Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 5
Chương 5: Gián Điệp
- Khuyết Danh -
Khương Thanh Nhu lại nhìn sang Tần Lộ Lộ, người nãy giờ không dám hó hé nửa lời, đang núp sau lưng Khương Phi run lẩy bẩy.
Khương Thanh Nhu bắt chước điệu bộ của Tần Lộ Lộ lúc nãy, nói: “Tần Lộ Lộ, sao cậu im thin thít thế? Là mặc nhiên thừa nhận cậu là gián điệp vu oan cho tớ rồi à?”
Tần Lộ Lộ nghe đến hai chữ “gián điệp” thì sợ hết hồn. Lời này Khương Thanh Nhu nói thì được, cô có người chống lưng.
Chứ người thường nói ra cũng không dám, huống hồ Tần Lộ Lộ bây giờ đang là đối tượng bị chỉ điểm.
Cô ta hoảng sợ lắc đầu: “Không phải, tất nhiên là không phải, sao tớ có thể là gián điệp được?”
“Vậy tại sao cậu lại vu oan cho tớ? Vu oan cho tớ cậu được lợi ích gì?” Khương Thanh Nhu hỏi dồn.
Nói mau đi, kẻ được lợi khi vu oan cho cô là ai?
Tần Lộ Lộ sụp đổ hoàn toàn, chỉ tay vào Khương Phi: “Là Khương Phi, Khương Phi nói cho tớ biết! Khương Phi nói cậu lấy đơn đăng ký của cậu ấy rồi sửa lại!”
Nghe Tần Lộ Lộ nói, Khương Thanh Nhu suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Dạy dỗ Tần Lộ Lộ còn dễ hơn dạy chó.
Biểu cảm kỳ quái trên mặt Khương Phi cũng khiến cô rất hài lòng.
Bạch Trân Châu đang định kéo Khương Phi đi trang điểm, nghe Tần Lộ Lộ nói vậy liền lên tiếng bênh vực Khương Phi:
“Khương Phi sao có thể nói với cậu những lời này? Cậu ấy bình thường bị bắt nạt cũng không bao giờ lên tiếng, cậu đừng có lôi người khác vào chuyện bịa đặt của mình!”
Các cô gái khác nghe xong, nỗi bàng hoàng vừa rồi cũng tan biến.
Đúng vậy, bình thường Khương Phi bị Khương Thanh Nhu bắt nạt cũng chỉ biết im lặng chịu đựng, chuyện này cho dù là thật, Khương Phi chắc chắn cũng sẽ không làm ầm ĩ lên.
Hơn nữa Khương Phi tâm địa thiện lương, độ lượng, sao có thể nói ra chuyện như vậy để người khác bàn tán về người nhà mình chứ?
Bản thân Khương Phi cũng sa sầm mặt mũi chất vấn Tần Lộ Lộ:
“Lộ Lộ, tớ với cậu không thù không oán sao cậu lại vu oan cho tớ? Tớ nói với cậu những lời này bao giờ? Tớ trước đây nghe cậu nói chuyện này mới biết đấy chứ, sao bây giờ cậu lại quay sang cắn ngược tớ? Mọi người đều biết chuyện này là do cậu đồn ra ngoài mà!”
Cô ta biết tờ đơn là do anh trai cô ta trộm về cho cô ta, mặc dù trong lòng hận Khương Thanh Nhu cướp lại tờ đơn nhưng cũng không thể để lộ ra ngoài.
Thế là cô ta “vô tình” tiết lộ chuyện này cho Tần Lộ Lộ.
Nhưng xảy ra chuyện ầm ĩ thế này, Khương Phi nào dám thừa nhận là mình nói?
Dù sao nếu chuyện này thực sự bị phanh phui, người đuối lý thực sự là cô ta.
Cô ta cũng không biết tại sao Khương Thanh Nhu hôm nay lại khéo mồm khéo miệng thế, bình thường chỉ cần bị chất vấn là ấp a ấp úng chẳng nói được câu nào ra hồn.
Hơn nữa cô ta còn tưởng Khương Thanh Nhu hoàn toàn không biết tờ đơn này vốn là của mình, dù sao ông anh hai của Khương Thanh Nhu giúp người thân không cần lý lẽ cũng chẳng phải lần một lần hai.
Khương Phi cứ nghĩ Khương Thanh Nhu cũng cho rằng ông anh hai đó giúp cô cướp từ tay Khương Phi.
Tần Lộ Lộ há hốc mồm, bây giờ cô ta không biết mình đang sốc hay sợ hãi nữa.
Khương Phi vốn luôn dịu dàng lương thiện lại có thể chối bay chối biến những lời mình từng nói?
Vừa nãy cũng nhờ Khương Phi ngầm đồng ý cô ta mới dám đối xử với Khương Thanh Nhu như vậy, sao bây giờ Khương Phi nói trở mặt là trở mặt ngay được?
Khương Thanh Nhu nghe xong trong lòng càng thêm phấn khích.
Khương Phi à Khương Phi, cái bẫy này cậu muốn hay không cũng phải nhảy vào thôi.
Thế là vẻ mặt cô càng thêm đau khổ, bàn tay ngọc ngà che nửa mặt:
“Vậy ra chị ơi, chị vì nghe lời đồn đại mà đối xử với em như vậy sao? Chị có viết đơn đăng ký hay không chị không biết à? Cô ta nói em sửa đơn đăng ký của chị đấy...”
Nói xong cô còn thút thít vài tiếng yếu ớt như thể đứng không vững ngã ngồi xuống ghế, hai tay che kín khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương, đôi vai run lên bần bật.
Nghe xong đoạn này ngay cả Bạch Trân Châu cũng thấy có gì đó sai sai.
Đúng vậy, Tần Lộ Lộ đồn là Khương Thanh Nhu sửa đơn đăng ký của Khương Phi.
Nhưng muốn sửa thì trước tiên Khương Phi phải điền vào đã chứ?
Nếu Khương Phi chưa từng điền, tại sao cô ta không ngăn chặn tin đồn này ngay từ đầu?
Cứ để mặc Tần Lộ Lộ vu oan cho em họ mình sao?
Thời gian qua Khương Thanh Nhu phải chịu bao nhiêu sự ghẻ lạnh trong đội múa, ai cũng thấy rõ.
Sao Khương Phi có thể làm như vậy?
Có người đến an ủi Khương Thanh Nhu: “Cậu đừng khóc nữa, lát nữa khóc trôi phấn son thì hỏng bét còn phải lên sân khấu biểu diễn nữa mà, đây mới là chuyện quan trọng nhất.”
Bạch Trân Châu thì nhíu mày nhìn Khương Phi: “Chuyện này là thật sao?”
Trong lòng Khương Phi vốn đã rối loạn, vừa nãy cuống quá biện minh lại quên mất chi tiết này, không ngờ lại bị Khương Thanh Nhu nắm thóp.
Cô ta ấp úng mở miệng: “Tớ, tớ nghe không rõ, tớ nghe không rõ Tần Lộ Lộ nói gì.”
Tần Lộ Lộ tức đến run người, hét vào mặt Khương Phi: “Cậu nói láo! Sao cậu có thể không biết? Chuyện này chính là cậu nói cho tôi biết, được lắm Khương Phi, bình thường tôi toàn giúp cậu, hôm nay cậu lại đối xử với tôi như thế!”
Khương Thanh Nhu suýt chút nữa thì cười lộ tẩy.
Cô hít sâu một hơi, điều chỉnh lại biểu cảm rồi mới bỏ tay xuống, trước tiên nở nụ cười gượng gạo với cô gái vừa an ủi mình: “Cảm ơn cậu, bình thường chẳng ai an ủi tớ cả.”
Cô gái kia càng thêm xót xa cho Khương Thanh Nhu, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô định đưa tay lau nước mắt giúp nhưng lại phát hiện chẳng có giọt nước mắt nào rơi xuống.
Cô ta ngượng ngùng rụt tay về.
Khương Thanh Nhu vội vàng đứng dậy.
Nực cười, cô sao có thể khóc thật được, mỹ phẩm thời này làm gì có chống nước, khóc trôi hết phấn son thì lỗ to.
Cô phải lôi kéo Tần Lộ Lộ, cái đứa ngốc nghếch dễ lợi dụng kia.
Khương Thanh Nhu nhẹ nhàng nói với Tần Lộ Lộ:
“Tần Lộ Lộ, tớ không trách cậu, tớ biết chuyện này nếu không có sự ngầm đồng ý của chị tớ cậu cũng sẽ không làm lớn chuyện như vậy, dù sao tin đồn này xoay quanh tớ và chị tớ, chẳng lẽ tớ lại bảo cậu đi bôi nhọ tớ à?”
Sau đó cô quay sang nhìn Khương Phi, ánh mắt tràn đầy thất vọng, cắn môi rồi mới mở lời:
“Chị, hóa ra chị lại ghét em đến thế, chị trong lòng có gì bất mãn, thấy uất ức chỗ nào cứ trút lên người em là được, tại sao lại lôi anh cả em vào? Chị có biết anh em đi lính vất vả thế nào không? Chị có biết anh ấy đã vì đất nước thực hiện bao nhiêu nhiệm vụ, chịu bao nhiêu vết thương không?”
Nói đến đây cô kích động cao giọng:
“Sao chị có thể đối xử với một cựu quân nhân cương trực, nhân hậu như vậy chứ? Chị có biết bây giờ lời đồn đại có thể g**t ch*t người ta không? Anh cả em bao năm nay tận tụy vì nước vì dân, chị chẳng lẽ không chút kiêng dè nào sao? Lương tâm chị không cắn rứt à?!”
