Chương 89: Vũ khí mới
- John Smith -
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi ánh sáng tắt đi, bọn tôi đang đứng ở trong phòng làm việc của tôi. Hay đúng hơn là của quỷ vương với cái không khí lãnh đạm u ám đến ghê sợ (đối với người thường). Celia nhìn xung quanh xong bắt đầu sợ.
"Nơi này là đâu vậy ạ, nhìn nó đáng sợ quá anh Raito ơi. "Celia run rẩy bám vào tôi.
"Đây là nhà anh, hay nói đúng hơn là phòng làm việc của anh. "Tôi nói trong khi đi đến cái bàn làm việc.
"Em tưởng anh nói anh là mạo hiểm giả mà, sao lại có phòng làm việc nữa. "Celia cũng đi theo trong khi nhìn xung quanh.
"Hừm... Anh vừa là mạo hiểm giả, nhưng anh cũng làm thêm một việc khác nữa cơ. "Tôi trả lời khi vừa ngồi xuống ghế.
"Vậy anh làm nghề gì thế ạ, mà lại làm ở nơi u ám thế này? "(Celia)
"À, anh là quỷ vương. "Tôi nhẹ nhàng nói.
"Ra là quỷ vương.... "Rùi Celia đơ ra một lúc. "Quỷ Vương hảaaaaa??? "Celia hét lên.
"Ùm, anh là quỷ vương, nhưng em đừng hét lên như thế, người hầu vào đây thì phiền đấy. "Tôi nói rồi trở lại hình dạng Javelin.
"Ơ... Anh là ai vậy ạ??? "Celia nghiêng đầu thắc mắc.
"Anh đây, chỉ là hình dáng khác thôi. Đây mới là hình dáng của quỷ vương, còn hình dáng em thấy chính là hình dáng thật của anh. "Tôi cười nhẹ.
"Anh đã giết quỷ vương ạ??? "(Celia)
"Hình dáng này, hay đúng hơn thì cậu nhóc này đã chết và anh đã nhập vào xác của cậu nhóc này để sống. Nên anh vừa là quỷ vương của tộc quỷ, vừa là mạo hiểm giả rank A. "Tôi nói khi liếc đống giấy tờ trên bàn.
"Nếu vậy thì tức là anh đã chết trước ngài quỷ vương ư? "(Celia)
"Nếu em hiểu vậy cũng được. Thôi em cứ nằm ngủ ở trên ghế đi, anh còn phải làm việc nên lát nữa anh sẽ ngủ sau. "Tôi nói rồi chỉ về hướng cái sofa trong phòng.
"Nếu anh đã nói vậy, em ngủ đây, anh cũng nhớ ngủ sớm ạ. "Celia nói rồi tiến lại cái sofa rồi nằm đó ngủ.
"Ừ anh biết mà. Em cứ đi, ngủ ngon nhé. "
Nói xong thì tôi quay lại làm việc của mình. Cái chồng giấy thì không biết có phải do tôi hoa mắt hay không mà tôi thấy nó cao gấp đôi hôm qua nữa. Tùm lum thứ hết từ xin hỗ trợ tiền đến việc cho phép chặt cây trong rừng, vân vân và mây mây.
Sau khi làm xong hết mọi thứ thì tôi đứng dậy vươn vai một cái. Bây giờ thì đã khuya khoắt rồi, trong cái không gian yên tĩnh này thì lâu lâu tôi lại nghe thấy tiếng thở phì phò của Celia.
Thấy vậy tôi quyết định viết một bức thư để gửi cho Fy để kể hết sự tình và nói rằng quãng thời gian có lẽ sẽ lâu hơn dự định nên mong cô ấy không giận. Viết xong thì tôi cầm bức thư rồi dịch chuyển thẳng đến phòng cô ấy.
Hiện ra thì tôi thấy cô nàng đang nằm say giấc nồng trên giường và đạp chăn tứ tung. Cái dáng ngủ chẳng đẹp chút nào nhưng mà kệ đi, nhiều lúc cô nàng cũng khá đáng yêu mà. Đặt bức thư có tên Fy lên bàn trang điểm rồi tôi tiến lại gần cô nàng rồi hôn nhẹ lên trán của cô ấy một cái rồi sau đó mới dịch chuyển về. Lúc này tôi cũng khá mệt rồi, lết thân đến cái ghế sofa đối diện chỗ Celia đang nằm thì tôi cũng thả mình xuống và chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.
___________chuyển cảnh___________
Đang ngủ ngon thì tôi bị lay một cách ác liệt. Định quay đi ngủ tiếp thì tôi nhớ lại là hôm qua mới đưa một bé gái về nhà ngủ. Tôi mở mắt ra thì thấy Celia đang lay lay tôi.
"Có chuyện gì vậy Celia, anh đang ngủ ngon mà. "Tôi uể oải hỏi.
"Chỉ là... Em đói... "Celia đỏ mặt nói và đảo mắt liên tục.
"Hả... Ra là thế à. Bộ em là thứ tiêu thụ thực phẩm hay sao mà mới ăn cả đống hôm qua rồi mà sáng sớm đã than đói thế. "Tôi nói và gãi đầu trong khi ngồi dậy.
"Uuuu.... "Celia nhìn tôi với cặp mắt long lanh trong khi phồng má.
"Thôi thôi, đợi anh chút để anh nấu cho mà ăn. "Tôi đút tay vào kho lấy cái lều thần thánh ra.
"Yayyy, em cám ơn anh. Thương anh nhất. "Celia phi tới ôm lấy tôi khi nói thế.
"Rồi rồi, đợi anh một lát rồi anh sẽ đưa đồ ăn cho. "Tôi bế cô bé ra và đi đến chỗ cái lều.
"Vângggg. "Celia vui vẻ đáp.
Haizz, sao mà mình cảm thấy con bé khá giống với ai đó nhỉ. (Tác: giống với bạn gái thằg tác chứ còn ai nữa.) Nghĩ thế rồi tôi đi vào lều và bắt đầu nấu ăn. Thịt orc, thịt rồng gì tôi cũng mang ra nấu hết. Chứ các bạn biết đấy, hôm qua cô bé đã ăn hết phần ăn của 5 người đấy. Đa số toàn ăn thịt mặc dù lâu lâu cũng có ăn rau nữa nhưng chủ yếu vẫn là ăn thịt.
Do tôi tua chậm thời gian lại một chút nên đối với tôi thì tôi đã nấu hơn 1 tiếng đồng hồ rồi nhưng bên ngoài mới có 10 phút thôi. Nấu và bày ra đĩa xong, tôi kêu Celia.
"Celia, anh nấu xong rồi, vào đây ăn đi. "Tôi gọi Celia từ trong lều.
"Ể??? Vào trong đó ư, có vừa không ạ? "(Celia)
"Cứ vào đi rồi biết. "
Nói rồi cửa lều mở ra và con bé hoàn toàn chết lặng với không gian bên trong lều, vì nó to vãi cả chưởng. Tôi nắm tay kéo con bé vào bàn ăn.
"Đây này, ngồi xuống và ăn cho no đi. Anh làm cho em ăn hết đó. "
"Thật thế ư, tuyệt quá, em cám ơn anh nhiều ạ. "Thoát khỏi cú sốc nhờ đống đồ ăn, Celia đáp.
Rồi bọn tôi bắt đầu ăn sáng. Và vẫn như lần trước, cái đống đồ ăn trên bàn đã nhanh chóng biến mất vào bụng của con bé Celia.
Sau khi ăn xong thì bọn tôi đi tắm, và cả hai bọn tôi cùng tắm với nhau luôn cho nhanh vì Celia chỉ là con nít và tôi éo phải lolicon nên éo có gì phải xoắn cả.
___________chuyển cảnh___________
Tắm rửa thay đồ xong, tôi dịch chuyển cả hai đến chỗ rừng ngược hướng với cái thành phố kia. Dù sao thì chuyện này cũng có lợi cho tôi đi đường biển để tới thánh quốc God cũng nhanh hơn là đi đường bộ.
Đi trên đường thì tôi cõng Celia và tôi chạy với tốc độ bàn thờ như thằng tác giả lái xe vậy. Lúc đầu Celia cũng khá hoảng vì tôi chạy như vậy nhưng chạy được tầm 15 phút thì con bé cứ cười trong khi hưởng thụ gió vèo vèo qua mặt mình.
Chạy tới trưa thì tôi dừng lại để đi hốt xác vài con thú mà có thể ăn được để nấu đồ ăn cho tôi và Celia ăn, vì đồ ăn trong kho vô hạn của tôi đã bị vét sạch sáng nay rồi. Ưu tiên của tôi chính là mấy con rồng vì tôi thích thịt của bọn nó.
"Bây giờ chúng ta sẽ đi săn để có thứ làm đồ ăn trưa nhé. "
"Vâng ạ. Vậy chúng ta sẽ săn gì ạ? "(Celia)
"Rồng. "Tôi nhẹ nhàng đáp.
"Rồng ư... Đừng, đó là con vật hùng mạnh và tàn độc nhất đó, em không muốn anh chết đâu. "Celia níu cổ áo để giữ tôi lại.
"Em cứ yên tâm đi, đối với anh thì bọn chúng chỉ giống lũ thằn lằn to xác thôi. "
Tôi nói trong khi tìm kiếm trên