Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 14

Chương 14: Đã Là Tiêu Chuẩn Cao Nhất Rồi

- Khuyết Danh -

Vừa nói, một cơn gió lạnh thổi tới.

Khương Thanh Nhu sáng mắt lên, lập tức leo lên yên sau đã được cải tiến, bám chặt vào thanh sắt dưới yên xe của Khương Thanh Nhượng: “Đi thôi! Về nhà về nhà! Lạnh quá đi!”

Thay vì bây giờ lo bò trắng răng buồn bã ủ ê, chi bằng về nhà tùy cơ ứng biến, thấy chiêu nào phá chiêu đó.

Chủ yếu là nhất định phải sửa những tật xấu của người nhà!

Sau này sẽ trở thành điểm yếu để nữ chính nắm thóp không nói, những tật xấu đó vốn dĩ cũng chẳng tốt đẹp gì.

Đạp xe được nửa đường, Khương Thanh Nhượng cảm thấy bên hông thiếu thiếu thứ gì đó, nhớ lại một lúc mới hỏi: “Nhu Nhu, sao em không ôm eo anh? Lát nữa ngã đấy, ngoan, ôm chặt vào.”

Khương Thanh Nhu không chút do dự từ chối: “Anh hai, dù sao bây giờ em cũng là người lớn rồi. Nam nữ thụ thụ bất thân anh hiểu không?”

Sợ Khương Thanh Nhượng buồn, Khương Thanh Nhu còn an ủi anh: “Cầm yên xe này cũng chắc chắn lắm, không ngã được đâu, anh yên tâm đi.”

Lúc xuyên không đến đây, cô cũng thừa hưởng luôn ký ức của nguyên chủ và tình cảm đối với gia đình.

Và rất nhanh cô đã phát hiện ra điểm không ổn.

Đó là anh em nhà họ Khương sống với nhau quá thiếu cảm giác về ranh giới.

Tuy nhiên điều này cũng liên quan đến việc nguyên chủ được cưng chiều từ bé nên tâm lý vẫn còn rất trẻ con.

Các anh trai trong nhà cũng đều cưng chiều bảo bọc.

Thế nhưng điều này là không được phép, nhất là ở cái thời đại này.

Trước kia là do gia cảnh nguyên chủ tốt, anh cả lại là cục trưởng nên không ai dám nói gì trước mặt họ.

Sau này nhà họ Khương sa sút, chuyện này đã trở thành nhát dao chí mạng cuối cùng.

Có người nói anh em nhà họ Khương loạn luân còn liệt kê rất nhiều ví dụ, nhân chứng cũng rất nhiều.

Trong thời đại xã hội bảo thủ này, chuyện này chắc chắn trở thành một lưỡi dao sắc bén khiến kết cục của Khương Thanh Nhu và hai người anh trai vô cùng bi thảm.

Vì vậy Khương Thanh Nhu quyết định bắt đầu từ bây giờ sẽ giữ khoảng cách nhất định với các anh trai.

Vốn dĩ cũng nên như vậy.

Khương Thanh Nhượng còn thấy hơi mất mát nhưng cũng sợ Khương Thanh Nhu lạnh nên đạp xe rất nhanh.

Đến khu tập thể của nhà máy, Khương Thanh Nhu nhảy phắt xuống xe.

Khương Thanh Nhượng ở phía sau lo lắng gọi: “Nhu Nhu, chậm thôi!”

Khương Thanh Nhu không quay đầu lại đáp: “Biết rồi! Mau vào đi anh hai, lạnh quá!”

Khương Thanh Nhượng nhìn bóng lưng Khương Thanh Nhu vào nhà rồi mới ngồi xuống khóa xe, sau đó cũng đi vào theo.

Vừa vào nhà, xộc vào mũi là mùi gà hầm thơm nức.

Khương Thanh Nhu thèm rỏ dãi, cô cởi giày chạy vào trong: “Mẹ ơi, ăn cơm được chưa?!”

Để có thể mặc bộ đồ múa và thể hiện trạng thái tốt nhất trên sân khấu, cả ngày hôm nay cô chưa ăn gì, lần duy nhất không nhịn được là lúc ăn miếng bánh đậu xanh Bạch Trân Châu đưa.

Giờ ngửi thấy mùi gà hầm này, Khương Thanh Nhu chỉ cảm thấy mình sắp ngất xỉu vì đói.

Mẹ Khương là Tề Phương thấy con gái về thì vui mừng khôn xiết, bà đỡ lấy cái túi trên tay Khương Thanh Nhu sau đó ấn nhẹ vào mũi con gái mắng yêu:

“Con mèo ham ăn, con đi tắm trước đi, anh cả đun nước cho con rồi đấy.”

Khương Thanh Nhu gật đầu, cảm ơn anh cả một tiếng rồi cầm đồ đi tắm.

Thấy Khương Thanh Nhu vào phòng tắm, Tề Phương mới nhỏ giọng hỏi Khương Thanh Nhượng: “Thế nào?”

Khương Thanh Nhu xưa nay vô tư lự, bà nhìn biểu hiện của Khương Thanh Nhu cũng không đoán ra được gì.

Tề Phương vừa hỏi xong câu này, bố Khương là Khương Viễn và anh cả Khương Thanh Chỉ cũng lặng lẽ sán lại gần.

Lườm hai người đàn ông một cái, Tề Phương lại nhìn sang Khương Thanh Nhượng.

Mặc dù bà biết rõ con gái mình có bao nhiêu cân lượng nhưng có một số việc phải nghe tận tai mới chết tâm được phải không?

Hơn nữa vì sợ kết quả không tốt, bà cũng không dám hỏi con gái, sợ chạm vào nỗi đau của nó.

Khương Thanh Nhượng nhớ lại vẻ mặt u sầu của em gái lúc vừa ra khỏi nhà hát, có chút đau lòng mím môi lắc đầu, suỵt một tiếng nói: “Không ra sao cả.”

Đây cũng là dựa trên sự hiểu biết của Khương Thanh Nhượng đối với Khương Thanh Nhu.

Nếu thi thuận lợi, em gái chắc chắn cái đuôi đã vểnh lên tận trời rồi, đảm bảo từ lúc nhìn thấy anh là bắt đầu kể lể rồi.

Là một người cha, Khương Viễn vẫn chưa từ bỏ hy vọng, dè dặt hỏi: “Vậy thứ hạng thì sao? Có kém nhiều không?”

Nếu kém không nhiều thì tìm chút quan hệ nhét vào.

Khương Thanh Nhượng vẫn lắc đầu: “Thi được vào top 50 đối với Nhu Nhu đã là trúng số độc đắc rồi, nếu kém không nhiều thì em ấy đã chẳng không về khoe khoang? Con thấy là... khó lắm.”

Tề Phương lập tức sầu não: “Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thật sự để em gái con về nông thôn sao? Nó da thịt non nớt thế chịu làm sao nổi.”

Vừa nói bà vừa lén liếc nhìn con trai cả làm cục trưởng vừa giả vờ lau nước mắt.

Khương Thanh Chỉ vừa định an ủi mẹ nói xuống nông thôn cũng không phải không có cơ hội trở về thì phát hiện cha và em trai không biết từ lúc nào cũng đang dùng ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn mình.

Anh không tự nhiên nuốt nước bọt, biết rõ còn hỏi: “Mọi người nhìn con làm gì? Hay là chúng ta huấn luyện cho Nhu Nhu một chút? Con thấy khả năng thích nghi của con bé cũng khá tốt.”

“Tốt cái rắm!” Tề Phương không chút do dự vỗ một cái vào đầu con trai mình: “Em gái con thế nào con không biết à? Da nó cứ ra nắng là đỏ lên, làm sao cuốc đất được?”

Khương Viễn cũng nhìn anh: “Con trai à, không ngờ con lại là người như vậy.”

Khương Thanh Nhượng càng tức giận ra mặt: “Anh cả, anh có ý gì? Ý anh là anh đành lòng nhìn Nhu Nhu của chúng ta chịu khổ sao?”

Bỗng nhiên trở thành mục tiêu công kích của mọi người, Khương Thanh Chỉ há miệng muốn biện minh nhưng lại không nói nên lời.

Hồi lâu sau, anh mới thở dài: “Không đành lòng.”

Đừng nói là nhìn Khương Thanh Nhu chịu khổ, chỉ cần vành mắt em gái đỏ lên là anh đã sốt ruột chết đi được rồi.

“Vậy chẳng phải xong rồi sao, anh cả, anh lo được đúng không?” Khương Thanh Nhượng vỗ vai Khương Thanh Chỉ.

Cũng tại anh không có tiền đồ, ở trong quân đội cũng không làm được chức quan to gì nên xuất ngũ chuyển ngành chỉ kiếm được một công việc ở hợp tác xã mua bán.

Khương Thanh Chỉ thì khác, chiến công của anh đều là lấy mạng ra đổi cũng có năng lực, cho nên vừa ra quân đã là cục trưởng.

Trong lòng Khương Thanh Chỉ vẫn còn khó xử.

Không muốn xuống nông thôn chỉ có hai cách, một là nhét Khương Thanh Nhu vào đội múa, hai là sắp xếp cho Khương Thanh Nhu một công việc.

Cả hai đều không dễ dàng.

Nhưng vì em gái, anh cũng liều mạng.

“Ngày mai anh đi hỏi thử xem, ngoài diễn viên múa còn tuyển diễn viên lồng tiếng không, giọng Nhu Nhu tốt, không múa được thì làm lồng tiếng cũng được.” Khương Thanh Chỉ cuối cùng hạ quyết tâm nói.