏi của
tài xế phá
vỡ giấc mộng của
Sở Dao
.
Cậu
vẫn
có chút mơ
màng mà
“Uh
m
” một tiếng, rồi nâng lên cánh tay ấn
xuống
cửa sổ xe một chút.
Sở Dao thầm
nghĩ
, vị tài xế
này
còn rất có lễ phép, gọi
cậu là
“Sở tiểu thư”
nữa chứ.
*Họ Sở với Chử có phát âm giống nhau
.
Trên
đường.
Cơn
gió mát lạnh hơn so với
ban ngày đang từ khe hở cửa sổ lướt
vù vù vào bên trong
, cũng thổi Sở Dao tỉnh rượu một chút, đồng thời cũng thổi
lên mái
tóc dài che
lại
hơn phân nửa khuôn mặt của
cậu
, để
lộ
một gương
mặt xinh đẹp ửng hồng.
Sở Dao
trang điểm đậm
, trên ngũ quan chỉ mơ hồ nhìn ra được chút nam tính vốn
có
. Dựa vào kỹ thuật đổi đầu hiện đại như
thoa son trát phấn này đó
, nét góc cạnh nam
tính
đặc thù đã hoàn toàn được
làm dịu đi
, lúc
ở bên ngoài gần như trông chẳng khác gì so với những cô gái
bình thường
.
Cậu lười biếng ngáp một cái, nhìn cảnh đêm lướt
qua bên
ngoài cửa sổ mà
thẫn thờ
, tùy ý vươn
tay dời đi những sợi tóc bị gió
thổi lên
gương mặt.
Sở Dao
thầm
cảm thấy có gì
đó
không đúng, đường
về nhà này
, hình
như có chút khác so với con đường mà cậu hay đi.
Cùng lúc đó.
Vũ Hướng Vinh cũng thầm cảm thấy có chút không đúng.
Bình
thường,
chỉ cần ở
riêng với
vị Chử tiểu thư này, cô
ta sẽ luôn
ríu rít đáp lời
với hắn.
Không
biết
có phải là
do hôm nay
uống nhiều rượu
quá hay không mà cô ta cũng
không có làm ra hành
động gì khiến hắn khó xử như trước
, vai
lưng căng thẳng của hắn cũng
không khỏi
buông
lỏng một chút.
Dù
sao thì chuyện kiểu
này hắn cũng
không tiện nói ra với ông chủ
, ngược lại còn sẽ ảnh hưởng đến
con đường tiến triển của hắn
. Chuyện
mà hắn có thể
làm cũng chỉ là bảo trì khoảng cách, việc công xử theo phép công, tận khả năng hoàn thành hảo nhiệm vụ xong liền cách
xa người phụ nữ này.
Phụ
nữ
.
Trong mắt hắn thật
sự
chính là một đại danh từ
khiến người ta cảm thấy phiền toái.
Bên
trong
thùng xe bịt
kín là
mùi rượu mỏng manh
hoà lẫn
với hương nước hoa ngọt
ngào thoang
thoảng
.
Khác
với mùi hương nồng nặc mà người phụ nữ nọ dùng hằng ngày
, hương vị
này
càng thêm mềm nhẹ, vị
trái cây
nhàn nhạt lại mơ
hồ hoà quyện với
mùi hoa, theo làn
gió
đêm ùa vào ghế sau, từng
đợt mùi hương không ngừng bay
vào chóp mũi hắn.
Vũ Hướng Vinh không nhịn được lại liếc
ra hàng ghế sau một cái.
Nhưng
vừa liếc mắt.
Lại khiến
cho tinh thần
kiêu ngạo
,
tự tin
,
lâm nguy không sợ
trong công việc của hắn
, trong
nháy mắt như muốn
lung lay sắp đổ
.
???
Cô bồ của ông chủ mà hắn phải đi đưa đón.
Chỉ
tốn một
đêm để chỉnh dung
đấy à
?
***
A Vinh (trên mặt vững như lão cẩu, trong
lòng lại
hoảng
muốn chết
):
Nhất định là phương thức lái xe của
tui
không đúng.
Dao
Dao
(cười hì hì bò đến chỗ tựa lưng ghế lái):
Đúng vậy, anh nên đổi qua cách
lái xe khác nha.
