Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 170
Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06)
- Sơ Hòa -
Khi Quý Trầm Giao tham gia khóa huấn luyện hỗn hợp đặc nhiệm hình sự năm xưa, anh đã đích thân trải nghiệm “bản lĩnh” của đám lãnh đạo già ranh mãnh này. Hễ có tinh anh từ đơn vị mật nào đến là tuyệt đối không thể bỏ qua, phải bắt ép bọn họ lôi hết ngón nghề tủ ra, để đám học viên được nếm trải đủ mùi rồi mới thả về.
Đây cũng được coi là một sự kế thừa truyền thống tốt đẹp.
Quý Trầm Giao đành phải nhận lời. Về nói lại với Lăng Liệp, hắn nghe xong nhảy từ trên bàn xuống, “Còn có chuyện tốt như vậy sao?”
Quý Trầm Giao ấn đầu hắn xuống, “Anh đừng có kích động quá, đến đó thì tiết kiệm sức một chút.”
Lăng Liệp: “Anh đương nhiên là kích động rồi, sau này giới cảnh sát thành phố Hạ Dung của em đều là đồ tử đồ tôn của anh!”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp được đằng chân lân đằng đầu, “Ể, cháu trai ngoan! Lại đây dập đầu chào ông một cái rõ kêu xem nào!”
Quý Trầm Giao: “Cút!”
Tối về đến nhà, Lăng Liệp nhanh chóng lôi vali hành lý của mình ra. Chiếc vali này mới tinh, màu vàng tươi, là Quý Trầm Giao mua cho hắn. Túi hành lý cũ của hắn đã dùng hỏng rồi.
Quý Trầm Giao tắm xong đi ra thì nghe thấy tiếng hát lệch tông đến tận nhà tang lễ của Lăng Liệp. Hắn vô cùng phấn khích về việc đi làm huấn luyện viên, nhìn điệu bộ này, quả thực là chỉ muốn nhét hết tất cả quần áo vào vali.
Chiếc vali màu vàng nhỏ sắp chịu không nổi nữa rồi.
Quý Trầm Giao ngồi xổm xuống, “Thầy Lăng.”
Lăng Liệp: “Hả?”
Quý Trầm Giao: “Em có cần nhắc anh là Đội đặc cảnh ở ngay sát vách nhà mình không?”
Lăng Liệp dừng động tác.
Quý Trầm Giao: “Anh huấn luyện xong là về, còn muốn ngủ ở ký túc xá của người ta à?”
Lăng Liệp cũng ngồi xổm xuống, “Tiểu Quý, em đúng là người chẳng có chút tinh thần trách nhiệm nào cả?”
Quý Trầm Giao: “…” Mình làm sao mà lại không có trách nhiệm rồi?
Hãy nghe Lăng Liệp nghiêm túc ân cần chỉ bảo: “Các đồng đội mới của chúng ta đều rất coi trọng đợt huấn luyện đặc biệt này. Ai ở nhà mà chẳng là cục vàng cục bạc trong lòng cha mẹ? Bọn họ thu dọn hành lý, đến trụ sở đội đặc cảnh trang nghiêm và thiêng liêng, huấn luyện viên của họ——”
Lăng Liệp vỗ ngực, “Cũng chính là anh đây, sao có thể đi tay không được chứ?”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp: “Tuy anh không cần ở ký túc xá, mỗi tối anh còn phải về ngủ với bạn trai mình, nhưng về mặt hành động, anh nên giữ sự nhất quán với bọn họ. Ví dụ như, thu dọn hành lý.”
Quý Trầm Giao nhướng mày. Ồ, hắn còn biết là phải về ngủ với bạn trai cơ đấy.
Lăng Liệp cố sức ấn vali xuống, “Tiểu Quý, đừng đứng không đó, lại đây giúp anh xếp đồ đi. Thêm một người đỡ tốn chút thời gian.”
Quý Trầm Giao: “Em thấy anh thu dọn hăng hái thế kia, còn cần em giúp một tay sao?”
Lăng Liệp ngẩng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ chân thành, “Chẳng phải anh muốn làm cho xong sớm sao? Lát nữa còn có việc đấy.”
“Ừm? Có việc gì?”
“Ngủ với bạn trai chứ làm gì.”
Quý Trầm Giao: “…”
———-
Mùa thu là mùa thu hoạch. Cục cảnh sát thành phố cũng thu hoạch được một lứa đội viên mới, sau một thời gian thích ứng thì bắt đầu huấn luyện đặc biệt. Còn một số nhân viên mới của các doanh nghiệp sau vài tháng làm việc cũng dần dần thích nghi trong quá trình hòa nhập.
Thành phố Hạ Dung có một doanh nghiệp đồ điện gia dụng nhỏ khá nổi tiếng, tên là Điện máy Phàm Phi. Ban đầu khởi nghiệp bằng nghề làm đồ bấm giấy, những năm gần đây thuận theo thời thế, đã cho ra mắt không ít đồ điện gia dụng nhỏ được giới trẻ ưa chuộng, bán chạy cả trong và ngoài nước.
Mấy năm gần đây, Phàm Phi đẩy mạnh việc thông minh hóa đồ điện gia dụng nhỏ, thành lập một trung tâm kỹ sư, nội bộ gọi là phòng làm việc của lập trình viên, cường độ công việc rất lớn. Hàng năm đều tuyển dụng rất nhiều sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học trọng điểm, còn đi săn người từ các công ty Internet lớn.
Năm nay, sau quá trình thực tập và đánh giá, phòng làm việc của lập trình viên thực tế giữ lại hơn hai mươi người. Công việc đã được sắp xếp gần xong, chỉ còn lại một hoạt động ngoại khóa thường lệ.
Nhiều công ty đều sắp xếp hoạt động ngoại khóa cho nhân viên mới. Một nhóm người mới bước chân vào môi trường công sở giống như học sinh, cùng nhau hợp tác thi đấu trên núi, dưới sông. Nói là để quảng bá văn hóa doanh nghiệp, tăng cường sự gắn kết, nhưng đa số các nhân viên mới đều rất phản cảm với việc này.
Nhưng dù phản cảm đến mấy cũng không thể không tham gia.
Triệu Giai đã là người kỳ cựu trong phòng làm việc của lập trình viên, hơn ba mươi tuổi, vài năm trước được săn về Phàm Phi, hiện đang dẫn một nhóm nhỏ, thành tích không tồi, đám người mới đều gọi anh ta là Thầy Triệu. Phòng làm việc chủ yếu là nam, trong số các nhân viên mới chỉ có ba nữ, bọn họ có hơi ngại ngùng khi tiếp xúc với các đồng nghiệp nam khác, nhưng lại khá thân thiết với anh ta.
Hôm đó, còn một tiếng nữa là tan làm, nhóm của Triệu Giai đột nhiên có việc gấp. Anh ta đang chuẩn bị tập hợp thành viên nhóm để họp thì HR đột nhiên gõ cửa, tươi cười nói: “Thầy Triệu, qua đây một chút.”
Thế là Triệu Giai đến phòng Nhân sự. HR cười nói: “Thầy Triệu, lại một năm mới nữa rồi nhỉ. Sắp vào đông rồi, tranh thủ lúc trời chưa lạnh hẳn, chúng ta phải gấp rút tổ chức hoạt động ngoại khóa. Năm nay, vẫn phải làm phiền thầy.”
Triệu Giai gãi đầu, “Cái này, năm ngoái tôi đã dẫn dắt rồi mà?”
“Mọi người đều nói thầy dẫn dắt tốt, nên muốn tiếp tục nhờ thầy dẫn dắt ấy mà.” Giọng HR nhẹ nhàng, nhưng lời lẽ lại mang theo ý không cho phép từ chối. “Danh sách nhân sự tôi đã tổng hợp xong cho thầy rồi, các hạng mục khác đều ở đây.”
HR đẩy một chồng giấy A4 đến trước mặt Triệu Giai, “Thầy Triệu, lần này lại vất vả cho thầy rồi. Sẽ tính lương làm thêm cuối tuần cho thầy nhé.”
Triệu Giai thở dài, nhận lấy chồng giấy, “Được rồi, tôi đi chuẩn bị một chút.”
HR tiễn Triệu Giai đến tận cửa thang máy, còn giúp anh ta bấm nút. Triệu Giai luôn giữ nụ cười có phần gượng gạo trên mặt. HR đã quen với biểu cảm của đám lập trình viên này rồi nên không thấy có gì lạ.
Cửa thang máy mở ra, HR lại cười vẫy tay, Triệu Giai bước vào, bên trong chỉ có một mình anh ta.
Thang máy bắt đầu đi lên, trở về tầng của trung tâm kỹ sư. Anh ta nhìn tờ giấy trong tay, nụ cười gượng gạo dần cứng lại, biến mất khỏi khóe môi.
Nhưng anh ta vẫn đang cười. Khoảnh khắc trước khi cửa thang máy mở ra, tấm kính phản chiếu khóe miệng cong lên một đường cong kỳ dị. Đó là một nụ cười âm trầm như ma quỷ.
————
Hạng mục cơ bản nhất trong đợt tập huấn đặc cảnh là vượt chướng ngại vật tại chỗ, có cự ly 200 mét, 400 mét. Sân tập bố trí tường cao, thang mây, lưới rào thấp, cầu độc mộc,… có hố thì nhảy, có tường thì vượt.
Các đặc cảnh vốn cũng phải luyện cái này ở trường cảnh sát, nhưng rơi vào tay Lăng Liệp, cường độ đột nhiên tăng mạnh. Hắn như một người máy không có dây thần kinh mệt mỏi. Bọn họ chạy nước rút, hắn còn chạy nhanh hơn bọn họ, tay cầm khẩu súng lấy từ kho vũ khí, đạn bắn không ngừng. Ai chậm lại một chút là một băng đạn vẽ thành nửa vòng tròn ngay bên chân người đó.
Tuy đều là đạn không đầu, nhưng đối với đám đội viên mới này, vẫn rất k*ch th*ch và đáng sợ.
Lăng Liệp còn không cho nghỉ ngơi. Chạy một vòng 400 mét đi về, xong là lập tức tì súng bắn. Nhiều đội viên căn bản không ngắm chuẩn được, tim đập nhanh, tay cũng run. Hắn bèn đích thân làm mẫu cho bọn họ một lần, tay vững đến mức cứ như vừa ngủ đủ tám tiếng mới đến vậy.
Có lẽ là do bị kìm nén ở đội điều tra hình sự, Lăng Liệp trên sân tập của đội đặc cảnh quả thực như một con chó chăn cừu tuột xích, vừa chạy tung tăng vui vẻ, vừa lùa đàn cừu kêu be be chạy thục mạng.
Một đặc cảnh trẻ bị hành hạ đến mức nôn ọe ngay bên sân tập. Đồng đội chạy tới dội nước lên đầu cậu ta, thở hổn hển nói: “Cừu con, chạy tiếp đi——”
Mắt đặc cảnh trẻ đỏ hoe, suýt nữa buột miệng nói “Khônggggg”.
Đã đến mức này rồi mà Lăng Liệp vẫn thấy mới chỉ là khai vị. Các huấn luyện viên đặc cảnh khác sẽ không đuổi theo bắn đạn vào các đội viên khi bọn họ đang chạy thục mạng. Một mình hắn thực sự không đuổi kịp nhiều người như vậy, liền nảy ra ý tưởng, đặt thuốc nổ giả trên tuyến đường vượt chướng ngại vật bắt buộc phải đi qua.
Khoảnh khắc leo lên thang mây, BÙM!
Khoảnh khắc nhảy xuống từ tường cao, BÙM!
Mấy phút bò trườn dưới lưới rào thấp, BÙM BÙM BÙM BÙM——
Cả sân tập khói thuốc mù mịt, tiếng nổ, tiếng súng vang lên không ngớt. Các đội viên mới ai nấy đều bị chấn động tinh thần, còn Lăng Liệp đã bắt đầu tính xem có nên dùng thêm khí độc giả lập không.
Những độ khó này chỉ là chuyện nhỏ. Hồi ở Đội hành động đặc biệt, Tiêu Ngộ An hành hắn còn cao tay hơn nhiều. Hắn cũng muốn thử những thủ đoạn đó, nhưng dù sao đây cũng là thành phố, khác với căn cứ của Đội hành động đặc biệt, bày binh bố trận quá lớn e là sẽ làm phiền dân.
Lăng Liệp đang suy nghĩ làm thế nào để nâng cấp độ huấn luyện thì lãnh đạo phụ trách đặc cảnh đến thị sát. Lăng Liệp cũng chẳng quan tâm lãnh đạo hay không lãnh đạo, đứng sang một bên là bắt chuyện với người ta.
Vị lãnh đạo này không phải kiểu lãnh đạo lý thuyết suông, trước đây từng làm việc lâu năm ở đội đặc cảnh, chiến đấu trên tuyến đầu. Ông vừa nhìn thấy phương pháp huấn luyện của Lăng Liệp là bật cười, nhớ lại những năm tháng hào hùng của mình. Vì vậy, khi Lăng Liệp nói muốn tổ chức huấn luyện dã ngoại, lãnh đạo đồng ý ngay, còn bảo Lăng Liệp lập tức soạn một bản kế hoạch huấn luyện.
Nghe nói sắp đi huấn luyện dã ngoại, các đặc cảnh vô cùng phấn khích. Tuy đều biết huấn luyện dã ngoại khổ hơn huấn luyện ở cục cảnh sát, nhưng thú vị, lại gần với không khí thực chiến hơn. Hơn nữa, nếu đi huấn luyện dã ngoại thì kiểu gì cũng phải nghỉ ngơi điều chỉnh một chút rồi mới đi, như vậy là có cơ hội thở rồi.
Nhưng phải nói là, người trẻ tuổi ít trải sự đời, bọn họ đã lạc quan quá sớm. Bởi vì đối với Lăng Liệp – huấn luyện viên ma quỷ của bọn họ thì —— Cái gì cơ? Còn phải nghỉ ngơi điều chỉnh lại á? Hành quân từ Cục cảnh sát thành phố đến chỗ dã ngoại chẳng phải là nghỉ ngơi rồi sao?
Trại huấn luyện ngay lập tức tiếng kêu than dậy đất.
Có điều, Lăng Liệp nộp bản kế hoạch huấn luyện khá nhanh, nhưng bộ phận hậu cần thì cần có thời gian để chọn địa điểm, bố trí hiện trường, không thể nói đi là đi như Đội hành động đặc biệt được.
Lăng Liệp cũng không rảnh rỗi, hắn thúc giục các đội viên đi luyện đối kháng vật lộn, thực sự là không thể lãng phí một phút nào.
Các đội viên mới nắm vững lý thuyết nhiều hơn thực hành, đấu đối kháng một chọi một nhìn rất đẹp mắt. Nhưng Lăng Liệp vừa nhìn đã nhíu mày. Bởi vì trong thực chiến, ai thèm quan tâm có đẹp hay không đẹp, trận chiến thường kết thúc trong giây lát, cái quyết định thắng thua không phải là chiêu thức của ai đẹp mắt hơn ai, thậm chí không phải là kỹ xảo, sức mạnh, mà là ai nham hiểm xảo quyệt hơn.
Lăng Liệp chống tay lên lan can, nhảy vào sân, gọi người đội viên vừa thắng trận lúc nãy lại. Đối phương cười tươi rói chạy tới, tưởng hắn sẽ khen ngợi mình, hoặc chỉ giáo vài đường. Kết quả còn chưa kịp mở miệng, mắt còn chưa kịp nhìn rõ Lăng Liệp ra tay thế nào, đã cảm thấy trời đất quay cuồng, mắt tối sầm lại, nằm sấp trên mặt đất, lưng bị đầu gối đè chặt.
Cả sân tập lặng ngắt như tờ.
Lăng Liệp bắt đầu đấu một chọi nhiều, hoàn toàn không quan tâm chiêu thức có quang minh chính đại hay không, có đẹp mắt hay không, mục đích duy nhất là hạ gục đối phương với tốc độ nhanh nhất. Các đội viên mới làm sao từng thấy lối đánh “bẩn” như vậy, nhất thời hoàn toàn không chống đỡ nổi, thường là chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì đã thành “ma” dưới nắm đấm của Lăng Liệp.
Lăng Liệp ra tay cũng không nhẹ. Cảm giác đau đớn sẽ khiến những người chưa trải qua thực chiến này ghi nhớ sâu sắc rằng, sinh mạng thực ra rất mong manh. Bạn chỉ cần có một chút nhân từ, một chút do dự, đạn của kẻ địch sẽ xuyên qua đầu bạn, xuyên qua động mạch của bạn.
————–
Mấy ngày nay Quý Trầm Giao không mang vụ án đến làm phiền Lăng Liệp. Mỗi tối Lăng Liệp đều về nhà như không có chuyện gì xảy ra, nhắc đến đợt tập huấn thì thản nhiên như không nói: “Luyện chơi chơi thôi ấy mà.”
Phần lớn thời gian trong ngày Quý Trầm Giao đều chạy bên ngoài. Lăng Liệp nói luyện chơi chơi, anh cũng tưởng thật là luyện chơi chơi – dù sao anh cũng không nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết của đám đặc cảnh trẻ.
Cho đến hôm nay, khi anh vừa đỗ xe xong, chuẩn bị lên lầu thì một trung đội trưởng quen biết bên đội đặc cảnh gọi lớn: “Đội trưởng Quý! Đội trưởng Quý, mau mau qua đây xem! Thầy Lăng nhà anh sắp luyện chết đội viên của chúng tôi rồi!”
Quý Trầm Giao ngẩn ra, vội vàng cùng anh ta chạy sang đội đặc cảnh.
Phòng tập đối kháng lúc này có thể đổi tên thành Quan tài Đối kháng. Dưới đất là một đống người nằm la liệt. Quý Trầm Giao vừa đến nơi đã thấy Lăng Liệp nhảy lên cao, cú đá quật bằng chân lia nhanh trong không trung tạo thành bóng mờ. Đội viên trước mặt hoàn toàn không kịp đỡ đòn, tư thế còn chưa kịp làm ra đã bị hóa giải, bị một cú đá văng ra xa.
Lăng Liệp quát: “Tiếp tục!”
Quý Trầm Giao: “…” Ai nói luyện chơi chơi? Có quỷ mới tin hắn!
Đây là xa luân chiến, Lăng Liệp không hề hấn gì, nhưng đám đặc cảnh trẻ gần như không thể đến gần hắn, còn hắn thì muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy. Quý Trầm Giao nhìn một lúc, ánh mắt ngày càng trầm xuống. Lăng Liệp bình thường che giấu rất kỹ sự sắc bén của mình, thường xuyên giả vờ yếu đuối với anh. Nhưng Lăng Liệp lúc này mới là Lăng Liệp thật sự, hắn là vũ khí được Đội hành động đặc biệt mài giũa, đầu óc hắn, cơ thể hắn, tất cả đều là vũ khí.
Bản thân Quý Trầm Giao cũng từng trải qua đợt huấn luyện đặc biệt hỗn hợp dành cho đặc nhiệm hình sự, đó quả thực là địa ngục. Tất cả những người đã vật lộn trong đó đều có ý chí kiên cường vô song, tôi luyện nên những linh hồn tương tự, lấp lánh ánh sáng. Anh có thể tưởng tượng được sự dày vò mà Lăng Liệp đã phải chịu đựng khi còn nhỏ hơn, Lăng Liệp trải qua tất cả những điều này khi mới bao nhiêu tuổi? Mười tám? Hai mươi?
Dường như nhận thấy có một ánh mắt nóng rực đang nhìn mình, Lăng Liệp nhìn theo hướng đó. Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào Quý Trầm Giao, Quý Trầm Giao như nhìn thấy trong mắt hắn một luồng sát khí khác thường, đó là sát khí thực sự, sát khí đến từ chiến trường.
Nhưng rất nhanh, khi nhận ra người trong mắt mình là ai, ánh mắt Lăng Liệp trở nên mềm mại, khóe môi chợt cong lên, hắn giơ tay phải lên vẫy vẫy, trông ngây thơ lãng mạn như một thiếu niên.
Quý Trầm Giao cũng cong khóe môi cười, vẫy tay với hắn.
Trung đội trưởng nhân cơ hội vội vàng hô lên: “Nghỉ! Nghỉ ngơi! Hôm nay đến đây thôi!”
Các đội viên mới reo hò trong kiệt sức.
Lăng Liệp tỏ vẻ không vui: “Nghỉ rồi à? Không được không được!”
Trung đội trưởng nhìn Quý Trầm Giao cầu cứu, anh ta chắp tay vái lia lịa.
Quý Trầm Giao nhanh chóng bước tới, nhìn rõ mồ hôi đầm đìa trên mặt và người Lăng Liệp. Lúc này nhiệt độ ngoài trời chỉ có vài độ, phòng đối kháng không bật điều hòa, vậy mà Lăng Liệp chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ và quần đồng phục đặc cảnh. Tóc ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt bóng loáng vì mồ hôi, những đường cơ bắp nuột nà săn chắc, đẹp đẽ cũng ướt đẫm, lồng ngực phập phồng lên xuống hơi nhanh.
Người này, giống như một con báo săn dũng mãnh và hoàn hảo.
Quý Trầm Giao kéo lấy cẳng tay hắn, ra vẻ như đang bắt mạch: “Anh xem này, mạch đập cũng không bình thường nữa rồi, hay là nghe lời đội trưởng Vương đi, nghỉ ngơi trước đã?”
Lúc này Lăng Liệp mới gật đầu, “Anh khát quá, muốn uống trà sữa.”
Đám đội viên mới bị hành hạ gần chết nghe vậy liền ngây người, cái gì? Uống trà sữa? Tên ác ma họ Lăng này đang làm nũng cái gì vậy?
Quý Trầm Giao cười cười, “Mặc áo vào, em mua cho anh ngay đây.”
Hai người đi về phía cửa, để lại trung đội trưởng và các đội viên ngơ ngác nhìn nhau. Vài giây sau, một đội viên nói: “Đội trưởng Vương, em cũng muốn uống trà sữa.”
“Em cũng muốn!”
“Đội trưởng đội trưởng, em cũng muốn!”
Trung đội trưởng: “…Uống! Tất cả đều được uống!”
Quý Trầm Giao xách theo áo khoác đặc cảnh của Lăng Liệp – bộ này là được phát sau khi Lăng Liệp được “mượn” sang đây. Bên ngoài phòng đối kháng gió lạnh thổi vù vù, loại gió thổi một cái là khiến người ta phải run cầm cập. Lăng Liệp không chịu mặc, nói người đầy mồ hôi, phải để gió thổi khô rồi mới mặc.
Quý Trầm Giao nhíu mày, quát hắn, “Anh thổi khô là bị cảm lạnh đấy.”
Lăng Liệp cười đùa hí hửng, “Không đến mức đó, không đến mức đó.”
Quý Trầm Giao vẫn khoác áo lên người cho hắn.
Lăng Liệp vừa mặc vừa nói: “Ây da, em đúng là người độc đoán mà, bắt nạt dân thường bọn anh.”
Quý Trầm Giao quẹt nhẹ sống mũi hắn, “Có dân thường nào đánh nhau hung dữ thế này không?”
Ngay bên ngoài Cục cảnh sát thành phố có quán trà sữa. Quý Trầm Giao mua hai ly nóng, hai người ngồi trên ghế cao bên cửa sổ uống.
Lăng Liệp uống trà sữa cũng không yên, uống được một lúc thì rút ống hút ra, định chọc vào ly trà sữa của Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao: “Anh làm gì đấy?”
Lăng Liệp: “Để anh hút ít trân châu.”
Quý Trầm Giao: “…Của anh đâu?”
Lăng Liệp: “Chẳng phải vừa vận động cường độ cao sao? Hút hết rồi.”
Quý Trầm Giao đẩy ly trà sữa cho hắn, “Hút hút hút, chỉ biết hút.”
Lăng Liệp hút hết trân châu trong hai hơi, lại trả ly trà sữa về cho Quý Trầm Giao, “Tiểu Quý hẹp hòi nhỏ nhen.”
Quý Trầm Giao hết nói nổi, “Đã cho anh hút rồi mà em vẫn còn hẹp hòi nhỏ nhen à?”
Lăng Liệp cười nói: “Không phải nói chuyện này.”
“Vậy nói chuyện nào?”
“Em lại dám đến kiểm tra anh!”
Quý Trầm Giao nghĩ lại, cảm thấy mình oan ức vô cùng, “Là đội trưởng Vương nói anh sắp luyện chết đội viên của anh ta, nên em mới qua xem!”
Lăng Liệp chớp chớp đôi mắt to tròn, “Luyện chết? Lão Vương cũng bao che cho gà nhà quá rồi. Cường độ của anh thì có nhằm nhò gì.”
Quý Trầm Giao: “Anh so sánh đội cảnh sát địa phương với Đội hành động đặc biệt à?”
Lăng Liệp đột nhiên nghiêm mặt, “Nhưng khi đội cảnh sát địa phương đối mặt với tội phạm, chẳng lẽ thứ đối phương cầm là súng đồ chơi à?”
Quý Trầm Giao khẽ nhíu mày.
Lăng Liệp nói: “Đội cảnh sát địa phương cũng sẽ có những khoảnh khắc sinh tử trong gang tấc, chỉ là tương đối ít hơn so với Đội hành động đặc biệt hay Lực lượng đặc chủng của quân đội. Nhưng dù là một phần mười, một phần trăm hay một phần vạn, khi bạn chính là người trong khoảnh khắc đó, bạn đúng là đang đối mặt với nguy hiểm 100%.”
Quý Trầm Giao im lặng, anh hiểu ý Lăng Liệp, bởi vì anh cũng đã từng là đội viên đối mặt với nguy hiểm một trăm phần trăm đó.
Lăng Liệp: “Đã nhờ anh giúp đỡ thì anh không muốn làm cho có lệ. Thời gian của anh rất quý giá, không phải để làm cho có lệ.” Khi nói ra câu này, trong mắt Lăng Liệp lại thoáng hiện vẻ lạnh lùng của người từng nhiều lần vào sinh ra tử. “Anh dạy được bao nhiêu thì dạy bấy nhiêu thôi, con người anh trước nay luôn cố gắng hết sức mà.”
Đột nhiên, mu bàn tay được một cảm giác thô ráp mà ấm áp bao phủ. Lăng Liệp ngẩn ra, quay mặt lại, thấy Quý Trầm Giao đang nhìn mình, tay hắn cũng bị Quý Trầm Giao nắm lấy.
Quý Trầm Giao nhấc tay Lăng Liệp khỏi chiếc bàn dài, đặt vào giữa hai tay mình. Tay Lăng Liệp còn thô ráp hơn tay anh, đó đều là kết quả của những đợt huấn luyện cực đoan, những nhiệm vụ cường độ cao trong quá khứ.
Quý Trầm Giao nói: “Các anh đã huấn luyện như thế nào?”
Lăng Liệp nhìn chăm chú vào mắt Quý Trầm Giao, ban đầu rất nghiêm túc, lát sau lại nở một nụ cười rạng rỡ, “Sao thế, thăm dò tình báo quân sự à? Bí mật huấn luyện của Đội hành động đặc biệt, sao có thể tùy tiện nói ra được?”
Quý Trầm Giao biết hắn không muốn nói. Mồ hôi, máu tươi, đau đớn đã hóa thành lớp áo giáp kiên cố nhất, người mặc lớp áo giáp này chẳng buồn phô bày những tiếng kêu đau đớn và nước mắt nóng hổi của quá khứ.
“Vậy lúc rảnh luyện cho em thì được chứ?” Quý Trầm Giao nói, “Anh biết đấy, mấy thứ của đặc cảnh, em cũng biết.”
Lăng Liệp đảo mắt, Quý Trầm Giao cảm thấy hắn lại đang ủ mưu gì đó.
Quả nhiên, hắn vòng tay qua cổ Quý Trầm Giao, hơi thở ấm nóng phả vào tai Quý Trầm Giao, “Bạn trai, em muốn luyện cái gì?”
Tim Quý Trầm Giao đập thật mạnh, còn chưa kịp mở miệng, Lăng Liệp đột nhiên cắn nhẹ vào vành tai anh, “Luyện ở đâu?”
Quý Trầm Giao khống chế ngược lại hắn, giữ chặt gáy hắn, thì thầm: “Cái này còn phải hỏi sao?”
———-
Thứ Năm, bộ phận hậu cần đã quy hoạch xong tuyến đường huấn luyện dã ngoại trong khu rừng ở ngoại ô phía Tây. Thực ra ngọn núi này cũng không tính là rừng rậm đúng nghĩa, một số câu lạc bộ ngoài trời đã sớm khoanh vùng địa bàn, thường có các doanh nghiệp đến đây tổ chức hoạt động ngoại khóa cho nhân viên. Dù sao thì Cục cảnh sát thành phố cũng không thể tổ chức huấn luyện dã ngoại như quân đội được, có thể nhanh chóng tìm được một địa điểm như vậy, Lăng Liệp thấy đã là khá tốt rồi. Hắn bắt Quý Trầm Giao làm tài xế, nói là muốn đi xem trước.
Trong núi gió thổi lạnh buốt, Lăng Liệp vừa xuống xe đã rùng mình một cái. Quý Trầm Giao lấy một túi giấy mua sắm từ ghế sau ra, lôi ra một chiếc mũ len trông rất sành điệu trong mắt giới trẻ, khiến Lăng Liệp ngẩn người, “Em… định làm gì?”
Quý Trầm Giao kéo thẳng hắn lại gần, cẩn thận đội mũ lên cho hắn, còn kéo vành mũ xuống che kín đôi tai lạnh cóng của hắn.
Lăng Liệp: “Anh không đội!”
Quý Trầm Giao: “Ở trong núi lạnh, lát nữa anh sẽ bị đau đầu đấy.”
Lăng Liệp: “Trong núi lạnh, sao em không đội?”
“Em…” Quý Trầm Giao ngập ngừng, lời nói sau đó không muốn nói ra.
Lăng Liệp: “Ừm? Tiểu Quý, em đang có âm mưu gì?”
Quý Trầm Giao thở dài, “Trong đầu nhiều dây thần kinh.”
Lăng Liệp cảm thấy câu này cứ là lạ thế nào ấy, lúc đang định giật mũ xuống thì Quý Trầm Giao đã giữ chặt tay hắn lại, “Không được tháo ra.”
Lăng Liệp: “Vậy cho anh một lý do. Nếu không anh không đội!”
Quý Trầm Giao do dự một chút, cuối cùng đành nói: “Cái vấn đề thính lực của anh…”
Lăng Liệp: “…”
Quý Trầm Giao: “Vẫn nên chú ý một chút, lỡ như lạnh đầu, bị sốt gì đó, gián tiếp kích hoạt việc không nghe thấy…” Anh cũng không biết mình diễn đạt cái từ “ù tai điếc tai tạm thời do thần kinh” lại có thể lắp bắp đến thế! Vừa nói vừa liếc trộm Lăng Liệp, có chút lo lắng làm tổn thương lòng tự trọng của hắn.
Lăng Liệp tháo mũ xuống ngắm nghía, “Ối chà, còn là hàng hiệu nữa chứ. Bao nhiêu tiền thế?”
Quý Trầm Giao nói ra một con số.
Lăng Liệp vội vàng đội mũ lại, lẩm bẩm: “Tên phá gia chi tử lại bắt đầu rồi.”
Quý Trầm Giao: “Anh nói gì đấy?”
“Không có gì!” Lăng Liệp nói xong liền bỏ chạy.
Những người bị bó buộc lâu ngày trong thành phố, một khi ra đến vùng hoang dã, dường như trút bỏ được xiềng xích vô hình. Quý Trầm Giao đuổi theo Lăng Liệp phía sau, chẳng còn chút dáng vẻ từ tốn thường ngày như ở đội trọng án.
Chạy được một đoạn, phía trước xuất hiện một khu kiến trúc thấp bằng đá.
Lăng Liệp dừng lại, “Kia là cái gì?”
Quý Trầm Giao cũng nhìn sang, “Chẳng phải là mê cung sao?”
Tường màu trắng xám, mọc đầy rêu xanh, cao hơn hai mét, vuông vức, trông rất cũ kỹ. Bên cạnh còn có một số thiết bị tập thể dục đã gỉ sét. Có lẽ là do những người kinh doanh hoạt động ngoài trời thời kỳ đầu xây dựng, nhưng kinh doanh không tốt nên khu này bị bỏ hoang.
Lăng Liệp lập tức hứng thú, “Đi, vào trong trốn thử xem.”
Mê cung được xây dựng khá tốt, bên trong có nhiều lối nhỏ, đường rất hẹp, chỉ đủ một người đi qua. Lăng Liệp mấy lần đi một hồi rồi lại đâm vào ngõ cụt, mãi không tìm được lối ra. Quý Trầm Giao trèo lên tường mê cung đứng, đường đi hiện ra rõ ràng, bắt đầu chỉ đạo Lăng Liệp đi thế nào.
Lăng Liệp tức giận nói: “Còn có chút tinh thần giải trí nào không hả! Anh nghe em chỉ đạo từ xa thì còn chơi cái quái gì nữa?”
Quý Trầm Giao cười ha hả nhảy xuống.
Lăng Liệp đi hết một lần xong thì thấy hết hứng, “Anh nhớ ra một chuyện.”
Quý Trầm Giao: “Hả?”
Lăng Liệp: “Lúc em ở Linh Lan Hương đó, có biết là từ Linh Lan Hương đi tiếp về phía Bắc, trên khu đất hoang ở đó cũng có một cái mê cung giống cái này không?”
