Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 6

Chương 6: Chức Năng Hệ Thống: Thung Lũng Villey

- Lazydiablo2 -

“Người xứng đáng – hãy bước lên.

Khảo Nghiệm, mở ra.”

Giọng của Selvara trầm ổn, nhưng lại mang theo một sức nặng không tưởng.

Cánh cổng khổng lồ giữa đấu trường rung nhẹ, rồi chầm chậm mở ra. Âm thanh trầm đục vang vọng khắp không gian như tiếng kêu gào của một sinh vật cổ đại sống lại. Phía sau cánh cổng đang mở … là một màu đen huyền bí. Không thể nhìn rõ nó sẽ dẫn đến đâu. Chỉ là một bức màn sương mù xoáy tròn – dày đặc linh lực và không xác định.

Không một ai biết thứ gì đang chờ đợi phía bên kia cánh cửa.

Và đó mới là điều đáng sợ.

“Miễn là đừng thả ta xuống giữa biển là được. Gì cũng chịu.”

“Cho rừng rậm thôi cũng được, đừng là dung nham hay sa mạc...”

“Lỡ bị dịch chuyển trực tiếp đến chỗ quái vật thì sao? Vậy có đúng luật không vậy”

Tiếng thì thầm vang lên khắp nơi – có kẻ nói đùa để xua căng thẳng, có người bồn chồn lo lắng. Khảo nghiệm là ngẫu nhiên, và đầy khốc liệt.

Không có cơ hội thứ hai.

Không một lời, Razeal bước lên đầu tiên.

Có người căng thẳng. Có người sợ hãi. Có kẻ lại hứng khởi đến vô lý. Nhưng tất cả đều theo sau.

Ngay trước khi bước vào, Razeal khựng lại một nhịp.

Hắn có thể cảm nhận được – ánh nhìn sắc như dao từ phía trên cao. Không chỉ từ khán giả trong đấu trường, mà còn từ những gian phòng quan sát của giới thượng tầng.

Hắn không hề nhìn lên. Không dao động.

Chỉ lặng lẽ bước vào cổng – lặng yên và bình thản – trước khi điều thường nào kịp xảy ra.

Sương mù nuốt chửng hắn.

Ngay khi Razeal bước qua cổng, thế giới vặn vẹo.

Một lực kéo mạnh như xé rách cả không gian – một khoảng không xuất hiện. Không có địa hình. Không có ánh sáng. Chỉ một khoảnh khắc rơi tự do vào hư vô.

Rồi đáp đất.

Mặt đất cứng như búa giáng thẳng lưng. Lạnh. Nứt nẻ. Hắn lăn một vòng, ho khan, bụi bay tứ phía. Hắn gắng gượng, chống khuỷu tay, răng nghiến chặt vì đau.

Mỗi hơi thở kéo theo bụi đá như thủy tinh nghiền. Không khí như chứa cả cát mịn. Rát rạt trong phổi, bám chặt lên da thịt.

Xung quanh toàn là đá. Đá dưới chân. Đá ở chân trời. Ngay cả không khí cũng có mùi đá mục nát.

“…Aaa… cột sống của ta…” – hắn lầm bầm.

Không hẳn đau – mà là bực. Một cơn đau âm ỉ từ thắt lưng lan lên gáy. Không đủ để làm hắn gục – nhưng đủ để khiến hắn muốn đập nát cái gì đó.

Hắn ngồi dậy, mặt nhăn nhó, phủi lớp bụi mỏng dính trên áo.

Mình đang ở chỗ gì thế này.

Hắn đứng lên. Thân thể cứng đờ. Tự kiểm tra toàn thân – không gãy xương. Không chảy máu. Chỉ ê ẩm.

Rồi hắn nhìn quanh.

Và đứng thất thần tại chỗ.

Tượng. Những pho tượng khổng lồ. Cao sừng sững. Hàng chục, có khi hàng trăm. Có cái còn nguyên, có cái vỡ vụn chứa đầy dấu vết của năm tháng. Bụi phủ đầy. Đống đổ nát lấp kín các góc – giữa những đôi cánh gãy và cột sống xoắn vặn.

Long tộc.

Từng bức tượng được tạc đến mức tàn bạo. Từng vảy, từng móng vuốt, từng cái miệng há rộng như đã gầm lên suốt mấy thế kỷ. Có tượng mất đầu. Có cái hòa làm một với mặt đất. Cánh cụp lại như tòa tháp đổ nát.

Mỗi bức tượng đều khác biệt. Và đều trông như rồng thật bị hóa đá.

Toàn bộ nơi này là đá. Những tảng đá lớn. Đá vụn.

Razeal đứng lặng, mắt nheo lại.

“…Xong đời.”

Không. Không thể nào.

“Ta biết thế giới này không chứa chấp ta,” – hắn lẩm bẩm – “nhưng thế này thì…”

Giọng hắn nghẹn lại – không phải vì sợ – mà là do nóng giận đến cạn lời.

Hắn quay đầu. Quan sát kỹ một lần nữa. Không thể nhầm được.

Hắn nghiến răng.

“Tất nhiên rồi.”

Hắn nhận ra nơi này.

Hắn hít một hơi sâu, xoa mặt.

Hắn biết quá rõ đây là đâu.

Mộ Địa Long Thạch.

Địa điểm xuất hiện ở hồi ba của truyện. Kết thúc game chính. Đáng ra phải được phát hiện hai năm sau bởi… nhân vật chính.

“Đây là chỗ của nhân vật chính…” – hắn nghiến răng. – “Thằng ngu cầm kiếm kia đáng ra phải tới đây… hai năm nữa!”

Tất cả ai từng đọc truyện đều biết – đây là nơi mở ra bí mật vũ trụ, nguồn gốc sức mạnh, gốc khuất của lịch sử, và cả buff khủng khiếp nhất dành cho nhân vật chính.

Nơi này không dành cho hắn.d

Đây không phải lộ trình của phản diện.

“Đùa nhau đấy à?” – hắn nói như muốn đập đầu vào đá. – “Chắc chắn là ngươi đang đùa cợt ta.”

[Ký chủ à, ngươi chết chắc rồi. Vận xui của ngươi... đúng là không ai đọ qua nổi.] – hệ thống lập tức lên tiếng. Tất nhiên là thế.

Razeal nhắm mắt lại một chút. Không phải để thở. Mà để kiềm chế cơn thôi thúc muốn đấm vào cổ để cái hệ thống chết tiệt này im miệng.

Giọng hắn khô khốc, chua cay:

“Không phải nhờ ngươi hết sao?” – hắn bắt đầu bước đi, phủi những mảnh đá còn dính trên áo. – “Mang rác quá lâu, thì bắt đầu bốc mùi.”

[Không cần cảm ơn.] – hệ thống đáp lại.

“Ngươi im cho ta.” – hắn đáp tỉnh bơ. Không cảm xúc. Chán nản.

Tiếng bước chân vang vọng giữa nghĩa địa cổ đại.

“Chức năng mới của ta đâu? Mau xuất hiện đi.”

Hắn thậm chí không buồn nói “làm ơn”. Không cần nghi thức. Không theo kịch bản.

Thời gian thử thách là tám tiếng.

Hắn đã đốt mất năm phút vì cãi nhau với tiếng nói trong đầu.

Nhưng tất nhiên – hệ thống chết lặng. Không phản hồi. Chỉ có gió bụi và đá vụn. Razeal bắt đầu nghĩ mình bị lừa.

Rồi...

DING!!

Không phải tiếng chuông vang lên – mà là cảm giác bị đập thẳng vào giữa trán.

Hoàn thành nhiệm vụ mở đầu: BƯỚC VÀO CỬA ẢI KHẢO NGHIỆM.

Chức năng chính hệ thống – ĐÃ KÍCH HOẠT.

!! THUNG LŨNG VILLEY !!

Razeal đứng khựng lại. Tay bắt đầu thả lỏng.

“…Thung lũng… gì cơ?”

Hắn chớp mắt, rồi chớp lại. Giao diện hệ thống mờ dần, nhưng dòng chữ ấy… in sâu trong não như sắt nung đỏ.

“Thung lũng Villey,” – hắn lặp lại nhỏ, như vừa nhai phải thứ gì dơ bẩn. – “Tên gì nghe không lọt tai tí nào.”

Hệ thống lập tức ném ra mô tả – như thể vô cùng tự hào.

Chức năng: THUNG LŨNG VILLEY – ĐÃ KÍCH HOẠT

Chức năng này sẽ hỗ trợ ký chủ hoàn thành mục tiêu chính:

Biến ký chủ trở thành phản diện hoàn hảo nhất trong mọi chiều không gian.

Để đào tạo ngươi, hệ thống đã triệu hồi các phản diện từ mọi thế giới từng biết đến: