Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 135
Chương 135:
- Tuế Kí Yến Hề -
Nếu là ngày thường, có lẽ cậu sẽ làm lơ đi thẳng, nhưng lúc này đang ở trong bí cảnh hiểm nguy khó lường, dù là bất cứ đồng môn nào cậu cũng không thể bỏ mặc. Ninh Khả Chi tìm theo hướng tiếng vang, quả nhiên thấy Thẩm Trầm Ngọc. Tình trạng của cậu ta đúng như cậu đoán: rất tệ. Không có vết thương ngoài da nhưng mặt cắt không còn giọt máu, linh lực hỗn loạn, rõ ràng là bị nội thương nặng.
Thấy cậu xuất hiện, đôi mắt ảm đạm của thiếu niên chợt bừng sáng, như thể gương mặt trắng bệch cũng thêm vài phần sinh khí, cậu ta kích động gọi: "Sư huynh!"
Ninh Khả Chi: "..."
Cậu cảm thấy vai chính thụ này không ổn chút nào! Ngày thường thì thôi đi, lúc này sao lại có thể tin tưởng một kẻ pháo hôi ác độc như thế? Với thái độ của cậu ở tông môn, dù không giết người diệt khẩu thì "nhìn như không thấy" là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra mà.
Ninh Khả Chi chỉ nghĩ vậy thôi chứ không thể bỏ mặc người lại. Nhưng lạ là, trong tình huống "anh hùng cứu mỹ nhân" này, Hạc Quy đâu rồi? Sao vẫn chưa tới?
Nghi vấn này theo Ninh Khả Chi cho đến tận khi cậu tìm thấy vị trí cảnh hạch. Cậu cảm nhận được linh lực hội tụ nồng đậm phía trước, nhưng... có gì đó không đúng. Mùi hoa thơm ngát, tiếng chim líu lo, nhưng trực giác được rèn luyện qua bao lần sinh tử của cậu đang gào thét cảnh báo. (Nghĩ đến đây lại thấy cả một bầu trời máu và nước mắt).
Ninh Khả Chi nhíu mày quan sát, quả nhiên phát hiện điểm vi diệu: Đoạn đường này đi quá thuận lợi, cứ như có người cố ý dẫn dắt họ đến đây vậy. Cậu đang mải đánh giá môi trường xung quanh mà không chú ý đến sắc mặt hơi trầm xuống của Thẩm Trầm Ngọc ở phía sau.
Chẳng lẽ mình làm hơi quá rồi sao? Sư huynh phát hiện ra điều gì rồi? Thẩm Trầm Ngọc khẽ cắn môi, nhưng lòng không hề hoảng loạn. Không hổ là sư huynh của hắn. Nhưng, điều đó cũng chẳng sao cả...
Ninh Khả Chi nhìn quanh hồi lâu không thấy gì đặc biệt, chợt nhớ lại nguyên tác: Tại sao vai chính công thụ lại rơi vào ảo cảnh? Dù Hạc Quy áp chế tu vi nhưng cậu không tin một đại lão như thế lại không phát hiện ra ảo trận nhỏ nhoi. Khả năng duy nhất là: Dù biết nhưng vẫn buộc phải vào. Vậy nên, sự bất thường này là thật, và cảnh hạch cũng thế. Ảo trận được thiết lập ngay bên ngoài cảnh hạch.
Nghĩ thông suốt rồi, nhưng Ninh Khả Chi vẫn đang phân vân có nên chờ Hạc Quy đến không. Nếu đúng như cậu nghĩ, ảo cảnh sắp tới là nơi đôi chính yêu nhau qua ba kiếp, cậu với vai chính thụ cùng nhảy vào thì trông "sai trái" kiểu gì ấy.
Đang mải suy tư, cậu không thấy Thẩm Trầm Ngọc đưa tay ra sau lưng, linh lực ngưng tụ thành một con hạc giấy rồi bay đi mất. Vài phút sau, con hạc giấy dừng trước mặt một thanh niên có tướng mạo thanh tú nhưng ẩn hiện vẻ yêu mị. Thanh niên đó quỳ một gối lĩnh mệnh, rồi hóa thành một con hồ ly xanh.
Ninh Khả Chi vẫn đang cân nhắc phương án hành động thì đột ngột nghe thấy tiếng kêu khẽ. Thẩm Trầm Ngọc từ lúc nào đã đi xa một đoạn và bị một con yêu thú tấn công. Tốc độ của nó nhanh đến mức Ninh Khả Chi chỉ thấy một bóng xanh lướt qua.
Trường kiếm ra khỏi vỏ, kiếm mang hóa thành lưu quang, bóng xanh kia rên lên một tiếng rồi bỏ chạy, để lại vài giọt máu. Khi nhìn rõ nguyên hình của nó, Ninh Khả Chi sững người: Thanh hồ?! Đó chẳng phải là...
Cậu nhìn về phía Thẩm Trầm Ngọc. Theo cốt truyện, kẻ theo đuổi trung khuyển của vai chính thụ gặp được ở bí cảnh này chính là một yêu tu nguyên hình thanh hồ...
Chưa kịp nghĩ thêm, cậu thấy Thẩm Trầm Ngọc sắc mặt càng tệ hơn, đứng không vững mà ngã về phía sau. Ngay sau lưng cậu ta, một luồng linh lực bỗng bộc phát dữ dội.
Ninh Khả Chi: "!!!" Cậu vội vàng lao tới chụp lấy, nhưng khi vừa chạm vào, một lực kéo khổng lồ đã cuốn cả cậu vào trong.
[Xem kìa, sư huynh luôn luôn cứu hắn.]
Đầu óc đau nhức âm ỉ, như thể ngủ quá lâu nên ý thức có phần trì trệ. Ninh Khả Chi vật vã mở mắt, đập vào mắt là một màu đỏ rực rỡ. Cậu nhìn chằm chằm vào chữ "Hỷ" lớn dán trên cửa sổ giấy, ngẩn ngơ mất ba giây: Cậu bị bố mẹ lôi về quê đi đám cưới họ hàng à?
Cảm giác đau nhức vẫn còn đó, cậu nhìn quanh rồi lập tức gạt bỏ ý nghĩ ban nãy: Đây không phải quê, đây là phim trường cổ trang thì có! Rồi người xuất hiện thật... Một đám người mặc đồ cổ trang ùa vào, ai nấy đều đỏ rực rỡ.
Ninh Khả Chi: "???"
"Ôi dào ôi ~ Đại công tử của tôi ơi, giờ lành đến rồi, sao ngài còn ngồi đây?" Một phụ nữ trung niên mập mạp có nốt ruồi bà mối đặc trưng chạy đến kéo cậu đi. Lúc này cậu mới chú ý mình đang mặc... hỷ phục? Cái quái gì thế này? Mơ à? Cậu nhéo mình một cái. Đau.
Một ý nghĩ điên rồ nảy ra: Cậu xuyên không rồi? Vừa nghĩ vậy, một giọng điện tử máy móc vang lên trong đầu: [Ký chủ.]
Ninh Khả Chi: "???" Đù!! Hóa ra là thật à?!3
