Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 151
Chương 151: Ngọc Qua (31)
- Sơ Hòa -
Cuộc điều tra tập đoàn Dụ Thị đã được triển khai toàn diện, Dụ Tiềm Minh vẫn trong tình trạng không thể rời bệnh viện, nhưng toàn bộ tâm phúc của ông ta đã bị đưa đến Cục cảnh sát thành phố để lấy lời khai.
Việc hợp tác với “Phù Quang” là tuyệt mật trong tập đoàn Dụ Thị, chuyện cần giết ai, tạo ra xung đột và khủng hoảng gì trên thương trường, lại càng là chuyện chỉ có cực kỳ ít người biết.
Dụ Tiềm Minh khai rằng, có ba người trong “Phù Quang” liên lạc với ông ta, một người tên là “Nột Thanh”, một người tên là “Khổng Tước Xám”, mọi “việc làm ăn” đều thực hiện thông qua hai người này, “Nột Thanh” là cấp dưới của “Khổng Tước Xám”. Còn Boss thực sự của “Phù Quang” là “Khổng Tước Đen” thì xuất quỷ nhập thần, nghe nói chưa từng đặt chân vào trong nước.
Lần này, về chuyện liên quan đến “cá phong thủy”, người của “Phù Quang” cử đến là một bác sĩ tâm lý rất trẻ, tên là Trác Tô Nghĩa. Anh ta không chỉ tinh thông tâm lý học, mà còn rất am hiểu về phong thủy tà môn của các nước. Chính anh ta đã đề xuất tìm “cá phong thủy” để chặn tai ương, và cũng chính anh ta đã tính ra Ung Huy Hào và La Mạn Thoa.
Một loạt mật danh của “Phù Quang” khiến người ta như lạc vào trong sương mù, nhưng cái tên Trác Tô Nghĩa lại là “người quen cũ” của đội trọng án.
Quý Trầm Giao hỏi: “Năm nay Trác Tô Nghĩa vào làm ở Dung Mỹ, việc này ông có biết không?”
Dụ Tiềm Minh yếu ớt gật đầu, “Đó là yêu cầu anh ta đưa ra. Anh ta nói, vì phải ở lại thành phố Hạ Dung để điều trị cùng tôi, cho nên cần một công việc chính thức.”
Quý Trầm Giao lại hỏi: “Trác Tô Nghĩa đến là vì Doãn Hàn Sơn, ở Dung Mỹ đã khống chế tinh thần một bệnh nhân, lợi dụng bệnh nhân đó nói ra việc Doãn Hàn Sơn chết tại Dung Mỹ. Ông không có ấn tượng gì về Doãn Hàn Sơn sao?”
Dụ Tiềm Minh nói: “Tôi hoàn toàn không nhớ cái tên này. Có lẽ Dụ Cần biết.”
Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào Dụ Tiềm Minh, qua mấy lần đối chất, Dụ Tiềm Minh đã công khai lẫn ngấm ngầm đẩy cảnh sát về phía Dụ Cần, mục đích đã rất rõ ràng.
“Phải rồi, còn một chuyện nữa.” Dụ Tiềm Minh lại nói: “Chuyện này tôi không có bất kỳ bằng chứng nào, nhưng vì các anh đã điều tra đến đây, nên tôi cũng không giấu giếm nữa.”
Quý Trầm Giao: “Ông nói đi.”
Ánh mắt Dụ Tiềm Minh lóe lên vẻ âm u, “‘Nột Thanh’ từng tiết lộ với tôi về ‘người chấp hành’, tôi đoán, có lẽ là Dụ Cần.”
Đây là một manh mối bất ngờ, hoang đường như một trò đùa.
Dụ Tiềm Minh và Dụ Cần tranh giành quyền lực, Dụ Cần lại có thể vì muốn Dụ Tiềm Minh “kéo dài tuổi thọ” mà giết “cá phong thủy” cho ông ta sao?
“Vậy nếu Dụ Cần hoàn toàn không biết thì sao?” Lăng Liệp nói: “Không phải Dụ Tiềm Minh từng nói rồi à, nói sự hợp tác giữa Dụ Cần và ‘Phù Quang’ còn sâu sắc hơn với ông ta, biết đâu Dụ Cần đã trở thành một con dao của ‘Phù Quang’ rồi.”
Quý Trầm Giao nói: “‘Phù Quang’ đồng thời lợi dụng cả Dụ Tiềm Minh và Dụ Cần…”
Lăng Liệp nói: “Bây giờ Dụ Cần biết sự thật, có lẽ đang nổi trận lôi đình, là cơ hội tốt để thẩm vấn.”
Nói xong, Lăng Liệp nhìn đồng hồ, “Anh xin nghỉ nửa ngày.”
Quý Trầm Giao đang định hỏi hắn đi làm gì, đột nhiên nghĩ đến báo cáo giám định DNA, anh bỗng nhíu mày, “Hay là để em đi lấy đi.”
Lăng Liệp nâng cằm anh lên, “Sao nào, nghĩ anh sẽ giở trò trên báo cáo à?”
“Không phải.”
“Yên tâm, anh sẽ mang báo cáo gốc về cho em xem. Em là đội trưởng, phải làm việc cho ra dáng một chút, cứ chạy lung tung khắp nơi làm cái gì?”
Quả thực Quý Trầm Giao không thể rời đi, đành để Lăng Liệp đi. Hai người tách nhau ra ở hành lang, Lăng Liệp xuống lầu, Quý Trầm Giao đến khu văn phòng kỹ thuật hình sự tìm Thẩm Tê.
Thiết bị liên lạc của Dụ Tiềm Minh và đám tâm phúc đã bị mang về Cục cảnh sát thành phố, toàn bộ liên lạc giữa bọn họ và “Phù Quang” đều được mã hóa qua mạng lưới web đen, Thẩm Tê đang giải mã và truy vết. “Khổng Tước Xám”, “Nột Thanh”, Trác Tô Nghĩa hiện không rõ tung tích, nhưng cậu ta phát hiện bọn họ đều từng ở lại khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca thuộc tập đoàn Dụ Thị.
“Ngọc Dung Vịnh Ca?” Quý Trầm Giao lập tức nghĩ đến Bách Lĩnh Tuyết mà anh đã từng gặp ở đó, thực ra sự xuất hiện của Bách Lĩnh Tuyết rất đột ngột, anh đã dựa vào vé vào cửa mà Bách Lĩnh Tuyết lừa được để gặp Dụ Cần tại bữa tiệc riêng.
Lúc đó ánh mắt Dụ Cần nhìn anh rất kỳ lạ, rất kinh ngạc.
Sống lưng Quý Trầm Giao đột nhiên lạnh toát, Dụ Cần kinh ngạc không phải vì gặp một cảnh sát như anh, mà là vì thấy Bách Lĩnh Tuyết ở cùng anh?
Bách Lĩnh Tuyết cố ý dẫn anh lên đó, cố ý để Dụ Cần nhìn thấy? Bách Lĩnh Tuyết chính là một thành viên nào đó trong “Phù Quang”?
Quý Trầm Giao nhanh chóng mở trang chủ khoa học phổ thông của Bách Lĩnh Tuyết, thấy ba ngày trước anh ta còn cập nhật một video về rối lượng tử, liền nói với Thẩm Tê: “Cậu truy vết UP chủ này.”
Thẩm Tê nhìn qua, “Đây không phải là Bách Lĩnh Tuyết lần trước anh bảo em điều tra sao? Được, vậy em sẽ tra luôn cả công ty ngoại thương mà anh ta đang làm việc luôn!”
Dặn dò xong bên này, Quý Trầm Giao lại đi thẳng đến phòng thẩm vấn, Dụ Cần đã bị đưa tới đây, bà ta đang nhìn màn hình giám sát với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Khoảnh khắc đối mặt với Dụ Cần, Quý Trầm Giao đột nhiên nghĩ đến báo cáo giám định, nghĩ đến sự tương đồng nhỏ bé giữa mình và Dụ Dạ Sinh, nghĩ đến ánh mắt khó giải thích của Dụ Tiềm Minh khi nhìn mình.
Người phụ nữ này có thể là mẹ ruột của anh không?
Không phải, vì người mẹ anh thấy trong mơ dịu dàng hiền hòa, giọng nói như gió thoảng.
Phải, vì bà ta độc ác tàn nhẫn, giống hệt với ác ý từ trong huyết thống mà anh thường cảm nhận được khi còn nhỏ.
Quý Trầm Giao bất giác hít sâu một hơi, hành động này lọt vào mắt Dụ Cần, khiến người phụ nữ thâm sâu khó lường này bỗng nở một nụ cười chế giễu.
“Cảnh sát Quý, có gì thì hỏi nhanh đi. Sao hôm nay cảnh sát Lăng không có ở đây?”
Quý Trầm Giao bình tĩnh lại, “Dụ Tiềm Minh đã khai với chúng tôi rằng, tập đoàn Dụ Thị hợp tác sâu rộng với tổ chức tội phạm xuyên quốc gia ‘Phù Quang’, Dụ Thị thuê ‘Phù Quang’ giết người, ‘Phù Quang’ thay các người loại bỏ những kẻ ngáng đường. Chuyện này bà có biết không?”
Dụ Cần nói: “Tại sao tôi phải biết? Đây là chuyện tốt do Dụ Tiềm Minh làm ra, các người nên bắt ông ta, chứ không phải để ông ta ung dung tự tại trốn trong bệnh viện Bắc Chi, rồi lại chạy đến đây thẩm vấn tôi.”
Quý Trầm Giao: “Ông ta nói, sự hợp tác của bà với ‘Phù Quang’ còn sâu hơn ông ta.”
Dụ Cần cười lạnh, “Đó chỉ là lời nói từ một phía của ông ta, ông ta muốn đổ tội ác mình đã phạm phải lên đầu tôi, về động cơ thì tôi có thể phân tích rõ ràng cho anh nghe – vì ông ta không muốn tôi trở thành người đứng đầu nhà họ Dụ, ông ta cho rằng chỉ cần tôi lên nắm quyền, phe cánh của ông ta sẽ bị tôi thanh trừng, cho nên ông ta dứt khoát đánh cược mạng sống của mình, kéo tôi xuống nước, sản nghiệp còn lại của Dụ Thị sẽ có thể được phe cánh của ông ta nắm chắc trong tay.”
Quý Trầm Giao: “Vậy bà phủ nhận mình có liên quan đến ‘Phù Quang’?”
Dụ Cần xòe tay, “Trước đây tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của ‘Phù Quang’. Tập đoàn Dụ Thị gia sản lớn nghiệp lớn, trong công việc thì tôi và Dụ Tiềm Minh trước nay luôn đi trên hai con đường khác nhau. Ông ta cấu kết với tập đoàn tội phạm, không thể chứng minh tôi cũng có vấn đề.”
Quý Trầm Giao lại nói: “Dụ Tiềm Minh còn tiết lộ một chuyện, ông ta biết ai là người giết ‘cá phong thủy’ cho ông ta.”
Tư thế ngồi của Dụ Cần khẽ thay đổi, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác.
“‘Phù Quang’ đã nhắc qua loa với ông ta, tuy không nói rõ là ai, nhưng ông ta phán đoán là…” Quý Trầm Giao và Dụ Cần cùng nhìn thẳng vào mắt nhau, “Bà.”
Đôi môi mỏng của Dụ Cần mím chặt lại, vẻ mặt càng thêm khắc nghiệt. Một lát sau, bà ta cười khẩy: “Ông anh trai này của tôi, bản thân phạm lỗi, lại cứ muốn kéo tôi chết cùng mới chịu à. Tôi không biết ông ta đang nói gì, ông ta vu khống nói tôi có liên quan đến ‘Phù Quang’, chuyện này còn có chút logic, chứ nói tôi làm sát thủ cho ‘Phù Quang’, nhận đơn hàng từ ‘Phù Quang’, đây không phải là bệnh đến hồ đồ rồi sao? Tôi quản lý cả một tập đoàn Dụ Thị lớn như vậy, còn phải phân tâm đi làm sát thủ à?”
Quý Trầm Giao không trông mong gì bà ta thừa nhận, nhưng vừa rồi trên mặt bà ta, anh đã bắt được một tia tức giận vì xấu hổ. Bà ta tức giận vì bị “Phù Quang” đùa giỡn? Hay vì giết người cho Dụ Tiềm Minh?
Dụ Cần phủ nhận mọi lời buộc tội của Dụ Tiềm Minh, mà hiện tại đội trọng án vẫn chưa có thêm manh mối. Quý Trầm Giao bèn đưa ra kết quả giám định của nhóm chuyên gia, nêu câu hỏi tiếp theo: “Bản giám định có thẩm quyền này bà xem qua đi, cấu trúc của Dung Mỹ hoàn toàn phù hợp với hình thức tế đàn thần thánh của đảo Di Khắc Lan, ba dự án ở các huyện khác cũng khớp. Bà có gì muốn nói không?”
Dụ Cần nhíu mày, xem xong bản giám định rồi ném lên bàn, “Nhưng việc xây dựng Dung Mỹ từ đầu đến cuối không hề phạm tội, tôi cũng hoàn toàn không biết thiết kế của nó là tham khảo cái gì, tôi phụ trách nhiều dự án như vậy, dự án nhỏ như Dung Mỹ chỉ là xem lướt qua. Vấn đề về thiết kế, đề nghị các anh tìm nhà thiết kế.”
“Nhà thiết kế nào lại nghĩ cho nhà họ Dụ các người như vậy? Nếu không được cấp trên chỉ đạo, nhà thiết kế sẽ làm thế sao?”
“Cảnh sát Quý, anh đây là đang phỏng đoán rồi.”
Quý Trầm Giao lại không phản bác, “Vậy tôi tiếp tục phỏng đoán một chút, vị cảnh sát hình sự tên Doãn Hàn Sơn từ Phong Thành đến điều tra về cái chết của Tất Giang, chính là người chết cuối cùng cần thiết cho việc xây dựng tế đàn Dung Mỹ này. Mê tín của đảo Di Khắc Lan cần số người gặp nạn lẻ, mà bà thì sợ bí mật quá khứ bị tiết lộ, nên phải giết anh ta để diệt khẩu, anh ta vừa hay trở thành con số lẻ đó.”
Gò má Dụ Cần nhô lên, “Tôi không hiểu anh đang nói gì, Doãn Hàn Sơn? Đây lại là ai? Tôi sinh ra ở nhà họ Dụ, lớn lên ở nhà họ Dụ, tôi có thể có bí mật gì chứ?”
Quý Trầm Giao quan sát Dụ Cần một lát, “Đúng vậy, tôi cũng rất muốn biết bí mật quá khứ của bà. Bà Dụ, bà vừa nói bà sinh ra ở nhà họ Dụ, lớn lên ở nhà họ Dụ, lời này thực ra không hoàn toàn chính xác đúng không?”
Dụ c*n s* sầm mặt: “Ý anh là gì?”
Quý Trầm Giao: “Bà lớn lên ở nước L. Một giai đoạn trải nghiệm quan trọng như vậy, tại sao bà lại bỏ qua nó?”
Dụ Cần lại mím môi, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
“Bà cố tình không nhắc đến nó đúng không?” Quý Trầm Giao từng bước khuấy động cảm xúc, “Bí mật của bà được giấu ở nước L, Tất Giang từng theo đuổi bà đã vô tình biết được bí mật này, nên ông ta phải chết. Cảnh sát Phong Thành truy tìm hung thủ mười mấy năm, lật tung mạng lưới quan hệ của Tất Giang, nhưng không thu được gì, Doãn Hàn Sơn là người tiếp cận gần với chân tướng nhất, anh ta đã truy đến thành phố Hạ Dung, xác định được bà, nên anh ta cũng phải chết.”
Dụ Cần đập bàn, “Anh đang ép cung!”
Quý Trầm Giao dựa vào lưng ghế, “Tôi chỉ nói ra suy đoán của mình thôi mà, bà có thể phản bác.”
Dụ Cần sau cơn kích động ngắn ngủi lại trấn tĩnh như cũ, “Tôi không phản bác những chuyện chưa từng xảy ra, điều này cũng hoang đường như yêu cầu một người trong sạch tự chứng minh sự trong sạch của mình vậy. Cảnh sát Quý, điều tôi có thể nói cho anh biết là, thứ nhất, tôi không tham gia thiết kế Dung Mỹ, cho dù các anh chứng minh nó là mê tín, là tà ác, tôi cũng không hề hay biết; thứ hai, tôi không có bất kỳ tiếp xúc nào với ‘Phù Quang’, càng không biết gì về ‘cá phong thủy’ của Dụ Tiềm Minh; thứ ba, tôi không quen Doãn Hàn Sơn, cái chết của Tất Giang lại càng không liên quan gì đến tôi!”
Tạ Khuynh đang xem màn hình giám sát, “Chậc, đúng là khúc xương khó gặm.”
Cục cảnh sát thành phố hiện có thể tạm giữ Dụ Cần bốn mươi tám tiếng, nhưng nếu trong bốn mươi tám tiếng đó không tìm được thêm bằng chứng nào, thì chỉ có thể tạm thời thả người. Vụ ‘tự nổ’ của Dụ Tiềm Minh đã làm sụp đổ một nửa giang sơn của tập đoàn Dụ Thị, nhưng Dụ Cần lại vẫn “Chỉ lo cho thân mình”.
Quý Trầm Giao rời phòng thẩm vấn, đến chỗ Tạ Khuynh ngồi một lát, khi trở lại văn phòng đội trọng án, thả lỏng đầu óc một lúc, bỗng nhiên nhớ đến việc Lăng Liệp đã đi lấy báo cáo giám định. Đúng lúc này, điện thoại reo, người gọi đến chính là Lăng Liệp.
Anh nhìn chằm chằm điện thoại, tim đập nhanh hơn, giống như một học sinh không muốn xem điểm thi.
Chuyện này dường như cũng không có gì đáng sợ, cho dù anh và Dụ Cần có quan hệ huyết thống, anh cũng có thể bình tĩnh chấp nhận. Giữa bọn họ không hề có tình cảm được vun đắp lâu dài, cú sốc do Dụ Cần mang lại còn kém xa so với cú sốc khi biết cha mẹ nuôi là hung thủ giết người.
Nhưng khi ngón tay đưa đến nút nghe, anh lại bất giác run lên, bấm nhầm thành tắt máy.
Quý Trầm Giao có hơi bực mình, lập tức gọi lại.
Giọng nói thoải mái của Lăng Liệp truyền đến, “Vừa rồi trượt tay à?”
Quý Trầm Giao: “Kết quả thế nào?”
Lăng Liệp cười nói: “Tiểu Quý, em đang căng thẳng lắm đấy.”
Nghe giọng điệu của Lăng Liệp, Quý Trầm Giao có hơi yên tâm hơn một chút, “Không có quan hệ?”
Lăng Liệp: “Ừm, không khớp, không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Anh về ngay đây, nếu em không chờ được, anh gửi ảnh cho em.”
Trong lòng Quý Trầm Giao như trút được gánh nặng, lúc này mới nhận ra lòng bàn tay mình đã đổ đầy mồ hôi, “Không sao, về rồi nói.”
“Được, anh về ngay đây.” Cúp điện thoại, nụ cười trên môi Lăng Liệp lại tắt ngấm, trong tay hắn cầm bản báo cáo giám định, trên đó viết rất rõ ràng, Dụ Cần và Quý Trầm Giao quả thực không phải mẹ con, và cũng không phải họ hàng.
Nhưng đám mây nghi ngờ trong lòng hắn không vì thế mà tan đi.
Lăng Liệp đứng lại một lát, rồi tìm lại vị chuyên viên giám định lúc nãy, lấy từ trong túi ra một túi vật chứng: “Làm phiền anh, dùng mẫu vật này làm thêm một xét nghiệm so sánh nữa.”
Trung tâm giám định kiểu chợ đen này đều làm việc vì tiền, chuyên viên giám định không hỏi gì cả, cầm túi vật chứng rồi rời đi.
Kết quả không thể có trong ngày, Lăng Liệp rời trung tâm giám định rồi tìm một cửa hàng McDonald ăn cơm.
Mẫu vật Lăng Liệp vừa đưa cho chuyên viên giám định là của Dụ Tiềm Minh, một suy đoán còn mơ hồ xuất hiện trong đầu hắn, Quý Trầm Giao không có quan hệ huyết thống với Dụ Cần, nhưng không có nghĩa là không phải hậu duệ nhà họ Dụ.
Năm đó lúc Dụ Tiềm Minh đưa hắn đến nhà họ Dụ đã rất kỳ lạ, giám định là do Dụ Tiềm Minh nhờ cơ quan ở nước ngoài làm, ghi rằng anh chính là Dụ Qua, chính là con của Dụ Cần.
Dụ Cần chưa bao giờ nghi ngờ, nhưng với tính cách của Dụ Cần, lẽ nào bà ta không nên nghi ngờ sao? Bà ta không những nên nghi ngờ, mà còn có khả năng tự mình làm một bản giám định khác, nhưng bà ta đã không làm.
Bà ta cứ thế nhận hắn, coi hắn là Dụ Qua, nhưng khi hắn mười tám tuổi muốn rời nhà, vứt bỏ cái tên Dụ Qua đi, bà ta lại lạnh lùng không hề ngăn cản, giống như bà ta đã sớm biết hắn không phải con của mình rồi.
Dụ Cần chưa bao giờ nhắc đến giám định DNA, có phải vì huyết thống của bà ta cũng có vấn đề?
Nghịch cánh gà trong khay thức ăn, hương vị vẫn như thường lệ, nhưng Lăng Liệp lại chẳng thấy ngon miệng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ kính, bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng tội ác lại đang ngóc đầu trỗi dậy.
Chuyện lấy mẫu của Dụ Tiềm Minh đi so sánh, Lăng Liệp không cho Quý Trầm Giao biết, ở Cục cảnh sát thành phố, hai người đều không nhắc đến báo cáo giám định, đến đêm khuya về nhà, Lăng Liệp mới dúi báo cáo vào lòng Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao nghiêm mặt, “Cầm đi cầm đi, em không xem.”
Lăng Liệp: “Là ai căng thẳng đến run tay? Là ai nóng lòng muốn tự mình đi lấy? Là ai nghĩ anh sẽ lừa em?”
Quý Trầm Giao: “Là ai? Dù sao cũng không phải em.”
Lăng Liệp một tay ôm eo Quý Trầm Giao, một tay vung tờ báo cáo kêu xoàn xoạt. Không xem? Vậy thì phải bắt em xem, “Đây này, thấy rõ chưa? Hai người không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.”
Quý Trầm Giao ngoài miệng thì nói không muốn xem, nhưng vẫn muốn liếc một cái, liếc xong liền giật lấy ném lên bàn, ôm ngược lại Lăng Liệp.
Hai người đẩy qua đẩy lại, không lâu sau lưng Lăng Liệp đã dựa vào chiếc bàn cao.
Quý Trầm Giao ghé sát vào cổ hắn, hít hà hơi ấm sau một ngày bôn ba của hắn, có chút mùi mồ hôi, nhưng mùi mồ hôi này lại khiến anh cảm thấy an toàn và dễ chịu.
Lăng Liệp ngẩng cổ lên, để Quý Trầm Giao hôn. Một lúc sau, Quý Trầm Giao chặn môi hắn lại, trao nhau một nụ hôn ẩm ướt mồ hôi.
“Mệt thật.” Quý Trầm Giao ôm Lăng Liệp, dựa vào vai hắn nói.
Lăng Liệp vỗ nhẹ lưng anh, “Vậy thì anh lại mong vụ án phức tạp hơn một chút.”
Lúc này Quý Trầm Giao thực sự rất thả lỏng, ú ớ nói bằng giọng mũi: “Hửm?”
“Anh phát hiện ra một quy luật, Tiểu Quý nhà chúng ta chỉ khi mệt đến mức đầu óc không hoạt động nổi, mới làm nũng với anh.”
“…”
“Làm nũng cũng đã làm rồi, anh rất mong chờ bước tiếp theo.”
Quý Trầm Giao lập tức đứng thẳng người, vừa định phản bác vài câu, Lăng Liệp lại kéo anh ôm trở lại, “Làm nũng thì cứ làm nũng đi, làm nũng với bạn trai mình, còn sợ mất mặt à?”
Quý Trầm Giao hừ hừ mấy tiếng, nhẹ nhàng cắn lấy vành tai Lăng Liệp.
—————
Theo sự sắp xếp của Quý Trầm Giao, Thẩm Tê đã điều tra kỹ lưỡng công ty thương mại Dương Đồ nơi Bách Lĩnh Tuyết làm việc. Công ty này chủ yếu kinh doanh ở nước ngoài, địa điểm ở thành phố Hạ Dung chỉ là một văn phòng đại diện quy mô rất nhỏ, nhân viên chỉ có hơn mười người.
Khi Thẩm Tê tìm kiếm dấu vết trên mạng, bất ngờ phát hiện Dương Đồ lại lợi dụng sự thuận tiện của việc xuất nhập khẩu để buôn lậu thuốc men, động vật hoang dã. Quý Trầm Giao đưa manh mối này cho đơn vị anh em, công ty thương mại Dương Đồ nhanh chóng bị kiểm soát.
Người phụ trách văn phòng đại diện là một người đàn ông trung niên, ông ta kêu khổ không ngừng, nói mình chỉ là người làm thuê, hoàn toàn không biết hàng hóa có vấn đề. Nhưng lời này vừa nghe đã biết là giả, buôn lậu cần nội ứng ngoại hợp, ông ta đã là người phụ trách, hàng hóa phải qua tay ông ta, cần ông ta lo lót, sao có thể không biết?
Việc thẩm vấn những người của công ty thương mại Dương Đồ không do đội trọng án thực hiện, nhưng Quý Trầm Giao đã xem camera giám sát, lần này những người bị bắt về không có Bách Lĩnh Tuyết, các nhân viên đổ lỗi cho nhau, nhưng không một ai nhắc đến tên anh ta.
Quý Trầm Giao xin đích thân thẩm vấn người phụ trách, người phụ trách vừa thấy đổi người, tưởng là “thẩm vấn luân phiên”, sắc mặt càng thêm kinh hãi, “Những gì tôi biết tôi đều đã nói hết rồi, các người còn muốn thế nào nữa?”
Quý Trầm Giao hỏi: “Bách Lĩnh Tuyết ở đâu?”
Người phụ trách sững sờ, “Anh, anh đang nói là cậu Bách đó…”
“Không phải anh ta là phiên dịch viên của công ty các người sao? Sao không thấy anh ta đâu?”
“Phiên dịch viên gì chứ! Anh ta gần như không bao giờ đến làm việc!”
“Vậy sao các người không sa thải anh ta?”
Nói đến đây, người phụ trách liền kích động kể khổ, “Tôi làm gì có tư cách sa thải anh ta! Anh ta là người của sếp lớn, đặt ở đây cứ như để giám sát chúng tôi vậy! Ban đầu tôi còn tưởng anh ta đến để ăn không ngồi rồi, sau này mới ngẫm ra, anh ta chính là tai mắt của sếp lớn!”
Quý Trầm Giao đã xem hồ sơ đăng ký của Dương Đồ, mấy cái tên trên đó đều không nằm trong số những người bị cảnh sát bắt lần này, thậm chí bọn họ còn không ở trong nước. Còn đám người ở văn phòng đại diện trong nước này thì, làm việc cho họ, có tiền cùng chia, có họa tự gánh, quả thực là phù hợp với mô hình buôn lậu thường thấy.
Quý Trầm Giao hỏi: “Sếp lớn mà ông nói là ai?”
Người phụ trách nói ra một cái tên, rồi lại nói: “Người ta đều nói Bách Lĩnh Tuyết này là tình nhân của sếp lớn!”
Tên của sếp lớn vừa không có trên hồ sơ đăng ký, cũng không nằm trong danh sách theo dõi của cảnh sát. Là ai? Tên thật hay là tên giả?
Nhân viên Dương Đồ không thể cung cấp thêm thông tin, điều tra tiếp theo tiếp tục do đơn vị anh em phụ trách, nhưng Quý Trầm Giao lại chú ý đến một chi tiết: nghiệp vụ của Dương Đồ chủ yếu trải rộng ở Nam bán cầu, trong đó bao gồm cả đảo Di Khắc Lan.
Thẩm Tê điều tra xong Dương Đồ, lại tiếp tục tra địa chỉ IP mà Bách Lĩnh Tuyết để lại khi đăng video, phát hiện anh ta sống ở khu dân cư cạnh Hành lang Văn hóa khu Bắc.
Quý Trầm Giao lập tức đến đó.
Khu dân cư đó vốn là khu nhà ở tương đối cao cấp, nhưng do ảnh hưởng của Hành lang Văn hóa, về cơ bản đều được cải tạo thành studio, nhà nghỉ nhỏ, rất ít người thực sự sống ở bên trong.
Tòa nhà C, căn hộ 702, một tấm biển hiệu khá sạch sẽ treo trên cửa, viết: “Tiệm nail cô Thiến Thiến”, bức tường xung quanh sơn những họa tiết dễ thương mộng mơ, ai đi qua cũng không thể ngờ được bên trong lại có một tên tội phạm nguy hiểm ở.
Cô Thiến Thiến thật sự chạy đến mở cửa, sợ đến mức mặt mày tái mét, “Là một người đàn ông họ Na thuê nhà của tôi, tiệm này tôi mở bị lỗ vốn, anh ta trả tiền thuê cao, nói muốn mở phòng gym, tôi không nghĩ ngợi gì liền cho thuê, chỉ sợ anh ta đổi ý. Sao lại, lại, trang trí không hề thay đổi gì cả!”
Cửa đã mở, sơn móng tay, các loại dụng cụ trang điểm đều có đủ, trong phòng vì cửa sổ đóng kín lâu ngày nên có một mùi hỗn hợp của mỹ phẩm rẻ tiền, kém chất lượng.
Cô Thiến Thiến mặt cắt không còn giọt máu, “Tôi thật sự không biết gì cả, anh ta trả tiền thuê cả năm một lần, tôi chưa từng quay lại xem.”
Quý Trầm Giao an ủi cô Thiến Thiến vài câu, lấy ảnh Bách Lĩnh Tuyết từ điện thoại ra, “Là anh ta sao?”
Cô Thiến Thiến kinh ngạc thốt lên: “Anh chàng này đẹp trai quá!”
Quý Trầm Giao: “…”
Cô Thiến Thiến khoa tay mô tả chiều cao, “Là một người đàn ông cao thế này, da hơi ngăm, màu lúa mạch khỏe khoắn ấy, trông khá dữ tợn, nhưng nói chuyện không dữ. À đúng rồi, tôi thấy tiếng phổ thông của anh ta không chuẩn lắm, hơi vấp váp.”
Họ Na, cao lớn, da màu lúa mạch, là đồng bọn của Bách Lĩnh Tuyết à? Tài khoản của Bách Lĩnh Tuyết là do người này phụ trách?
Tịch Vãn đã tìm kiếm dấu vết trong phòng, gọi lớn: “Đội trưởng, bước đầu thu thập được hai loại dấu chân. Có một loại tôi thấy… hơi quen mắt.”
Quý Trầm Giao lập tức đi qua, “Quen mắt giống cái gì?”
Tịch Vãn trước nay luôn bình tĩnh, nhưng lần này lại cảm thấy sống lưng đổ mồ hôi lạnh, cô nhíu chặt mày, “Bây giờ tôi chưa thể kết luận, nhưng tôi chắc chắn tám mươi phần trăm, dấu chân này có thể thuộc về hung thủ đã sát hại Lưu Ý Tường và Vệ Lương!”
Ánh mắt Quý Trầm Giao sắc bén, “Người đó…”
“Vụ án Lưu Ý Tường và vụ án Vệ Lương, hai hiện trường này đều do tôi khám nghiệm, vụ án chưa được phá, dấu chân cứ như khắc sâu trong lòng tôi vậy.” Tịch Vãn nói: “Đội trưởng, tôi lập tức về làm so sánh ngay, việc kiểm tra camera giám sát phải phiền anh rồi.”
Quý Trầm Giao gật đầu, “Có kết quả liên lạc với tôi ngay.”
“Vâng.”
Đội trọng án lần theo IP của Bách Lĩnh Tuyết mà đến, lại phát hiện manh mối nghi ngờ của hai vụ án mạng chưa được phá, hơn nữa hai vụ án này, dường như hung thủ đều nhắm vào Lăng Liệp, bề ngoài là muốn đổ tội cho Lăng Liệp, nhưng bản chất là kéo Lăng Liệp vào vòng xoáy tội ác khổng lồ này.
Bách Lĩnh Tuyết, người đàn ông họ Na, “Phù Quang”, Lăng Liệp… những sợi dây mảnh như tơ nhện đã nối họ lại với nhau.
Dấu chân Tịch Vãn thu thập được trong nhà chỉ có của hai người, còn dấu vân tay, mẫu vật sinh học đã bị xóa sạch. Quý Trầm Giao đến trung tâm quản lý khu nhà, đề nghị trích xuất camera giám sát của tòa C.
Trong tháng gần đây, Bách Lĩnh Tuyết xuất hiện sáu lần trong thang máy, trong đó có hai lần bên cạnh hắn có một người đàn ông rất cao, đội mũ lưỡi trai, không nhìn rõ mặt, nhưng dựa vào màu da lộ ra bên ngoài để phán đoán, người này rất có thể là Na Thăng mà cô Thiến Thiến nói.
Vì Bách Lĩnh Tuyết qua lại ở đây, vậy thì bộ dấu chân còn lại trong nhà rất có khả năng thuộc về Bách Lĩnh Tuyết.
Quý Trầm Giao lòng nặng trĩu tâm sự, trước đó đã biết mục đích của vụ án Lưu, Vệ là nhắm vào Lăng Liệp, nhưng vẫn luôn không suy luận ra được tại sao lại nhắm vào Lăng Liệp, bây giờ lại có thêm yếu tố “Phù Quang”, lẽ nào thật sự giống như nỗi sợ hãi lần trước của Lăng Liệp, “Trầm Kim” đã chết không hề quên người đã bỏ trốn là hắn, bây giờ đã truy đuổi xuyên biên giới đến đây?
Quý Trầm Giao càng nghĩ càng thấy gượng ép, lúc Lăng Liệp rời khỏi “Trầm Kim” mới sáu bảy tuổi, một đứa trẻ nhỏ như vậy, có thể gây ra bao nhiêu thù hận chứ?
Bình tĩnh lại, Quý Trầm Giao điềm tĩnh sắp xếp việc tìm kiếm xung quanh. Bách Lĩnh Tuyết và Na Thăng đã rời đi trước, nhưng vì bọn họ sống ở khu dân cư này, rất có thể đã hoạt động ở Hành lang Văn hóa, rà soát và trích xuất camera giám sát của các cửa hàng, có lẽ sẽ có thu hoạch.
Buổi tối, đội trọng án phát hiện ở “Thu Đàm Lý”, Bách Lĩnh Tuyết đã nhiều lần đến uống nước có ga, cửa hàng này chính là nơi Mâu Ưng bán tác phẩm của mình.
Ông chủ có ấn tượng về Bách Lĩnh Tuyết: “Vị khách đó à, chưa bao giờ mua đồ ở chỗ chúng tôi, nhưng anh ta thích nước cam có ga của nhà tôi. Mỗi lần đến đều ngồi ở đó.”
Trong video đột nhiên xuất hiện một bóng người không ngờ tới, Quý Trầm Giao lập tức bấm dừng, tua lại, rồi phóng to, người đeo kính đi vào cửa hàng kia không phải là Phó Trì Tấn?
Phó Trì Tấn lại quen biết Bách Lĩnh Tuyết?
Cùng lúc đó, tại khu vực giám định dấu vết của đội trọng án, Lăng Liệp nhận lấy báo cáo so sánh từ chỗ Tịch Vãn. Vẻ mặt hắn thì lại thản nhiên như không, nhưng đôi mày của Tịch Vãn lại nhíu chặt như không thể giãn ra.
Kết quả giám định đã có, dấu chân A thu được tại tiệm nail cô Thiến Thiến trùng khớp với dấu chân hung thủ thu được tại hiện trường vụ án Vệ Lương.
“Lăng tiên sinh, chuyện này…” Tịch Vãn có chút khó mở lời, cô không biết nói thế nào, cô thử tưởng tượng, nếu có một tấm lưới khổng lồ đã chụp xuống đầu cô trong lúc cô hoàn toàn không hay biết gì, trong lưới đầy những gai nhọn chí mạng, thì cô phải đối mặt như thế nào?
Cô không biết, ít nhất là trong giây lát này, cô không biết phải làm sao.
“Vất vả rồi.” Lăng Liệp lại cười nhẹ nhàng, “Nhà ăn hết cơm rồi, tôi gọi món xào cho cô nhé?”
Tịch Vãn lắc đầu, “Tôi thế nào cũng không sao. Anh định làm thế nào?”
“Tôi?” Lăng Liệp nhướng mày, “Tôi thấy lại hay.”
Tịch Vãn ngỡ ngàng, “Lại hay?”
Lăng Liệp: “Quý cô Tịch Vãn, cô có biết khó khăn lớn nhất của cảnh sát khi phá án là gì không?”
Tịch Vãn suy nghĩ một lát, “Chạy đua không lại với thời gian? Manh mối nhanh chóng biến mất?”
Lăng Liệp nói: “Là đứng ngoài toàn bộ âm mưu.”
Tịch Vãn im lặng suy tư.
“Trong kế hoạch của nghi phạm, thường sẽ không bao gồm cảnh sát, cho dù có ý thức phản trinh sát, đó cũng chỉ là một phương thức gián tiếp, bổ trợ.” Lăng Liệp nói: “Cho nên khi điều tra, cảnh sát thực ra là người ngoài cuộc, tuy đôi khi có thể nhìn vấn đề từ góc độ toàn cục, nhưng lại không thể trở thành một thành viên trong cuộc. Nhưng bây giờ…”
Lăng Liệp híp mắt, cười có chút giảo hoạt, “Ngay từ đầu, đối thủ đã sắp xếp cho tôi một vị trí trong ván cờ này, dường như còn là vị trí cốt lõi, vai chính, tôi đã thâm nhập vào trong đó, chẳng phải càng dễ dàng phá vỡ thế cục hơn sao?”
“Đây là lợi thế chưa từng có của cảnh sát đấy.”
Tịch Vãn phải tiêu hóa một lát mới hiểu được cách nói của Lăng Liệp, nhưng không thể không sợ hãi như hắn, “Nhưng bọn chúng nhắm vào anh, anh sẽ gặp nguy hiểm.”
Lăng Liệp rất chân thành, hắn dùng giọng điệu ôn hòa đối với phụ nữ, nói: “Cảm ơn.”
Tịch Vãn sững sờ. Đã quen nhìn Lăng Liệp và Quý Trầm Giao đấu khẩu với nhau bằng giọng điệu rất giảo hoạt, nên lúc này thấy Lăng Liệp có chút xa lạ.
“Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi.” Lăng Liệp lại nói: “Tôi nghĩ là tôi có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, tệ nhất thì vẫn còn có các cô và Tiểu… và Đội trưởng Quý mà.”
