Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 36
Chương 36:
- Tuế Kí Yến Hề -
Bởi vì ngay từ đầu Cố Kính đến là để dạy cầm, Ninh Khả Chi vốn ngồi đối diện hắn.
Thế mà lúc này, Cố Kính lại vòng từ đối diện sang sau lưng cậu, đưa tay làm động tác tựa như ôm từ phía sau.
Tư thế này thân mật tới mức bình thường Ninh Khả Chi còn phải đau đầu nghĩ xem lát nữa phải giải thích với Tạ Tĩnh Dương thế nào để người ta đừng hiểu lầm giữa mình và “vợ tương lai” của Cố Kính có gì mờ ám. Nhưng hiện giờ cậu thật sự chẳng còn tâm trí nghĩ nổi mấy chuyện đó.
Từ lúc đầu bị nụ cười của Cố Kính dọa ngẩn người đến không kịp phản ứng, giờ Ninh Khả Chi hoàn toàn không dám động đậy nữa.
Vai nam chính đang cầm dao nhỏ đặt ngay bên hông cậu, chỉ cần cậu nhúc nhích… rất có thể bị “đâm xuyên thận”.
Ninh Khả Chi: ?!
Cậu thật sự sợ đến cứng người. Mình làm gì để bị Cố Kính làm căng đến mức này chứ?! Phải biết nơi này là phủ của Tạ Tĩnh Dương, bản thân cậu coi như người của Tạ Tĩnh Dương… Hơn nữa quan hệ giữa công – thụ hiện giờ mới chỉ ở giai đoạn hợp tác ban đầu, tình cảm còn chưa tiến triển được bao nhiêu, hoàn toàn chưa tới mức “tin tưởng lẫn nhau sống chết có nhau” như sau này trong cốt truyện.
— Cậu thật sự sắp chết ở đây, chết dưới tay Cố Kính, đúng nghĩa một rắc rối lớn!
Là rắc rối lớn thật.
Nhưng không hẳn là rắc rối không giải quyết được…
Đặc biệt là với Cố Kính.
Ninh Khả Chi: QAQ
Cho nên bây giờ cậu nên ngoan ngoãn nói: “Tôi không thấy gì cả” sao?!
tưởng chơi chiêu trước mặt đại lão
coi chừng lật xe
Hơi thở nóng ấm phả lên sau gáy khiến Ninh Khả Chi rùng mình. Căng thẳng đến vậy mà đầu óc cậu vẫn còn chạy lung tung được.
Ví dụ như… tại sao hơi thở của Cố Kính vẫn ấm?
Cậu đương nhiên biết người bình thường thở ra đều có nhiệt độ… nhưng với trạng thái của Cố Kính hiện giờ, cảm giác lại giống y như “mỹ nhân xà”. Ninh Khả Chi suýt nữa tưởng tượng hắn thành giống loài khác chứ chẳng phải người.
“Mỹ nhân xà” mà cậu tự vẽ trong đầu nói sát tai cậu, giọng khẽ mà chậm:
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Ninh Khả Chi: “…”
Câu này thật ra cực dễ trả lời. Thân phận gốc của cậu rõ ràng, sạch sẽ, không bí ẩn.
Dù sao một vai pháo hôi nam phụ gánh chức năng công cụ thì căn bản chẳng cần lai lịch hoành tráng, ân oán máu me gì. Thậm chí vì trước đó Tạ Tĩnh Dương có vài câu khách sáo, cậu đã mò về tìm hiểu thêm thân phận nguyên chủ, chuẩn bị sẵn đến mức tổ tiên tám đời nguyên chủ cũng có thể kể vanh vách — chắc chính nguyên chủ cũng không biết nhiều như cậu.
Nhưng… đây có phải điều Cố Kính muốn nghe không?
— Rõ ràng là không!! (tiếng sét đánh ngang!)
Tuy không biết Cố Kính hiểu lầm kiểu gì, nhưng Ninh Khả Chi dám chắc: nếu bây giờ nói thật…
Là dao đâm xuống liền!
Về chuyện người ngồi chung kiệu hôm đó và nhóm người Lư gia xuất hiện cùng nhau, Cố Kính đã nghĩ ra vô số khả năng. Nhiều ngày qua hắn cũng tra không ít thứ.
Có vài người đáng nghi, cái nào nhìn cũng có vẻ đúng, nhưng cũng cái nào cũng thấy sai sai… Không ai trong số họ đủ để khiến vị “Ninh tiên sinh” này dè chừng đến mức đó.
Cố Kính nghi rất nhiều người…
Nhưng lại không hề nghĩ tới một người.
Thạch Chính.
Đốc chủ Đông Xưởng.
Tên đó đương nhiên chẳng phải người tốt, nhưng bản chất cũng chỉ là một con chó. Một con chó có chủ.
Vậy chủ nó là ai?
Chính là người đang ngồi trên ngôi cao kia.
Ha ha ha…
Cố Kính bật cười.
Hắn thật sự không nhịn được cười.
… Cười triều đình.
Cười Cố gia.
Cười chính bản thân mình!
Hắn đã oán, đã hận, đã căm phẫn đến mức trút giận lung tung…
Vậy mà không nghĩ rằng tất cả đều do một mình người đó dựng nên!
Đúng rồi. Ngoài vị hoàng đế kia, còn ai có thể khiến cha hắn cam chịu trói tay, không thể chống cự mà bị g**t ch*t?!
“Tuổi già, sức yếu, không còn gánh vác triều chính”…
Lời nguỵ biện nào đây?!
Trò đùa!
Đúng là trò đùa quá lớn!
Vị hoàng đế đó thật sự quá khôn khéo. Còn mưu lược hơn cả lúc trẻ.
Sủng ái Lư phi, nuông chiều em trai nàng ta…
Nhưng có khi Lư gia lại chỉ là quân cờ trong tay ông ta?
Ha…
Triều đình thật sự tin hoàng đế sẽ vì một phi tần mà dung túng ngoại tộc đến mức này sao?
Buồn cười.
Ông ta diễn hay lắm.
Quá hay.
Lừa được hắn.
Lừa được cả triều đình.
Lừa được thiên hạ!!!
Có lẽ đến chính bản thân ông ta cũng lừa được rồi!!!
……
Ninh Khả Chi cảm thấy tay Cố Kính hơi run.
Không biết Cố Kính mệt hay bị k*ch th*ch, nhưng nếu hắn cứ run thế này, Ninh Khả Chi cũng run lây.
Tiếng cười đứt quãng vang bên tai, vừa như sắp phát điên vừa như sắp đòi mạng người. Ninh Khả Chi mồ hôi túa ra đầy trán. Cậu cảm giác chứng minh thân phận cho vừa lòng Cố Kính lúc này… hoàn toàn không kịp nữa. Cậu liền âm thầm gọi hệ thống xem trong thương thành có loại thuốc mê vô sắc vô vị nào có thể đánh gục Cố Kính trong 3 giây không.
Hệ thống: [……]
hệ thống_khiếp_sợ.jpg
Ký chủ nhà nó thật… có tiền đồ!!!
Mới nửa tháng trước còn bị Tạ Tĩnh Dương nói một câu “Rừng phong đỏ” là hoảng đến khóc tại chỗ. Giờ bị kề dao mà còn nghĩ cách phản sát?!
Ninh Khả Chi sốt ruột thúc giục:
[ Này hệ thống? Đại ca? Cuối cùng có hay không?? ]
Hệ thống liệt kê danh mục.
Ninh Khả Chi nhìn chằm chằm món rẻ nhất 5 điểm rồi rơi vào trầm mặc.
Không hợp lý!
Thuốc 5 điểm mà cậu mua cái bệnh chỉ tốn 0.01?!
Hệ thống giải thích:
[ 0.01 là trường hợp đặc biệt. Cơ thể ký chủ vốn có hệ thống can thiệp, điều chỉnh dễ, nên mới có giá ưu đãi. ]
Và nhắc lại:
[ Không khuyến khích ký chủ quá lệ thuộc vào vật phẩm thương thành. ]
Ninh Khả Chi nghe xong… từ bỏ rất dứt khoát.
Hệ thống: [???]
Ninh Khả Chi:
[ Giết thì giết đi. Dù có sống đến hết cốt truyện cũng chưa chắc tránh được mất 5 điểm. ]
Hệ thống: […]
À thì ra ký chủ bình tĩnh vậy vì đã chuẩn bị… đón nhận cái chết.
Hệ thống nghĩ mãi, cảm thấy cách làm của ký chủ… cũng hợp lý.
Nếu không phải “tự sát” bị tính thành vi phạm nặng khiến bị trừ một nửa điểm, nó đã khuyên ký chủ… đi chết rồi. Nhưng vì sợ bị tiêu hủy nên nó không dám đề xuất.
Chỉ là… nghĩ vậy thôi.
Dù ký chủ có cam đoan thế nào, nhìn số điểm thảm hại hiện tại hệ thống cũng chột dạ.
… Cảm giác như ký chủ ngủ một giấc dậy là suy sụp trở lại.
……
Bên này, thấy Ninh Khả Chi chuyển sang trạng thái “Phật hệ”, cơ thể thả lỏng hẳn.
Hệ thống thậm chí còn chủ động thông báo rằng nếu Cố Kính đâm thật, nó sẽ tạm thời vô hiệu hóa cảm giác đau cho cậu. Thế là Ninh Khả Chi càng nhẹ đầu.
Nhưng ngay khi cậu đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi… Cố Kính bất ngờ thu dao lại.
Ninh Khả Chi: ???
Cậu chưa từng thấy ai làm việc theo kiểu kỳ quặc như nam chính này.
Con dao nhỏ biến đi đâu mất, cứ như chưa từng xuất hiện.
Bàn tay thon dài xinh đẹp khi nãy còn cầm hung khí, giờ đặt lên vai Ninh Khả Chi, sát cổ.
Ninh Khả Chi nghe Cố Kính bật cười.
Ninh Khả Chi: “…”
Cậu không quay đầu lại được, nhưng chỉ nghe tiếng cười thôi đã thấy… so với khi nãy còn đáng sợ hơn.
