Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 90
Chương 90:
- Tuế Kí Yến Hề -
Ninh Khả Chi đứng ngay cổng công viên, mặt mày ngơ ngác tự hỏi cuộc đời.
Cậu thậm chí còn nghĩ mình đang nằm mơ, nếu không thì vì cớ gì cậu lại đứng ở đây?
Tất nhiên, cậu chẳng có suy nghĩ kiểu "người lớn không nên đến công viên", vì niềm vui thì đâu phân biệt tuổi tác.
Khoảng thời gian trước, công viên giải trí ở thành phố A này, được gọi là lớn nhất cả nước, tin tức hoàn thành ồn ào khắp nơi, Ninh Khả Chi cũng muốn tìm cơ hội đến chơi thử…
Nhưng! Mà!!
Cậu chưa từng tưởng tượng, người đi cùng cậu lại là — Tổng giám đốc Văn!!
Vậy nên — Chắc chắn cậu vẫn chưa tỉnh mộng đêm qua rồi?!
Ninh Khả Chi không nhịn được, tranh thủ lúc người kia không để ý, véo mạnh vào đùi mình.
Sau đó… Cậu đành phải chấp nhận cái sự thật có thể gọi là "chuyện phi lý" này.
( Trợ lý Lý, người chưa từng yêu đương, toàn bộ kinh nghiệm dựa vào mạng internet, cuối cùng cứng đầu đề nghị chuyện này cho sếp: “……” Nói thật, anh ta cũng không ngờ sếp Văn lại đồng ý. )
Vì đi công viên, Tổng giám đốc Văn hiếm hoi lắm mới chịu thay bộ vest đắt tiền thường ngày. Anh ta mặc đồ rất giản dị, thoải mái, kiểu tóc được chải chuốt gọn gàng hàng ngày thì buông xõa xuống, cặp kính gọng vàng cũng tháo ra. Hình tượng mới này tuy còn xa lắm mới gọi là “gần gũi”, nhưng lại không còn khó gần như lúc trước…
↑↑↑ Lúc đối phương xuất hiện, Ninh Khả Chi suýt nữa không nhận ra.
Sự chuẩn bị này rõ ràng không hề uổng phí, ít nhất Tổng giám đốc Văn đứng ở đây hoàn toàn không thấy khó chịu, đứng cạnh Ninh Khả Chi lại giống như một cặp tình nhân học sinh dễ dàng bắt gặp ở bất cứ đâu.
Ninh Khả Chi: “……”
Đây rốt cuộc là loại truyện ma quỷ gì thế này?!
Trong lúc nhân vật chính thụ đã quay về, hành động của cậu lúc này chẳng khác nào nhảy Disco trên mộ phần sao?!
Chẳng lẽ ý thức thế giới cuối cùng không chịu đựng nổi việc cậu lười biếng, tiêu cực với diễn biến truyện, quyết định cho cậu một cú sốc lớn?!
# Pháo hôi thì đã làm gì sai nào?! #
Ninh Khả Chi ngượng nghịu và cứng đờ từ chối người bán hoa hồng đang mời chào lại gần. Cậu hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Văn Chung lúc này.
Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt bình tĩnh của đối phương rơi trên người mình một lát, dường như tính nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng thu về.
Ninh Khả Chi: !
Cậu cảm thấy Tổng giám đốc Văn có thể là muốn cảnh cáo cậu, nhưng thấy cậu đặc biệt chủ động, tự giác nên cuối cùng mới bỏ qua.
Tóm lại, với tiền đề như vậy, Ninh Khả Chi tinh thần căng thẳng suốt cả chuyến đi, ngay cả không khí vui vẻ của công viên cũng không cách nào lan sang cậu.
Văn Chung nhìn biểu hiện của người bên cạnh, lông mày không khỏi nhíu lại.
Ninh Khả Chi nhận thấy điều này thì càng căng thẳng hơn…
Ngay lúc Ninh Khả Chi đang cực kỳ căng thẳng như vậy, lại đột nhiên nghe thấy một tiếng hỏi thăm không chắc chắn —
“Ninh ca?”
Họ Ninh này cũng không phổ biến lắm, dù sao theo kinh nghiệm của Ninh Khả Chi, từ nhỏ đến lớn cậu đều là người duy nhất mang họ này trong lớp. Lúc này nghe thấy có người gọi như vậy, cậu theo phản xạ quay đầu lại — cũng có thể là do cậu rất muốn dời sự chú ý khỏi Tổng giám đốc Văn hôm nay đặc biệt kỳ lạ — nhưng nhìn thấy thì thấy, lại không nhận ra người tới.
Khác với sự mơ hồ của Ninh Khả Chi, đối phương rõ ràng nhận ra cậu, lộ ra vẻ thở phào nhẹ nhõm, lại có chút vui mừng: “Ninh ca! Thật là anh rồi, tôi còn tưởng mình nhận nhầm… Anh không sao là tốt quá…”
Ninh Khả Chi lập tức hiểu ra đây là bạn học của nguyên chủ.
Khuyết điểm của việc cậu thường xuyên khóa chặt ký ức nguyên chủ trong phòng tối đã lộ rõ, người trước mắt này dường như rất quen thuộc với cậu, nhưng Ninh Khả Chi lại ngay cả tên đối phương cũng không biết.
Hơn nữa còn có một chuyện đáng sợ — Người này nhiệt tình như vậy, chẳng lẽ không phải là một con cá trong ao cá của nguyên chủ sao??!
Sau khi vội vàng lục lọi ký ức của nguyên chủ, Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm phát hiện, người trước mắt này không phải "cá" của nguyên chủ — cùng lắm thì tính là người dự phòng — có đơn phương quý mến nguyên chủ, nhưng vì điều kiện cơ bản không đủ, nên không được đưa vào phạm vi ao cá.
Ninh Khả Chi: Còn may! May mắn thay!!
Ninh Khả Chi cười theo vẻ mặt trong trí nhớ của nguyên chủ, gật đầu chào hỏi: “Vũ Tề, đã lâu không gặp.”
Nghiêm Vũ Tề hơi đỏ mặt, ánh mắt lúng túng nhìn loạn, giọng nói cũng bay bổng, không rõ ràng: “Ninh ca anh không sao là tốt rồi… Anh không biết, sau khi anh đi, rất nhiều người đã đến nhà anh… Tôi đi tìm anh thì gặp phải, tôi đã báo cảnh sát, nhưng…”
Có lẽ sợ nhắc đến những chuyện buồn này làm Ninh Khả Chi khổ sở, Nghiêm Vũ Tề chỉ lắp bắp nói một chút rồi ngừng lại, chỉ liên tục lặp đi lặp lại: “Anh không sao là tốt rồi”, “Không sao là tốt rồi”.
Bị người khác quan tâm như vậy, vẻ mặt của Ninh Khả Chi cũng không khỏi dịu xuống.
Mặc kệ nguyên nhân là gì, ít nhất người này thật lòng lo lắng cho nguyên chủ.
Nhưng Ninh Khả Chi do dự một chút, lại không thể nói ra ba chữ “Tôi không sao”. Rốt cuộc nguyên chủ là thật sự đã xảy ra chuyện.
— Lúc trốn nợ, không may đập đầu vào gáy… Ninh Khả Chi mới xuyên đến đây.
Lúc này cậu chỉ có thể im lặng lắng nghe đối phương vừa may mắn vừa nhẹ nhõm cảm thán, đáy lòng có chút hụt hẫng.
Một lúc lâu sau, Nghiêm Vũ Tề dường như cuối cùng đã bình tĩnh lại.
“Xin lỗi, có phải tôi nói nhiều quá không?” Hắn cười gượng một tiếng, sờ sờ gáy, rồi lại chần chừ hỏi: “Ninh ca, mấy năm nay anh… sống có…” Khỏe không?
Nghiêm Vũ Tề chưa kịp nói hết, đã nhìn rõ Văn Chung đang đứng bên cạnh Ninh Khả Chi.
Hắn như nhìn thấy cảnh tượng khó tin, sững sờ khoảng ba giây, nhìn Văn Chung rồi lại nhìn Ninh Khả Chi, ánh mắt qua lại trên người hai người, mắt càng mở to hơn, không biết nghĩ tới điều gì, cả người hoảng sợ đến mức biểu cảm đều có chút biến dạng.
