Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 137

Chương 137:

- Tuế Kí Yến Hề -

Phía bên tân nhân mãi không có động tác gì, tiếng xầm xì bàn tán của khách khứa phía dưới đã chuyển từ tiếng thì thầm sang ồn ào náo nhiệt. Ninh Khả Chi để ý thấy người đàn ông trung niên mặt chữ điền ngồi ở vị trí cao đường phía trên sắc mặt đã hoàn toàn đen kịt lại.

Ninh Khả Chi: [...]

Cậu âm thầm, lặng lẽ lùi lại thêm một bước, né tránh bà mối đang bối rối đến mức không biết phải làm sao, đồng thời vội vã hỏi hệ thống trong đầu: [ Cho nên, bây giờ tôi nên làm gì đây?! ]

Hệ thống dường như đang vận hành một chương trình nào đó nên phản hồi có chút chậm chạp, nhưng vẫn đưa ra một chỉ thị: [ ... Đợi. ]

Đây thực sự là chữ dày vò nhất trên thế giới này. Dù không biết hệ thống đang thực hiện thao tác gì, Ninh Khả Chi vẫn hiểu rằng lúc này tốt nhất là giữ im lặng, đừng để "bộ nhớ vận hành" của hệ thống bị quá tải. Thế là cậu ngoan ngoãn ngậm miệng, im lặng đối đầu với hiện trường đang dần trở nên hỗn loạn.

Ninh Khả Chi vốn tưởng mình sẽ thấy căng thẳng, vì trải nghiệm bị một đám người nhìn chằm chằm như thế này không nhiều, nhất là trong một tình huống khó xử đến vậy. Nhưng kỳ lạ thay, cậu lại bình tĩnh vô cùng, thậm chí có chút tập thành thói quen. Cậu còn thong thả đánh giá từng người phía dưới, cố gắng phân biệt sự khác nhau giữa ảo cảnh và hiện thực.

Ninh Khả Chi tự hỏi: "Mình có phải... có gì đó không ổn không nhỉ?"

Tuy tâm sinh nghi hoặc, nhưng cảm xúc của cậu lại vô cùng bình thản. Ngược lại, những kẻ tiếp xúc với ánh mắt của cậu đều lần lượt im bặt. Dưới cái nhìn chằm chằm như sương lạnh tuyết phủ, nước đóng thành băng ấy, thực sự rất khó để ai đó dám tiếp tục bàn tán.

Hỉ đường rộng lớn đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi. Ngay cả tiếng chiêng trống nhạc hỉ bên cạnh cũng ngừng bặt từ lúc nào, chỉ còn dư lại dải lụa đỏ treo trên xà nhà lay động xào xạc và tiếng lửa nến bập bùng nổ lách tách.

Ninh Khả Chi: "..." Ngượng ngùng quá đi.

Nhưng cậu lại thấy cái hoàn cảnh ngượng nghịu này quen thuộc đến lạ, thậm chí còn thuần thục tìm được cách đối phó. Cậu thực sự bắt đầu nghi ngờ bản thân mình rồi.

"Ninh ca ca."

Trong không gian tĩnh lặng, Ninh Khả Chi nghe thấy một tiếng gọi khẽ bên cạnh. Đó là vị "vai chính thụ" đã bị cậu dán nhãn "nguy hiểm cấp độ cao". Thiếu niên dường như cũng nhận ra điều gì đó, không còn vẻ nghi hoặc mê mang như lúc nãy, mà đôi mắt đã ngấn lệ, trông vô cùng đáng thương: "Huynh không muốn sao? Không muốn cùng đệ thành hôn sao?"

Ninh Khả Chi: "..."

Đây căn bản không phải vấn đề có muốn hay không! Đây là vấn đề có muốn giữ mạng hay không!! Tỉnh lại đi! Vai chính thụ và pháo hôi ác độc không bao giờ có kết cục tốt đẹp đâu! Đây thuộc về cặp đôi "CP Bắc Cực" có chèo gãy tay cũng không lên nổi thuyền đấy!

# Ảnh hưởng của ảo cảnh quả nhiên đáng sợ như vậy! #

Trong đầu Ninh Khả Chi hàng loạt dòng suy nghĩ chạy qua như mưa đạn, nhưng cơ mặt cậu vẫn gồng rất vững, suýt chút nữa là tuôn ra hai chữ "Không muốn", may mà kịp nuốt lại trước khi xuất khẩu. Cậu kinh ngạc về bản thân mình: Rốt cuộc mình bị sao vậy? Trước mặt vai chính thụ mà dám "cứng" như thế sao?! Đây không phải là cứng đầu bình thường nữa, mà là đầu làm bằng kim cương luôn rồi!

Ninh Khả Chi còn đang khó hiểu về phản ứng bản năng của mình, thì những "người" khác trong ảo cảnh đã có hành động. Người đàn ông trung niên ngồi phía trên – kẻ được cho là "cha" cậu – mặt đã đen như nhọ nồi. Ông ta đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm": "Quỳ xuống!!"

Ninh Khả Chi đương nhiên không quỳ.

Người đàn ông dường như đã đoán trước được kết quả này, trực tiếp quát lớn: "Người đâu!"

Người phụ nữ bên cạnh đầy vẻ nôn nóng muốn khuyên ngăn, nhưng lần này không giữ được chồng, chỉ có thể liên tục nháy mắt ra hiệu cho Ninh Khả Chi: "Chi nhi..." Bà dường như đang khẩn cầu cậu hãy mau chóng nhận sai.

Phía bên kia, vài gia đinh vạm vỡ, lực lưỡng nghe tiếng gọi của chủ nhân đã xông ra. Kẻ cầm đầu chắp tay: "Đắc tội rồi, Đại công tử." Xem bộ dạng là định dùng vũ lực ép cậu bái đường.

Ninh Khả Chi thực sự muốn chửi thề cái cốt truyện cẩu huyết này. Nhưng rồi cậu nhận ra một điều khác: Bị mấy gã lực lưỡng có thể đè bẹp mình bao vây, cậu lại chẳng thấy sợ chút nào. Thậm chí trong lòng còn mơ hồ cảm thấy, cỡ này mình chấp mười đứa cũng chẳng thành vấn đề.

Ninh Khả Chi: "?"

Quả nhiên là mình không bình thường rồi. Đề nghị "Giết ra ngoài" của hệ thống lúc nãy... Lúc này cậu không chỉ thấy nó khả thi, mà còn có chút... háo hức muốn thử.

Ninh Khả Chi chắc chắn không đứng yên chịu trói, nhưng trước khi cậu kịp ra tay, những gia đinh đang bao vây đột nhiên đổ gục xuống. Có người đã nhanh hơn cậu một bước.

Người tới ra tay cực nhanh, mấy gã kia thậm chí chưa kịp kêu lên một tiếng đã nằm thẳng cẳng. Cảnh tượng này vốn rất kinh dị, cả sảnh đường sau giây lát lặng ngắt liền xôn xao hẳn lên. "Cha" cậu quát lớn: "Kẻ nào đang ở đây?!"

Tuy nhiên, Ninh Khả Chi lập tức phán đoán được: Người ra tay không có ác ý, mấy gia đinh kia chỉ bị ngất đi thôi, không bị thương nặng. Thậm chí, khác với người "cha" đang nhìn quanh tìm kẻ địch, Ninh Khả Chi ngay lập tức định vị được vị trí của người đó. (Cậu bắt đầu thấy quen với cái sự "bất thường" của mình rồi).

Thực ra người đó cực kỳ nổi bật. Đám cưới thời xưa diễn ra vào lúc hoàng hôn, trời đã sầm tối, lại thêm đoạn trì hoãn vừa rồi nên ánh sáng đã mờ hẳn. Người nọ mặc một bộ đồ trắng muốt, giữa một hỉ đường mà ngay cả đèn cũng được bọc lồng đèn đỏ, trông anh ta thực sự là "vị khách nổi bật nhất phố". Người ta đi ăn cưới, còn anh ta ăn mặc cứ như đi đưa tang vậy.

Nếu không bàn đến sự đối lập màu sắc, thì chỉ riêng khí độ của đối phương thôi cũng đủ để khiến người khác không thể phớt lờ. Nhưng sự thật là, trước khi Ninh Khả Chi nhìn sang, hay đúng hơn là trước khi người này đối mắt với cậu và bước qua đám đông đi tới, không một ai để ý đến sự hiện diện của anh ta cả.

Tất nhiên "vàng thật thì sẽ sáng", sau khi có động tác, người này lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý. Thanh niên bạch y bước ra từ đám đông, bước chân không nhanh nhưng không ai dám cản. Cuối cùng, mọi người trơ mắt nhìn vị thanh niên tóc buộc cao, khí chất bất phàm ấy dừng lại trước mặt một trong hai tân nhân.

Anh ta mỉm cười, nụ cười như gió mát trăng thanh, mang theo vẻ tiêu sái của một kẻ lãng du hồng trần. Anh ta đưa tay ra hướng về phía Ninh Khả Chi:

"Đi cùng ta chứ?"

Ninh Khả Chi: "..." "?"

Ngay khi bộ não Ninh Khả Chi trống rỗng, dần mất đi khả năng phân tích tình huống, thì trong đầu vang lên tiếng thúc giục của hệ thống: [ Ký chủ, mau lên! ]

Ninh Khả Chi: "!!!"

Đây chẳng lẽ chính là... cái mà hệ thống gọi là... PHƯƠNG ÁN THỨ HAI?!!!