Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 197

Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33)

- Sơ Hòa -

Sau bữa ăn không lâu, quả nhiên tên cháu trai hờ chuẩn bị lên núi, đoàn tùy tùng hùng hậu đông đảo cũng đi theo.

Lăng Liệp đi đến đoạn giữa phía sau của đoàn người, sau khi lên núi thì được sắp xếp đến một khu vườn có hồ bơi. Còn tên cháu trai hờ thì đến một nơi cao cấp hơn, chỉ có cận vệ thân tín mới được đi theo.

Chỉ cần lên được núi là mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Lăng Liệp giả vờ muốn đồ ăn, tiện thể hỏi thăm một nhân viên phục vụ xem trên núi có gì vui chơi.

Nhân viên phục vụ này đã tiếp đón quá nhiều đám tùy tùng như họ, biết tỏng tính nết của đám người này, cười nói: “Thưa ngài, ngài muốn dịch vụ gì ạ? Tôi đi sắp xếp cho ngài ngay?”

Lăng Liệp nói: “Tôi nghe nói trên này còn có cả sân trượt tuyết gì đó nữa phải không?”

Sắc mặt nhân viên phục vụ khẽ biến, “Cái này thì tôi không thể sắp xếp được.”

“Hử? Tại sao?”

“Đó là nơi chỉ khách quý mới được đến.”

“Tôi biết tôi biết, nhưng khó khăn lắm mới lên được đây, mắt không thấy được thì tai nghe một chút cũng không uổng công chuyến này mà.”

Lăng Liệp tháo mặt nạ xuống. Vẻ ngoài của hắn khi không tỏ ra kỳ quái thì rất có thiện cảm. Nhân viên phục vụ thấy hắn không giống đám tùy tùng hung thần ác sát, mặt mày bóng nhẫy thường thấy nên cũng bằng lòng nói tiếp.

“Sân trượt tuyết thực ra là nhân tạo. Cả đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc này chẳng có nơi nào có tuyết cả, cũng không có suối nước nóng. Nhưng ngài Wonder thích, nên đã nhập khẩu gỗ thông đắt tiền, thiết bị tạo tuyết về, nhiệt độ trên núi tương đối lạnh hơn, nên gỗ thông vẫn sống được, thiết bị cũng vận hành được. Đẹp thì rất đẹp, nhưng chắc vẫn khác với sân trượt tuyết thật.”

Lăng Liệp hỏi: “Cô từng đến đó chưa?”

Nhân viên phục vụ cười cười, “Tôi làm việc ở đây, đương nhiên là đã đến xem rồi.”

“Có ảnh cho tôi xem không?”

“Chuyện này…” Nhân viên phục vụ hơi do dự.

“Yên tâm, tôi tuyệt đối không nói ra ngoài đâu.”

“Vậy thì được.”

Nhân viên phục vụ lấy điện thoại ra, “Đây là ảnh tôi chụp hồi đầu năm, lúc đó là mùa đông, anh xem, tuyết trắng xóa. Tôi còn chưa từng thấy tuyết thật bao giờ.”

Ảnh chụp không được đẹp lắm, nhưng cũng có thể thấy lớp tuyết vốn không nên tồn tại này đang phủ lên những loài thực vật xanh tươi. Xa xa, suối nước nóng nhân tạo tỏa hơi trắng mờ ảo, mang lại cảm giác phi thực tế đến hoang đường.

Lăng Liệp chợt nhớ đến lời tên cháu trai hờ kia nói, trên núi như một xứ sở thần tiên.

Xứ sở thần tiên, đây đúng là xứ sở thần tiên.

Tại sao Wonder lại tạo ra một xứ sở thần tiên như vậy?

Nơi này tên là Alice Crown Carnival, không nghi ngờ gì nữa, là đỉnh cao nhất trong các “thương hiệu” Alice, ở đây còn có một bức tượng nữ thần được cho là hùng vĩ nhất.

Phải chăng Wonder đang muốn thể hiện ý nghĩa của “Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên”?

Lăng Liệp trả điện thoại lại cho nhân viên phục vụ, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Khi nào tôi mới được tận mắt nhìn thấy đây?”

Nhân viên phục vụ nói: “Anh từ bỏ ý định đó đi, sân trượt tuyết chỉ mở cửa cho những vị khách quan trọng nhất thôi.”

Lăng Liệp hỏi: “Bình thường để không à? Lãng phí quá nhỉ?”

“Bình thường ngài Wonder sẽ đến mà. Thực ra sân trượt tuyết là trang viên riêng của ngài Wonder.”

“Giá mà tôi được làm cận vệ cho ngài Wonder thì tốt quá. Khi nào ngài Wonder tuyển cận vệ vậy?”

“Chuyện này thì anh đừng mơ nữa, đã lâu lắm rồi ngài Wonder không đến đây.”

“Hử? Ngài Wonder đi đâu rồi?”

Nhân viên phục vụ vội che miệng, “Nói với anh nhiều quá rồi, chuyện này tôi thật sự không biết!”

Trước khi rời đi, Lăng Liệp liếc nhìn tấm bản đồ trên tường, nhanh chóng ghi nhớ trong lòng. Trên đó có đánh dấu một địa điểm nghi là sân trượt tuyết. Hắn đội lại mũ trùm đầu, chuẩn bị lẻn đi xem thử.

Những kẻ có thể làm tùy tùng cho tên cháu trai hờ kia đều là lính đánh thuê của “Vương Đình” từ thời còn giao tranh trước đây, cùng một giuộc với đám “Trà hoa nhài”. Bây giờ không còn chiến tranh, đến lúc hưởng thụ thì tuyệt đối không hề khách sáo. Khi Lăng Liệp quay lại gần hồ bơi, hắn thấy một đám tùy tùng đều đã say khướt, đang vui chơi thác loạn.

Hắn quay người đi vào khu rừng bên cạnh, xác định phương hướng, rồi chạy về phía Tây Nam theo vị trí trên bản đồ.

Phía trước vọng lại tiếng máy móc gầm rú, giữa vùng núi yên tĩnh thì âm thanh này nghe thật bất thường, có lẽ là thiết bị của sân trượt tuyết. Lăng Liệp đi chậm lại, không dám liều lĩnh mạo hiểm đến gần. Hắn thấy một đội tuần tra, tuy hạ gục bọn họ rất đơn giản, nhưng không cần thiết phải làm vậy.

Hắn nhẹ nhàng nhảy lên một cái cây, dùng cành lá rậm rạp để ẩn mình.

Cây rất cao, mà vị trí sân trượt tuyết lại ở phía dưới vách núi này. Hắn nhìn thấy một khoảng đất trống nhỏ trong rừng, nơi có một bức tượng điêu khắc màu trắng tinh. Bức tượng quả thực rất lớn, dù cách xa như vậy nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự đồ sộ của nó.

Đối diện với bức tượng là một biệt thự, đi vào sâu hơn nữa là rừng cây bạt ngàn, trong rừng thấp thoáng mái nhà của các công trình kiến trúc, có khói trắng bốc lên. Có lẽ trong rừng sẽ có tuyết nhân tạo bay lả tả.

Đây là thiên đường của Wonder sao? Ông ta tưởng niệm Dụ Cần ở đây? Tại sao nhất định phải là sân trượt tuyết?

Lăng Liệp không tiến thêm nữa, bại lộ vào lúc này không phải là hành động khôn ngoan. Hắn tranh thủ trước khi thuốc mê hết tác dụng, quay lại chân núi, đổi lại quần áo với tên tùy tùng vẫn chưa tỉnh kia.

————-

“Sao cậu lại đọc truyện cổ tích thế?” Ở khách sạn, Chiêu Phàm xách đồ ăn khuya về, phát hiện Lăng Liệp đang đọc “Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên”. “Chậc, sắp ba mươi tuổi rồi mà còn đọc truyện cổ tích? Lại đây lại đây, sư phụ giới thiệu cho cậu một cuốn, người trưởng thành chúng ta phải đọc truyện đô thị binh vương, tác phẩm mới nhất của đại thần ‘Nhan Tiếu’…”

Lăng Liệp đẩy cậu ra, “Cậu nói đúng.”

Chiêu Phàm: “Vậy thì cùng đọc đi!”

Lăng Liệp: “Lớn từng này rồi, tại sao vẫn mê truyện cổ tích?”

Chiêu Phàm ngẩn người, không giới thiệu “Nhan Tiếu” nữa, “Thực ra không giấu gì cậu, tôi cũng từng mua truyện cổ tích.”

“Ồ?”

Chiêu Phàm hơi ngượng ngùng, “Hồi nhỏ chỉ nghe người khác kể, không có tiền mua, sau này Nghiêm Khiếu mua cho tôi.”

Lăng Liệp: “…Một ngày không nhắc đến Nghiêm Khiếu là cậu không chịu được phải không?”

Chiêu Phàm: “Thông cảm đi, đàn ông có gia đình chúng tôi đều thế cả.”

Lăng Liệp cũng nghĩ đến vài điều, truyện cổ tích thường là sự phản chiếu của những bất mãn, tiếc nuối nào đó trong hiện thực. Nước L không có tuyết, thế nên Wonder tốn kém tiền của cũng phải xây một sân trượt tuyết, đó có phải là ước nguyện chưa thực hiện được của Dụ Cần khi xưa không?

————-

Ở đội trọng án thành phố Hạ Dung, không khí trong văn phòng nhỏ có chút nặng nề. Tịch Vãn nhíu chặt mày, đặt một tờ báo cáo xuống trước mặt Quý Trầm Giao.

DNA trích xuất từ mẩu thuốc lá của Kim Lưu Vân và DNA của Quý Trầm Giao đã xác nhận là quan hệ cha con.

“Đội trưởng, chuyện này…” Tịch Vãn nhất thời không biết nên nói gì.

Đầu ngón tay Quý Trầm Giao khẽ run lên. Trước khi có tờ báo cáo này, mọi thứ chỉ là suy luận, còn bây giờ suy luận đã thành hiện thực. Kim Lưu Vân cố tình tiếp cận anh, giấu ảnh của anh, có sự quan tâm khác thường đối với anh, đều là vì anh và Kim Lưu Vân là cha con, Kim Lưu Vân đã sớm biết chuyện này.

“Tôi đi báo cáo với đội trưởng Tạ.” Giọng Quý Trầm Giao rất nhỏ, anh cố nặn ra một nụ cười, “Không sao, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thõa thôi.”

Tịch Vãn đuổi theo đến cửa, “Có gì tôi có thể làm được không?”

Quý Trầm Giao suy nghĩ một chút, “Xin lỗi, lúc này đầu óc tôi thực sự không nghĩ được gì.”

Tịch Vãn nói: “Vậy nếu có cần gì, cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.” Nói xong cô lại bổ sung, “Bất kể với tư cách đội trưởng hay bạn bè gì cũng được.”

Quý Trầm Giao gật đầu.

Trong phòng hút thuốc, Quý Trầm Giao ngồi một mình hút hai điếu thuốc. Anh muốn mình bình tĩnh lại một chút rồi mới đi tìm Tạ Khuynh. Nhưng việc vượt qua cảm giác bị số phận trêu đùa không phải là chuyện dễ dàng. Anh lý trí khuyên nhủ bản thân, cuộc sống nhiều khi không phải do mình quyết định, đặc biệt là vấn đề huyết thống, gia đình. Số phận trớ trêu này cứ thế rơi xuống đầu anh, anh nhìn lại quá khứ rồi hỏi “tại sao”, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng có ích gì, chỉ có thể nhìn về phía trước, tìm cách phá vỡ thế cục bế tắc.

Nhưng khi khói thuốc thấm vào phổi, anh vẫn cảm thấy nghẹt thở. Tại sao từng chuyện, từng chuyện kỳ lạ này lại cứ xảy ra với một mình anh? Cha mẹ nuôi là hung thủ giết người, kẻ thù của bọn họ vì báo thù mà sắp đặt để anh bắt cha mẹ nuôi của mình, cha nuôi vì diệt khẩu mà g**t ch*t mẹ nuôi; mẹ ruột là tiểu thư nhà họ Dụ, sinh ra anh nhưng không nuôi dưỡng, bỏ anh lại cho một người thay thế, anh mất đi phần lớn ký ức tuổi thơ; người thay thế chết rồi, mẹ ruột sống chết không rõ, bây giờ cha ruột lại xuất hiện, mà người đó lại chính là hung thủ mà anh nghi ngờ, là thủ lĩnh băng đảng ở nước ngoài…

Phiền muộn giống như cao su chảy ra khỏi cơ thể, dính chặt anh tại chỗ, không thể nào thoát ra được.

Trên hành lang đột nhiên vang lên giọng nói của Thẩm Tê, “Anh của tôi đâu? Tôi tìm anh ấy có việc gấp!”

Quý Trầm Giao hít sâu một hơi, dụi tắt điếu thuốc, mở cửa đi ra hành lang, “Thẩm Tê, ở đây.”

Thẩm Tê nghe thấy tiếng thì nhìn sang, vội chạy tới, “Anh, hồ sơ nhập cảnh của Kim Lưu Vân thật sự có vấn đề, có thể đã bị sửa đổi rồi, hệ thống có dấu vết bị xâm nhập!”

So với kết quả đối chiếu DNA, vấn đề nhập cảnh không còn quan trọng nữa, chắc chắn là Kim Lưu Vân có vấn đề. Quý Trầm Giao nói: “Anh biết rồi, vất vả cho cậu rồi.”

Thẩm Tê trừng mắt, “Anh, anh thấy khó chịu ở đâu à?”

Quý Trầm Giao lấy lại tinh thần, “Không sao.”

“Sao lại không sao? Anh Liệp của em không ở đây, anh lại không biết tự chăm sóc bản thân. Anh Liệp của em về nhất định sẽ tức giận đó!”

Quý Trầm Giao đột nhiên đứng lại, hình ảnh Lăng Liệp hiện lên trước mắt anh.

Thẩm Tê vẫn đang lải nhải nói chuyện, nhưng Quý Trầm Giao không nghe rõ một câu nào.

Anh giống như một người bị vận rủi đeo bám, nhưng chính vận rủi này lại mang đến cho anh một duyên phận độc nhất vô nhị. Anh và Lăng Liệp cùng chia sẻ một cái tên, Dụ Qua.

Kim Lưu Vân nói, cái tên này gửi gắm những lời chúc tốt đẹp nhất của cha mẹ.

Nhưng người tên Dụ Qua này lại là hư ảo.

Nhưng nó cũng không hoàn toàn hư ảo, cuộc đời của anh và Lăng Liệp đã tạo nên con người vừa được chúc phúc, vừa bị bỏ rơi này.

Nếu nói trong vận rủi cũng có viên đá quý lấp lánh, thì đó chính là Lăng Liệp. Anh đã nhìn thấy viên đá quý này trong vận rủi của mình, cái tên Dụ Qua đã liên kết bọn họ lại với nhau, như hai linh hồn của cùng một người.

“Anh? Anh ơi?” Thẩm Tê lo lắng gọi. Cậu ta cảm thấy đội trưởng của mình hôm nay quá bất thường.

Quý Trầm Giao lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, mang theo hai manh mối quan trọng, đi về phía văn phòng của Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh đang đi tới đi lui bên cạnh bàn làm việc, rồi lại quay sang Quý Trầm Giao, “Vậy cậu định thế nào?”

“Nếu em công khai tiếp tục phụ trách vụ án này, sau này chắc chắn sẽ gây tranh cãi, giống như hai lần trước.” Quý Trầm Giao nói: “Cho nên em muốn tạm thời rút lui, giao lại quyền chỉ huy.”

Tạ Khuynh trầm ngâm một lát, “Việc điều tra tạm thời do anh đứng đầu chủ trì, đợi Lăng Liệp về, để cậu ấy phụ trách.”

Khóe môi Quý Trầm Giao mím lại, “Vâng.”

Tạ Khuynh cười khổ một tiếng, “Hồi Lăng Liệp mới đến chỗ chúng ta, ngày nào cũng lẽo đẽo theo cậu, chúng tôi chỉ có thể cấp cho cậu ấy một giấy chứng nhận cộng tác viên cảnh sát, thực ra chính là người cung cấp tin. Bây giờ vị trí của cậu và cậu ấy sắp đảo ngược rồi.”

Quý Trầm Giao nói: “Em tình nguyện làm việc trong bóng tối.”

Tạ Khuynh nói: “Chỉ là có hơi thiệt thòi cho cậu.”

Quý Trầm Giao lắc đầu, “Có thể phá án thì không có gì là thiệt thòi cả.”

Thân phận Kim Lưu Vân là giả, nhập cảnh có vấn đề, đội trọng án có căn cứ để trực tiếp điều tra Kim Lưu Vân. Nhưng đúng lúc này, ông ta và bốn người đi cùng đột nhiên biến mất khỏi khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca.

Kim Lưu Vân đột ngột biến mất như thế càng khiến cho những nghi ngờ và màn sương mù bao phủ quanh ông ta thêm dày đặc. Mà địa điểm cuối cùng ông ta xuất hiện, khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, không chỉ là sản nghiệp của tập đoàn Dụ thị, mà còn là nơi Bách Lĩnh Tuyết từng cố thủ rất lâu trước đây.

Kim Lưu Vân, Dụ thị, “Phù Quang”, khách sạn sang trọng này thoạt nhìn không có bất kỳ vấn đề nào trong kinh doanh, dường như đã trở thành cứ điểm của một âm mưu.

Đội trọng án nhanh chóng trích xuất tất cả camera giám sát trong khách sạn. Hai giờ chiều ngày 20 tháng 12, Kim Lưu Vân mặc áo khoác dạ cashmere màu xám khói, đội mũ chống lạnh, tay cầm ô cán dài màu đen rời khỏi khách sạn. Lúc nhân viên mở cửa giúp, ông ta còn thân thiện gật đầu mỉm cười với đối phương.

Cùng ngày vào lúc bốn giờ và sáu giờ chiều, hai tùy tùng của ông ta rời đi, còn Lại Khắc Hải, người đã để lại thông tin thuê xe thì đã không xuất hiện một ngày trước đó.

Lễ tân và quản lý khách sạn đều nói không biết Kim Lưu Vân đi đâu, bọn họ cũng không có quyền can thiệp vào hành tung của khách. Đội trọng án lại kiểm tra camera xung quanh, Thẩm Tê theo dõi thông tin liên lạc của Kim Lưu Vân, tạm thời không thu được gì.

Đội trọng án họp khẩn cấp, cuộc họp do Tạ Khuynh chủ trì, Quý Trầm Giao ngồi ở ngoài cùng. Người dày dạn kinh nghiệm như Lương Vấn Huyền đã đoán được sự thay đổi trong công việc của Quý Trầm Giao, anh ta quay đầu nhìn Tịch Vãn, cô nhíu mày gật đầu. Còn đám trẻ như Thẩm Tê và An Tuần thì lại không hiểu chuyện gì đã xảy ra, còn nhỏ giọng bàn tán tại sao lại là đội trưởng Tạ đích thân giao nhiệm vụ.

Một người mất tích, làm thế nào để tìm kiếm là mấu chốt. Kim Lưu Vân có thể đi đâu, tại sao lại đột ngột biến mất vào lúc này, ông ta có thể sẽ tiếp xúc với ai, những điều này cần phải phân tích sơ bộ trước khi hành động.

Tạ Khuynh nói: “Đội trưởng Quý, cậu có ý kiến gì không?”

Quý Trầm Giao đứng dậy, “Việc Kim Lưu Vân ở lại khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, bản thân nó đã rất kỳ lạ rồi. Ông ta không thể không biết nhà họ Dụ bây giờ là cái gai trong mắt cảnh sát, vậy mà vẫn cố chấp ở lại đó, hoặc là có giao dịch gì đó với nhà họ Dụ mà chúng ta chưa phát hiện, hoặc là…”

Nói đến đây, anh cúi đầu, dừng lại một lát, “Ông ta chỉ đơn giản là vì cái tên Ngọc Dung Vịnh Ca thôi.”

Thẩm Tê: “Ngọc Dung Vịnh Ca? Dụ Qua?”

Quý Trầm Giao gật đầu, “Phải, đây là một cái tên rất quan trọng đối với ông ta, đối với tôi và Lăng Liệp. Về phía nhà họ Dụ cần phải điều tra trọng điểm. Đội trưởng Tạ, tôi…”

“Nhà họ Dụ để cậu đi điều tra.” Tạ Khuynh dứt khoát nói: “Xét thấy thân phận của cậu bây giờ hơi nhạy cảm, lão Lương sẽ đi cùng cậu, có vấn đề gì không?”

Lương Vấn Huyền lập tức nói: “Không vấn đề gì.”

Quý Trầm Giao nhìn hai người, hơi yên tâm hơn một chút, “Tôi cũng không vấn đề gì.”

“Trong lúc điều tra nhà họ Dụ, cũng phải cân nhắc đến khả năng khác, đó là Kim Lưu Vân và nhà họ Dụ thực ra không có tiếp xúc riêng tư. Đừng quên một điểm, kẻ khóa chặt Hình Vĩnh Đán là ‘Phù Quang’, rất có thể Kim Lưu Vân đã trực tiếp hợp tác với ‘Phù Quang’.” Quý Trầm Giao nói: “Tâm tư Bách Lĩnh Tuyết khó lường, hoàn toàn có thể sắp xếp, hoặc đề nghị Kim Lưu Vân ở Ngọc Dung Vịnh Ca, như vậy vấn đề không nằm ở Dụ thị. Kim Lưu Vân biến mất, nói không chừng cũng là nhận được thông tin nào đó từ ‘Phù Quang’.”

Tạ Khuynh nói: “Ví dụ như ‘Phù Quang’ phát hiện Kim Lưu Vân tiếp tục ở lại thành phố Hạ Dung sẽ gặp nguy hiểm? Cảnh sát đã khoanh vùng khóa chặt ông ta?”

“Nhưng ở đây lại nảy sinh một vấn đề khác.” Quý Trầm Giao nói: “Tại sao Kim Lưu Vân lại ở lại không đi. Suy luận của chúng ta dựa trên manh mối là, Kim Lưu Vân nhập cảnh để giết Hình Vĩnh Đán trả thù, ngay hôm trả thù xong, ông ta có thể rời đi ngay, hoàn toàn không bị theo dõi. Nhưng ông ta không đi, ông ta còn có việc khác phải làm.”

Tạ Khuynh nói: “Vậy cậu cho rằng bây giờ ông ta biến mất là để đi làm việc đó?”

Quý Trầm Giao nói: “Có thể sự thăm dò của tôi đã khiến ông ta buộc phải thay đổi kế hoạch, hoặc nói là lên kế hoạch trước. Cũng không loại trừ khả năng “Phù Quang” đã ám thị với ông ta.”

Tiếp đó, Quý Trầm Giao nhắc đến buổi đi dạo tối hôm đó với Kim Lưu Vân, lược bỏ đi phần đề cập đến Dụ Qua.

Tạ Khuynh hỏi: “Vậy theo cậu, việc còn lại mà ông ta muốn làm có thể là gì?”

Quý Trầm Giao im lặng, anh quả thực không nghĩ ra được, chỉ mơ hồ cảm thấy có liên quan đến Dụ Cần, nhưng cụ thể là gì thì lại không có manh mối.

Mà bây giờ Kim Lưu Vân lại bặt vô âm tín, muốn tìm được ông ta thì phải biết rõ kế hoạch tiếp theo của ông ta.

Phòng họp yên lặng một lát, Thẩm Tê giơ tay, “Đội trưởng Tạ, anh, phân tích vừa rồi của mọi người đều dựa trên một tiền đề, đó là Kim Lưu Vân vẫn còn ở trong nước. Nếu ông ta đã xuất cảnh rồi, hoặc đang ở biên giới thì sao? Mọi người nghĩ xem, làm thế nào ông ta nhập cảnh chúng ta còn chưa điều tra rõ, ông ta liên kết với ‘Phù Quang’, chắc chắn sẽ có cách. Vậy khi ông ta nhận được tín hiệu nguy hiểm, để tránh bị bắt, phản ứng bình thường nhất chắc chắn là chạy trốn ngay trong đêm chứ. Có việc gì mà nhất định phải làm bây giờ? Sau này đợi tình hình lắng xuống, ông ta vẫn có thể quay lại làm mà, đúng không?”

Lương Vấn Huyền nói: “Suy nghĩ của Tiểu Thẩm cũng có lý. Đội trưởng Quý, cậu thấy sao?”

Quý Trầm Giao khoanh tay trầm tư. Điều Thẩm Tê nói quả thực là khả năng cao nhất, nhưng anh là người tiếp xúc với Kim Lưu Vân nhiều nhất, Kim Lưu Vân lại là cha ruột của anh. Ánh mắt Kim Lưu Vân mỗi lần nhìn anh đều thẳng thắn bình tĩnh, bỏ trốn ra nước ngoài trong đêm? Nghĩ thế nào cũng không phù hợp lắm với khí chất mà người này thể hiện ra.

Còn một điểm quan trọng hơn, Quý Trầm Giao không thể nói ra ở đây. Đó là – sau khi Dụ Cần sau sinh anh không lâu thì mất tích, Sa Mạn đưa anh về nước, trong gần ba mươi năm này, Dụ Cần, Kim Lưu Vân chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Có thể bọn họ có lý do riêng, nhưng bây giờ Kim Lưu Vân đã trở về và kiềm chế tiếp cận anh, quan tâm anh. Anh cảm thấy Kim Lưu Vân cuối cùng đã đi đến bước này, sẽ không rời đi một cách qua loa như vậy.

Đây là cảm nhận rất riêng tư, anh không thể nói ra, dù có nói ra cũng không phải ai cũng có thể đồng cảm được.

Anh ngẩng đầu lên, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, dường như đang chờ anh đưa ra kết luận.

Đột nhiên anh cảm thấy có chút xúc động nói không nên lời.

Bây giờ vị trí của anh rất khó xử, theo lý thì nên bị gạt ra ngoài lề, nhưng những ánh mắt kia vẫn ngập tràn sự tin tưởng. Trong mắt những người lớn tuổi hơn anh một chút như Tịch Vãn, Tạ Khuynh, Lương Vấn Huyền, còn có sự quan tâm rõ ràng.

Anh mấp máy môi, “Tôi cảm thấy…”

Tạ Khuynh gật đầu.

“Tôi cảm thấy Kim Lưu Vân chưa xuất cảnh, nhất định là ông ta còn một việc quan trọng nữa phải làm.” Quý Trầm Giao nói: “Cho tôi thêm chút thời gian, có lẽ Dụ thị không liên quan đến Kim Lưu Vân, nhưng đột phá khẩu hẳn là ở nhà họ Dụ.”