Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 150

Chương 150:

- Tuế Kí Yến Hề -

Ninh Khả Chi đương nhiên không có dựa theo lời Thẩm Trầm Ngọc nói là "chờ một chút".

Thẩm Trầm Ngọc không biết, chẳng lẽ hắn còn không biết sao? Bên phía [Tiểu Nhất] căn bản không phải lỗi do ảo cảnh, mà là do Khôi cổ. Đợi là chuyện không thể nào.

Ninh Khả Chi không đồng ý chờ, và Thẩm Trầm Ngọc cũng chẳng đi tìm mắt trận, mà chọn đi theo Ninh Khả Chi hành động.

Ninh Khả Chi: "..."

Nói thật, từ tận đáy lòng hắn là muốn từ chối. Lát nữa chắc chắn sẽ có đánh nhau, mang theo một "con bệnh" trọng thương thế này, nghĩ thôi cũng biết là bất tiện. Nhưng không hiểu sao, hắn lại bị thuyết phục... Trên đường đi, Ninh Khả Chi vẫn đang hồi tưởng lại đoạn đối thoại vừa rồi xem rốt cuộc mình sai ở đâu. Sao tự nhiên lại mang người theo thế này?!

Nếu lỡ có chuyện gì, hắn chết thì thôi, theo lời hệ thống thì có thể trực tiếp chuyển sang màn tiếp theo. Nhưng vai chính thụ mà xảy ra chuyện thì sao? Nếu thế giới này sụp đổ, chẳng phải cuối cùng vẫn là lỗi của hắn sao?!

#Con đường thăng cấp từ Pháo hôi độc ác -> Trùm cuối hủy diệt thế giới#

Lật bàn đi! Nghe thì ngầu đấy, nhưng loại danh hiệu thăng cấp này hắn không muốn một chút nào!

Ninh Khả Chi lo sốt vó là thế, nhưng Thẩm Trầm Ngọc bên cạnh dường như lại không quá để ý đến an nguy của bản thân, thậm chí còn có tâm trạng quan tâm vấn đề khác: "Sư huynh biết sư bá hiện đang ở đâu sao?"

Ninh Khả Chi tưởng Thẩm Trầm Ngọc lo mình lạc đường, không nghĩ nhiều liền gật đầu một cái. Kết quả vừa quay đầu lại đã thấy đối phương đầy vẻ muốn nói lại thôi, khuôn mặt xinh đẹp kinh diễm của thiếu niên viết rõ dòng chữ: "Sư huynh, sao huynh lại biết được?".

Ninh Khả Chi: "..." Hệ thống định vị đấy.

Lời này có giải thích được không? Hiển nhiên là không. Ninh Khả Chi lúc này thầm cảm ơn thiết lập nhân vật "Đại sư huynh" cao lãnh của mình.

Tuy rằng lúc ở riêng với vai chính thụ vừa rồi, sự lúng túng làm hắn muốn dùng ngón chân đào ra cả một hang đá Long Môn, nhưng cái lợi cũng rõ ràng: Hắn hoàn toàn có thể phớt lờ sự nghi hoặc lộ liễu của vai chính thụ.

Thẩm Trầm Ngọc khẽ rủ mắt. Tuy Ninh Khả Chi không trả lời, nhưng trong lòng hắn sớm đã có suy đoán.

Thủ đoạn truy tìm vị trí trong Tu chân giới nhiều vô kể, chỉ riêng Thẩm Trầm Ngọc biết đã không dưới trăm loại.

Nhưng chín phần mười trong số đó là tác động lên ngoại vật trên cơ thể, hiện tại họ chỉ có thần thức tiến vào ảo cảnh, phương pháp đó không khả thi. Một hai phần còn lại là tác động trực tiếp lên thần hồn, nhưng đó đều là những tà thuật nham hiểm của ma tu.

Đừng nói với tu vi như "Ỷ Phong đạo quân" dù chỉ còn tàn hồn cũng không đến mức sa đọa như vậy, mà dựa trên tính cách của sư huynh, huynh ấy tuyệt đối sẽ không dùng những thủ đoạn đó...

Vậy lời giải thích duy nhất còn lại rất dễ đoán ra.

—— Thần hồn khế. Hoặc trong Tu chân giới, nó có một cái tên phổ biến hơn —— "Đạo lữ khế".

Hắn nhớ lại ở tầng ảo cảnh thứ nhất, sư tôn dường như không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của Ỷ Phong đạo quân, thái độ như đã biết rõ nội tình; lại nghĩ tới lúc điều tra trong tông môn, hắn từng nghe một lời đồn đại tưởng như vô căn cứ —— về việc Ỷ Phong đạo quân xuống núi để tìm kiếm đạo lữ kiếp trước.

Người tu luyện cấm thuật Vô Tình, trảm tình tuyệt dục, đạo lữ đời này còn có lúc duyên tận, huống chi là kiếp trước hư vô mờ mịt... Thẩm Trầm Ngọc vốn đã nghĩ như vậy.

Chỉ là hiện tại...

Thẩm Trầm Ngọc nhịn không được cắn vào đầu lưỡi. Trong cơn kích động, những chiếc răng nanh đặc trưng của yêu tộc dễ dàng làm bật máu. Vị rỉ sắt hòa cùng nỗi đau khiến Thẩm Trầm Ngọc bình tĩnh lại lần nữa.

Không sao... Sau lần này... tất cả sẽ kết thúc hoàn toàn... Bất kể là kiếp trước hay kiếp này.

Ninh Khả Chi trước đó định trực tiếp thoát khỏi ảo cảnh, không muốn đi giải cổ cho [Tiểu Nhất] là có nguyên nhân cả —— Đúng như hắn dự đoán, chỉ vừa chạm mặt, hắn đã bị đánh tơi tả.

Nếu không có hệ thống âm thầm trợ giúp, hắn lúc này có tám cái mạng cũng không đủ cho đối phương chém.

Nhưng hệ thống cũng chỉ có thể làm trong hạn mức nhất định, cùng lắm là khi Ninh Khả Chi thấy mình chắc chắn không thoát được, nó sẽ tranh giành quyền kiểm soát cơ thể với Khôi cổ, giúp Ninh Khả Chi lợi dụng giây phút động tác bị khựng lại mà tìm đường sống.

Nhưng... cũng chỉ dừng lại ở mức tìm đường sống mà thôi. Trên người thêm vài vết thương, Ninh Khả Chi cũng chẳng còn tâm trí mà để ý, lúc này nửa thân người hắn đầy máu, trông còn thảm hại hơn cả Thẩm Trầm Ngọc bên cạnh.

"Trông thảm" thì thôi đi, nhưng đi kèm với vết thương chắc chắn là động tác sẽ chậm chạp. Ninh Khả Chi vốn đã bị áp đảo, lúc này tình thế càng thêm hiểm nghèo.

Cứ thế này thì đừng nói giải cổ, không đầy nửa canh giờ nữa là hắn "ngỏm" hẳn. Ninh Khả Chi tranh thủ lúc kiếm chiêu đối phương đang luân chuyển để th* d*c, hỏi hệ thống: [Không còn cách nào khác sao?]

Hắn vừa dứt lời thì đột ngột nghiêng đầu. Một đạo kiếm khí sượt qua má, những sợi tóc đen tung bay trong không trung. Nếu chậm nửa giây, thứ bay đi sẽ là máu chứ không phải tóc.

Ninh Khả Chi: "!!!" Mặt hắn tái mét, vội vàng nín thở tập trung, không dám phân tâm nữa.

Hệ thống sau một hồi im lặng ngắn ngủi, đột nhiên nói: [Thực ra còn một cách.]

Ninh Khả Chi vội hỏi: [Cách gì?!] (Vừa phân tâm một cái, trên người lại thêm một lỗ).

Thẩm Trầm Ngọc đứng quan sát trận chiến, ngón tay mấy lần định bấm quyết niệm chú nhưng đều buông xuống. Hắn nhìn những vết thương ngày một nhiều trên người sư huynh, cắn chặt môi dưới. Nhưng khi nhìn về phía bên kia, đôi mắt u ám sâu thẳm lại mang theo một tia sáng kỳ lạ.