Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 66

Chương 66:

- Tuế Kí Yến Hề -

Dù trình độ kéo đàn của Ninh Khả Chi tới giờ vẫn không mấy khả quan, nhưng tư thế thì phải gọi là chuyên nghiệp cấp một trăm phần trăm.

Chỉ tiếc —— lần đó hắn kéo thật cho Văn đại tổng tài nghe, để lại bóng ma tâm lý không nhỏ. Từ đó về sau, Văn Chung không bao giờ nhắc lại yêu cầu ấy nữa.

Ninh Khả Chi chỉ biết thở dài: có chút thất vọng…

Hắn đã luyện lâu như vậy, chẳng lẽ không thử lại lần nào sao?

Chính hắn cũng thấy mình với bản ghi âm đã phối hợp đến mức thiên y vô phùng, đảm bảo cho kim chủ ba ba trải nghiệm tốt nhất, không đau tai, không đau tim.

Nhưng —— nếu Văn tổng không muốn nghe, hắn cũng không thể ép đầu người ta vào mà “mời thưởng thức”. Vậy nên, mỗi lần Văn Chung sắp về, hắn đều ngoan ngoãn vào vị trí, chỉnh pose cho đúng chuyên nghiệp.

Ánh đèn phòng khách bật sáng. Tiếng bước chân từ xa chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng dừng ngay ngoài cửa phòng đàn.

Ninh Khả Chi cố ý không đóng cửa —— dù sao hắn không thực sự luyện, đóng lại còn dễ lộ.

Bởi vậy, hắn nghe rất rõ giọng nói từ sau lưng truyền tới.

“Lại luyện đến muộn như vậy?… Nên nghỉ ngơi.”

Âm sắc ôn nhu đến mức làm hắn giật mình.

↑ Chỉ nghe một cái, Ninh Khả Chi biết ngay câu này không phải nói với hắn.

Hắn ngoan ngoãn cất cây cung, quay lại mỉm cười với Văn Chung —— nhưng tuyệt nhiên không mở miệng.

Không phải tự cao thâm trầm gì, mà là…

Dựa theo phân tích mấy năm nay: tuy mặt hắn giống vai chính thụ, nhưng giọng thì không giống chút nào.

Hệ thống từng tính toán rất rõ ràng: mỗi lần hắn mở miệng, có đến 80% khả năng khiến Văn đại tổng tài từ “hồi ức thanh xuân” rơi thẳng về “hiện thực tàn khốc”.

Cho nên, lúc thế này —— tốt nhất câm luôn.

……

… … …

Dưới ánh vàng ấm, thiếu niên mặc sơ mi trắng đứng trong phòng đàn. Một tay cầm violin, một tay nâng cây cung, khóe mắt cong cong nở nụ cười ôn hòa.

Trong giây lát ấy, Văn Chung như bị kéo ngược thời gian. Hắn theo bản năng bước thêm một bước về phía trước — từ vùng cửa tối đi vào nơi sáng tỏ.

Nhưng ánh đèn quá rõ ràng, sáng quá thật. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn bừng tỉnh. Bước chân dừng lại.



Vẫn là khác.

Hề Ngọ chưa bao giờ dùng ánh mắt nóng bỏng như vậy nhìn hắn. Loại ánh mắt ấy chỉ xuất hiện khi cậu nhìn đàn, nhìn sân khấu, nhìn giấc mơ của mình.

Ninh Khả Chi nỗ lực sao cho giống nhất có thể. Nhưng chỉ có điểm này, Văn Chung… chưa từng sửa.

—— Đây là ánh mắt hắn từng mong nhận được. Nhưng chưa bao giờ có được.

……

Ninh Khả Chi thấy Văn Chung dừng lại mấy bước phía trước, biết ngay đối phương đã hết ảo giác rồi.

Theo lý thuyết, hôm nay diễn vậy là đủ. Nhưng là coser chuyên nghiệp, nếu kim chủ ba ba không lên tiếng, hắn tuyệt đối không tự ý phá cảnh.

Chỉ là —— cười lâu quá, gương mặt hắn hơi có dấu hiệu cứng đơ.

Không có gương soi, hắn không biết biểu cảm có méo chưa, chỉ biết cánh tay đang nâng cung bắt đầu run. Cú đập bàn khi nãy lại nhói lên.

Văn tổng hôm nay im lặng hơi lâu …?

Không lẽ do hắn lỡ đập bàn nên tư thế violin bị lệch, trông không chuyên nghiệp?!

Ninh Khả Chi: !

Nếu kim chủ ba ba đánh giá hắn “không chuyên nghiệp” → giảm thiện cảm → nghi ngờ hắn “thâm tình bất hối” → điểm tụt → hắn chết chắc.

Ninh Khả Chi hoảng: Tuyệt đối không được!!!

Văn Chung thấy thiếu niên vì hắn đứng lặng mà bất an, lòng thoáng dâng lên một cảm xúc đục ngầu, quen thuộc đến đáng sợ. Cảm xúc này —— mấy năm nay vẫn luôn lặp đi lặp lại.

Hắn dời mắt đi.

Hề Ngọ… chưa từng có loại ánh nhìn run rẩy này.

Nhưng khi mắt hắn vô thức liếc xuống, lại thấy cánh tay phải thiếu niên đang căng cứng, đầu ngón tay run nhẹ như cố kiềm chế.



… …

Hôm nay hắn về muộn.

Lẽ nào… Hắn vẫn luôn chờ sao?

……

Ngay lúc Ninh Khả Chi còn đang gấp muốn chết vì không hiểu vì sao điểm tăng vọt, hệ thống đã nhảy vọt phân tích.

Quét dữ liệu → phân tích tình huống → mô hình suy đoán → kết luận.

Hệ thống: !!!

Đại lão quá đáng sợ!

Hệ thống tự thấy mình trước kia thật ngây thơ —— tưởng ký chủ chỉ vô tình đụng bàn?!

Không!

Mưu tính sâu xa

Diễn xuất không lộ sơ hở

Cú đụng bàn hoàn toàn không có dấu vết diễn

Hệ thống suýt nữa quỳ xuống: ký chủ đúng là kỹ thuật diễn đại sư!!!

……

Trong lúc Ninh Khả Chi còn mù mờ, Văn Chung lên tiếng.

“Trở về đi.”

Giọng điệu khác hẳn ban nãy —— lần này là nói với hắn.

Kim chủ ba ba đã lên tiếng, hắn lập tức thu đàn, đứng đợi rời phòng.

Nhưng trước khi đi ra cửa, lại nghe Văn Chung hỏi:

“Dạo này thích cái gì không?”

Ninh Khả Chi: ???

Ý là… muốn tặng quà? Khen thưởng?

Hắn ngẩn người, rồi hiểu ra ngay.

—— Chắc hắn cos hôm nay quá đạt nên mới tăng điểm thiện cảm mạnh như vậy!

Nhưng khi thấy Văn Chung nhíu mày ngay sau câu hỏi, hắn liền đoán được ngay: Đối phương lười mua quà, chắc sẽ bảo trợ lý chuyển tiền cho xong.

Không được! Tuyệt đối đừng!

Tiền với hắn chẳng nghĩa lý gì! Kết thúc nhiệm vụ hắn thành nhà giàu số một thế giới, xong lại rời đi không mang theo gì được!

……

Không! Không! Nếu phải “thưởng”, hắn đã nghĩ ra một chuyện do dự bấy lâu.

Nắm lấy cơ hội, hắn nhanh chóng chen lời:

“Tuần sau trung tâm thành phố có triển lãm tranh. Hôm nay Lý ca vừa gửi vé. Văn tổng… ngày đó ngài có rảnh không?”

Nói xong, hắn liếc Văn Chung, lòng thấp thỏm.

Quả nhiên —— Văn tổng nhíu mày càng chặt hơn.