Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 21
Chương 21: Lối Thoát
- Lazydiablo2 -
Razeal chậm rãi đứng dậy, phủi lớp bụi dính trên y phục, như thể cuộc diện kiến thần linh khi nãy chưa từng xảy ra. Sắc mặt hắn trầm tĩnh đến kỳ lạ – tĩnh lặng như mắt bão, nhưng bên trong là một cơn cuồng phong đang tích tụ.
“Hệ thống,” hắn khẽ hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng. “Hắn đi rồi chứ?”
[Xác nhận: Thực thể Tối Cao – Riven – đã rời khỏi khu vực. Không còn lưu lại bất kỳ tàn tích hay dao động nào.]
Chỉ khi ấy, Razeal mới âm thầm thở ra một hơi dài. Gân xanh trên vai giãn ra, lồng ngực không còn co thắt.
“Tch… Xem ra, ta cần mạnh lên thật nhanh,” hắn lẩm bẩm, hai tay siết chặt. “Giờ thì ta đã chắc… thế giới này giả dối đến mức nào.”
Giọng hắn bình thản, nhưng trong đáy mắt, phẫn nộ như độc xà cuộn mình trong máu.
“Hắn chính miệng thừa nhận… ta vô tội. Nhưng rồi một ngày nào đó… ta vẫn phải chết?” Hắn nhếch mép, sát khí ẩn trong tiếng cười nhạt. “Chỉ vì cái thế giới thối nát này đã sớm gán cho ta cái danh ‘ác nhân’? Đấy là cái logic chó má gì vậy?”
Tâm can hắn sôi trào như nham thạch. Hắn không kinh ngạc – từ lâu đã hiểu rõ bất công là quy luật ngầm nơi đây. Nhưng một vị thần đứng trước mặt, nở nụ cười hiền từ, nói rằng hắn vô tội... rồi lại tiên đoán một cái chết không thể tránh.
“Một ngày nào đó, ngươi sẽ đối đầu với ta.”
Lời ấy như oán chú, găm thẳng vào xương tủy.
“Hết kẻ tự xưng là ‘kẻ được chọn’, giờ đến lượt thần linh cũng nhập cuộc.” Razeal cười lạnh. “Đạo lý? Công chính? Tất cả chỉ là lớp vỏ cho sự thiên vị của bọn họ.”
“Bọn chúng chọn ra những ‘kẻ được ưu ái’, gán danh ‘thiên mệnh chi tử’, rồi biện minh chuyện bằng cái gọi là ‘đại nghĩa diệt thân’.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lặng như vực sâu. “Còn những kẻ như ta? Chỉ là vật hi sinh cho kịch bản hoàn hảo.”
Hắn ngẩng đầu, giọng trầm như đá tảng.
“Hệ thống. Có thể… giết thần không?”
[Xác nhận: Có khả năng, ký chủ. Một số thần linh từng diệt vong, theo ghi chép từ các tiểu thuyết. Dù nguyên nhân không rõ, đã có trường hợp phàm nhân khiến thần linh bị thương. Ghi chú từ tác giả cũng từng ám chỉ: kẻ phàm cũng có thể đả thương thần.]
[Phân tích sâu cho thấy: Thực thể Riven không sử dụng hình thái thần linh chân chính, mà mượn một hình hài nhân loại được sinh ra tại Trái Đất. Vì lý do chưa rõ, nhưng điều chắc chắn là: thân xác đó – có thể bị thương.]
Razeal không đáp. Ánh mắt hắn tối lại, đầy suy tư.
“…Hắn mạnh đến đâu?” Hắn hỏi, giọng lặng như tro tàn. “So với các phản diện trong Valley of Villey thì sao?”
[Không thể xác định chính xác, nhưng giả lập cho thấy: Các phản diện cấp S, SSS có khả năng giao chiến với hắn. Một số là thần. Một số là “Kẻ Sát Thần”. Còn phản diện cấp EX… có thể đã vượt khỏi phạm trù thần thánh.]
“Vậy là có khả năng.” Hắn cúi nhìn đôi tay mình – vẫn còn run rẩy vì dư chấn từ cuộc gặp gỡ vừa rồi. Nhưng giờ đây, bàn tay ấy run vì… quyết tâm.
“Tốt. Ta sẽ đi con đường ấy.”
[Nhưng cần thực tế: Trước khi nghĩ đến việc đối đầu hắn, ký chủ nên tập trung vào việc sống sót qua thử thách. Tốc độ tăng trưởng hiện tại quá chậm – nguy cơ tử vong cực cao.]
“Ta biết. Trước mắt là hoàn thành Thử Thách Xứng Đáng…” Hắn nhíu mày. “Rồi mới gặp phản diện kế tiếp.”
Hắn liếc nhìn đồng hồ hệ thống.
“…Còn bao nhiêu thời gian?”
[01 giờ 40 phút 12 giây, ký chủ.]
Razeal không hoảng. Đây chưa phải lúc.
“Không thể nào...” Hắn khẽ thốt.
Một ngàn tinh thể nguyên tố – trong chưa đầy hai tiếng đồng hồ?
Mục tiêu điên rồ đến mức ai có đầu óc cũng biết là bất khả.
Thử thách bình thường để vào Học Viện chỉ cần 100 tinh thể – đã là gian nan tột cùng. Nhưng để vào Lớp Hoàng Gia – đỉnh kim tự tháp của mọi thiên tài – yêu cầu nhảy vọt lên 1000.
1000 con quái.
Tổng thời gian thử thách: 9 tiếng.
“Kể cả giết một quái trong một phút…” Hắn tính nhẩm, “…cũng phải mất 1000 phút – tức hơn 16 tiếng. Mà ta chỉ có 9.”
Hắn khẽ cười, cười như cười vào mặt thế gian.
“Muốn đạt 1000? Một phút hai con. Không ngừng nghỉ. Không dừng tay.”
Không tính chuyện… đi tìm quái.
Bọn chúng không xếp hàng chờ giết.
Không ai đảm bảo có thể tìm được mục tiêu liên tục. Không ai đảm bảo không gặp sự cố. Không ai sống sót một mình.
Trò chơi này… được thiết kế để không thể vượt qua.
Và đó chính là mấu chốt.
Học viện biết. Biết rằng không ai làm được điều đó một mình.
Muốn vào Lớp Hoàng Gia? Phải có người hỗ trợ. Phải có thế lực phía sau. Phải có kẻ khác đi săn, dâng nộp tinh thể thay ngươi.
Một hệ thống được sinh ra để phân biệt đẳng cấp – nhưng bọc trong lớp áo “bình đẳng”. Một màn trình diễn giả nhân giả nghĩa, để hợp pháp hóa đặc quyền quý tộc.
Thế giới… không công bằng.
Và Học Viện là nơi bất công đạt đến đỉnh điểm.
Razeal hiểu điều đó hơn ai hết.
Hắn biết mọi ngõ ngách của hệ thống. Biết rõ chân tướng sau bức màn ánh sáng lấp lánh kia.
Muốn vào bằng tài năng thuần túy?
Ha…
Vô vọng.
Vậy, hắn còn lại gì?
Tiền? Không có.
Thế lực? Không.
Bè phái? Còn bị cả đám ghét như chó ghẻ.
Không ai giúp hắn.
Trừ khi… hắn khiến họ phải giúp.
Hắn nhắm mắt, thở chậm. Ngón tay chạm nhẹ lên mũi – thói quen mỗi khi hắn tính kế.
Rồi một câu nói khẽ như bóng tối thoát ra từ miệng hắn:
“…Xem ra, ta phải… chơi bẩn.”
Cảnh Chuyển – RIVEN
Tại một khu rừng xa xôi, tách biệt khỏi chiến trường và máu tanh, một thân ảnh hiện ra trong im lặng – như thể sinh ra từ chính gió trời.
Không ánh sáng. Không thần uy. Chỉ có tĩnh lặng – một sự tĩnh lặng mà cả thiên địa đều kính nể.
Riven đứng đó, tay chắp sau lưng, ánh mắt hướng lên trời, trầm ngâm.
Khi ấy, một thanh âm vang lên.
Không từ miệng. Không qua không khí.
Mà từ thế giới.
Gió. Cây. Đất. Ánh sáng. Không gian.
Tất cả đồng thanh lên tiếng.
“Ngài thực sự để hắn đi sao, Thần Chủ Riven?”
Âm thanh không mang phẫn nộ. Chỉ có sự nghi hoặc – như một câu hỏi nghiêm trang từ chính Đạo.
Riven mỉm cười – nụ cười hiền hòa của một bậc thần linh từng chứng kiến quá nhiều sinh tử.
“Vì sao không?” – hắn đáp nhẹ nhàng, như nói với chính mây trời.
“Hắn có thể chuyển sinh... quay về quá khứ,” giọng nói kia lại vang lên. “Chính ngài từng nói – sinh vật như vậy là hiểm họa đối với cán cân vũ trụ. Một kẻ như vậy... không nên tồn tại.”
Riven vẫn nhìn trời, ánh mắt bất động.
“Điều ấy vi phạm quy luật luân hồi... và chu trình tử sinh. Không ai nên chết rồi sống lại... không chỉ một, mà vô số lần.”
Âm thanh ấy không giận dữ. Nhưng từng chữ như lưỡi dao bọc lụa.
Riven chậm rãi đáp, giọng hòa nhã.
“Ngươi quên rồi sao? Ta là Người Duy Trì. Ta không can thiệp vào những gì đã được cho phép. Nếu chu trình sinh tử và thời gian đã để hắn tồn tại như vậy... thì ta không có quyền phủ quyết.”
“…Nhưng hắn sẽ trở thành mối đe dọa,” giọng kia giờ đã nghiêm nghị hơn. “Hắn có số phận quá lớn – vượt khỏi giới hạn. Nếu tiếp tục chuyển sinh, thay đổi quá khứ, phá vỡ dòng chảy... sẽ dẫn tới sụp đổ tương lai.”
Một thoáng ngưng đọng.
Rồi giọng nói kia cất lên lần nữa, chậm rãi.
“Chín nghìn ba trăm mười bốn.”
“Là số lần hắn đã chết… và sống lại.”
Trời đất như sững sờ.
“Không một vị thần nào... có thể chịu đựng chừng ấy,” giọng kia thầm thì.
Riven khẽ nhắm mắt.
“Ngọn lửa trong mắt hắn...” hắn thì thầm. “Ý chí ấy… còn vững hơn cả thần.”
“Để hắn đi,” hắn phán quyết. “Để Nghiệp báo định đoạt. Để Đau khổ rèn giũa. Để Chân tướng tự hiện bày.”
Và thế là tĩnh mịch trở lại.
Nhưng lần này, là sự tĩnh lặng… của Định mệnh.
Rồi, Riven vẫn đứng đó – một mình.
Giữa rừng cây. Trên nền đất.
Ánh mắt hắn hướng lên trời.
Không cười với ai cả.
Chỉ… cười với hư vô.
“…Bởi cuối cùng…”
“…hắn vẫn phải chết.”
