Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm - Chương 601
Chương 601: Trạch Lâm (9)
- Mân Côi Khanh -
Chỉ ba ngày sau.
Khương Noãn Noãn đến cổng trường để in tài liệu học tập thì bị Khương Mộng chặn lại. Cô ta muốn mời cô uống cà phê, muốn nói chuyện về việc cô tùy tiện rời khỏi gia đình.
Khương Noãn Noãn không muốn bận tâm, nhưng Khương Mộng đứng ở cổng trường rơi nước mắt, tuy giọng không lớn, nhưng hình ảnh khóc lóc thảm thương bị người khác chụp lại, thực sự khiến Khương Noãn Noãn cảm thấy mất mặt và phiền phức.
Cuối cùng, hai người ngồi xuống một quán cà phê.
Chọn một góc yên tĩnh, vắng người xung quanh, Khương Mộng nhanh chóng lau nước mắt. Cô ta khuấy ly cà phê, hỏi thẳng: "Mật khẩu chiếc máy tính đặt ở nhà của cô là gì? Tôi muốn dùng."
Khương Noãn Noãn: "Chẳng lẽ nhà họ Khương bây giờ ngay cả một chiếc máy tính cũng không mua nổi cho cô à?"
Khương Mộng hừ lạnh, ánh mắt kiêu ngạo: "Đương nhiên là không phải, mua được, nhưng tôi chỉ muốn dùng của cô."
"Không cho." Khương Noãn Noãn đáp dứt khoát.
Bàn tay Khương Mộng đặt trên đùi siết chặt thành nắm đấm, nhưng ngoài mặt vẫn dùng giọng điệu dễ thương lượng: "Đây chỉ là một cái cớ thôi, coi như tôi cho cô một bậc thang để bước xuống. Cô nói mật khẩu cho tôi, tôi về nhà sẽ nói tốt cho cô với ba mẹ, cả nhà chúng tôi đều chào đón cô trở về."
Khương Noãn Noãn nhìn cô ta đầy suy tư. Chiếc máy tính đó không có bí mật gì to tát, nhiều nhất là vài bản thiết kế thời cấp ba cô vẽ lúc rảnh rỗi, nhưng những bản nháp đó đã được cô sao chép và chuyển đi hết rồi.
"Cô muốn bản thiết kế của tôi?"
Ánh mắt Khương Mộng lóe lên: "Tôi không có, là ba mẹ luôn nhớ đến cô, tôi đến để khuyên cô về nhà."
Khương Noãn Noãn chống cằm, khóe môi nở một nụ cười: "À, tôi nhớ ra rồi. Cô trở về cũng học thiết kế trang sức đúng không? Gần đây Lăng Cảng có một cuộc triển lãm thiết kế, người đoạt giải có cơ hội thực tập trực tiếp tại Hoa Đông Châu Báu.
Cô muốn sao chép tác phẩm gốc của tôi để thu hút sự chú ý?"
Hoa Đông Châu Báu được coi là thương hiệu có tiếng ở Lăng Cảng, người sáng lập đằng sau nó lại là một gia tộc hào môn có uy tín ở Lăng Cảng, địa vị rất cao. Khương Mộng, một người không có bằng cấp và không thích học hành, đi theo con đường nghệ thuật này, nếu không dựa vào thời gian để tích lũy kinh nghiệm và danh tiếng, thì chỉ có thể dùng thủ đoạn.
Tâm tư bị vạch trần ngay trước mặt, Khương Mộng dứt khoát không giả vờ nữa, dựa vào ghế sofa, thả lỏng cơ thể nói: "Cái cảm giác bị đuổi ra khỏi nhà không dễ chịu gì nhỉ? Tất cả thẻ ngân hàng của cô cũng là tôi bảo ba mẹ khóa lại đấy. Học phí đại học một năm không ít đâu nhỉ? Cộng thêm chi phí ăn uống và các khoản phát sinh của chuyên ngành này nữa. Một cô tiểu thư đã thay thế vị trí của tôi nửa đời người, cô không về nhà thì tiêu xài nổi không? Đừng để đến lúc phải nghỉ học giữa chừng đấy."
Khương Noãn Noãn mím môi.
Đúng là cô không tiêu xài nổi, nên cô đã bán hết những tác phẩm thiết kế đã vẽ từ thời cấp ba.
Giá không cao, mỗi bản chỉ khoảng năm sáu chục ngàn tệ, chỉ đủ chi trả cho cô một học kỳ. Suy cho cùng, thiết kế trang sức thực sự rất tốn tiền, chỉ riêng chi phí tham quan ngoại khóa và trại huấn luyện hàng năm đã là một khoản tiền không nhỏ.
Tưởng rằng cô đã chịu thua, Khương Mộng kiêu ngạo ngẩng cằm: "Ban đầu tôi chỉ ghét cô, chỉ muốn đuổi cô đi. Nhưng bây giờ cô có thể đưa đồ cho tôi, tôi có thể bỏ qua cho cô một lần, để cô về nhà kiếm miếng cơm ăn."
"Tôi không về nhà."
Khương Noãn Noãn dừng lại, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm: "Nhưng tôi có thể đưa bản thiết kế cho cô."
Việc cô không về nhà chắc chắn là lợi ích 100% đối với Khương Mộng.
"Cô có điều kiện gì?"
Khương Noãn Noãn: "Tôi muốn tiền mặt, 200 ngàn tệ."
Ánh mắt Khương Mộng chợt thu lại: "Đó chỉ là những thứ cô vẽ ra từ thời cấp ba, mà cô đòi cái giá cao như vậy?"
"Nếu không có giá trị cao, tại sao cô lại muốn có nó đến thế?" Khương Noãn Noãn cười hỏi ngược lại: "Hơn nữa, thứ này tôi chỉ cho Quý Yến Sâm xem qua. Anh ta vì muốn giúp cô giành thể diện mà nói cả chuyện riêng tư này cho cô biết."
Khương Noãn Noãn là một thiên tài thiết kế không thể nghi ngờ. Quý Yến Sâm đã biết điều này từ nhỏ. Hắn đã thấy nhiều tác phẩm của cô đoạt giải, biết khả năng của cô, biết đồ của cô đều rất có giá trị. Hơn nữa, những tác phẩm thời cấp ba chưa quá hoàn thiện này lại vừa vặn thích hợp để một người nửa vời như Khương Mộng giả mạo.
Khương Mộng tự mình cũng hiểu rõ, nếu đi mua những bản thiết kế quá hoàn thiện đã thành trường phái bên ngoài, rất dễ bị lộ tẩy trước mặt các chuyên gia. Đến lúc đó không chỉ mất mặt, mà bị gia đình ghét bỏ mới là nguy hiểm nhất.
Cô ta mới về nhà chưa lâu, nhất định phải chứng minh giá trị của bản thân.
Sau một hồi do dự, Khương Mộng nói: "Không thể chuyển khoản ngân hàng sao?"
Khương Noãn Noãn cười cười: "Làm sao được chứ, thẻ ngân hàng của tôi đều bị đóng băng rồi, cô chuyển vào tôi cũng không lấy tiền ra được."
Vì gần khu vực trường đại học, cách quán cà phê hai trăm mét đã có một ngân hàng.
Khương Mộng suy nghĩ một lát: "Cô đợi ở đây."
Để tránh đêm dài lắm mộng, cô ta phải giải quyết chuyện này ngay bây giờ.
Khương Noãn Noãn ở lại một mình, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu mờ ảo của mình trong ly cà phê, ánh mắt đầy vẻ quỷ quyệt.
Bị cô ta hãm hại nhiều lần như vậy, cái mặt tự dâng lên tận cửa này, cô nhất định phải tát trả lại một cú thật đau.
Một lát sau, Khương Mộng khó khăn xách một chiếc túi xách lớn màu đen đi vào.
Khương Noãn Noãn nhìn bộ dạng vũ trang kín mít của cô ta, nhướng mày: "Cô còn biết không thể để lộ mặt cơ à."
Khương Mộng đương nhiên sợ chuyện này bị bại lộ. Cô ta đeo kính râm, chạy tới bốn cây ATM ở bốn ngân hàng khác nhau, mỗi nơi rút 50 ngàn tệ, mới rút đủ tiền mặt để đưa cho Khương Noãn Noãn.
Khoản tiền mặt này được thanh toán một lần vào tay Khương Noãn Noãn, sẽ không để lại bất kỳ hồ sơ chuyển khoản nào trong tài khoản ngân hàng của cô ta.
Sau khi đếm xong tiền, Khương Noãn Noãn không chút do dự nói mật khẩu máy tính cho cô ta.
Khương Mộng cũng không lập tức để cô đi, gọi điện cho Quý Yến Sâm, bảo hân thử mật khẩu máy tính. Sau khi xác nhận chính xác, cô ta mới yên tâm.
Có thể thấy, họ đã chuẩn bị rất kỹ càng để đến tìm cô. Khương Noãn Noãn bật cười, Quý Yến Sâm quả nhiên là một thứ rác rưởi còn không bằng phân chó.
Hai người lần lượt bước ra khỏi quán cà phê. Trước khi rời đi, Khương Mộng nói với Khương Noãn Noãn: "Vì cô không còn hứng thú với gia đình tôi, nên làm ơn sau này tuyệt đối đừng bao giờ quay về nữa."
Khương Noãn Noãn gật đầu: "Yên tâm."
Khương Mộng lại khiêu khích nói: "Mẹ tôi làm cho tôi một hũ dưa muối, vẫn còn ở cốp xe của tôi đấy. Cô có muốn không?"
"Mẹ" mà cô ta đang nói đến là mẹ ruột của Khương Noãn Noãn, cặp vợ chồng ở quê.
Tuy nhiên, cho đến nay, Khương Noãn Noãn chỉ trao đổi thông tin liên lạc với họ, chưa nhận được một cuộc điện thoại nào.
Không rõ tâm lý của họ là gì, Khương Noãn Noãn cũng đã nguội lạnh với cả hai gia đình, nên trông cô cực kỳ thờ ơ: "Tôi không ăn thứ đó. Cô đã ăn bao nhiêu năm rồi, cô cứ giữ lại mà ăn tiếp đi."
Khương Mộng khẽ hừ một tiếng: "Bây giờ tôi cũng không ăn thứ đó nữa, ai biết có gây ung thư không, nhưng dù sao cũng là chút lòng thành của ba mẹ, tôi vẫn phải nhận thôi."
Cô ta xua tay, chuẩn bị băng qua đường: "Tôi đi đây."
"Ồ, tạm biệt."
Khương Noãn Noãn xách túi tiền mặt nặng trịch, quay người bước về phía trường học.
Cô không cần băng qua đường, nên chỉ đi dọc theo vỉa hè.
Trong góc khuất phía sau, một chiếc xe tải nhỏ màu đen tầm thường đã đỗ ở đó từ lâu.
Người đàn ông mặt đỏ bừng, vừa rời khỏi bàn nhậu với đám bạn xấu. Nồng độ cồn vượt quá mức cho phép, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ lùng. Gã đã theo dõi Khương Mộng một thời gian dài rồi.
