Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 95

Chương 95:

- Tuế Kí Yến Hề -

Văn Chung há miệng, nhưng cũng chẳng nói được gì.

Anh có thể nói gì?

Anh lại có thể nói gì?!

— Lên tiếng chỉ trích sao?

Nhưng…

Anh lại có tư cách gì đâu?

Đối phương chỉ đang làm…

…… Chuyện tương tự như anh…

Thậm chí trước khi phát hiện tình cảm của mình, trong suốt mấy năm đó, anh đã làm còn quá đáng hơn, còn không để lại đường lui hơn.

Ngày hôm đó cuối cùng đã kết thúc như thế nào, e rằng hai người trong cuộc đều không có tâm trí để ý.

Tóm lại, khi hoàn hồn lại, Văn Chung đã ngồi trong văn phòng, bên cạnh anh tài liệu đã xử lý xong chất thành một đống cao ngất, nhưng có lẽ là anh đã nói “Đừng tới quấy rầy” trước khi vào cửa, hoặc có lẽ chỉ là trợ lý không dám tới đụng vào rủi ro của cấp trên đang rõ ràng tâm trạng không tốt, nên không kịp thời dọn đi. Những tài liệu đã xử lý chồng chất lộn xộn, dưới sức nặng của tờ tiếp theo, cuối cùng chao đảo nghiêng về phía bên kia.

Cũng may tốc độ đổ xuống không nhanh, nên đã được chủ nhân văn phòng giơ tay chặn lại trước khi sụp hoàn toàn.

Chẳng qua hành động hấp tấp này làm Văn Chung ngồi lâu bỗng cảm thấy hơi choáng váng, anh không nhịn được giơ tay đẩy gọng kính, ngón tay ấn hai cái lên sống mũi, nhưng chưa đợi anh tiếp tục có động tác gì, lại đột nhiên nghe thấy hai tiếng "tít tít" báo hiệu.

Động tác xoa ấn huyệt vị của thanh niên cứng lại.

Là……

— Thư điện tử ……

Qua một lúc, tiếng nhấp chuột không vang lên, thay vào đó là một chút động tĩnh rất nhỏ từ bánh xe ghế xoay, chiếc ghế được chủ nhân đẩy ra sau một đoạn ngắn, rồi xoay một góc, hoàn toàn tránh khỏi màn hình.

Văn Chung hơi cúi đầu, từ chiếc cửa sổ kính lớn nhìn xuống dòng xe cộ đang qua lại, sắc trời dần dần tối, đèn đường ven đường lần lượt bật sáng, chiếu rọi lại con đường vốn đã hơi mờ.

Mặc dù không nhìn, Văn Chung có thể đoán được nội dung thư điện tử.

Đơn giản là xác nhận lại một lần nữa ý tưởng mà chính anh đã đoán được.

Nhưng…

Không cam lòng.

Đây là một loại cảm xúc mà đối với Văn Chung thậm chí có chút xa lạ…

Anh từ lúc vừa sinh ra đã đứng ở vạch đích của rất nhiều người, hưởng thụ nguồn tài nguyên cao cấp nhất, nền giáo dục ưu tú nhất, mà bản thân anh cũng không làm thất vọng sự bồi dưỡng đó, vĩnh viễn là người xuất sắc nhất trong số bạn bè cùng lứa.

Văn Chung đã sớm quen với việc mọi thứ đều nhường đường cho ý chí của anh, trong khái niệm của anh, thứ anh muốn đạt được nhất định sẽ đạt được, mục tiêu muốn hoàn thành thì nhất định sẽ hoàn thành, còn việc trả giá thời gian, tinh lực và tiền bạc hay bất cứ điều gì trong quá trình đó, thì chỉ là một số chi phí cần thiết để hoàn thành mà thôi…

Năm đó, việc Hề Ngọ rời đi là lần đầu tiên trong đời anh bị vấp ngã đau điếng.

Trên thực tế, ngay cả Văn Chung cũng không chắc chắn, việc anh chấp nhất với Hề Ngọ lâu như vậy có phải là do yếu tố “không cam lòng” này không.

… Mà hiện tại anh đã lâu rồi, lại một lần nữa cảm nhận được loại cảm xúc này.

Thậm chí còn nặng nề hơn, áp lực hơn lần trước…

Văn Chung ngồi trong văn phòng rất lâu.

Mãi cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, căn phòng không bật đèn chìm vào một mảng tối nặng nề, thanh niên tựa lưng vào ghế, ngửa mặt dựa vào ghế nghỉ ngơi cuối cùng cũng có động tĩnh.

Chiếc màn hình đã tắt vì lâu quá không thao tác một lần nữa sáng lên, thư điện tử chứa tài liệu kia được nhấp mở.

……

…………

Dường như là khung cảnh đại hội thể thao, là ảnh chụp ngay khoảnh khắc lướt qua vạch đích.

Thiếu niên có bảy tám phần giống anh thời học sinh đứng ở vị trí đầu tiên, kéo ra một khoảng cách khá xa so với người đứng thứ hai, thiếu niên cười rộ lên rạng rỡ, phóng khoáng, đó là biểu cảm tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên mặt Văn Chung…

Cái thời kỳ yêu say đắm ấy thẳng thắn và nồng cháy, căn bản không thể giấu được dấu vết, hơi có thành tựu liền không nhịn được muốn khoe với người mình yêu mến.

Văn Chung nhìn theo ánh mắt của cậu ấy, một chút cũng không ngoài ý muốn khi thấy bóng dáng quen thuộc kia ở một góc ảnh — đứa trẻ kia dáng vẻ và thân hình còn non nớt hơn bây giờ một chút, nhưng vẫn có thể khiến người ta nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

……

…………

“Tần Dịch”……

Tuy chưa từng gặp mặt, Văn Chung lại từng nghe mẹ nhắc đến đối phương — nếu nghiêm túc mà nói về huyết thống, đó là “cậu út” của anh.

Cũng trách không được, hai người họ lại giống nhau đến thế.

Người điều tra hiển nhiên hiểu sai mục đích của Văn Chung muốn tra, đã viết rất chi tiết về mối quan hệ giữa Tần Dịch và nhà họ Tần, ngược lại đề cập rất ít đến cuộc sống học đường của đối phương, nhưng số lượng ghi chép không nhiều đó lại đều tràn ngập dấu vết của một người khác.

……

Sau đó, sinh mệnh của thiếu niên này ở thời điểm rực rỡ nhất đã kết thúc vội vã với một tai nạn bất ngờ ập đến.

Văn Chung, do mối quan hệ với mẹ mình, dù không cần điều tra, cũng ấn tượng sâu sắc về cái chết bất ngờ của đối phương.

Rốt cuộc trong khoảng thời gian đó, tâm trạng của mẹ anh sa sút đến mức khó lòng bỏ qua, hai mẹ con dần dần ít giao tiếp theo tuổi tác lại lâu rồi mới ngồi lại với nhau, Văn Chung cũng nghe được không ít chuyện về “cậu út” này từ miệng mẹ.

“Mẹ vốn còn nghĩ…… Chờ nó thi đại học xong, sẽ dẫn con đi gặp một lần……”

“…… Đến lúc đó cảnh tượng nhất định rất thú vị……”

“……”

“Tuy rằng……”

“…… Nhưng đó là một đứa trẻ tốt……”

“Nó còn nói với mẹ sau này muốn đi ‘du lịch khắp thế giới’…… Mẹ vốn dĩ đã nghĩ sinh nhật lần sau của nó sắp tới rồi…… Đặt mua cho nó trọn bộ dụng cụ sinh tồn dã ngoại……”

Văn Chung lại nghĩ tới lúc Ninh Khả Chi mới tới.

Có phải là vì, đã từng lỡ mất lời thổ lộ không còn cơ hội nói ra…… Người đã mất đi không thể quay lại……

Cho nên —

Mới không nhịn được đối với anh mà nhắc lại hết lần này đến lần khác, từng chút từng chút bù đắp trên người anh?