Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 3

Chương 3: Chiến Thắng !!

- Lazydiablo2 -

Lưỡi kiếm lao tới cổ hắn – quá nhanh, quá gần.

Cơ thể hiện tại của Razeal, xét về thể lực hay tốc độ, đều không thể tránh được đòn đánh ấy. Sức ép mà nó mang theo rạch tan không khí, như muốn chẻ thịt xương thành hai nửa. Hai tấc. Đó là khoảng cách duy nhất còn lại giữa sống và chết.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm sắc bén vang lên như sấm sét, xé toang sự im lặng.

Nụ cười trên môi Razeal ngày càng thêm sâu mang theo chút sát khí.

Cú va chạm tạo ra một cơn gió mạnh – sắc và bén. Mái tóc tử lam hoàng tộc tung bay trong gió lốc, hắn bước lùi một bước – không phải vì sợ, mà như thể đã luyện trước động tác này từ lâu.

Một bóng người cao lớn đứng chắn trước mặt hắn – chỉ bằng một tay, chặn đứng đòn đánh của kỵ sĩ áo giáp vàng. Tay kia chắp sau lưng, dáng đứng tựa hồ lười biếng. Tấm áo choàng đen phất nhẹ qua vai, kiếm lớn trong tay như không hề nặng.

Tia lửa tóe ra từ lưỡi kiếm va chạm.

“Giết người trong khuôn viên Học viện Arkanveil là bị nghiêm cấm.” – Người đàn ông cất giọng trầm ổn, nhưng áp lực toát ra còn mạnh hơn cả chiêu kiếm vừa rồi. – “Radiant Kỵ sĩ… ngài quên quy tắc rồi sao?”

Kỵ sĩ áo giáp vàng không đáp ngay. Kiếm vẫn còn ghì chặt, đôi mắt sau tấm mũ sắt phát sáng lạnh lẽo.

Người đàn ông kia không cần quay đầu. Hắn biết rõ mình đang bảo vệ ai – và tại sao.

Còn Razeal?

Vẫn đứng yên. Vẫn mỉm cười.

Tch. Dorn Varkharn, người đàn ông choàng áo đen, nheo mắt lại.

"Tiểu tử này... hắn biết ta sẽ can thiệp sao?"

Dorn không cần nhìn – hắn đã thấy nụ cười ngạo mạn kia từ trước khi mọi chuyện xảy ra. Một nụ cười chắc chắn, như thể cái bẫy vừa khép lại.

Giờ đây, tên tiểu tử đứng sau lưng hắn – bình thản, ngạo mạn, cứ như thể Dorn chính là vệ sĩ riêng được sắp đặt để ra tay đúng lúc.

Quá đáng.

Ngón tay Dorn khẽ giật trên chuôi kiếm – không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ và kiềm chế.

Hắn bị chơi xỏ. Và hắn biết. Nhưng dù có ghê tởm, hắn không thể lùi bước.

Tiếng lưỡi kiếm cọ vào vỏ kim loại lại vang lên.

Kỵ sĩ áo vàng rút kiếm về, ánh sáng vẫn rực rỡ. Mũi kiếm chạm nhẹ nền đá, hai tay siết chặt chuôi kiếm như gánh nặng chính nghĩa đang đè lên đôi vai.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Dorn, hét lớn:

“Dorn Varkharn. Tránh ra. Tên tội nhân ấy từng mưu hại Thánh nữ.”

Không khí trong đấu trường vốn nín lặng giờ bùng lên hỗn loạn. Quý tộc, thường dân đều đồng loạt nhìn sang, mở to mắt khi phát hiện chuyện gì đang xảy ra.

"Thánh nữ? Bị mưu hại?"

"Là ai? Ai dám cả gan làm thế?!"

Không ai cần thêm lời giải thích. Áp lực phát ra nơi góc đấu trường ấy nặng đến ngạc thở. Theo bản năng, mọi người lùi lại một bước – một vòng tròn rộng mở ra quanh ba người.

Vút. Vút. Vút.

Bảy… không, tám kỵ sĩ trong bộ giáp bạc tinh xảo từ bốn phương nhảy xuống, đáp lên nền đá như thiên binh hạ giới, bao vây Razeal và Dorn.

Mỗi người rút kiếm – lưỡi gươm lóe sáng như ngân nguyệt ban ngày.

Bạch Kỵ Sĩ – Thánh Vệ của Giáo Hội Quang Minh.

Sự hiện diện của họ không phải nghi thức – mà là uy h**p.

Khi ấy, Razeal chỉ lùi một bước – nét cười ngạo nghễ tan biến, thay vào đó là ánh mắt ngơ ngác thuần khiết như thiên sứ lạc vào phàm trần.

“Ta á?” – ánh mắt hắn như nói – “Ta làm gì cơ?”

Mắt của Radiant Knight cháy lên sau lớp mũ giáp.

“Tội báng bổ.”

Chỉ một từ – phán quyết như sấm giáng.

Thần quang vàng kim bùng nổ – tỏa sáng như mặt trời thứ hai. Đất đá rung chuyển. Áp lực ấy không phải ma lực, mà là sức mạnh của công lý, sự thịnh nộ, và thần thánh.

Razeal thấy tất cả đổ dồn về phía hắn như từng nhát búa bổ xuống.

Trong thoáng chốc – đầu gối khuỵu xuống. Tim ngừng đập. Hô hấp tan vỡ.

Đây là cảm giác của cái chết – chỉ từ khí tức.

Nhưng trước khi áp lực chạm tới cực điểm...

Vù!

Một luồng gió nhẹ lướt qua – mềm mại mà áp đảo – thổi tan toàn bộ khí thế thần thánh như tro bụi giữa cuồng phong.

Razeal há miệng thở hổn hển.

Còn sống.

Và lại mỉm cười.

“Ta thắng rồi.” – hắn nghĩ thầm.

Dorn Varkharn, vẫn đứng giữa hai bên, giơ một ngón tay, vẽ một vòng trong không trung như phủi bụi.

“Radiant Kỵ sĩ,” – giọng hắn dửng dưng, – “sát nhân trong khuôn viên Học viện là điều bị cấm. Ngươi biết rõ mà.”

Kỵ sĩ bước lên, tay siết chặt chuôi kiếm.

“Ngươi đang ngăn cản chính nghĩa sao, Warden Dorn? Chính nghĩa của Giáo Hội dành cho kẻ dám đụng tới Thánh nữ? Nếu vậy, ta có thể…”

Không khí cứng đờ. Kiếm rung nhẹ. Cả trời đất như đóng băng.

Nhưng rồi…

Cộp. Cộp. Cộp.

Tiếng giày cao gót gõ nền đá – lạnh lùng vang vọng như tiếng trống chiến.

Mọi ánh mắt quay về.

Một nữ nhân bước ra khỏi đám đông – áo choàng tím pha chút ánh bạc, mái tóc búi cao trang nghiêm, từng bước đi như xé không gian, khiến vạn vật phải im lặng để dõi theo.

Giọng nàng dội lên – sắc bén như kiếm.

“Đừng xuyên tạc lời người khác, Kỵ sĩ.”

Nàng dừng lại ngay rìa vòng tròn đối đầu, ánh mắt sắt bén.

“Đây là Học viện Arkanveil. Và ngươi đang đứng trước mặt một Công chúa Hoàng gia của Đế Quốc. Ngươi thực sự muốn phạm quy, bôi nhọ cả thanh danh hoàng thất lẫn giáo hội sao?”

Đám đông tách ra như nước trước lưỡi kiếm.

“Phó Viện Trưởng…” – đám quý tộc thầm thì, nín thở.

“Lady Selvara.” – Radiant Knight khựng lại, ánh mắt ngập ngừng.

Nàng tiếp lời, giọng nhẹ nhưng đầy áp lực:

“Xin hãy hiểu rõ ý nghĩa. Sát nhân trong Học viện là điều cấm kỵ.” – ánh mắt chạm thẳng vào hắn, chứa đựng thông điệp ẩn sâu: “Không chỉ là trong học viện.”

Kỵ sĩ siết chặt răng – hắn hiểu. Hắn hiểu rất rõ. Nhưng làm sao hắn có thể bỏ qua?

Kẻ này – tên cặn bã ấy – đã chạm vào Thánh nữ. Một tội ác báng bổ. Là hiệp sĩ, hắn có thể khoanh tay đứng nhìn sao?

Nhưng lý trí lạnh lùng mách bảo:

Chỉ một bước – và hắn sẽ chết.

Trước mặt hắn là Hộ vệ trưởng Arkanveil, và Phó Viện Trưởng. Một hành động sai lầm – đầu hắn có thể lìa cổ trước khi chạm được vào tên kia.

Nhưng không làm gì... lại là sự sỉ nhục danh dự Thánh nữ.

Là phản bội.

Là tội lỗi.

Hắn siết hàm, vai căng cứng.

Tay nắm chặt chuôi kiếm.

Trái tim hắn đập không vì sợ – mà vì tín ngưỡng.

Ngọn lửa thiêng trong hắn cháy rực – dù có thiêu rụi chính hắn.

Nhắm mắt lại một thoáng.

Và bình thản.

Một nụ cười tôn kính nở trên môi – như người sắp bước lên bàn thờ tử đạo. Một hiến tế tự nguyện vì Thánh nữ.

Hắn đã sẵn sàng.

Nhưng ngay khi chân hắn sắp bước...

Một giọng nói vang lên – nhẹ như gió thánh.

“Các hiệp sĩ của ta… rút lui.”

Không phải mệnh lệnh – mà như lời nguyện.

Toàn bộ không khí căng thẳng biến mất trong khoảnh khắc.

Một sự tĩnh lặng linh thiêng bao trùm đấu trường.

Thánh nữ.

Không ai chần chừ. Không sợ hãi. Không chối bỏ.

Tất cả quỳ xuống.

Ba đầu gối chạm đất – lễ bái chỉ dành cho Người.

Swords há xuống – mũi kiếm chạm đá, đầu cúi thấp.

Tôn kính tràn ngập không gian.

Mọi ánh nhìn đều hướng lên thính phòng cao nhất.

Hai lá cờ tung bay trong gió:

Một là huy hiệu của Giáo Hội Quang Minh

Một là huy chương hoàng tộc của Gia tộc Luminus

Trong ánh sáng mờ ảo – Thánh nữ đứng đó.

Nàng chỉ nói một câu.

Và thế là đủ.

Không phản đối. Không ngờ vực.

Các kỵ sĩ tan biến như khói – ánh sáng cuối cùng lặng lẽ cuốn họ đi.

Biến mất.

Như thể Thiên đường đã phán xét – và xá tội.

Khi ánh sáng cuối cùng lùi về – Razeal hơi nghiêng đầu, môi nhếch lên thành nụ cười mỉa mai.

Hắn chạm nhẹ sống mũi bằng ngón trỏ và ngón cái – một động tác nhàn nhã, chế giễu cả không khí linh thiêng còn đọng lại.

Không cần mở miệng:

“Chiến thắng.”