Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 185

Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21)

- Sơ Hòa -

Sau khi đội trọng án bàn giao vụ án “Mặt Nạ Phấn”, bọn họ cũng thảnh thơi được vài ngày. Nhưng không lâu sau, Tịch Vãn mang đến một tin tức: Quả nhiên tổ chức “Mặt Nạ Phấn” định xoáy vào động cơ gây án, tức là việc phản đối các hành vi ác ý trên mạng.

Các thành viên cốt cán của “Mặt Nạ Phấn” hoặc là bản thân giàu có, hoặc là gia đình có điều kiện, nên luật sư bọn chúng thuê đều là những người giỏi nhất. Mục tiêu của bọn chúng không phải là bào chữa vô tội, mà là nhận tội, nhưng cố gắng hết sức để được giảm bản án xuống mức nhẹ nhất có thể.

Mấy năm nay, các luật sư ngày càng giỏi trong việc tạo sóng dư luận trên mạng, dùng công luận để tác động đến phán quyết. Hiện tại, trên mạng đã có rất nhiều phương tiện truyền thông và người có sức ảnh hưởng đã lên tiếng bênh vực cho Uông Anh Chước và đồng bọn. Người duy nhất không tham gia là luật sư của Diệp Nhụy Cách. Nghe nói, là do chính cô ấy không muốn xin giảm nhẹ hình phạt.

“May mà Lăng tiên sinh của chúng ta đã sớm tiêm phòng cho lão Chu, nên bọn họ cũng đã chuẩn bị kỹ càng rồi, định sẽ phá vỡ từng điểm một.” Tịch Vãn vừa nói vừa thở dài, “Chỉ là bận quá thôi, đợt trước là tôi không về nhà, giờ thì đến lượt anh ấy không về nhà được.”

Lăng Liệp hỏi: “Bên Hứa Tương thì sao?”

“Tôi nghe lão Chu nói, hình như tổ chức ‘Mặt Nạ Phấn’ định lợi dụng Hứa Tương thật, nhưng chưa làm gì rõ ràng như việc lên tiếng trên truyền thông.” Tịch Vãn nói: “Sếp của bọn họ cũng đã tìm Hứa Tương nói chuyện, phân tích lợi hại các kiểu, chủ yếu là muốn hắn ta giữ vững tinh thần, đừng để bị kẻ xấu lợi dụng. Nhưng lòng người mà, ai nói trước được điều gì? Lão Chu và mọi người cũng khuyên nhủ rồi, nhưng người chịu tổn thương là Hứa Tương. Nếu là tôi, tôi cũng chẳng biết phải làm sao.”

Lăng Liệp mở nắp bình giữ nhiệt, uống hai ngụm nước, bên trong vang lên tiếng leng keng.

Tịch Vãn càng nghe càng thấy có gì đó không ổn, tiếng gì vậy?

Sau khi uống xong, môi hắn hơi đỏ lên. “Thôi thì cứ để bọn họ lợi dụng Hứa Tương đi.”

Tịch Vãn sửng sốt, “Sao cơ?”

Hắn nói: “Tổ chức ‘Mặt Nạ Phấn’ muốn lợi dụng việc Hứa Tương bị công kích, bôi nhọ để tạo sự đồng cảm cho động cơ của chúng. Tình hình của Hứa Tương bây giờ rất rắc rối, những lời bôi nhọ đó đúng là khiến hắn ta không thể ở lại vị trí cũ. Tạm thời điều chuyển công tác thì hắn ta lại không vượt qua được rào cản tâm lý, lại thêm tác động từ bên ngoài là tổ chức ‘Mặt Nạ Phấn’, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ gặp chuyện. Đây không phải là chuyện Lão Chu hay lãnh đạo nào đó khuyên vài câu là có thể giải quyết được.”

Tịch Vãn đồng tình, “Tôi cảm thấy có lẽ hắn ta muốn rời đi.”

“Cứ thẳng thắn và đơn giản trực tiếp một chút. Có vấn đề gì thì giải quyết vấn đề đó.” Lăng Liệp nói “Tính cách Hứa Tương rất cứng rắn, không chấp nhận được sai trái. Năm đó hắn ta phạt các bạn học cũng là làm theo quy định, sở dĩ bị người ta nắm thóp là do cách làm có phần cực đoan, làm tổn thương lòng tự trọng của bọn họ. Nhưng công việc của hắn ta không có vấn đề gì, quy trình tuyển dụng cũng hoàn toàn hợp lệ, tại sao bây giờ lại phải đối mặt với những chuyện này?”

Tịch Vãn nói: “Đạo lý thì ai chẳng biết?”

“Không, quý cô Tịch Vãn, câu nói này của cô thực chất là đang né tránh. Đạo lý thì ai cũng biết, nhưng làm được mới khó. Cho dù Viện kiểm sát có ra thông báo điều tra đi nữa, vẫn sẽ có rất nhiều người bôi nhọ Hứa Tương, thậm chí bôi nhọ cả Viện kiểm sát.” Lăng Liệp nói: “Chỉ vì lường trước được hậu quả như vậy, hiểu rõ bản chất của mạng internet như vậy nên chúng ta không làm gì cả sao?”

Tịch Vãn trầm ngâm, “Chuyện này…”

“Hứa Tương đã bị những kẻ muốn hại hắn ta hủy hoại rồi. Bây giờ hắn ta đã tan nát, chi bằng cứ đạp thêm một cú nữa.” Lăng Liệp lại cầm cốc lên, “Đạp cho tan nát hoàn toàn thì mới dễ dàng xây dựng lại được. Nếu không cứ lổn nhổn đá to đá vụn, vướng víu khó chịu lắm.”

Tịch Vãn cảm thấy dường như mình đã hiểu, nhưng lại không chắc chắn lắm, bèn hỏi: “Để tôi gọi cho Lão Chu, hay là anh với Lão Chu cùng đến gặp Hứa Tương nhé?”

Lăng Liệp xem đồng hồ, “Được.”

Tịch Vãn gọi điện cho Chu Tiểu Phong. Anh ta nói bọn họ cũng đang định đến nhà Hứa Tương thăm hắn ta. Tịch Vãn nói với Lăng Liệp xong, đột nhiên chuyển chủ đề: “Sao tôi lại thấy bình giữ nhiệt của anh không đúng?”

Lăng Liệp: “Hử? Không đúng chỗ nào?”

Tịch Vãn: “Bình giữ nhiệt của ai mà lại kêu leng keng bên trong như vậy? Với lại lúc nãy uống xong anh còn hơi nói lắp nữa.”

Lăng Liệp cười nói: “Nói bậy, cái lưỡi không xương này của tôi…”

Tịch Vãn: “Anh bỏ đá viên vào bình đúng không?”

Lăng Liệp: “Ờ…”

Tịch Vãn: “Đội trưởng có biết chuyện này không?”

Mấy hôm trước, Quý Trầm Giao mang bình giữ nhiệt đến cơ quan, đặt ở chỗ dễ thấy nhất trên bàn, chỉ sợ người khác không nhìn thấy. Có thời gian rảnh là lại cầm bình đi lấy nước nóng. Cô trông thấy liền hỏi: “Bình mới à? Trông có vẻ đắt tiền đấy.”

Quý Trầm Giao: “À, Lăng Liệp tặng đó.”

Tịch Vãn: “…” Có ai hỏi anh là ai tặng đâu?

Trên bàn làm việc của Lăng Liệp cũng có một chiếc bình giữ nhiệt trông lạ mắt. Tịch Vãn đã từng thấy Quý Trầm Giao giục hắn đi lấy nước nóng.

Hóa ra Lăng Liệp lén lút cho đá vào bình sau lưng Quý Trầm Giao?

Lăng Liệp nhỏ giọng nói: “Đừng để Tiểu Quý biết nhé.”

Tịch Vãn cười phá lên, “Ok, ok.”

Lăng Liệp còn nói rất có tình có lý: “Bình giữ nhiệt đâu phải chỉ dùng để đựng nước nóng đâu, đúng không?”

Tịch Vãn: “Vâng, vâng, anh nói gì cũng đúng hết.”

———-

Buổi chiều, xe của Viện Kiểm sát đến cục cảnh sát thành phố đón Lăng Liệp. Thẩm Tê nhoài người ra cửa sổ nhìn theo, lẩm bẩm: “Quái thật, Viện Kiểm sát lại kiếm chuyện với anh của mình à?”

Lần này là Lăng Liệp đi tìm người khác kiếm chuyện.

Chiều tối, một cuộc “gặp mặt” không mấy vui vẻ kết thúc, Chu Tiểu Phong muốn mời Lăng Liệp và Hứa Tương cùng đi ăn tối. Lăng Liệp cười nói: “Thôi không ăn đâu, tôi về xem đội trưởng Quý có việc gì cần sai bảo không.”

Hứa Tương đứng ở cửa, mắt hơi hoe đỏ. “Cậu chắc chắn là bọn họ sẽ làm như lời cậu nói chứ?”

Lăng Liệp nói: “Tôi không chắc.”

Hứa Tương cau chặt mày.

“Nhưng tôi biết đây là cơ hội của anh.” Lăng Liệp nói: “Không thì sao? Anh còn nghĩ ra cách nào tốt hơn à? Anh không muốn chuyển công tác, cũng không thể ở lại vị trí cũ, tâm lý thì suy sụp, thêm nửa năm nữa, có phải anh định cởi bỏ bộ đồng phục này luôn không?”

Chu Tiểu Phong vỗ vai Lăng Liệp, ra hiệu bảo hắn đừng nói nữa.

“Cứ để cậu ấy nói.” Hứa Tương đứng thẳng người.

Nhưng Lăng Liệp lại cười: “Hết rồi.”

Hứa Tương: “…”

“Nói cả buổi chiều, tôi không khát nước chắc?” Lăng Liệp xách một chiếc túi len, bên trong đựng bình giữ nhiệt của mình. “Thôi được rồi, anh cũng tự suy nghĩ kỹ đi. Có những chuyện, chỉ cần anh thông suốt được thì sẽ thấy nó chẳng phải chuyện gì to tát cả. Tự mình vẽ vời ra rồi nhốt mình vào trong đó.”

Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều nhuộm đỏ cả chân trời, Lăng Liệp đi tàu điện ngầm về nhà. Lúc qua cửa an ninh, bình giữ nhiệt bị kiểm tra, hắn có chút không vui khi bị người khác chạm vào đồ của mình.

Trên đường về nhà, hắn nhận được điện thoại của Lão Đán. Ông thầy bói dẻo miệng thích ba hoa chích chòe này nói Thố Vượng sắp về nước N, muốn tụ tập cùng nhau một lần nữa.

Lăng Liệp: “Chậc, hai người muốn mời đầu bếp chứ gì?”

Từ đầu dây bên kia, Thố Vượng vội nói xen vào: “Anh Liệp, tôi bao!”

Lăng Liệp nhớ lại lần trước khi điều tra vụ án, hình như vẫn còn nợ hai gã thầy bói này một bữa cơm, bèn hẹn thời gian.

Thố Vượng: “Chờ cậu đó nha!”

Vừa ra khỏi ga tàu điện ngầm, Lăng Liệp đã nhìn thấy Quý Trầm Giao. Cửa ga này tuy cách cục cảnh sát thành phố và khu nhà tập thể không xa, nhưng Quý Trầm Giao đi bộ thể dục chắc chắn không thể đến tận đây được.

Lăng Liệp cười tủm tỉm đi tới, “Đội trưởng Quý, trùng hợp quá.”

Quý Trầm Giao mặc đồ chạy bộ, “Ừ, chạy bộ ngang qua thôi.”

Nói xong, anh nhìn thấy chiếc bình giữ nhiệt Lăng Liệp đang xách trên tay, liền giật lấy, “Chạy mấy cây số rồi, cho em uống miếng.”

“Á!” Lăng Liệp muốn ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi.

Quý Trầm Giao suýt bị một cục đá nhỏ làm cho nghẹn họng, anh quay lại trừng mắt nhìn Lăng Liệp.

Lăng Liệp kêu to: “Anh có thể giải thích được không!”

“Em mua bình giữ nhiệt cho anh là để anh đựng đá lạnh hả?”

Đèn phòng khách bật sáng, Lăng Liệp ngồi khoanh chân trên ghế sofa ăn hoa quả đã cắt sẵn, cúi gằm mặt nghe mắng. Chiếc bình giữ nhiệt màu xanh xám của hắn nằm trơ trọi giữa bàn trà, nắp và thân tách rời, đá lạnh bên trong đã bị vị đội trưởng nhẫn tâm nào đó đổ đi sạch sẽ.

Lăng Liệp nuốt một miếng kiwi, ngoan ngoãn đáp: “Không phải.”

Quý Trầm Giao đi tới đi lui giữa bàn trà và tivi, vừa đi vừa phân tích phải trái, anh đi đến đâu, Lăng Liệp lại nghiêng người về hướng ngược lại, thái độ nhận lỗi thì rất thành khẩn, nhưng mắt không hề nhìn anh lấy một cái, rõ ràng là nghe tai này lọt qua tai kia.

Quý Trầm Giao nói xong, nhìn Lăng Liệp lắc lư như con lật đật, lại thấy TV đang chiếu bộ phim tình cảm sến sẩm, tức đến nổ đom đóm mắt, giật lấy điều khiển chuyển sang kênh thời sự.

Lúc này Lăng Liệp mới ngoan ngoãn nhìn anh, rồi… “Ợ!”

Quý Trầm Giao: “Ăn ăn ăn! Nãy giờ nói anh có nghe lọt tai chữ nào không hả?”

Lăng Liệp vặn vẹo, định gác đôi chân dài lên thành ghế sofa, Quý Trầm Giao vội vàng chạy tới gạt xuống.

Lăng Liệp ấm ức: “Hoa quả chẳng phải em gọt cho anh sao? Rốt cuộc là em có muốn anh ăn hay không đây?”

Quý Trầm Giao: “…”

Tuyệt chiêu “giả khóc” đã lâu không dùng của Lăng Liệp lại bắt đầu được khởi động: “Hức hức—”

“Hức cái đầu anh!” Quý Trầm Giao vừa tức vừa buồn cười, lấy tay cốc nhẹ vào trán hắn. “Sao cái đầu này cứ không chịu tiếp thu thế nhỉ? Anh cũng không xem bây giờ mới bao nhiêu độ à, ngày nào cũng nhai đá lạnh thấy sướng lắm hả? Cái dây thần kinh trong đầu anh…”

Lăng Liệp: “…”

Quý Trầm Giao: “…”

Được rồi, lại lỡ miệng nhắc đến chuyện không nên nhắc rồi.

Lăng Liệp bắt đầu giảng đạo lý: “Tai anh vẫn tốt, thần kinh cũng không sao hết! Kể cả có vấn đề thì cũng chắc chắn không phải do lạnh! Em không xem anh sinh ra và lớn lên ở đâu à? Chỗ bọn anh thuộc phạm vi nằm trong vòng Bắc Cực rồi, cứ hết hè là bắt đầu có tuyết rơi. Xương cốt bọn anh như làm bằng băng ấy, trái tim cũng bị băng giá niêm phong luôn.”

Quý Trầm Giao: “…Em thấy não anh mới làm bằng băng ấy, vắt một cái chắc ra cả nước đá! Bảo sao bị điếc tạm thời vì thần kinh!”

Lăng Liệp bĩu môi: “Sao lại còn chế nhạo khuyết điểm sinh lý của người khác thế? Anh có chế nhạo chuyện sau này em bị hói đầu đâu?”

Quý Trầm Giao: “Anh đang ‘chế nhạo trả góp’ đấy à?”

Cãi thì cãi vậy thôi, nhưng Quý Trầm Giao vẫn hơi hối hận vì đã nói đến chuyện Lăng Liệp bị điếc tạm thời, bèn ngồi xuống cạnh hắn, định bụng sẽ dỗ dành vài câu.

Thế nhưng chưa nói được mấy câu, Lăng Liệp đã cười phá lên: “Ha ha ha!”

Quý Trầm Giao cũng bật cười theo: “Cười ngốc cái gì thế?”

“Dù sao thì em cứ tin là anh không sợ lạnh, anh là mình đồng da sắt, à không, da băng thịt tuyết.”

“Phải phải phải, uống tí nước nóng là anh tan chảy luôn đúng không?”

“Tiểu Quý, sau này bớt nói chuyện nước nóng đi.”

“Sao nào? Nói đến nước nóng cũng làm anh bị ‘hấp’ chín à?”

Lăng Liệp chớp mắt: “Không phải ý đó.”

Quý Trầm Giao thấy lạ: “Thế là ý gì?”

Lăng Liệp làm vẻ mặt đau khổ: “Đàn ông cứ động tí là bảo người khác uống nước nóng, dễ trở nên sến súa lắm.”

Quý Trầm Giao: “!!”

Lăng Liệp ôm đĩa hoa quả chạy biến ra ban công, dép cũng chẳng kịp xỏ.

Quý Trầm Giao bực bội đá đôi dép ra cho hắn: “Anh có thể bớt xem mấy cái phim sến súa với mấy trang tin lá cải lại được không?”

Lăng Liệp làm bộ đau khổ tột cùng: “Nói thẳng ra đi, em chê bạn trai em là anh đây quê mùa chứ gì!”

Quý Trầm Giao cười lạnh: “Ồ, anh cũng biết mình đấy nhỉ.”

Lăng Liệp ngồi xổm bên giỏ đồ linh tinh trên ban công, bắt đầu lục lọi. Quý Trầm Giao không biết hắn đang tìm gì, lại gần xem thử thì thấy hắn lôi ra một cuộn len và que đan.

Đó là một chiếc túi lưới bằng len đang đan dở, loại chuyên dùng để đựng bình giữ nhiệt. Cái túi của Lăng Liệp đang dùng là mua ở ven đường, có năm tệ. Quý Trầm Giao nhìn thấy thì tỏ vẻ xem thường. Lúc đó Lăng Liệp đã nói: “Anh dựa theo cái này đan cho em một cái nhé, chịu không?”

Quý Trầm Giao vốn đang chê cái túi len quê mùa, nghe vậy liền gượng gạo nói: “Để xem anh đan ra cái kiểu gì đã. Nếu không quê quá thì em đây cũng có thể miễn cưỡng dùng tạm.”

Bây giờ Lăng Liệp cầm cái túi len đang đan dở này trong tay: “Anh quê mùa, anh sến súa, anh không đan nữa!”

Nói rồi định tháo tung ra.

Quý Trầm Giao giật mình, vội giằng lấy, ôm khư khư như bảo bối: “Anh làm cái gì thế!”

Lăng Liệp cười ranh mãnh: “Không phải anh quê mùa sao? Đồ quê mùa do kẻ quê mùa đan, đội trưởng Quý cũng muốn sao?”

Quý Trầm Giao nghiến răng: “Anh không quê mùa! Người quê mùa là em!”

Lăng Liệp cười phá lên.

Hai người đạt được thỏa thuận về việc bình giữ nhiệt không được dùng để giữ đá vào mùa đông, nhưng mùa hè thì có thể. Lăng Liệp đi tắm, tắm xong thấy Quý Trầm Giao không ở phòng khách, đèn phòng làm việc sáng, còn tưởng Quý Trầm Giao đang tăng ca.

Với nguyên tắc không làm phiền Quý Trầm Giao, Lăng Liệp rón rén ra ban công tiếp tục đan túi len. Nhưng đan được vài phút, hắn cảm thấy có gì đó không ổn, vì thỉnh thoảng trong phòng làm việc lại có tiếng động, bình thường Quý Trầm Giao tăng ca không như thế.

Lăng Liệp lặng lẽ lại gần, phát hiện Quý Trầm Giao làm gì có tăng ca, rõ ràng là đang chơi xếp hình!

Mà thứ anh xếp không phải cái gì khác, chính là mấy tấm ảnh chụp bằng máy ảnh lấy liền của hai người.

Phòng làm việc có ba mặt tường đều là tủ sách cửa kính, rất tiện để treo ảnh. Chỉ thấy Quý Trầm Giao dùng giấy bọc nhựa đúng kích cỡ bọc ảnh chụp lấy ngay lại, trên bàn còn có một đống dây và kẹp đủ màu sắc sặc sỡ.

Lăng Liệp: “Á à!”

Quý Trầm Giao có chút ngượng ngùng, anh liên tục ho khan mấy tiếng.

“Á à!” Lăng Liệp cứ “á à” mãi không thôi, cầm sợi dây màu lên nói: “Đây chẳng phải loại đồ trang trí sến súa bán đầy trên mạng sao? Đội trưởng Quý mạnh mẽ của chúng ta bị lừa đảo kiểu gì mà lại đi mua thứ này vậy?”

Quý Trầm Giao giật lại, “Treo ảnh cho tiện thôi.”

“Không không không, chắc chắn là em bị lừa rồi. Nào, nói cho chú cảnh sát đây nghe xem nào.”

Quý Trầm Giao quyết định im lặng là vàng, cứ lầm lì treo ảnh của hai người lên. Nhưng Lăng Liệp đâu có dễ dàng buông tha cho anh như vậy, hắn cứ lẽo đẽo theo sau, thỉnh thoảng lại phá đám, còn nói móc mấy câu.

“Không ai nói với em à? Em đúng là có thể chất dễ bị lừa mà. Em còn xem cả kênh sức khỏe nữa! Trời đất ơi, em không biết kênh đó toàn bán hàng giả hàng kém chất lượng hay sao?”

“Còn cả cái dây màu mè này, cái kẹp này nữa! Chậc chậc, đội trưởng Quý, em còn nợ anh một bộ đồ con gái đấy nhé, hay là mua luôn size của em đi? Em đúng là có một trái tim công chúa mà!”

Gân xanh trên trán Quý Trầm Giao sắp nổi lên hết cả. Treo xong tấm ảnh cuối cùng, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, ấn Lăng Liệp xuống bàn.

Lăng Liệp: “Ố hố…”

Hắn giãy giụa lấy lệ vài cái, khóe mắt liếc thấy một cái túi ở góc bên cạnh cửa sổ: “Tiểu Quý Tiểu Quý, cái gì ở chỗ kia thế?”

Quý Trầm Giao cắn nhẹ lên vành tai hắn: “Lại giở trò ‘nhìn kìa sau lưng có gì’ với em à?”

Lăng Liệp vỗ vỗ eo Quý Trầm Giao: “Không phải giở trò đâu, ở đó có cái túi thật mà.”

Quý Trầm Giao như nhớ ra điều gì, nhìn về phía góc phòng: “À, cái đó.”

Lăng Liệp nhân cơ hội lách ra khỏi vòng tay anh, chạy tới góc phòng ngồi xổm xuống, lôi từ trong túi ra một hộp quà tinh xảo.

“Hả? Ngựa gỗ xoay tròn? Em mua à?”

Quý Trầm Giao đút hai tay vào túi, nhìn đông nhìn tây.

“Nhưng sao em lại mua cái này?” Lăng Liệp kinh ngạc, “Đây rõ ràng là đồ chơi của công chúa mà!”

“…”

Quý Trầm Giao đi tới, lấy hộp quà đi: “Không thích thì thôi.”

Lăng Liệp: “Cho anh à?”

Quý Trầm Giao không đáp.

Lăng Liệp: “Cho công chúa là anh đây à?”

Quý Trầm Giao không nhịn được, khẽ bật cười thành tiếng.

“Phải nói sớm chứ.” Lăng Liệp lại lấy hộp quà về, “Cùng nhau lắp nhé?”

Trong hộp là một đống linh kiện rời rạc, phải tự lắp ráp theo sơ đồ hướng dẫn. Hai người ngồi bệt xuống sàn nhà, linh kiện bày la liệt trước mặt, đủ màu đủ vẻ, lấp lánh đẹp mắt.

Quý Trầm Giao kể, lúc mua dây và kẹp treo ảnh, tình cờ thấy gợi ý về bộ mô hình ngựa gỗ xoay tròn này nên đặt mua cùng luôn.

“Còn nhớ lần ở đảo Phong Triều không, anh ngồi trên ghế xoay tròn trong khách sạn quay tít như con quay ấy.”

Lăng Liệp nhớ ra rồi. Lúc đó Quý Trầm Giao còn cười nhạo hắn, nói phải mua cho hắn một cái ngựa gỗ xoay tròn.

“Anh còn tưởng là ngựa gỗ xoay tròn thật cơ.” Lăng Liệp cố ý nói: “Kết quả chỉ là mô hình đồ chơi.”

Quý Trầm Giao kéo mô hình đồ chơi đang lắp dở sang phía mình: “Thế thì thôi anh đừng lấy nữa.”

Lăng Liệp vội vàng kéo lại: “Anh muốn! Tặng cho anh rồi thì nó là của anh!”

Quý Trầm Giao mỉm cười, nhân lúc hắn ghé sát lại gần, liền vòng tay qua, kéo gáy hắn xuống, đòi một nụ hôn.

————-

Thoắt cái đã đến ngày Lăng Liệp hẹn với Thố Vượng và Lão Đán. Quý Trầm Giao bận việc nên không đi được, Lăng Liệp bèn tự lái xe đi. Con đường đến “Phong Thạch Cư” hắn đã đi rất quen thuộc rồi, biết chỗ nào bán gà thả vườn vừa rẻ vừa ngon, chỗ nào có thể mua được măng tươi đúng vụ.

Mua xong một số nguyên liệu, Lăng Liệp gọi điện cho Lão Đán, hỏi xem còn thiếu gì không. Nhưng điện thoại của Lão Đán đã tắt máy. Trước đây điện thoại của Lăng Liệp cũng hay tắt nguồn nên hắn không thấy có gì bất thường, lại gọi tiếp cho Thố Vượng. Chuông reo một lúc lâu, đầu dây bên kia mới có tiếng Thố Vượng vang lên, giọng vô cùng căng thẳng: “Lăng, cảnh sát Lăng….”

Lăng Liệp nhận ra có điều bất thường: “Sao thế?”

Thố Vượng nói: “Không biết Lão Đán đã đi đâu mất rồi, tôi tìm không thấy ông ấy ở đâu cả.”

Lăng Liệp hỏi: “Vậy anh đang ở đâu?”

Thố Vượng đáp: “Tôi đang ở nhà thôi, cậu đến chưa?”