Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 53

Chương 53: Rất Nhiều Điều Muốn Nói

- Lazydiablo2 -

Razeal cuối cùng cũng hít một hơi thật sâu ngay khoảnh khắc Nova biến mất khỏi tầm mắt, khi sự hiện diện đầy lạnh lẽo của nàng không còn đè nặng lên hắn. Đôi vai hắn, vốn căng cứng và gồng từ nãy đến giờ mới được thả lỏng, hơi trùng xuống, như thể bây giờ hắn mới nhận ra bản thân đã phải chịu áp lực thế nào. Nhịp tim hắn loạn nhịp, vang lớn và không ngừng nghỉ, adrenaline tuôn chảy khắp mạch máu khiến cơ thể vừa nặng nề vừa trống rỗng.

Hắn sẽ không tự lừa bản thân.

Hắn đã rất sợ hãi. Sợ đến tận xương tủy.

Nhưng hắn vẫn đứng đó.

Ánh mắt hắn lướt qua đám đông. Hắn phớt lờ biển người, những tiếng thì thầm bắt đầu dấy lên khi bầu không khí căng thẳng dần rạn nứt. Tâm trí hắn như cần một khoảnh khắc, chỉ một thôi, để nghỉ ngơi.

Adrenaline vẫn len lỏi trong cơ bắp, khiến đôi chân dần mất kiểm soát, bàn tay run nhẹ, dù hắn cố siết chặt nắm đấm để che giấu. Có lẽ, ngay cả khi không làm gì nhiều, chỉ cần biết mình sắp chết, cơ thể cũng sẽ làm mọi thứ để sống sót. Razeal khẽ cười mỉa trước ý nghĩ ấy, cố giữ mình bình tĩnh.

Rồi hắn hướng sự chú ý vào bên trong.

“Ngươi có nói gì không, hệ thống? Ta nghe vài tiếng thông báo lúc nãy. Là gì vậy?”

Hệ thống không do dự.

[Ngươi khốn kiếp !!.]

Âm thanh gầm vang trong đầu hắn, lớn đến mức suýt khiến hắn giật mình.

Razeal bật cười khẽ, che mặt bằng bàn tay run rẩy, cố tỏ ra dửng dưng.

“Ừ thì... chắc tác dụng phụ của việc không có bạn gái cả thế kỷ rồi. Đến hệ thống cũng phát cáu...” hắn lẩm bẩm, luồn tay qua mái tóc dài tím hoàng gia, chỉnh lại dáng vẻ, cố che đi sự căng thẳng bằng chút hài hước.

Nhưng hệ thống vẫn im lặng, sục sôi, và hắn gần như cảm nhận được ngọn lửa giận dữ cháy âm ỉ trong tâm trí mình.

Đến lúc này, hầu hết khán giả trong đấu trường đã bắt đầu đứng dậy. Phủi bụi trên áo choàng, giáp sắt, rồi trao cho nhau những ánh nhìn lo âu. Nhưng ánh mắt họ sớm trở lại—tất cả đều dồn về trung tâm đấu trường.

Về phía hắn.

Cậu bé đã đứng thẳng trước cái chết.

Và giờ, đấu trường tràn ngập những tiếng xì xào.

“Ngươi có thấy không? Hắn là một tên điên...”

“Hắn từ chối đề nghị của nàng... Thật ngu xuẩn...”

“Tưởng hắn sẽ chết chắc, ai ngờ vẫn sống.”

“Ngạo mạn. Quá ngạo mạn. Hắn đang tự ký án tử hình cho mình.”

Razeal nghe hết. Sự hứng khởi. Sự hoài nghi. Khinh bỉ. Phán xét.

Nhưng hắn không quan tâm. Mắt hắn chỉ dán vào một người duy nhất. Người duy nhất quan trọng lúc này.

Areon.

“Này, đồ nhóc,” Razeal cất giọng, âm thanh sắc bén, xé tan những tiếng xì xào. Giọng hắn tùy ý, nhưng đôi mắt lại rực lửa. “Ngươi định chấp nhận hay là ngươi chỉ sợ hãi?”

Lời hắn vang như một cái tát vào không khí. Đám đông lập tức đông cứng, thì thầm lụi tắt nhanh như vừa bùng lên.

Areon. Người thừa kế của gia tộc Công tước Drayven.

Areon nhìn hắn. Im lặng. Bất động. Đôi mắt sắc lạnh nheo lại, khóa vào ánh mắt không nao núng của Razeal. Hắn đứng chôn chân, như thể đang cân nhắc, cố tìm ra xem có âm mưu nào ẩn giấu trong lời Razeal hay không.

Vài giây trôi qua. Đầy Nặng nề.

Rồi Areon khẽ thở dài, có lẽ đã có quyết định.

“Một tuần,” cuối cùng hắn cất tiếng, giọng chắc nịch, vang vọng khắp đấu trường. “Cuộc đấu của chúng ta sẽ diễn ra sau một tuần.”

Hắn không cần nghĩ nhiều hơn. Hắn thấy rõ: Razeal sẽ không lùi bước. Vậy thì tại sao hắn phải lùi? Areon nghĩ. Thằng ngu đó thật sự tin mình có cơ hội.

Areon chẳng hề sợ hãi. Chẳng chút nghi ngờ. Hắn sẽ có được thứ hắn muốn—dòng máu hoàng tộc chảy trong Razeal. Còn lời thề thiêng liêng đặt cược? Ôi, quá đáng giá. Và Nova? Nàng đã rời đi. Nàng sẽ không can thiệp. Không trong một trận quyết đấu danh dự. Luật lệ đất nước quá rõ ràng.

Nói xong. Areon quay lưng. Không thèm nhìn lại Razeal, cũng chẳng màng đến đám đông sững sờ hay Selena đang nhìn. Hắn rảo bước rời đi, tâm trí đã tràn ngập những việc khác.

Việc quan trọng hơn trận đấu này. Hắn cần thông báo cho mẹ về trái tim rồng, khám phá bí mật của nó, và có lẽ, hắn sẽ học được những kỹ thuật ẩn giấu của gia tộc.

Còn về trận đấu? Hắn chẳng hề lo lắng. Dù chỉ một chút.

Một bậc thang nhỏ dẫn tới quyền lực lớn hơn.

Những kẻ đi theo hắn nhìn nhau, hoang mang, chẳng biết phải làm gì. Nhưng lòng trung thành buộc họ im lặng, rồi nối bước hắn.

“Được rồi... Tốt...” Razeal thì thầm. Hắn chần chừ thoáng chốc, cảm giác như hắn vừa tự hố chính mình. Nhưng còn lựa chọn nào khác sao? Trận quyết đấu sẽ đến, và hắn vẫn còn thời gian. Thế là đủ. Thời gian để tính toán cách sống sót và giành chiến thắng.

Đấu trường lại xôn xao. Căng thẳng dần nhường chỗ cho sự hưng phấn.

“Hắn đã chấn nhận rồi...”

“Quyết đấu danh dự... chính thức rồi...”

“Điên rồ thật...”

Nhưng sự phấn khích ấy không phải dành cho Razeal. Không phải cho một câu chuyện “kẻ yếu lật ngược thế cờ”. Không.

Họ hứng khởi vì sắp được xem một cuộc hành quyết công khai.

“Cuộc hành quyết bị bỏ lỡ sáu năm trước...” ai đó thì thầm.

“Một cơ hội để thấy hắn chết. Lần này là thật.”

“Ván cược lớn nhất thế kỷ... một bên là dòng máu hoàng tộc, một bên là lời thề thiêng liêng... ai mà muốn bỏ lỡ cơ chứ?”

Khát máu trong giọng họ thật b*nh h**n, nhưng Razeal không mảy may. Hắn đã nghe cả ngàn lần.

Quý tộc cười nhạt, đã bắt đầu lên kế hoạch yến tiệc, ăn mừng. Trận quyết đấu đã định. Không thể thay đổi. Theo luật, nó phải diễn ra.

Và trong mắt họ—

Kết quả đã được an bài.

Ai có thể chống lại một kiếm sĩ như Areon? Nhất là một kẻ “yếu đuối” như Razeal? Ngay cả bọn trẻ trong khán đài cũng thấy rõ sự chênh lệch. Chúng không mù.

Razeal nghe hết. Tiếng nhạo báng. Tiếng cười. Tiếng bàn tán về tiệc tùng ngày hắn chết.

Hắn chỉ thở dài.

Mặc kệ chúng muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Nhưng bên trong? Tim hắn vẫn đập loạn.

Razeal lắc đầu, phớt lờ tất cả, quay bước rời đi. Hắn không có thời gian cho chuyện này. Tâm trí hắn đang suy nghĩ—hắn cần lên kế hoạch. Nếu muốn sống sót, nếu muốn mạnh lên thật nhanh, thì bảy ngày. Không... đến ngày thứ tám, sẽ là trận quyết đấu. Trận đấu quyết định tất cả.

“Raze... đợi một chút... xin anh.”

Giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng. Cơ thể hắn giật nhẹ ngay khi nghe thấy. Raze. Cái tên thuở nhỏ. Cái tên từng đồng nghĩa với an toàn, gia đình, mái nhà. Nhưng giờ? Hắn chẳng muốn thừa nhận. Hắn không quay lại. Không chậm bước. Hắn ép mình bước đi, giả vờ không nghe, từ chối để nó chạm vào.

Sau lưng, Selena đứng lặng, nhìn bóng hắn xa dần. Một nụ cười buồn thoáng hiện trên môi nàng. Nàng nhắm mắt, hít vào một hơi run rẩy. Rồi nàng xoay người, định bước đi ngược hướng. Nhưng nửa chừng, nàng khựng lại. Do dự. Ngó lại qua vai.

Không nói một lời, nàng khẽ nhấc chân, lơ lửng trên không.

Bịch.

“Quang Hoa Khai Nở,” nàng thì thầm, giọng nhẹ như gió.

Khoảnh khắc bàn chân nàng chạm đá, một làn sóng vàng rực lan tỏa. Nó vỡ ra thành vòng sáng, tràn khắp sàn đấu trường, lấp lánh như ánh mặt trời nhảy múa trên mặt nước. Nó len qua mọi thứ—học viên, đá, đổ nát—bằng sự uyển chuyển không thể ngăn.

Và khi nó chạm tới—

Những ai bị thương, thậm chí chỉ là mệt mỏi, lập tức cảm nhận được.

“Ôi... vết thương của ta... đang lành lại?”

“Hả?! Thật lạ... chuyện gì đang xảy ra?”

Những học viên đang dìu nhau, r*n r* vì đau, hay được sơ cứu gấp gáp đều chết lặng khi thấy những vết thương đang dần biến mất. Vầng sáng vàng tràn qua, lấp đầy cơ thể họ bằng sự ấm áp. Mệt mỏi tan biến, như thể gánh nặng vừa được gỡ bỏ. Tiếng thì thầm lan khắp đám đông, sức sống dần trở lại, đau đớn mờ đi.

Và vòng sáng ấy tiếp tục lao về phía Razeal.

Hắn không hề cảm nhận được. Không sức mạnh, không giác quan bén nhạy để cảnh báo. Nó chạm vào hắn nhẹ nhàng, như nắng xé tan mây.

Bước chân hắn khựng lại. Hắn cúi nhìn, ngạc nhiên, khi vết cắn sâu bên hông—một vết thương bỏng rát, cháy sém—khép lại, biến mất như chưa từng có. Những vết bầm tím trên mặt cũng mờ đi, chỉ còn vết máu khô.

Razeal sững người một lúc, im lặng. Rồi, chẳng liếc lại, hắn tiếp tục bước đi. Không một lời cảm ơn. Không một sự công nhận. Chỉ im lặng. Bỏ đi, chẳng để lại lời nào.

Selena dõi theo hắn. Ánh mắt nàng nhìn theo bòng lưng hắn dến khi hắn biến mất trong biển người.

Vậy là anh thậm chí còn không chịu quay lại, phải không? nàng nghĩ, cơn đau ở ngực càng nặng trĩu.

Nàng từng nghĩ ít nhất hắn sẽ quay lại và mắng nàng vì đã làm vậy mà không hỏi ý. Chỉ cần thế thôi, nàng cũng có thể thốt ra vài lời, bắc một nhịp cầu nhỏ trong khoảng lặng giữa họ. Nhưng hắn thậm chí còn chẳng nhìn lại.

Tất cả những gì nàng thật sự muốn—là chạy đến ôm hắn như xưa, để xin lỗi, để nói hết những điều chất chứa trong tim, để hỏi hàng vạn câu không lời đáp. Nhưng dưới quá nhiều ánh mắt dõi theo, quá nhiều người đứng đó, nàng chỉ có thể khẽ mỉm cười, gượng gạo. Nuốt tất cả xuống, nàng xoay người lần nữa, bước đi chậm rãi, lặng lẽ, như chưa từng có gì xảy ra.