Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 156

Chương 156:

- Tuế Kí Yến Hề -

Ngày hôm đó, Ninh Khả Chi bị ánh mắt của Chưởng môn lúc rời đi nhìn đến mức cả người phát gai. Càng không thể tưởng tượng nổi chính là sau khi Chưởng môn đi rồi, Hạc Quy đã đưa mảnh trúc nhỏ đó cho cậu.

Ninh Khả Chi: "…?"

Cậu vẫn biết Phạn Âm Trúc là bảo vật, nhưng… sao tự dưng lại đưa cho cậu? Chẳng phải nên đưa cho Thẩm Trầm Ngọc sao? Rốt cuộc hai người họ vừa mới nảy sinh chút manh mối, đúng là lúc nên phát triển tình cảm bằng cách tặng quà mà.

Ninh Khả Chi nhìn chằm chằm mảnh trúc vừa chạm tay đã thấy linh đài thanh thản, tâm thần trống trải một hồi, rồi bừng tỉnh: Hạc Quy lo lắng cậu vì "tình" mà khốn đốn, đọa vào ma đạo sao? Đây dù sao cũng là sư tôn của cậu mà…

Ninh Khả Chi đột nhiên thấy cảm động một chút, lại thấy áy náy vì lúc bị tẩn đã nghiến răng nghiến lợi, thầm nguyền rủa sư tôn dưới đáy lòng… Nhưng dù cảm động hay áy náy, trong những ngày "sống đi chết lại" tiếp theo, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ sâu xa.

Là thật sự Sống. Đi. Chết. Lại.

Rất nhiều lần Ninh Khả Chi cảm thấy mình chỉ còn thoi thóp một hơi, đã dạo một vòng trước cửa Diêm Vương rồi mới bị kéo về.

#Thực tế lặp lại việc nhảy vọt bên bờ vực cái chết#

#Chẳng thà cho cậu một cái chết thống khoái còn hơn!!!#

Ninh Khả Chi: "…" Cậu không xong rồi! Cậu thật sự chịu không nổi nữa!!! Cứ thế này chắc cậu tự làm đứt kinh mạch, ôm lấy số điểm cuối cùng mà dứt khoát cáo biệt thế giới này cho xong!

Nhưng sau khi bị hệ thống thông báo rằng hình phạt tự sát là điểm số về không:

Ninh Khả Chi: "…" —— Mẹ nó! Có cần đối xử tàn nhẫn với người làm nhiệm vụ vậy không? Cho con đường sống đi chứ!!!

Ninh Khả Chi ôm lấy chút quật cường cuối cùng kiên trì thêm vài ngày, rốt cuộc cũng không trụ nổi nữa. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị khóc lóc thảm thiết đi tìm sư tôn nhận sai, ôm đùi đối phương tỏ vẻ đã quyết tâm sửa đổi, thì lại phát hiện Hạc Quy đã rời tông môn.

Ninh Khả Chi: "??!"

#Mừng như điên loạn .jpg#

À không… Ninh Khả Chi hồi thần lại từ cơn phấn khích, chợt nhận ra: Đợi người ta về rồi thì mình vẫn bị đánh tiếp thôi mà!! "Án tử hình" đổi thành "án treo" thì có gì đáng mừng? Thậm chí "thời gian chờ đợi" còn khiến người ta giày vò hơn! Thà cho cậu một cái kết thống khoái còn hơn!

Ninh Khả Chi thào thào gào thét dưới đáy lòng: Cớ sự gì đến nông nỗi này?!

Ninh Khả Chi sớm biết sư tôn đi đâu. Tin tức Hạc Quy Đạo Quân một mình vào ma vực, một tay phá tan Luyện Hồn Tông đã truyền khắp tu chân giới. Cái không khí này rất giống giai đoạn sau của truyện khi vai chính thụ bị Ma môn bắt đi và Hạc Quy đi cứu người.

Nhưng… Ninh Khả Chi nhìn sang Thẩm Trầm Ngọc bên cạnh. Vai chính thụ vẫn đang sờ sờ ở đây, Hạc Quy đi Luyện Hồn Tông làm gì?

Thẩm Trầm Ngọc vốn nhạy cảm, ngay khi Ninh Khả Chi nhìn qua, hắn liền quay lại. Hắn biết sư huynh đang nghĩ gì: "Sư huynh yên tâm, nếu sư tôn đã đích thân đi, tất sẽ lấy được Dưỡng Hồn Mộc."

Ninh Khả Chi: "?" Dưỡng Hồn Mộc? Hạc Quy lấy cái đó làm gì? Đó chẳng phải là đồ của ma tu dùng để nuôi quỷ sao? Họ có dùng được đâu… Cậu mơ hồ có dự cảm không lành, cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.

Thẩm Trầm Ngọc nhận ra sự căng thẳng của cậu, đáy lòng nảy sinh chút khó chịu, nhưng nụ cười vẫn hoàn mỹ: "Hiện giờ nguyên liệu cho Tụ Hồn Trận chỉ còn thiếu mỗi thứ này. Đợi sư tôn về, có thể nhờ Âu Dương trưởng lão của Trận Phong ra tay thiết trận…"

Ninh Khả Chi: "???" Tụ Hồn Trận? Tụ hồn của ai?!

Ý nghĩ mông lung của cậu bị câu nói tiếp theo của Thẩm Trầm Ngọc chọc thủng hoàn toàn: "Đến lúc đó hồn phách của Đại sư bá có thể đoàn tụ… Sư tôn đích thân trấn giữ, đưa người vào luân hồi, nhất định không xảy ra sai sót."

Ninh Khả Chi: "!!!" —— Mẹ nó! Là việc này!!

Kể từ khi về từ Linh Lung bí cảnh, đầu tiên cậu quay cuồng vì tách rời hệ thống, sau đó bị tẩn vì "tình chướng", câu nói ban đầu của hệ thống về việc "Thẩm Trầm Ngọc nhận nhầm cậu là tàn hồn Ỷ Phong Đạo Quân" đã bị cậu quăng ra sau đầu. Không quăng không được! Nếu lúc bị Hạc Quy "dạy dỗ" mà còn nghĩ linh tinh thì đúng là chán sống!

Nhưng giờ nghĩ lại, chuyện đó có thể bỏ qua sao?! Ỷ Phong Đạo Quân là ai? Là sư bá của họ! Là đại sư huynh của Hạc Quy!! Hạc Quy sao có thể trơ mắt nhìn tàn hồn của huynh trưởng tiêu tán? Chắc chắn phải tìm cách chứ!

Tụ Hồn Trận… Ninh Khả Chi không hiểu trận pháp, nhưng cái tên đơn giản thô bạo này thì cậu hiểu ngay. Nhưng hiểu thì hiểu —— Cậu đào đâu ra một Ỷ Phong Đạo Quân cho họ đây?!!

Hệ thống bị nhốt, [Thần thức ngụy trang] đã hủy bỏ, giờ thả nó ra cũng không thể nào biến thành tàn hồn Ỷ Phong được!!

Thẩm Trầm Ngọc nhìn bóng dáng sư huynh thất thần đi xa, khẽ rũ mắt che giấu tâm tư.

Hắn nghĩ sư huynh chắc hẳn không đành lòng để hồn phách đại sư bá tiêu tán mới mạo hiểm nạp tàn hồn vào thức hải để tu bổ ngày đêm, không dám lộ ra với ai. Giờ đây, sư huynh không còn lựa chọn nào khác…

Nạp tàn hồn vào thức hải rất nguy hiểm, giống như mở một lỗ hổng trong đan phủ để cung cấp linh lực cho người khác. Sư huynh của hắn không có lựa chọn.

Khóe môi thiếu niên khẽ nhếch lên: Thực ra vẫn có cách —— nếu là hắn, hắn sẽ không tiếc thủ đoạn, dùng con rối, đoạt xá hay dùng hồn người sống để giữ hồn phách đó lại bên mình. Nhưng… sư huynh của hắn sẽ không làm vậy. Hắn không thích sư huynh quá săn sóc người khác, nhưng trong lúc này, tính cách đó của sư huynh lại thật… quá tốt!