Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 187
Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23)
- Sơ Hòa -
Quý Trầm Giao lấy một hộp thuốc mỡ từ trong ngăn kéo ra, loại có thành phần lô hội, dùng để trị cháy nắng vào mùa hè.
Chỗ hổ khẩu bị bỏng rát đỏ rực đột nhiên được cảm giác mát lạnh bao phủ, Lăng Liệp rụt lại, Quý Trầm Giao nắm chặt ngón tay hắn: “Đừng cử động!”
Cảm giác nóng rát dần dần biến mất, thay vào đó là cảm giác mát lạnh thấm sâu vào da thịt, rất dễ chịu.
Xử lý vết bỏng xong, Lăng Liệp nói: “Anh đến Phân cục Đông Thành một chuyến.”
Quý Trầm Giao vốn định nói mình cũng đi, nhưng đội trọng án bên này còn có việc khác, vậy nên đành để Lăng Liệp đi một mình: “Có chuyện gì thì liên lạc với em ngay.”
Khi Lăng Liệp đến Phân cục Đông Thành, suýt nữa thì đụng phải vị trung đội trưởng trên hành lang. Trung đội trưởng vừa thấy là Lăng Liệp, vội nói: “Thầy Lăng, tôi đang định tìm đội trọng án các anh đây! Thi thể vừa đưa về là chúng tôi đã làm xét nghiệm ADN đối chiếu rồi, anh đoán xem người chết là ai?”
Lăng Liệp trong lòng đã sớm có đáp án, cùng trung đội trưởng đồng thanh nói: “Là Hình Vĩnh Đán.”
Trung đội trưởng nghẹn lời: “Anh biết rồi à?”
Lăng Liệp sải bước về phía phòng giám định pháp y: “Là nhờ có ảnh hiện trường các anh đã gửi tới.”
Trung đội trưởng đi theo sau, vỗ trán một cái: “À đúng rồi, còn có ảnh nữa, thảo nào tôi còn chưa thông báo cho đội trưởng Quý mà anh đã tới rồi!”
Phòng giám định pháp y, việc khám nghiệm tử thi đang được tiến hành. Lão Đán nằm trên bàn giải phẫu, nửa cái đầu đã vỡ nát, lỗ đạn ở trán phải, toàn thân có nhiều chỗ gãy xương, nội tạng vỡ nát. Là một thi thể rơi từ trên cao xuống, việc tứ chi không bị tách rời đã được xem là may mắn.
Lăng Liệp nhớ lại lần gặp trước, Lão Đán vẫn là một ông già hoạt bát, lanh lợi, ngay cả mấy hôm trước gọi điện thoại, giọng nói cũng khá vui vẻ. Trong nháy mắt, đã biến thành một cái xác không còn chút tôn nghiêm nào như thế này.
Sinh mạng con người thật mong manh.
Ánh mắt Lăng Liệp lướt qua thi thể, phát hiện trên cổ Lão Đán có một vòng vết hằn không đều, giống như do vật hình dây thừng cọ xát nhiều lần gây ra.
Lão Đán vẫn luôn đeo một cái túi gấm hình tam giác, dùng dây chuyền bạc. Lần đầu tiên Lăng Liệp gặp ông ta đã phát hiện ra. Rất ít người trưởng thành đeo túi gấm như vậy, thường thì chỉ có trẻ con đeo khóa trường mệnh, bùa hộ mệnh các loại, người lớn sợ bọn nhỏ đeo trực tiếp sẽ làm mất, nên mới dùng túi gấm để đựng.
Lúc đó Lăng Liệp đã hỏi trong túi gấm đựng gì, Lão Đán nói đó là bí mật của ông.
Bí mật?
Lăng Liệp hỏi: “Thứ ông ấy đeo trên cổ đâu rồi?”
Pháp y ngẩng đầu lên: “Trên cổ ông ấy có đồ vật gì sao?”
Lăng Liệp chỉ vào trước ngực mình, “Trước đây ông ấy có đeo một túi gấm bằng dây chuyền bạc. Ở hiện trường không tìm thấy nó sao?”
Pháp y nhíu chặt mày: “Không có. Lúc tôi đến, ông ấy không đeo bất kỳ trang sức nào.”
Bàn tay đeo găng tay cao su của Lăng Liệp ấn lên cổ Lão Đán: “Túi gấm bị mất, vết hằn cho thấy được tạo ra lúc còn sống, ông ấy và hung thủ đã xảy ra xô xát, hung thủ đã cưỡng ép giật túi gấm khỏi cổ ông ấy.”
Trung đội trưởng suy nghĩ: “Vậy trong túi gấm đó đựng cái gì? Đồ rất quý giá à? Lẽ nào là cướp của giết người?”
Lăng Liệp lắc đầu: “Đến cả súng cũng dùng rồi, chỉ để cướp một thứ đồ cũ kỹ như vậy sao?”
Trung đội trưởng: “Haizz, chẳng phải là tôi không biết trong túi gấm của ông ta có gì sao? Lỡ như là một kho báu ghê gớm nào đó thì sao?”
Điều này cũng không phải là không thể, nhưng Lăng Liệp cảm thấy, thứ bên trong túi gấm có thể không đáng tiền, nhưng lại mang một ý nghĩa trọng đại nào đó.
Nhưng ý nghĩa đó là gì?
Hắn lại nhìn về phía thi thể. Một người có lẽ chỉ sau khi chết đi, trút bỏ mọi lớp ngụy trang, mới có thể thực sự hiện ra bộ mặt vốn có của mình.
Khi Lão Đán còn mặc quần áo, che đậy kín mít, những vết dao vết súng trên người ông ta đã được che giấu hoàn hảo. Ông ấy đã trà trộn giữa đời thường, trông không khác gì những người dân thuộc tầng lớp thấp ở thành phố Hạ Dung. Điểm đặc biệt duy nhất của ông ấy là, ông làm một thầy bói. Mà có lẽ, kẻ lừa đảo tâm linh cũng chỉ là một lớp ngụy trang mà ông ấy muốn dùng để che giấu con người thật của mình.
Nhìn những vết thương do súng bắn ở eo, chân và vết dao dài trên ngực thi thể, ánh mắt Lăng Liệp ngày càng lạnh lẽo.
Chúng đều là những vết thương từ rất lâu rồi, da mới đã mọc lên, khó mà nhận ra cơ thể này từng trải qua những gì. Ngay cả khi Lão Đán còn sống mà c** tr*n, người bình thường cũng không nhìn ra đó là những vết thương gì, có thể dễ dàng dùng lý do “phẫu thuật”, “va chạm” để cho qua.
Nhưng chúng không thể qua mắt được pháp y và Lăng Liệp.
“Những vết thương này ít nhất cũng đã hai mươi năm rồi.” Bác sĩ pháp y nói: “Người chết lúc trẻ không đơn giản, tôi từng giải phẫu những thi thể tương tự, tất cả đều là thành viên băng đảng trong quá khứ. Những năm gần đây không còn thấy loại thi thể này nữa.”
Lăng Liệp liên tưởng đến việc Lão Đán đã từng sống rất lâu ở nước L, thân phận của ông ấy e rằng không đơn giản như thành viên băng đảng trong nước.
Lăng Liệp vòng ra phía đầu thi thể, cúi xuống quan sát kỹ lỗ đạn: “Tìm thấy vỏ đạn chưa?”
Trung đội trưởng nói: “Vẫn đang tìm, việc rà soát cũng đang được tiến hành.”
Việc giám định đường đạn, loại đạn không thể có kết quả ngay lập tức được. Sau khi pháp y bắt đầu làm xét nghiệm độc chất và dược lý, Lăng Liệp rời khỏi phòng giám định.
Đường Quế Thủy náo nhiệt cả buổi sáng, đám đông hiếu kỳ cuối cùng cũng giải tán. Xung quanh tòa nhà xảy ra vụ án đã được giăng dây cảnh giới, còn tầng thượng thì hoàn toàn bị phong tỏa đối với người dân.
Lăng Liệp đậu xe ở phía đối diện đường Quế Thủy, đi bộ vào trong. Khu vực này có rất nhiều cột điện, dây điện chằng chịt, người dân còn dựng cả sào gỗ trên lầu, ngoài đường để phơi quần áo. Khoảng cách giữa các ngôi nhà vốn đã nhỏ, làm như vậy càng khiến không gian thêm chật chội và ngột ngạt hơn.
Lăng Liệp vừa đi vừa quan sát, trong lòng suy nghĩ tại sao Lão Đán lại chết ở đây? Nơi ở của Lão Đán cách đường Quế Thủy rất xa, còn không cùng một khu. Ông ấy chủ động đến đây? Hay bị hung thủ ép đến đây? Đường Quế Thủy có điểm gì đặc biệt à?
Lăng Liệp đi đến trước dây cảnh giới, vết máu trên mặt đất trông thật kinh hãi. Hắn từ từ ngẩng đầu, nhìn l*n đ*nh tòa nhà. Rạng sáng, Lão Đán đã rơi xuống từ nơi đó.
Những ngôi nhà cũ ở đường Quế Thủy có một đặc điểm – đây cũng là đặc điểm chung của nhiều nhà cũ, từ tầng tám đi lên còn có một đoạn cầu thang ngắn, mở cửa ra là có thể lên đến sân thượng trên cùng. Hộ dân ở tầng tám đã chiếm dụng sân thượng làm của riêng, trồng hoa trồng rau, thậm chí còn dựng cả một cái chòi nghỉ mát, nhìn từ xa trông vô cùng có sức sống, giống như một khu vườn trên không vậy.
Sân thượng đã được khám nghiệm, có dấu chân của Lão Đán, và cả những dấu chân còn sót lại đã bị phá hủy. Bụi trên bệ xi măng ở một bên đã bị lau đi, có vết máu bắn tung tóe và vết máu bị lau.
Lăng Liệp đứng bên cạnh bệ xi măng, tưởng tượng ra khung cảnh trước khi Lão Đán bị hại.
Hung thủ chĩa súng vào Lão Đán, từng bước ép ông ta đến bên bệ xi măng. Lão Đán sợ hãi cầu xin tha mạng, hai tay không ngừng cào cấu trên bệ xi măng. Hung thủ không giết ông ấy ngay, mà túm lấy cổ áo ông, dùng ngón tay móc sợi dây chuyền bạc ra.
Lão Đán theo phản xạ muốn ngăn cản, nhưng trán đã bị súng dí vào. Hung thủ muốn lấy túi gấm, sợi dây chuyền bạc rất vướng víu, hắn ta không đủ kiên nhẫn để gỡ dây ra cẩn thận, mà thô bạo giật đứt, đến nỗi sợi dây chuyền để lại vết hằn trên cổ Lão Đán.
Lấy được túi gấm, hung thủ còn nói chuyện với Lão Đán. Bọn họ sẽ nói về chuyện gì? Có liên quan đến những vết thương cũ trên người Lão Đán không?
Bị lấy mất túi gấm, Lão Đán tưởng rằng hung thủ chỉ cần túi gấm, ông ấy quỳ xuống, chỉ cầu xin một con đường sống. Nhưng hung thủ lại nhấc ông ấy lên, lần này không hề do dự, viên đạn xuyên qua đầu ông ấy. Hung thủ buông tay, Lão Đán biến thành một vũng máu trên mặt đất.
Vụ án xảy ra vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, mọi người đã ngủ say. Hung thủ dùng súng giảm thanh, cộng thêm tiếng Lão Đán rơi xuống đất, nếu có người nghe thấy, hẳn là sẽ nghe được hai tiếng động trầm đục.
Dám gây án ở nơi đông dân cư thế này, lại còn dùng súng, có lẽ hung thủ không mấy bận tâm đến chút động tĩnh này. Cho dù có người nghe thấy tiếng động rồi chạy ra, hắn ta cũng chẳng sao cả, cùng lắm là giết thêm một người nữa?
Nhưng nói hung thủ không có chút ý thức phản trinh sát nào cũng không chính xác. Ít nhất, hắn ta biết nơi này ít camera giám sát, nhiều điểm mù, sau khi gây án đã xóa dấu vết. Hơn nữa, việc dân cư đông đúc có lợi mà cũng có hại cho việc gây án, tuy dễ bị phát hiện, nhưng nếu lợi dụng tốt, đám đông sẽ trở thành tấm lá chắn tự nhiên cho hắn ta.
Phân cục đang tiến hành điều tra rà soát, các hộ dân ở tầng tám là đối tượng rà soát trọng điểm. Tầng này có tổng cộng bốn hộ, trong đó hai hộ là người già, đã sống cả đời ở khu này, tối chưa đến chín giờ đã đi ngủ. Một hộ không có người ở, cửa sắt đã bám đầy bụi. Hộ cuối cùng là một gia đình ba người, bọn họ ở ngay bên dưới vị trí rơi xuống.
Người vợ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, người chồng căng thẳng nói: “Tôi, tôi đúng là có nghe thấy tiếng động, tôi còn gọi cô ấy dậy nghe thử, cô ấy bảo tôi đừng quản chuyện bao đồng.”
Lăng Liệp hỏi: “Tiếng gì? Miêu tả một chút được chứ?”
“Là tiếng chạy, bịch bịch bịch.” Người chồng nói: “Tiếng súng thì tôi không nghe thấy, nhưng tiếng rơi xuống thì tôi có nghe, nhưng lúc đó tôi đâu biết là có người rơi xuống! Trước đây cũng chưa từng nghe tiếng người rơi xuống là như thế nào!”
Lăng Liệp nói: “Tôi nghe nói loại sân thượng này mặc định là thuộc về các hộ tầng trên cùng, tương đương với địa bàn riêng của các anh.”
Người chồng nghĩ một lát thì hiểu ra, liền liên tục xua tay: “Không phải không phải! Chẳng liên quan gì đến chúng tôi cả, chúng tôi cũng không quen người đó! Hơn nữa tôi nói với anh thế này, nhà chúng tôi chẳng được hưởng lợi gì từ cái sân thượng đó cả, mấy cái vườn rau, cái chòi nghỉ mát đó anh thấy rồi chứ? Đều là của hai hộ người già kia, chúng tôi giành không lại, cũng không dám giành, cùng lắm chỉ lên đó phơi quần áo thôi!”
Người vợ cũng nói: “Đám côn đồ gần đây đều biết tầng thượng không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, ông bà già kia buổi tối lại không quản được, nên chúng nó thường chạy lên đó đánh nhau, hút thuốc. Có tiếng bước chân là chuyện quá bình thường, nên tôi mới bảo anh ấy đừng xen vào việc của người khác, không dây vào được. Tôi, tôi cứ tưởng tối qua cũng là bọn du côn đánh nhau.”
Đây quả là một manh mối, Lăng Liệp lại hỏi: “Các tầng thượng khác cũng thế à? Là đám côn đồ nào các vị có biết không?”
Người chồng và vợ mình nhìn nhau một lát, không chắc chắn lắm: “Trường hợp của chúng tôi có lẽ không phổ biến, thường thì sân thượng là bốn nhà cùng dùng, bình thường còn khóa lại, bốn nhà mỗi nhà một chìa khóa. Chỗ chúng tôi có hai nhà người già kia, ngang ngược lắm, sửa sang vườn tược xong rồi, muốn khoe với hàng xóm nên không khóa. Còn đám du côn nào ấy à, haizz, chẳng phải là đám học sinh trường kỹ thuật bên cạnh sao? Xem phim truyền hình nhiều quá rồi, phòng game, quán bi-a không đủ cho chúng nó tụ tập, cứ nhất định phải leo lên sân thượng.”
Lăng Liệp có thể hiểu được suy nghĩ của đám du côn này, sân thượng đối với chúng đúng là một nơi giống như thánh địa, nhất là bây giờ trong thành phố đã không còn nhiều tòa nhà có thể lên thẳng sân thượng được nữa, đám côn đồ dò hỏi lẫn nhau là có thể tìm ra những nơi nào dễ lên được.
Tương tự, hung thủ cũng có thể dò hỏi được, Lão Đán cũng có thể dò hỏi được.
Chiều tối, phân cục xác định trong các tòa nhà ở đường Quế Thủy, có tổng cộng ba tòa có thể dễ dàng lên sân thượng. Các đội viên tìm được một nhóm côn đồ, theo lời chúng nói, ở khu này ai cũng biết tòa nhà nào nào lên được, chúng thường đến hai tòa kia nhiều hơn, vì hai tòa đó đơn giản là không ai quản, không dễ xảy ra chuyện.
Viên cảnh sát nói: “Các cậu còn biết có dễ xảy ra chuyện hay không à? Vậy tòa nhà đó sao lại dễ xảy ra chuyện?”
Đám côn đồ không đứa nào muốn nói, cuối cùng đẩy một đứa ra giải thích: “Chẳng phải có mấy lão già khó nhằn ở đó sao? Bọn họ dám đánh chúng tôi, chứ chúng tôi nào dám đánh bọn họ? Lại gần còn không dám nữa ấy chứ!”
“Nói cách khác, mọi người đều biết nơi này có thể lên được, đã từng lên, nhưng không thường xuyên đến.” Lăng Liệp suy nghĩ, “Trong ba tòa nhà, nơi này là nơi chúng đến ít nhất.”
Viên cảnh sát bèn gọi mấy tên du côn đến trước mặt Lăng Liệp. Lăng Liệp lấy ảnh của Lão Đán ra: “Các cậu đã từng gặp người này chưa?”
“A, là ông ta?” Một tên côn đồ kinh ngạc kêu lên.
Lăng Liệp: “Các cậu quen ông ấy à?”
Tên côn đồ: “Không quen, nhưng mấy ngày nay tôi có gặp ông ấy hai lần.”
“Lúc nào? Ông ấy đang làm gì?”
“Chính là sáng và tối hôm kia. Tôi cũng không biết ông ấy làm gì. Tôi đi đằng trước, ông ấy đi theo đằng sau tôi. Tôi thấy người này có vấn đề, nên quay lại mắng một trận. Nhưng ông ấy cũng không nói gì nhiều.”
“Ông ấy theo dõi cậu?”
Tên côn đồ gãi đầu, “Chậc, có lẽ cũng không phải theo dõi. Nhưng tôi lớn lên ở khu này từ nhỏ, người dù không quen biết thì cũng quen mặt chứ. Mặt ông ấy lạ hoắc, lại còn có vẻ lén la lén lút, rụt rụt rè rè, nên tôi cứ để ý ông ấy mãi. Ông ấy chính là người bị ngã chết đó hả?”
Không lâu sau, lần lượt có một số người dân cũng nói đã gặp Lão Đán, nhưng không biết ông ấy đến để làm gì. Gần Tết, trộm cắp nhiều, có người dân cho rằng ông ấy là kẻ trộm.
Lăng Liệp nhìn lịch trong điện thoại, sáng hôm kia Lão Đán đã xuất hiện ở đường Quế Thủy, rạng sáng hôm nay thì tử vong. Mấy ngày ông ấy mất tích đều ở đường Quế Thủy sao?
Vậy ông ấy đã ở đâu? Trốn ở đâu?
Tầng tám của tòa nhà xảy ra chuyện có một căn bỏ trống, vậy các tầng khác, các tòa nhà khác thì sao?
Lăng Liệp lập tức yêu cầu phân cục điều tra các căn nhà bỏ trống đó.
Màn đêm buông xuống, đường Quế Thủy lại náo nhiệt trở lại, những người tan làm về nhà lại tham gia bàn tán, thân phận thầy bói của Lão Đán cũng dần bị moi ra, càng đồn càng ly kỳ huyền ảo, nói gì cũng có, nhiều nhất là nói Lão Đán cầu thần khấn quỷ, cuối cùng bị phản phệ.
Lăng Liệp trở về Cục cảnh sát thành phố, Thố Vượng cũng đã được đưa tới. Mắt anh ta đỏ hoe, nhìn thấy Lăng Liệp liền lao tới: “Cảnh sát Lăng, Lão Đán thật sự mất rồi sao?”
Lăng Liệp nói: “Bây giờ tôi sẽ chính thức tiến hành điều tra anh.”
Thố Vượng đã chuẩn bị tâm lý, dụi mắt: “Tôi sẽ phối hợp, tôi sẽ nghe theo cậu!”
Lúc này, Tịch Vãn đang điều tra gần nhà Lão Đán, cũng đã trích xuất camera giám sát. Hành động của Thố Vượng bị hạn chế, sau khi về nhà vẫn luôn không rời đi, anh ta không thể nào giết Lão Đán được.
Nhưng có lẽ anh ta có thể cung cấp manh mối quan trọng.
Lăng Liệp hỏi: “Lão Đán có từng nhắc đến đường Quế Thủy với anh không?”
Thố Vượng gật đầu: “Chúng tôi từng đến đó. Ông ấy đã dẫn tôi đi mấy lần.”
“Đến làm gì?”
“Ăn cơm. Chỗ đó không có ưu điểm gì khác, nhưng đồ ăn rẻ. Lão Đán nói lúc ông ấy mới đến thành phố Hạ Dung, không có chỗ ở, còn từng ngủ dưới gầm cầu gần đó.”
“Lần cuối cùng các người đến đó là khi nào?”
“Tháng Chín? Dù sao thì cũng là lúc các cậu đang điều tra vụ án, chúng tôi có đến ăn bánh nướng. Bánh nướng cũng chỉ có ở khu này thôi.”
Lăng Liệp híp mắt lại. Từng ngủ gầm cầu, từng ăn bánh nướng, quen thuộc đường Quế Thủy. Cho nên lúc cần chạy trốn, cũng phải trốn ở đường Quế Thủy?
“Trên người Lão Đán có rất nhiều vết thương, anh có biết không?” Lăng Liệp lại hỏi.
Thố Vượng sững sờ: “Vết thương? Tôi không biết, tôi chưa từng tắm chung với ông ấy.”
“Vậy lúc ông ấy kể cho anh nghe về những trải nghiệm ở nước L, có nhắc đến đấu súng, lính đánh thuê các loại không?” Lăng Liệp nói: “Nếu anh hứng thú với nước L, chắc hẳn là biết ở đó súng ống tràn lan, băng đảng mọc lên như nấm.”
Thố Vượng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Nhưng Lão Đán nói, ông ấy chỉ qua đó thu dọn thi thể, cầu phúc, chưa bao giờ đụng đến súng ống. Tôi biết bên đó hay đánh nhau, nên người chết cũng nhiều, Lão Đán cũng có thể coi như là người làm dịch vụ tang lễ nhỉ? Cầu phúc xong thì thiêu đi, ông ấy nói làm nghề này bên đó cũng kiếm được kha khá, nhưng tôi không có lá gan đó.”
Lăng Liệp hỏi: “Ông ấy có nói tại sao lại nghỉ làm không?”
Thố Vượng nói: “Không nói rõ, nhưng tôi nghĩ là kiếm đủ tiền rồi. Dù sao thì nước L cũng không an toàn, bán mạng mấy năm, trở về hưởng phúc không tốt hơn sao?”
Không đúng. Lăng Liệp nghĩ, nếu đã kiếm đủ tiền về hưởng phúc, sao điểm dừng chân đầu tiên lại là đường Quế Thủy? Còn ngủ dưới gầm cầu? Hơn nữa, quê nhà của Lão Đán căn bản không ở thành phố Hạ Dung, tại sao ông ấy lại không ‘áo gấm về làng’?
Lão Đán về nước, có lẽ là để trốn tránh tai họa. Nhưng nhiều năm trôi qua, tai họa vẫn tìm đến ông ta?
Tai họa đến từ nước L?
Cuộc thẩm vấn đã kết thúc, nhưng Lăng Liệp lại dựa vào cửa sổ thất thần. Bây giờ hễ dính líu đến nước L, thần kinh hắn lại căng thẳng, thậm chí phản ứng còn mạnh hơn cả khi nghĩ đến ‘Phù Quang’. Bí mật về thân thế của Quý Trầm Giao nằm ở đó. Khi nạn nhân, nghi phạm có liên quan đến nước L xuất hiện bên cạnh Quý Trầm Giao, hắn lại dâng lên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
“Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi có bạn trai.”
Quý Trầm Giao đến tìm Lăng Liệp, nghe thấy hắn lẩm bẩm gì đó, nhưng không nghe rõ, bèn gõ nhẹ vào đầu Lăng Liệp: “Anh đang niệm thần chú gì đấy?”
Lăng Liệp hoàn hồn, vừa nhìn thấy Quý Trầm Giao, liền hiểu Quý Trầm Giao không phải đến tìm hắn để tán gẫu: “Em điều tra được gì rồi à?”
Quý Trầm Giao gật đầu, dẫn Lăng Liệp đi đến khu văn phòng kỹ thuật hình sự: “Lúc Lão Đán mất tích không phải là không mang theo điện thoại sao? Thẩm Tê vừa tra được, điện thoại đó của ông ấy có dấu hiệu bị xâm nhập, nguồn gốc là từ ‘Phù Quang’.”
