Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống - Chương 69

Chương 69: Công Chúa Của Đế Quốc

- Lazydiablo2 -

[Chủ nhân, hôm nay ngài rất liều lĩnh đấy… ngài có biết không? Ngài vừa mới đắc tội với toàn bộ giới thượng lưu của đế quốc đó, ] hệ thống nhắc nhở Razeal, giọng điệu quở trách.

“Chẳng phải từ lâu đã vậy rồi sao,” Razeal lầm bầm. “Ta phải làm gì trong cái phòng đó? Ngồi yên nghe một đứa con gái phun ra đống nhảm nhí về mình rồi cúi đầu lặng lẽ bỏ đi à? Hah. Ta chưa chết đâu, cho dù bọn họ có muốn giả vờ như thế nào đi nữa.”

“Đáng chết” hắn gầm gừ, rồi bất ngờ đấm mạnh vào thân cây to trước mặt. Với sức mạnh hiện tại, cú đấm khiến cả thân cây rung chuyển, lá rơi lả tả như tuyết. Lòng bàn tay hắn cọ vào lớp vỏ sần sùi, trầy xước đến bật máu. Nhưng hắn chẳng quan tâm. Hắn ghét cái ánh mắt mà người ta nhìn hắn như thể hắn là thứ rác rưởi dưới gót giày họ.

Hắn chẳng làm gì sai cả. Hoàn toàn không.

Rời khỏi lớp học đó như bước ra khỏi một cơn bão Người nổi giận nhất chính là con bé tóc xanh dương, Maria. Nó gần như sùi bọt mép vì tức giận, lao về phía hắn. Areon đã phải giữ chặt nó lại, sợ rằng nó sẽ thực sự giết Razeal ngay tại chỗ. Sau đó, Maria hậm hực bỏ đi, tiến thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.

Razeal không biết cuộc gặp đó ra sao, nhưng cơn phẫn nộ của đám học sinh thì rõ ràng, nhất là lũ con gái. Những ánh mắt đầy căm ghét, như thể muốn lột da hắn ngay tại chỗ. Còn bọn con trai? Vẫn thản nhiên như thường. Một vài đứa thậm chí còn suýt nghẹn vì cố nín cười.

Bây giờ, hắn đứng ở khu vườn phía sau Học viện – một khu rừng rậm tách biệt với khuôn viên chính bởi những Cổng hạng D. Gió lặng. Ít ra thiên nhiên không phán xét hắn.

Hắn vẫn hay nói về kế hoạch. Chiến lược. Tính toán. Nhưng nếu có ai ghét việc lập kế hoạch nhất, thì chính là hắn.

Chỉ kẻ yếu mới cần kế hoạch.

Kẻ mạnh không cần dùng đến mưu mô. Chúng chỉ đơn giản mà hành động.

Và hắn… không mạnh.

“Ta tưởng ngươi chẳng hề bận lòng với chuyện vừa xảy ra trong lớp. Xem ra ngươi chỉ bộc lộ cảm xúc thật trước những vật vô tri.”

Giọng nói vang lên đột ngột.

Một giọng nữ. Bình thản. Chuẩn xác.

Razeal lập tức xoay người, dao găm lóe sáng từ dây đeo ẩn dưới áo khoác. Giác quan hắn không hề nhận ra gì trước đó. Người này đã tiếp cận hắn mà vượt qua cả thính giác được tăng cường của hắn. Không phải chuyện tầm thường.

Bản năng hét lên cảnh báo.

Ánh mắt Razeal dừng lại ở bóng người đang tiến lại gần, rồi đông cứng.

Celestia.

Sắc mặt hắn tối sầm.

Không phải nhẹ nhõm. Không phải ngạc nhiên. Càng không phải kinh hoàng. Chỉ là băng giá.

“Đến cả giọng ta ngươi cũng không nhận ra sao?” Celestia cất lời, có chút thất vọng. Nàng đứng cách hắn vài bước, nét mặt điềm tĩnh, đôi mắt bạch kim khóa chặt lấy hắn với ánh nhìn sâu thẳm khó đoán.

“Ngươi muốn cái quái gì?” Razeal gầm gừ, siết chặt cán dao.

Ánh mắt nàng lướt xuống bàn tay hắn – những khớp xương rướm máu, lớp da rách toạc vì cú đấm vào thân cây. Gương mặt nàng không thay đổi. Chỉ lặng lẽ nhìn, như thể nàng có cả đời để đứng đó.

“Đừng có đánh vào thân cây, điều đó chỉ làm tổn thương tay ngươi thoi,” nàng nói dửng dưng, giọng không chút mỉa mai, như đang phát biểu một sự thật hiển nhiên.

“Nói mục đích của ngươi đi,” Razeal lạnh lùng, nâng dao găm lên trước mặt. Đây là chuyện ngoài dự tính. Celestia, trong tất cả mọi người, lại đến gặp hắn? Một mình?

Ý đồ của nàng là một bí ẩn, và Razeal ghét điều đó.

“Bình tĩnh,” nàng nói, tiến thêm một bước. “Ta không đến để làm hại ngươi. Và dù có, ngươi thật nghĩ mình có thể ngăn ta sao?”

Chưa kịp phản ứng, con dao trong tay hắn biến mất.

Hoàn toàn biến mất.

Razeal cúi nhìn, sững sờ. Một khắc trước nó vẫn còn đó. Khắc sau? Trống không.

Hắn chớp mắt, đôi mắt nheo lại.

Không một lời.

Cơ thể hắn bất động, lặng im như một kẻ đã rơi xuống tận đáy vực. Đứng ở điểm thấp nhất của đời mình, vậy mà hắn chẳng hề hoảng loạn. Không có sự tuyệt vọng dày vò lồng ngực, không có thôi thúc gào thét hay van xin. Chỉ có khoảng lặng trống rỗng, một sự tê dại làm mờ đi cả những ý nghĩ sắc bén nhất. Và con dao đó, cũng không thể thay đổi số phận hắn.

Nó có thể bảo vệ hắn sao? Có thể thay đổi định mệnh sao? Vớ vẩn.

Hắn từ từ hạ tay xuống, những ngón tay bắt đầu buông lỏng. Ánh mắt hắn dán chặt vào Celestia. Và nhìn kỹ hơn, hắn mới nhận ra: nàng đã thay đổi. Khuôn mặt trưởng thành hơn. Đường nét cứng rắn, sắc sảo – nét cao quý chỉ người hoàng tộc mới có. Nhưng sau đôi mắt ấy… còn thứ gì đó khác. Một điều không thốt thành lời.

Lần cuối hắn thấy gương mặt này… chính là “ngày phán quyết.” Ngày nàng nhìn thẳng vào mắt hắn và gọi hắn là kẻ dối trá trước mọi người. Ngày cả thế giới kết án hắn.

Razeal vội xua tan những hình ảnh này. Những ký ức vô nghĩa.

“Có thể nhanh lên không?” hắn chợt nói, giọng sắc lạnh kèm theo cái cúi chào nửa vời, đầy châm biếm. “Lí do gì mà Công chúa Điện hạ muốn ở kẻ hèn hạ, dơ bẩn này.”

Mắt Celestia lóe lên, môi khẽ run khi nghe chữ đó. Một tia nguy hiểm vụt qua đáy mắt, nhưng nàng kìm lại. Thay vì đáp trả, nàng chỉ thở dài.

“Vậy ra ngươi vẫn giận chuyện đó,” nàng nói khẽ. “Ta tưởng ngươi đã quên rồi. Hoặc ít nhất… mất trí nhớ.”

Nhưng Razeal vẫn im lặng. Gương mặt lạnh lẽo, ánh mắt băng giá. Không động tĩnh.

Celestia tiến thêm một bước, khoanh chặt tay, như phòng vệ.

“Ngươi không muốn hỏi,” nàng nói, giọng thấp, hơi run, “vì sao ta đã làm vậy ư? Khi đó? Ngươi thậm chí không hề thử…”

Ánh mắt nàng dịu lại, môi khẽ hé, như chờ đợi một điều gì. Một chút thôi. Gương mặt nàng rạn nứt, lớp mặt nạ lạnh lùng dần vỡ vụn khi nàng tránh ánh mắt hắn.

Nhưng Razeal chỉ nhướng mày, thản nhiên.

“Không. Tại sao ta phải quan tâm?” hắn đáp gọn, giọng rỗng tuếch.

Ai lại muốn nghe mấy lời vớ vẩn vô nghĩa? Ta có nhiều thứ vui hơn để làm. Đi đấm châu chấu. Hoặc đánh nhau với bọ ngựa. Nghe còn hấp dẫn hơn – hắn cười nhạt trong đầu.

Celestia sững lại.

Nàng đã chuẩn bị cho cơn giận dữ. Cho tiếng gào thét. Cho cả một cơn suy sụp. Nàng đã nghĩ hắn sẽ vỡ nát, sẽ phá tan cái vỏ mạnh mẽ giả dối kia.

Nàng thậm chí sẵn sàng để hắn khóc. Để hắn hét lên: “Tại sao ngươi phản bội ta?” hay “Tại sao ngươi dối trá?”

Nàng đã tập dượt câu trả lời. Nàng sẵn sàng giải thích, thậm chí van xin để nói ra sự thật mà nàng đã khao khát bấy lâu.

Thế nhưng?

Hắn chỉ nhìn nàng như thể nàng chẳng tồn tại. Như chưa từng có gì xảy ra.

“T-tại sao chứ?” nàng lắp bắp, cố giữ bình tĩnh. Nhưng âm điệu khẽ run đã tố cáo nàng.

Razeal đơn giản dang tay.

“Vì điều đó chẳng thay đổi được gì.” Hắn nhún vai, như phủi sạch sự tồn tại của nàng.

Celestia mở miệng, rồi ngậm lại. Lại mở ra, đôi mắt giờ đã ánh lên vẻ ướt. Nàng thở hắt một hơi run rẩy.

“Ta… thôi… không. Bỏ đi.”

Nàng lùi một bước, hạ ánh nhìn, rồi làm một việc mà nếu ai nhìn thấy chắc sẽ không tin:

Nàng cúi đầu.

Chỉ một chút thôi. Nhưng đủ.

Không phải với tư cách công chúa. Không phải với địa vị cao quý. Mà là một con người đang cố gắng sửa sai.

“Ta xin lỗi,” nàng thì thầm. “Vì tất cả những gì đã xảy ra. Vì những gì ta đã làm. Ta biết nó không thay đổi được quá khứ. Nhưng… ta cần phải nói ra.”

Chỉ hành động nhỏ đó thôi – cúi đầu – cũng đã lấy đi quá nhiều khỏi nàng. Tự tôn, tước vị, danh phận… tất cả đều bị nàng ném xuống, chỉ để bộc lộ một khoảnh khắc yếu mềm.

Nàng nhắm chặt mắt, cầu nguyện hắn có thể hiểu được. Có thể hắn sẽ thở dài, lắc đầu. Có thể hắn sẽ im lặng, nhưng ít nhất nàng mong hắn sẽ cảm nhận được gì đó. Dù chỉ một chút.

Hắn từng rất chín chắn. Ngay cả khi còn nhỏ. Cho dù nàng và những người khác có đẩy hắn đến đâu, có ném bao nhiêu tàn nhẫn lên người hắn, hắn chưa từng gục ngã. Chưa từng phản kháng. Hắn chỉ lặng lẽ chịu đựng với gương mặt bình thản khó đoán.

Chắc chắn… chắc chắn hắn sẽ tha thứ.

Nàng chờ.

Không có lời nào.

Nàng chớp mắt, tim đập gấp gáp. Đáng lẽ giờ này đã có phản ứng rồi – một tiếng thở dài, một cái gừ, bất cứ điều gì.

Không chịu nổi thêm, nàng từ từ ngẩng đầu.

Để rồi chạm phải ánh mắt hắn.

Lạnh nhạt. Vô cảm. Đông cứng.

Như thể hắn không hề quan tâm.

Và điều đó còn đau đớn hơn bất cứ thứ gì.

Nàng kìm nước mắt.

“Có điều này ngươi nên biết,” Razeal nói, giọng nhỏ.

Nàng ngẩng hẳn lên, ngạc nhiên.

“Điều gì?” nàng hỏi, gần như thì thầm.

Hắn từ tốn nâng tay, chỉ thẳng vào ngực nàng. Ngón tay vững vàng, mắt khóa chặt mắt nàng.

“Ta,” hắn nói.

Hắn bước lên một bước.

“Ghét.”

Một nhịp thở. Một giây trôi.

“Ngươi.”

Giọng hắn, băng giá, dửng dưng.

“Và mãi mãi sẽ như vậy.”

Celestia đông cứng.