Tâm Hạp - Sơ Hòa - Chương 92

Chương 92: Chuyện Tang Ma (06)

- Sơ Hòa -

Qua lần thẩm vấn này, một loạt manh mối được hé lộ. Quý Trầm Giao và Hoàng Dịch tiến hành phân tích sơ bộ. Hoàng Dịch dẫn đội đi xác minh thời gian đỗ xe mà Lưu Học Lâm đã khai báo, đồng thời tìm kiếm những người có khả năng xuất hiện trên ba con đường đó.

Sau khi Hoàng Dịch rời đi, Quý Trầm Giao đứng bên cửa sổ. Bên ngoài, cây cối xanh mướt, sức sống của mùa hè đang tràn ngập thành phố này. Nhưng tâm trạng anh lại có chút nặng nề, cảm giác như có thứ gì đó không chỉ là sức sống, mà còn nhớp nháp và tà ác đang lan tràn.

Lăng Liệp mang một túi nước đá trở về. Quý Trầm Giao đang chìm đắm trong suy nghĩ về vụ án, “không phụ sự mong đợi”, anh bị Lăng Liệp áp túi nước đá lên mặt.

Nhưng anh lại không hề tính toán với Lăng Liệp, “Anh về đúng lúc lắm, cùng phân tích manh mối nào.”

Tấm bảng trắng được chia làm hai, bên trái viết tên của Đàm Pháp Tân, Tất Giang, Thẩm Duy, Trần Hương Lý, Tiểu Lư, bên phải viết tên Lưu Học Lâm. Trên đường kẻ dọc ở giữa là tên của nạn nhân Mưu Điển Bồi.

“Nếu bỏ qua yếu tố chúng ta đang điều tra vụ án ở huyện Phong An, thì mối liên hệ duy nhất giữa hai vụ án này chính là Mưu Điển Bồi.” Quý Trầm Giao dùng bút chỉ vào bên trái, “Nghi phạm trọng điểm.” Anh lại chỉ sang bên phải, “Nạn nhân. Nhưng vừa rồi Lưu Học Lâm cung cấp hai manh mối: anh ta từng theo đuổi và quấy rối Trần Hương Lý, bị Tiểu Lư đánh; Mưu Điển Bồi thường xuyên đến quán của Thẩm Duy ăn cơm, quan hệ khá tốt. Anh nghĩ sao?”

Lăng Liệp ôm túi nước đá vừa tu ừng ực vừa nói, “Năm đó cảnh sát tập trung điều tra những ai, Thẩm Duy chắc chắn biết. Nếu đến giờ ông vẫn nghi ngờ Mưu Điển Bồi, thì không nên chung sống hòa thuận với Mưu Điển Bồi. Ngược lại, nếu Mưu Điển Bồi là hung thủ, cũng nên cố ý tránh mặt Thẩm Duy. Trừ khi….”

Lăng Liệp giơ hai ngón tay, “Thứ nhất, Mưu Điển Bồi cố ý khoe khoang. Thứ hai, Thẩm Duy là đồng phạm của ông ta.”

Quý Trầm Giao vẫn cho rằng vấn đề của Thẩm Duy nằm ở chỗ ông biết điều gì đó nhưng lại che giấu, chứ không phải ông có liên quan đến cái chết của Đàm Pháp Tân. Vì vậy, anh không đồng tình với ý kiến thứ hai của Lăng Liệp.

“Những người này ít nhiều gì cũng đều có liên quan đến nhau.” Lăng Liệp cũng bước đến trước bảng trắng, “Chỉ riêng Tiểu Lư này cũng đã thấy anh ta xuất hiện hết sức kỳ lạ. Cho dù anh ta là người làm công cho Thẩm Duy, thì việc ra mặt giúp Trần Hương Lý cũng có chút cổ quái.”

Quý Trầm Giao nói: “Tôi vừa bàn bạc với đội trưởng Hoàng, chúng ta sẽ chia nhau hành động. Quan hệ giữa Mưu Điển Bồi với Thẩm Duy, Trần Hương Lý, và vấn đề giữa Lưu Học Lâm với Trần Hương Lý, chúng ta sẽ xác minh, bao gồm cả Tiểu Lư.”

Lăng Liệp ngồi không yên, gác chân lên bàn. Quý Trầm Giao vỗ vào chân hắn, bảo hắn ngồi nghiêm chỉnh.

“Cậu không hỏi tôi đi đâu à?” Lăng Liệp cười tủm tỉm nói.

Quý Trầm Giao nhìn dáng vẻ này của hắn, liền hiểu hắn có manh mối muốn nói, “Anh cầu xin tôi đi.”

Lăng Liệp hiếm khi bị chọc tức, hắn nhảy xuống khỏi ghế, đôi mắt sáng long lanh nhìn Quý Trầm Giao, trên mặt viết rõ: Cậu hỏi đi!

Quý Trầm Giao cố ý trêu chọc hắn, “Tôi không hỏi, không muốn nghe, anh cứ giữ trong lòng đi.”

Lăng Liệp sốt ruột muốn chết, Quý Trầm Giao đi đến đâu hắn theo đến đó, còn kiễng chân lên, đặt cằm lên vai Quý Trầm Giao.

Quý Trầm Giao: “…”

Lăng Liệp: “Đội trưởng Quý, không hỏi thật à? Cậu là cảnh sát, lại thờ ơ với manh mối như vậy, làm sao xứng đáng với tiền thuế của nhân dân?”

Quý Trầm Giao: “Đội trưởng Quý cũng có lúc muốn lười biếng cả buổi chiều. Đội trưởng Quý định chợp mắt một lát, mong lãnh đạo Đội hành động đặc biệt hãy yên lặng một chút.”

Lăng Liệp ngứa ngáy khó chịu, cuối cùng không nhịn được nữa, “Cậu không hỏi tôi cũng phải nói! Tôi đi xem xe của Lưu Học Lâm rồi!”

Quý Trầm Giao biết hắn không thể giữ bí mật được lâu, lúc này mới thuận theo, hỏi: “Ừm? Phát hiện được gì?”

Lăng Liệp lấy điện thoại ra, cho Quý Trầm Giao xem đoạn video đã quay, “Con dốc này là nơi Lưu Học Lâm vứt xe bỏ chạy.”

Con dốc nằm ở phía Tây nhà tang lễ, là một con đường khá đông xe cộ. Nếu Lưu Học Lâm muốn vứt xe, thì chọn đại một nơi nào đó cách xa nhà tang lễ còn tốt hơn ở đây.

Quý Trầm Giao nói: “Theo lời anh ta nói thì lúc đó đầu óc anh ta rất rối loạn, vứt xác xong cảm thấy mình sắp gặp họa lớn, cảnh sát chắc chắn sẽ nghi ngờ mình, nên dứt khoát bỏ trốn, tránh mặt một thời gian.”

Lăng Liệp nói: “Anh ta luôn dùng lý do đầu óc rối loạn để giải thích hành vi của mình – phát hiện xác chết, sợ hãi, đầu óc rối loạn nên vứt ở ven đường; vứt xác xong, đầu óc lại rối loạn, bỏ xe bỏ chạy. Anh ta không tìm được lý do nào khác.”

Quý Trầm Giao nói: “Bất kỳ lý do nào khác đều có vẻ không hợp lý. Anh ta đang giả vờ?”

Lăng Liệp mở tiếp đoạn video sau, “Đây là bên trong chiếc xe Kim Bôi, cậu xem, có phải rất sạch sẽ không?”

Quý Trầm Giao gật đầu. Chiếc xe Kim Bôi tuy đã được tháo ghế giống như nhiều xe tải chở hàng khác, nhưng lại không bẩn như phần lớn các xe tải khác. Vì xe dùng để chở thi thể, nên ít nhiều gì cũng có chút kiêng kỵ. Có thể thấy Lưu Học Lâm rất chú trọng vệ sinh, trong xe còn có một chai nước khử trùng lớn.

“Chuyên viên khám nghiệm hiện trường nói trong xe không tìm thấy dấu vân tay, dấu chân nào khác ngoài của Lưu Học Lâm.” Lăng Liệp làm động tác nhấc thi thể lên đặt vào xe, “Thi thể chắc chắn có người nhà đi cùng, bọn họ không cần lên xe. Lưu Học Lâm một mình ở trên xe, nhấc đầu bên kia lên là có thể đặt thi thể vào. Việc không có dấu chân người khác cũng không nói lên điều gì. Nhưng mà…”

Lăng Liệp dừng lại một chút, “Trong xe có lắp rãnh cố định thi thể, số lượng thi thể có thể nhìn thấy rõ ràng. Anh ta là ‘Kim Vô Thường’ đã quen làm việc này, lại hoàn toàn không phát hiện ra có thêm một thi thể sao?”

Quý Trầm Giao: “Đây chính là khả năng khác mà anh nghĩ đến – Lưu Học Lâm chính là hung thủ, anh ta giá họa cho bản thân, khiến cảnh sát rơi vào bẫy tư duy?”

“Bởi vì một khi tin rằng anh ta bị giá họa, tự nhiên sẽ loại trừ bản thân anh ta. Nhưng người giá họa cũng có thể là chính anh ta.” Lăng Liệp uể oải chống cằm, “Nếu bên phía Hoàng Dịch không tìm ra bất kỳ ai có khả năng sát hại Mưu Điển Bồi, thì phải nhắc nhở một chút, đừng để mắc lừa Lưu Học Lâm.”

Lúc này, ánh hoàng hôn từ ngoài cửa sổ hắt vào, bao phủ cả người Lăng Liệp trong ánh sáng vàng rực rỡ. Quý Trầm Giao nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy không phải hoàng hôn tô điểm cho hắn, mà là hắn khiến hoàng hôn trở nên rực rỡ hơn.

Người này bắt đầu bộc lộ tài năng từ khi nào? Từ khi thừa nhận mình là thành viên Đội hành động đặc biệt? Hay sớm hơn, khi hỗ trợ đội trọng án phá án? Hay còn sớm hơn nữa…. Quý Trầm Giao bất giác nhớ đến mùa xuân dưới gốc cây hoa ngày ấy, ở công viên Miếu Sơn, Lăng Liệp nghiêng đầu nhìn về phía mình trong ánh hoàng hôn.

Trong lúc dòng suy nghĩ miên man, Lăng Liệp đã đến gần, “Tiểu Quý, giờ làm việc mà lại ngẩn người.”

Quý Trầm Giao hắng giọng, đẩy khuôn mặt Lăng Liệp đang ngày càng tiến lại gần mình ra.

Mỗi người một việc.

Ngõ số 2 Quảng Khánh, thôn 6 đường Biên Quân Trung, Tào Nhi Gia Khẩu, ba địa điểm này đều nằm ở phía Tây Nam Phong Thành, bao quanh bệnh viện số 3, có thể vẽ thành một tam giác tù. Đây là một khu phố khá cũ, hẻm rất sâu, nhà ở thôn 6 đường Biên Quân Trung và Tào Nhi Gia Khẩu đều không có thang máy.

Hoàng Dịch dẫn đội đi khảo sát thực tế. Ngõ Quảng Khánh có đường khá rộng, nơi Lưu Học Lâm đỗ xe nằm trong phạm vi camera giám sát ghi lại được. Quả thực anh ta đã đỗ xe ở đó từ 1 giờ 50 phút đến 2 giờ 5 phút, sau khi rời xe thì cùng người nhà khiêng thi thể lên xe.

Hoàng Dịch hỏi: “Đường rộng thế này, sao không lái xe vào trong?”

Lưu Học Lâm nói: “Đây là quy tắc khi làm tang lễ. Khi trong nhà có người mất, thi thể sẽ được đưa đến gần nhà để làm lễ trong hai ngày. Rạng sáng ngày thứ ba, sẽ đập bát và đưa đến nhà tang lễ hỏa táng. Đoạn đường từ nơi đặt linh cữu đến xe tang, cần người nhà khiêng. Hơn nữa, nhiều hộ dân cũng không muốn xe tang đi vào ngõ nhà mình.”

Camera giám sát ở ngõ Quảng Khánh ghi lại đầy đủ, hung thủ không ra tay ở đây. Hoàng Dịch đến hai địa điểm còn lại.

Thôn 6 đường Biên Quân Trung và Tào Nhi Gia Khẩu cách xa trung tâm thành phố, nhưng mật độ dân cư lại rất cao. Những con hẻm sâu hun hút, không cẩn thận sẽ đi vào ngõ cụt. Camera giám sát cho thấy Lưu Học Lâm quả thực có lái xe đến, nhưng nơi anh ta đỗ xe đều không có camera giám sát. Thời gian anh ta rời xe lại rất dài, mỗi lần đều kéo dài đến 15 phút. Hung thủ có đủ thời gian để ném Mưu Điển Bồi lên xe. Hơn nữa, ánh đèn ở hai nơi này cũng rất tối, rạng sáng gần như không có người qua lại, đến ban ngày thì người xe đông đúc, dấu vết đã bị phá hủy từ lâu.

Sau khi điều tra, thôn 6 đường Biên Quân Trung và Tào Nhi Gia Khẩu là hai nơi duy nhất có thể vứt xác.

Lúc này, phòng pháp y gửi đến một manh mối bất ngờ – Tuy Mưu Điển Bồi bị siết cổ chết, nhưng trước khi chết đã liên tục hấp thụ một lượng lớn thuốc diệt cỏ paraquat, nội tạng bị tổn thương không thể phục hồi, rất có thể đã phát bệnh khi chết.

Trong phòng thẩm vấn, Lưu Học Lâm lộ vẻ kinh ngạc tột độ, “Cái gì? Paraquat? Mưu Điển Bồi uống paraquat? Không phải tôi! Tôi tuyệt đối không hề hạ độc ông ta! Chắc, chắc chắn là người khác hạ độc!”

“Ha, ha ha ha, tôi đã nói mà, nhân phẩm của ông ta không ra gì, đắc tội với nhiều người như vậy, có người hận ông ta cũng là chuyện bình thường! Phó đội trưởng Hoàng, có thể thả tôi ra được chưa? Hả? Tôi thực sự không phải hung thủ! Các anh xem, có bao nhiêu người muốn giết ông ta, còn hạ độc ông ta rồi ném lên xe tôi, đúng là đồ thất đức mà!”

Sự xuất hiện của paraquat là một manh mối quan trọng. Hoàng Dịch là người thẩm vấn, nhưng Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đều đang theo dõi qua camera giám sát. Lưu Học Lâm liên tục nhấn mạnh mình tuyệt đối không hạ độc, nếu không tin có thể đến nhà anh ta lục soát, có thể kiểm tra tất cả hồ sơ mua hàng của anh ta. Chỉ cần tìm thấy một chút thông tin nào liên quan đến paraquat, anh ta sẽ bị trời đánh thánh vật, chết không toàn thây, lập tức “đập vỡ đầu” anh ta cũng không kêu một tiếng!

Hoàng Dịch bị anh ta hét đến đau cả tai, cũng cảm thấy với thái độ và trạng thái này của anh ta, thực sự không giống người có thể hạ độc. Nhưng vẫn lập tức sắp xếp đội viên điều tra xem anh ta có từng mua loại thuốc này không.

Lăng Liệp ngồi trên ghế xoay, một tay ôm hộp kem, một tay cầm thìa inox múc – chiếc thìa nhựa nhỏ đi kèm không đủ cho hắn dùng, ngay lần đầu đã bị gãy. Chiếc thìa inox này là của Quý Trầm Giao mua để ăn cơm, bị hắn mượn danh nghĩa lãnh đạo cưỡng chế trưng dụng.

Quý Trầm Giao nhìn hắn múc kem, cảm giác như đang xem học viên máy xúc của trường dạy nghề nào đó, chỉ cần đội cho hắn cái mũ bảo hộ là hắn có thể ra công trường làm việc ngay.

“Phản ứng của Lưu Học Lâm không đúng.” Lăng Liệp lái máy xúc cũng không quên theo dõi camera giám sát, “Tôi tin rằng thuốc đó không phải do anh ta hạ, nhưng phản ứng của anh ta quá mức kích động, giống như là….” Kem lạnh quá, lưỡi Lăng Liệp có hơi tê cứng.

Quý Trầm Giao nói: “Anh ta đang mừng vì có người hạ độc Mưu Điển Bồi.”

Phản ứng của Lưu Học Lâm thực sự rất đáng nghi ngờ, đặc biệt là so với những lời anh ta liên tục nhấn mạnh trước đó rằng, mình thấy có thêm thi thể trong xe nên đầu óc nóng lên, vứt xác, bỏ xe. Việc Mưu Điển Bồi bị hạ độc đối với anh ta dường như là một niềm vui bất ngờ, sự phấn khích mà anh ta vừa thể hiện không phải là ‘cuối cùng đã được minh oan’, mà là ‘đã tìm được kẻ thế mạng’.

“Hạ độc và siết cổ không hề mâu thuẫn. Bây giờ tôi lại cảm thấy khả năng Lưu Học Lâm là hung thủ càng lớn hơn.” Quý Trầm Giao nói: ” Nhưng việc phá án của phó đội trưởng Hoàng cũng trở nên khó khăn hơn. Ít nhất thì cũng có đến hai phe muốn giết Mưu Điển Bồi, hơn nữa cũng đã ra tay. Paraquat không phải là loại thuốc độc gây chết người ngay lập tức, nghi phạm A đã hạ độc Mưu Điển Bồi trước khi nghi phạm B ra tay.”

Lăng Liệp uống một ngụm nước ấm, “uốn thẳng” cái lưỡi lại, “Tôi xem số liệu xét nghiệm, có lẽ là đã hạ độc nhiều lần rồi. Cho dù nghi phạm B không ra tay, thì Mưu Điển Bồi cũng sắp chết rồi.”

Trong camera giám sát, cuộc thẩm vấn sắp kết thúc. Sau một thời gian hưng phấn, lúc này vai Lưu Học Lâm đã rũ xuống, đầu cũng cúi thấp, sự chênh lệch về cảm xúc rất rõ ràng. Hoàng Dịch hỏi anh ta, anh ta cũng như người mất hồn, cứ ậm ờ ấp úng không rõ.

“Xem kìa, anh ta đã phản ứng lại rồi.” Lăng Liệp chống hai tay lên bàn đặt màn hình, mặt gần như dán vào màn hình, “Nghi phạm B đang hối hận vì mình đã nóng vội, không thể kiềm chế – nếu không vội vàng ra tay thì người đáng chết vẫn sẽ chết, mà đôi tay của mình cũng không cần phải nhuốm máu.”

Quý Trầm Giao liếc nhìn hộp thùng kem bị múc nham nhở, chiếc thìa của anh mới là đáng thương. Lăng Liệp không ăn nữa, anh cầm thìa lên, chuẩn bị rửa sạch rồi cất đi, kem cũng tìm tủ lạnh để bỏ vào.

Lăng Liệp quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy Quý Trầm Giao cầm thìa, “Ái chà! Tiểu Quý!”

Quý Trầm Giao đã quen với giọng điệu kỳ quái này rồi, lúc đang định giải thích là cầm thìa đi rửa thì Lăng Liệp đã chạy đến, giật lấy cả hộp kem lẫn thìa, ân cần nói: “Cậu muốn ăn thì nói sớm chứ, tôi còn tiếc với cậu một miếng này à? Để lãnh đạo đây đích thân múc cho cậu. A–“

Một thìa kem lớn dí sát vào miệng, mí mắt Quý Trầm Giao giật giật.

Anh, phải dùng chiếc thìa mà Lăng Liệp đã l**m dính đầy nước bọt, để ăn, kem à?

Lăng Liệp: “A–“

“…”

“A– nhanh lên, sắp chảy hết rồi! Thìa của cậu mà!”

Quý Trầm Giao nghĩ, hắn nói cũng có lý, đây vốn là thìa của mình mà.

Quý Trầm Giao ăn hết chỗ kem, lúc này, Hoàng Dịch xông vào văn phòng tạm thời của Đội hành động đặc biệt, anh ta kinh ngạc, “Các cậu, các cậu… Khoan đã, tôi cũng đi ăn kem đây, trời nóng quá!”

Quý Trầm Giao: “…”

Vị ngọt ngấy mát lạnh tan trong miệng, nhưng Quý Trầm Giao lại cảm thấy vành tai mình nóng ran. Phẩm vị của tên họ Lăng kia đúng là kém thật, người khác ăn kem, hoặc là kem vani hoặc là kem sô cô la, nói chung là chỉ một vị. Còn tên họ Lăng này ăn cái gì đây? Quý Trầm Giao nhìn bao bì, kem trái cây thập cẩm! Đây đúng là sự kết hợp quê mùa nhất, đủ màu sắc sặc sỡ, muốn cái gì có cái đó, phẩm màu trộn lẫn vào nhau trông như cầu vồng.

Quý Trầm Giao nghĩ, lần sau mua kem, nhất định sẽ không để tên này chọn nữa.

Lăng Liệp còn lý sự, “Cùng một số tiền, cái này có thể mua được mười hai vị đó nha.”

“…” Hắn còn “nha” nữa chứ!

“Thông cảm một chút đi.” Lăng Liệp vỗ vai Quý Trầm Giao, “Trước đây chưa từng được ăn.”

Quý Trầm Giao khựng lại.

Lăng Liệp cầm kem đi tìm tủ lạnh, anh lại nhìn theo bóng lưng Lăng Liệp, suy nghĩ miên man, nhớ đến khi điều tra vụ án của Lưu Ý Tường, đã tiếp xúc với một người phụ nữ tên Thiệu Linh.

Thiệu Linh thoạt nhìn có vẻ ồn ào xốc nổi, khi đến đội trọng án, nữ cảnh sát đã đưa cho bà ta một hộp sữa Vượng Tử, bà ta uống rất cẩn thận. Vì hồi nhỏ chưa từng được uống, nên lộ ra vẻ ngây thơ và vui vẻ khác hẳn với những nếp nhăn và vẻ ngoài khắc khổ trên khuôn mặt.

Lăng Liệp…. cũng như vậy sao?

Những ngày tháng lang thang đầu đường xó chợ thì không cần phải nói, sau khi được gia đình hào môn nhận nuôi hẳn là cuộc sống không tệ. Nhưng hình như Lăng Liệp không nhận được bất kỳ hơi ấm tình thương nào, mười năm sau đó, sống cuộc đời nguy hiểm, l**m máu trên lưỡi dao, lăn lộn giữa bóng tối và ánh sáng.

Có thể nói, Lăng Liệp chưa từng sống cuộc sống bình thường của một người bình thường.

Cho nên Lăng Liệp mới say mê cuộc sống phố phường như vậy, khao khát những con người sống cuộc sống bình dị. Cho nên một số sở thích của Lăng Liệp mới quê mùa và không có gu như vậy.

Chỉ có những người dễ dàng có được mọi thứ mới có thể cao cao tại thượng mà bình phẩm cái gì là có phong cách, cái gì là quá tầm thường. Lăng Liệp chưa từng có được, cho nên ngay cả bánh bao thịt đầy dầu mỡ, kem thập cẩm như cầu vồng, trong mắt Lăng Liệp cũng là món ngon.

Quý Trầm Giao khẽ nắm chặt tay. Lần sau, lần sau nếu Lăng Liệp còn muốn mua kem thập cẩm, anh sẽ miễn cưỡng chiều theo vậy.

Hoàng Dịch ăn kem xong quay lại, đập tập tài liệu xuống bàn, “Nào nào nào, bàn về vụ án!”

Quý Trầm Giao nói: “Thôn 6 đường Biên Quân Trung và Tào Nhi Gia Khẩu điều tra thế nào rồi?”

“Không có kết quả!” Hoàng Dịch nói: “Thứ nhất là không có nhân chứng, thứ hai là hiện trường không có bất kỳ dấu vết hữu ích nào. Chúng tôi cũng đã tiếp xúc với hai gia đình đó rồi, tình hình cũng tương tự. Đều là Lưu Học Lâm đỗ xe xong rồi chạy đến nơi dựng rạp, cùng người nhà khiêng thi thể qua đó. Thôn 6 đường Biên Quân Trung thì vòng vèo, nhưng Tào Nhi Gia Khẩu là đường thẳng, có nghĩa là, từ vị trí dựng rạp nhìn ra, có thể nhìn thấy xe của anh ta. Người nhà đó nói không thấy có người khả nghi nào đến gần xe.”

“Tôi hỏi bọn họ khi đưa thi thể đến cạnh xe Kim Bôi, có để ý thấy bên trong có bao nhiêu thi thể không, bọn họ đều lắc đầu, nói ai mà dám nhìn vào trong.” Hoàng Dịch cau mày, “Tôi cảm thấy có thể loại trừ địa điểm ở Tào Nhi Gia Khẩu, chỉ còn lại khả năng ở thôn 6 đường Biên Quân Trung. Nếu không tìm ra được nghi phạm nào nữa, tôi thực sự sẽ nghi ngờ là Lưu Học Lâm tự biên tự diễn!”

Lăng Liệp chớp mắt, “Đến giờ anh mới bắt đầu nghi ngờ à?”

Hoàng Dịch: “Hả?”

Quý Trầm Giao ho một tiếng, “Nói chuyện cho đàng hoàng.”

Lăng Liệp và Hoàng Dịch đến bên tấm bảng trắng, nói ra suy nghĩ của mình và Quý Trầm Giao. Hoàng Dịch vỗ trán, “Thằng nhãi đó dám qua mặt cả ông đây! Được, tôi sẽ thay đổi hướng điều tra ngay!”

“Phó đội trưởng Hoàng, tôi có một ý kiến.” Quý Trầm Giao nói: “Lần trước khi tôi thẩm vấn Lưu Học Lâm, tôi cảm thấy khi anh ta nhắc đến công ty dịch vụ tang lễ ‘Quy Vĩnh Đường’ cạnh tranh với những người làm ăn cá thể như bọn họ, biểu cảm của anh ta có chút không đúng. Tôi nghĩ có thể điều tra ‘Quy Vĩnh Đường’, có thể sẽ có manh mối.”

Hoàng Dịch đấm vào vai Quý Trầm Giao, “Đúng là thám tử Quý!”

Sau khi Hoàng Dịch đi, Quý Trầm Giao nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”

Ban ngày, các “Kim Vô Thường” hoặc là ngủ bù, hoặc là rình rập ở gần các bệnh viện. Xe dừng ở ngõ Y Đức nơi Mưu Điển Bồi thuê trọ. Nơi đây toàn là những ngôi nhà cũ không có thang máy, người qua lại đông đúc, không ít người nhà bệnh nhân thuê nhà chung. Mưu Điển Bồi sống ở tầng hai của một tòa nhà sáu tầng cũ kỹ, trong hành lang có mùi chuột chết.

Lăng Liệp đập cửa sắt ầm ĩ, Quý Trầm Giao có chút ngạc nhiên, “Anh nhẹ tay thôi.”

Lăng Liệp: “Cậu có tin là đập nhẹ không ai ra không?”

Trong nhà không có động tĩnh. Ngược lại, một người đàn ông lực lưỡng c** tr*n ở nhà bên cạnh đi ra, “Mấy người tìm Khánh Tử à?”

Lăng Liệp: “À, cảnh sát.”

Người đàn ông sững lại, lẩm bẩm: “Lại điều tra về lão Mưu à?” Nói rồi cũng đập cửa theo, giọng còn rất lớn: “Khánh Tử, đừng ngủ nữa, cảnh sát lại đến rồi!”

Trong nhà cuối cùng cũng có tiếng bước chân, cửa mở ra một khe hở, người đàn ông gầy gò cảnh giác và có chút rụt rè đảo mắt, Tôi, tôi lần trước đã trả lời hết các câu hỏi của mấy người rồi mà?”

Quý Trầm Giao chặn cửa, “Còn muốn tìm hiểu thêm một số chuyện khác.”

Khánh Tử đành phải mở hẳn cửa ra, Lăng Liệp nhìn sang người đàn ông: “Anh làm nghề gì vậy?”

Người đàn ông: “Đừng gọi tôi là anh, các anh là cảnh sát. Tôi cũng giống như bọn họ, cũng làm nghề dịch vụ tang lễ.”

Lăng Liệp tự nhiên như đang mời người ta đến nhà mình vậy, “Vậy nếu anh rảnh, chúng ta cùng trò chuyện nhé?”

Ba người cùng vào nhà, người đàn ông nói hắn ta họ Lý, làm nghề này lâu hơn Mưu Điển Bồi, tích lũy được một chút quan hệ, cuộc sống cũng tạm ổn.

Khánh Tử mới hơn hai mươi tuổi, vẫn luôn cúi đầu, có vẻ hơi gượng gạo, không thoải mái. Mưu Điển Bồi là người thứ hai thuê căn phòng này, năm nay Khánh Tử mới từ quê lên thành phố, tiền thuê nhà 600 tệ, thuê một năm. Sau khi Mưu Điển Bồi chết, cậu ta vốn định chuyển đi, nhưng vừa mới trả ba tháng tiền thuê nhà cho Mưu Điển Bồi, chủ nhà không trả lại tiền, cậu ta chuyển đi là mất tiền, vậy nên đành phải cố chịu đựng nỗi sợ hãi mà ở lại.

Vụ án vừa xảy ra, cảnh sát đã đến lấy DNA của Mưu Điển Bồi, cũng đã thẩm vấn Khánh Tử, chủ yếu là tìm hiểu về tình hình cuộc sống và các mối quan hệ của Mâu Điển Bồi. Vài câu hỏi đầu tiên của Quý Thầm Giao là lặp lại, câu trả lời của Khánh Tử cũng giống như trong hồ sơ.

Vào ngày xảy ra vụ án, Mưu Điển Bồi vốn định nhận ba thi thể, nhưng buổi chiều, ông ta đột nhiên cảm thấy không khỏe, toàn thân mệt mỏi không có sức lực, trở về phòng trọ, thấy Khánh Tử còn chưa ra ngoài, nói muốn chuyển việc cho Khánh Tử.

Trong nghề này Khánh Tử vẫn còn là người mới, hơn nữa tính cách lại hướng nội, không quen giao tiếp, không giỏi tự tìm việc, nhiều khi đều là do người khác chia cho một ít việc. Đương nhiên, làm những việc này tiền không thể vào túi mình hết, phải chia cho người giới thiệu việc một phần.

Cậu ta quen làm việc thay cho người khác, ai giao việc gì cũng làm.

“Khánh Tử, hôm nay anh không khỏe, có lẽ là cảm cúm phát sốt rồi, ở đây phải nhận ba người, cậu có rảnh thì đi làm đi.” Mưu Điển Bồi ngồi trên ghế tre thở hổn hển, tay không ngừng đấm ngực, sắc mặt rất khó coi, “Anh cũng không lấy của cậu nhiều, chúng ta chia đôi năm – năm.”

Khánh Tử rất do dự, chia đôi như vậy thì quá đáng quá, cậu ta nhận việc của người khác, đều là cậu ta bảy người ta ba, không thì cũng là cậu ta sáu. Cũng chỉ có loại người keo kiệt như Mưu Điển Bồi, có việc thì giữ khư khư trong tay mới đưa ra mức giá chia đôi năm – năm.

Nếu là người khác thì cậu ta sẽ từ chối ngay, nhưng vì ở cùng một mái nhà với Mưu Điển Bồi, cậu ta sợ không giúp việc này, Mưu Điển Bồi sẽ gây khó dễ cho mình.

“Hay là tôi sáu nhé anh Mưu.” Cậu ta lo lắng mặc cả, “Chia năm thì tôi chưa từng nhận.”

“Cậu đúng là đồ tham tiền!” Rõ ràng là Mưu Điển Bồi rất không vui, một lúc lâu sau vẫn không nói gì.

Ngược lại thì Khánh Tử có chút thoải mái, số tiền này cậu ta thà không kiếm. Nhưng sau khi nấu mì ăn xong, lúc cậu ta đang định ra ngoài thì Mưu Điển Bồi lê bước chân đến chặn cậu ta lại, mặt mày tái mét như người chết, giọng nói cũng khàn đặc như tiếng chiêng vỡ, “Sáu thì sáu, sáng mai về nhớ mua cho anh bao thuốc lá.”

Khánh Tử nhận tờ danh sách, Mưu Điển Bồi liền lảo đảo đi về phía ghế tre. Cậu ta có chút lo lắng, “Anh Mưu, hay là anh đến bệnh viện khám xem sao?”

Mưu Điển Bồi xua tay, “Khám gì mà khám, không có tiền khám.”

Khánh Tử chạy xe cả đêm, 9 giờ sáng mới về đến nhà, cửa không khóa, cửa phòng Mưu Điển Bồi đóng kín, cậu ta mệt đến mức không còn hơi sức gì nữa, cũng không để ý Mưu Điển Bồi có ở nhà hay không, đặt đầu xuống gối liền ngủ, mãi đến khi cảnh sát đến.

“Chỉ có vậy thôi.” Khánh Tử nói nhỏ: “Ông ta đắc tội với ai, tôi thực sự không biết. Nếu không phải hợp đồng ký một năm, trả phòng trước hạn không lấy lại được tiền đặt cọc, tôi đã không ở đây nữa rồi.”

Quý Trầm Giao hỏi: “Hai người sống chung không hòa thuận vui vẻ à?”

Khánh Tử không nói gì. Nhưng anh Lý bên cạnh lại lên tiếng: “Lão Mưu này keo kiệt, lại thích khoe khoang, tay chân không được sạch sẽ, đúng không Khánh Tử?”

“À, vâng.”

Anh Lý rất có khí chất giang hồ, “Cảnh sát hỏi cậu, cậu cứ nói thẳng!”

Quý Trầm Giao nói: “Tôi nghe theo lời cậu kể thì, hôm đó là lần đầu tiên Mưu Điển Bồi chia việc cho cậu? Hai người sống chung một nhà, trước đây ông ta chưa từng chia việc cho cậu sao?”

Nghe vậy, anh Lý không nhịn được cười.

Khánh Tử nói: “Việc đều là của ông ta, trừ khi ông ta bệnh đến mức không làm được như hôm đó, không còn cách nào khác thì mới chia ra.”

Quý Trầm Giao: “Hai người thường ngày còn có mâu thuẫn gì khác không?”

Khánh Tử nhìn anh Lý, anh Lý nói: “Cậu nhóc này, nhìn tôi làm gì? Tôi có thể làm chủ cho cậu được à?”

Khánh Tử nói: “Ba bữa tôi đều nấu ăn ở nhà, như vậy tiết kiệm tiền. Chúng tôi chỉ là thuê chung nhà, không phải sống chung, cho nên đồ ăn, đồ dùng sinh hoạt đều riêng, nhưng ông ta thường xuyên lấy trộm đồ của tôi. Tôi có nói, ông ta bảo tôi keo kiệt, còn nói gì mà ông ta có bạn bè hiểu biết pháp luật, sống chung là có thể dùng chung đồ ăn.”

Quý Trầm Giao nhướng mày, “Bạn bè hiểu biết pháp luật? Ai?”

Trước đó, khi cục cảnh sát thành phố đã kiểm tra lịch sử liên lạc của Mưu Điển Bồi, dường như không có ai là luật sư, nhân viên pháp lý của công ty hay gì đó.

Khánh Tử lắc đầu, “Ông ta không nói tên, chỉ nói là đồng hương của ông ta thôi.”

Đồng hương, vậy cũng là người từ huyện Phong An đến à? Lại còn hiểu biết pháp luật? Quý Trầm Giao đang định ghi lại thì không tìm thấy sổ ghi chép đâu, quay đầu lại nhìn, thấy Lăng Liệp đang cầm sổ ghi chép của anh viết viết vẽ vẽ gì đó.