Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 104
Chương 104:
- Tuế Kí Yến Hề -
Khí thế nghiêm túc tỏa ra cũng đáng sợ như nhau!
Hạ quyết tâm không đối diện lần thứ hai với Hề Ngọ, tầm mắt Ninh Khả Chi vô thức quét theo tiếng khịt mũi kia, nhưng lại trước tiên chú ý thấy hơn nửa số người bên dưới sân khấu đều đang rơi nước mắt, số còn lại thì hoặc cúi đầu không rõ biểu cảm, hoặc nhìn chằm chằm cậu một cách đờ đẫn.
— Phạm vi này bao gồm cả các vị lãnh đạo, giáo sư ngồi ở ghế đặc biệt hàng đầu.
Ninh Khả Chi: ??!
Cậu thấy Giáo sư Lưu, người tuy trông nghiêm khắc (đương nhiên trên thực tế cũng cực kỳ nghiêm khắc — thường xuyên bắt cậu ở lại luyện tập, thậm chí có phê bình kín đáo về việc cậu dành thời gian luyện violin), nhưng lại bất ngờ vô cùng săn sóc, rất quan tâm đến tâm lý sinh viên, sợ cậu quá tự ti mà tâm trạng sụp đổ, thỉnh thoảng lại cho một “quả táo ngọt”, khen ngợi thật lòng để bày tỏ sự tán thưởng, lúc này đang giữ gương mặt vốn đã lạnh lùng, đôi mắt đỏ hoe mà lau nước mắt.
Ninh Khả Chi: !!! # Chấn động cả nhà tôi.jpg #
— Không, cũng không đúng.
Chỉ có thể nói, việc ông quan tâm đến cảm xúc sinh viên như vậy có thể thấy rõ…
Không hợp với vẻ ngoài thô kệch, Giáo sư Lưu này quả nhiên có một trái tim vô cùng tinh tế.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, một đoạn hòa tấu Piano - Violin được tài khoản chính thức Đại học A công bố nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội.
Người mới click mở video, màn hình vừa bật đã bị che phủ bởi một mảng lớn chữ [ Ô ô ô ] với nhiều màu sắc sặc sỡ, đến mức chưa kịp nhìn thấy nội dung bên trong video là gì. Chỉ đến khi đoạn giới thiệu ở đầu video qua đi, làn đạn mới thưa thớt hơn một chút, và xuất hiện thêm những từ ngữ có ý nghĩa.
…
[ Nghe một lần khóc một lần, tôi M* nó lại tin vào tình yêu ]*
[ Mắt đẫm lệ ]
[ Điểm rơi nước mắt của lão tử luôn rất cao, đi xem phim ngoài rạp còn bị mắng là vô tâm… Không ngờ sống đến giờ lại nghe một đoạn nhạc thuần túy mà khóc, nó căn bản còn không có lời! ]
…
[ Y y ô —— ]
[ Họ sẽ tốt đẹp, tốt đẹp… Sau khi hóa thành bướm nhất định sẽ tốt đẹp ]
[ Lần thứ 16, mẹ tôi vừa vào đã giật mình, hỏi tôi có phải bị ong đốt mí mắt không ]
…
[ Lương Chúc a Lương Chúc ]
[ Quốc túy vẫn là quốc túy, kinh điển vẫn là kinh điển ]
…
[ Đoạn này phối với 《 Chuyện Trà XXX 》 vừa vặn, đoạn cuối Nguyễn Nguyễn tự vẫn từ biệt ấy ]
…
[ Phiền ch*t đi được, sao chỗ nào cũng thấy con cẩu trà (kẻ hay giả vờ) này?! Mau quản lý thủy quân nhà ông đi, marketing cũng không có cái kiểu marketing này ]
…
[ Tự do ngôn luận, không cho tôi nói sao? Tôi chỉ hỏi một câu chẳng lẽ không xứng? ]
[ Hàng phía trước xin phép nhắc nhở một câu, quả thật không xứng ]
[ Bạn biết người kéo violin này là ai không?
Hề Ngọ ]
[ Không biết thì tra Baidu đi, mục đầu tiên đảm bảo là anh ấy, xem xong rồi quay lại nói xứng hay không xứng… Người ta lên Xuân Vãn áp sân khấu còn được, đoàn làm phim nhựa nhà ông sợ là đập nồi bán sắt cũng không mời được vị đại lão này liếc mắt một cái đâu ]
…
Phàm là nơi có lượng truy cập cao trên mạng không tránh khỏi tranh cãi, nhưng trong bối cảnh âm nhạc như vậy, cho dù loại tranh chấp này cũng không duy trì được lâu, giống như mặt nước yên tĩnh, vì hòn đá đột nhiên ném xuống mà tạo nên từng vòng sóng gợn, nhưng theo hòn đá chìm xuống, mặt nước nhanh chóng trở lại phẳng lặng như gương.
Dưới tiếng nhạc như vậy, đừng nói là cãi nhau, ngay cả làn đạn ban đầu dày đặc cũng dần thưa thớt, chỉ còn lại lác đác một hai chữ đơn lẻ bay qua…
Dưới sự chấn động đánh thẳng vào linh hồn ấy, mọi ngôn ngữ, văn tự đều trở nên dư thừa.
…
Cho đến khi phím đàn cuối cùng rơi xuống, âm thanh cuối cùng dừng lại.
Màn hình trong video dừng lại ở khuôn mặt thiếu niên trước đàn Piano, hình ảnh rõ ràng sắc nét đến từng chi tiết, thiếu niên chậm rãi, nhẹ nhàng chớp mắt, dưới hàng mi rung động, một giọt nước mắt rơi xuống phím đàn.
Video kết thúc, âm thanh và hình ảnh đều đột ngột im bặt.
Người xem, những người đã hoàn toàn quên mất việc bắn làn đạn mỗi khi âm nhạc lên cao trào dù xem lại bao nhiêu lần, cuối cùng cũng sống dậy trong khu vực bình luận.
[ ĐM ĐM ĐM ĐM… ]
Bình luận được đẩy lên cao nhất chính là vòng lặp vô hạn của từ đơn này.
Bình luận trả lời được thích nhiều nhất ở dưới là [ Chỉ hận lão tử không có văn hóa ], hai bình luận kết hợp lại đủ để biểu đạt tiếng lòng của một số đông cư dân mạng.
Tiếp theo mới là các đại nhân chuyên nghiệp phân tích và phổ cập khoa học, giải thích lịch sử và độ khó của khúc hợp tấu, nhân tiện giới thiệu thân phận của hai người trong video.
Sau đó nữa mới là những lời cảm thán của cư dân mạng.
Ấn tượng sâu sắc nhất khi đến khu vực bình luận đương nhiên là cảnh rơi lệ trước khi hình ảnh kết thúc —
[ Hoàng tử tinh linh a ]
[ Tiểu ca ca đánh đàn cũng là người có chuyện xưa ]
…
[ Giọt nước mắt cuối cùng kia, quả thực rơi trúng tim tôi ]
[ Đừng khóc đừng khóc, em muốn gì cứ nói, anh trộm xe điện mua cho em ]
Đối với cơn bão náo nhiệt trên mạng như vậy, Giang Tử Kiêu, thanh niên nghiện mạng nặng, đương nhiên là người xem đầu tiên.
Anh cũng không biết mình đã xem đi xem lại đoạn video này bao nhiêu lần, cuối cùng ngón tay chạm một cái, tạm dừng ở cảnh thiếu niên lặng lẽ rơi lệ khi âm nhạc kết thúc.
Giang Tử Kiêu cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt tinh xảo trong hình, nhìn rất lâu, trên mặt anh hiếm khi không mang theo nụ cười nào, thậm chí trông còn có vẻ hơi nghiêm túc.
Trong khoảng thời gian này, Giang Tử Kiêu thật ra vẫn luôn làm tăng hảo cảm với Ninh Khả Chi, bắt đầu từ bệnh viện… Nhưng anh lại bất thường mà không dẫn dắt theo hướng mập mờ, rõ ràng hướng sau mới là sở trường nhất của anh, anh lại chọn duy trì mối quan hệ “bạn bè” tốn sức nhưng không lấy lòng ấy.
Giang Tử Kiêu thật ra cũng có chút do dự trong lòng.
Tuy anh chắc chắn Văn Chung không phải là ứng cử viên tốt, nhưng còn chính anh thì sao? Chỉ xét về danh tiếng, anh còn tệ hơn Văn Chung nhiều… Thậm chí vì lịch sử tình trường của mình, cho dù Giang Tử Kiêu khẳng định “Lần này không giống mọi lần trước”, anh vẫn hoài nghi về việc tình cảm của mình có thể duy trì được bao lâu…
Vốn dĩ…
Sau khi nhìn thấy bức ảnh trên chiếc điện thoại kia, anh mới như thể cuối cùng đã tìm thấy một lý do thích hợp, đủ sức thuyết phục bản thân: Kéo đối phương ra khỏi một mối tình rõ ràng đã kết thúc, nhưng vẫn để lại một bên chìm sâu trong đó.
— Cứu vớt.
Lý do cao thượng biết bao, lại đương nhiên biết bao, anh suýt chút nữa đã tự cảm động đến phát khóc.
…
Nhưng hiện tại…
Nhìn thiếu niên lặng lẽ rơi lệ trên màn hình, đối phương có thật sự cần sự “giúp đỡ” của anh không?
Chiếc điện thoại bị ném trên nệm ở một bên, ngón tay dường như bị cứng đờ vì giữ tư thế nắm quá lâu, Giang Tử Kiêu thả lỏng một chút, rủ xuống che đi đôi mắt hơi cay xè.
Giang nhị thiếu, người vốn luôn tự tin đến mức “Dưới bầu trời này, lão tử chính là người ngầu nhất”, hiếm khi ngờ vực bản thân một lần —
Anh… xứng đáng không?
Một tình yêu cố chấp, chuyên tâm say đắm như vậy.
…
Tai nạn xe cộ à…
Anh nghĩ đến tư liệu Tần Dịch mà mình đã tra được, lại nghĩ đến vẻ mặt tái nhợt hồi hộp của thiếu niên ở ngã tư đường lần đó.
…
Rất lâu sau đó, Giang Tử Kiêu thở dài thườn thượt.
Bàn tay che mặt khiến không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng Giang Tử Kiêu biết, nó nhất định rất khó coi.
Nhưng…
Quả nhiên vẫn là…
— Thôi bỏ đi.
Người như anh…
Vẫn là đừng làm hỏng cái từ “Tình yêu” này.
