Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 160
Chương 160:
- Tuế Kí Yến Hề -
Ninh Khả Chi đi vào bên trong, dọc đường đều thuận lợi đến mức cậu không nhịn được mà một lần nữa cảm thán dưới đáy lòng: Đứa sư đệ này đúng là một "ngốc bạch ngọt" chính hiệu. Rõ ràng bị cậu bắt nạt bao nhiêu lần, vậy mà cuối cùng vẫn tin tưởng vị sư huynh này như vậy, làm lương tâm cậu thấy áy náy vô cùng.
Ninh Khả Chi vừa đưa tay v**t v* cái lương tâm đang đau âm ỉ của mình, vừa tìm thấy Thẩm Trầm Ngọc đang ngã trong vũng máu...
Cảnh tượng nhìn có chút đáng sợ, rất giống hiện trường một vụ án mạng, nhưng Ninh Khả Chi lại thở phào nhẹ nhõm. Hơi thở của Thẩm Trầm Ngọc vẫn ổn định, hắn chỉ là ngất đi thôi. Những vết máu trên mặt đất chắc là do lúc linh lực bạo động dữ dội nhất tạo thành, dựa vào tố chất cơ thể tu sĩ cộng thêm "bàn tay vàng" của vai chính, các vết thương lúc này đã bắt đầu khép lại.
Nói chung, vấn đề không lớn.
Thậm chí vì Thẩm Trầm Ngọc đã quá quen với việc khống chế linh lực nổi loạn, dù lúc này mất ý thức, cơ thể hắn vẫn theo bản năng vận chuyển công pháp hết lần này đến lần khác. Cho dù Ninh Khả Chi không tới, sự rung chuyển bên ngoài cũng sẽ dần bình ổn lại.
Cái kiểu hành động gần như đã khắc sâu vào bản năng này chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà thành. Ninh Khả Chi suy nghĩ một chút liền nhận ra sự cố này có lẽ không phải lần đầu xảy ra, nhưng trước kia chắc lần nào cũng có Hạc Quy hỗ trợ áp chế, nên mới không gây ra động tĩnh lớn như thế.
Cậu tặc lưỡi: Làm vai chính có "bàn tay vàng" cũng chẳng sung sướng gì cho cam...
Cậu không để mình xúc động quá lâu, đầu ngón tay vận linh lực, điểm nhẹ lên giữa trán Thẩm Trầm Ngọc. Không lâu sau, thiếu niên lờ đờ tỉnh dậy, đầu tiên là ngạc nhiên thốt lên một tiếng "Sư huynh", rồi nhận ra tình hình, hắn cũng chẳng kịp hàn huyên mà vội vàng ngồi xếp bằng, nỗ lực kiềm chế linh lực.
Trước đó ở Linh Lung bí cảnh, hắn vì muốn giữ lại hồn phách Ỷ Phong mà cưỡng ép huy động [Liên tâm], nên đã đoán trước lần bạo động này sẽ khó đối phó. Hắn vốn đã phong tỏa động phủ, thiết lập trận pháp, nhưng không ngờ tình hình lại tồi tệ hơn dự tính nhiều.
Thẩm Trầm Ngọc vừa mới chải chuốt lại linh lực trong người, còn chưa kịp đả tọa để hồi phục thương thế thì đã nghe một tiếng quát: "Đi ra ngoài!"
Hắn ngơ ngác mở mắt, nhìn thấy trạng thái hiện tại của Ninh Khả Chi thì sắc mặt đại biến. Hắn vốn định rút đi, nhưng trước khi rời khỏi lại chần chừ một chút: "Sư huynh... để đệ, đệ hộ pháp cho huynh..."
Ninh Khả Chi: Hộ cái quỷ gì cơ?!
Tuy rằng ở trong nhà người khác mà lại đuổi chủ nhân đang bị thương ra ngoài thì có hơi vô đạo đức, nhưng Ninh Khả Chi lúc này không quản được nhiều thế. Cậu đang cố sức áp chế luồng linh lực đã chạm đến điểm cực hạn trong cơ thể. Cảm giác đó giống như đang bê một ly nước đầy đến mức chỉ còn nhờ sức căng mặt ngoài mới không tràn ra, chỉ cần sơ sẩy một cái là đổ sạch...
Thấy Thẩm Trầm Ngọc còn do dự, Ninh Khả Chi gằn giọng nhắc lại: "Đi ra ngoài ngay!"
—— Cậu sắp đột phá rồi!
Ninh Khả Chi thời gian qua vốn đã chuẩn bị cho cốt truyện tiếp theo, tu vi chỉ còn cách đột phá một bước chân. Mà nãy giờ đi xuyên qua màn linh khí đậm đặc này, dù cậu không cố ý hấp thu thì nó cũng tự động đẩy cậu vượt qua ranh giới đó.
Sở dĩ cậu bắt Thẩm Trầm Ngọc đi mà không phải mình rời đi là vì dù tình hình đã dịu lại, nồng độ linh khí quanh đây vẫn cao hơn bình thường rất nhiều. Cậu cảm thấy mình không trụ nổi để đi ra ngoài, chỉ cần nán lại thêm một giây thôi là có thể bộc phát ngay lập tức.
Bình thường tu sĩ sắp đột phá đều có dự cảm, họ sẽ tìm nơi yên tĩnh để bế quan, ít ai lại chạy lung tung như thế này. Cái gọi là "hộ pháp" mà Thẩm Trầm Ngọc nói thường chỉ dùng khi bất ngờ đột phá ở bí cảnh hay nơi nguy hiểm không tìm được chỗ an toàn, cần đồng đội tin cậy bảo vệ để không bị quấy rầy.
Nhưng ở đây thì hoàn toàn không cần thiết. Ngoài việc có người bên cạnh làm cậu phân tâm ra thì chẳng có ích lợi gì. Cậu đang ở Quy Kiếm Phong thuộc Thiên Vân Tông, bên ngoài còn có một hàng dài các vị trưởng lão - những nhân vật mà chỉ cần dậm chân một cái là cả tu chân giới phải rung chuyển. Nếu nơi này mà không an toàn thì trên đời này chẳng còn chỗ nào an toàn hơn nữa.
Lần đột phá này của Ninh Khả Chi thực tế không có gì khó khăn. Linh lực của cậu đã tích lũy đủ từ lâu, muốn đột phá thì từ hai năm trước cũng đã làm được rồi.
Một mặt, cậu bị Hạc Quy Đạo Quân ép phải rèn luyện nền móng thật vững chắc, mặt khác, cậu biết cốt truyện chưa tới nên chưa muốn đột phá. Lúc này tuy có chút ngoài ý muốn nhưng quá trình diễn ra rất thuận lợi, nước chảy thành sông, đến mức mấy thứ đan dược mua dự phòng còn chẳng cần dùng tới.
Chẳng qua, trận Lôi kiếp sắp tới đây mới là thứ không dễ vượt qua...
