Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 97
Chương 97:
- Tuế Kí Yến Hề -
Tất cả lời giới thiệu và khen ngợi của Viện trưởng Khúc đều dừng lại khi ông nhìn thấy qua cánh cửa kính của phòng nhạc cụ: thiếu niên đi thẳng lướt qua cây đàn piano giữa phòng, mở hộp đàn đang đeo trên lưng, lấy ra…… một cây đàn violin……
Viện trưởng Khúc: “……?!”
Với mức độ nổi tiếng của đối phương trong trường, ông cũng có nghe qua một vài tin đồn về cậu ấy.
Nhưng —
Vì sao cố tình là hôm nay?!
Nụ cười trên mặt Viện trưởng Khúc cứng lại.
Chờ phản ứng lại, ông lập tức muốn đi qua gõ cửa nhắc nhở.
Thầy cô giáo sư của Đại học A vẫn rất thoáng, đối với việc sinh viên ngầm phát triển một vài “sở thích, hứng thú” cũng không có ý cấm đoán gì (chủ yếu cũng là ngăn không được).
Nhưng loại “sở thích” này tự mình chơi đùa âm thầm thì tốt rồi……
Không phải là bây giờ !! Không phải ngay trước mặt vị tiên sinh Hề khó khăn lắm mới tới trường này !
Động tác tiến lên của Viện trưởng Khúc lại bị Hề Ngọ hiểu lầm là đối phương muốn giới thiệu mình với Ninh Khả Chi.
Cũng không muốn để thiếu niên kia hiểu lầm thêm một phần “lấy quyền thế áp người”, Hề Ngọ vội vàng ngăn lại hành động của người bên cạnh, và làm dấu hiệu im lặng.
Viện trưởng Khúc: “……”
— Không phải…
Viện trưởng Khúc có ý muốn giải thích, nhưng Hề Ngọ lại không hề nhìn về phía này nữa.
Ánh mắt anh chăm chú dừng lại trên người thiếu niên trong phòng đàn, khóe môi không tự giác nhếch lên một độ cong.
Hóa ra còn biết chơi violin sao?
Nghĩ đến khúc nhạc piano đã nghe ở nhà ăn, Hề Ngọ không nhịn được nảy sinh chút mong đợi đối với tiếng nhạc sắp cất lên.
Hơn nữa nếu là đàn violin thì…
Tâm trạng của Hề Ngọ không thể kiểm soát mà dâng trào lên —
Anh đã từng nghĩ tới việc tìm cho đối phương một vị giáo viên về kỹ thuật, nhưng nếu là đàn violin thì, anh hoàn toàn có tự tin làm người dẫn đường đó.
So với việc khai quật một viên ngọc thô gần gũi, đương nhiên là tự tay mài giũa, tự mình tạo hình, càng kích động lòng người hơn.
… Nhìn những nét non nớt, ngây ngô kia dần dần rút đi, rồi tỏa sáng rực rỡ nhất trong tay anh…
Tưởng tượng đến cảnh tượng đó, Hề Ngọ thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, từng nhịp từng nhịp, mỗi lần lại quan trọng hơn lần trước.
Cảm xúc này giống như cái gì nhỉ?
Giống như lần đầu tiên với tư cách là một nghệ sĩ violin mới nổi, bước lên sân khấu mà tất cả những người làm âm nhạc đều tha thiết ước mơ kia…
Vẻ mặt của Hề Ngọ mong đợi bao nhiêu, thì Viện trưởng Khúc bên cạnh tuyệt vọng bấy nhiêu.
Trán ông đã bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, vài lần muốn lên tiếng nhưng đều bị Hề Ngọ hoàn toàn phớt lờ.
Nụ cười trên mặt Hề Ngọ đông cứng lại khi thiếu niên điều chỉnh xong âm và áp cung đàn xuống sợi dây đầu tiên.
Hề Ngọ: ???
Trong khoảnh khắc đó, biểu cảm trên mặt anh thậm chí trở nên trống rỗng và đờ đẫn.
Ninh Khả Chi không hề hay biết có hai người đang theo dõi mình ở gần đó.
Liên tiếp quá nhiều chuyện xảy ra trong thời gian này, khiến Ninh Khả Chi đã một thời gian dài không có thời gian luyện đàn violin — đương nhiên, điều này cũng một phần vì cậu nghĩ Hề Ngọ đã về nước, Tổng giám đốc Văn chắc không rảnh để để tâm đến món đồ thế thân này của cậu nữa, từ đó sinh ra tâm lý lơ là cảnh giác…
( ↑↑↑ Yếu tố sau có lẽ chiếm tỷ lệ lớn hơn )
Nhưng sự cố ở công viên giải trí lần trước quả thực là một bài học xương máu.
Con số 0 tròn trĩnh hiển hiện rõ ràng đã nói cho cậu biết, chỉ cần cốt truyện chưa kết thúc, điểm số của cậu luôn có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
May mắn thay, tối hôm đó, điểm số lại tăng trở lại.
Dù quá trình này lên xuống bất thường, cao nhất thậm chí còn vượt qua kỷ lục trước đây của cậu ở thế giới này, còn thấp nhất… Tình huống lúc đó, căn bản không còn đường xuống thấp hơn…
Ninh Khả Chi thức trắng nhìn bảng điểm với hai mắt đỏ ngầu, cuối cùng cũng thấy nó ổn định ở khoảng 50 điểm.
Tuy rằng thấp hơn gần 20 điểm so với lúc trước, nhưng tóm lại, vẫn nằm trong phạm vi mà Ninh Khả Chi có thể chấp nhận được.
( ↑ Không chỉ là chấp nhận thôi đâu?! So với lần “thất bại” trước, cậu quả thực cảm động đến muốn khóc!!! )
Ninh Khả Chi: Anh ấy tin rồi đúng không? Tin vào lời giải thích “bạn trai cũ” của mình rồi đúng không?
Chỉ là… Vì sao phải mất lâu như vậy mới tin?
Ninh Khả Chi suy đoán, có lẽ Văn Chung đã sai người đi điều tra sau đó…
Lúc này, Ninh Khả Chi vô cùng biết ơn kỹ thuật "nuôi cá" điêu luyện của người cũ — đạp N chiếc thuyền mà không lật, tạo sự mập mờ thành thục nhưng lại hoàn toàn không để người khác bắt được dấu vết, và cũng cảm ơn sự đối đãi vượt trên mức thông thường mà người cũ dành cho Tần tiểu ca vì mục tiêu lợi ích trong tương lai.
Không cần đợi đến ngày hôm sau, ngay trong đêm khuya, cậu đã đặt hàng trên một ứng dụng màu xanh, thắp ba nén hương cho người cũ để bày tỏ lòng cảm kích.
( # Anh giao hàng nửa đêm kèm hộp nhang và cơm: “……?” # )
Tóm lại, trải qua một lần thất bại nguy hiểm như vậy, cho dù cảm thấy vào thời điểm này, Tổng giám đốc Văn hẳn là đã hòa giải với vai chính thụ, tình cảm đang thắm thiết, không có thời gian để ý đến thế thân này, nhưng Ninh Khả Chi không dám lơ là nữa.
Thế giới này quá khắc nghiệt với vai phụ, ai biết Tổng giám đốc Văn ngày nào đó có thể nổi hứng làm một cuộc kiểm tra đột xuất không?! Phải biết anh ta còn làm những việc trái với tính cách (OOC) như “đi công viên giải trí”, còn gì là không thể?!
Chuyện thất bại gặp một lần là đủ rồi, đến lần thứ hai tim cậu chịu không nổi a!
— Thật sự sẽ mất mạng!!!
… Đây chính là lý do Ninh Khả Chi hiện tại đứng trong phòng đàn.
Chỉ là nhạc cụ, đặc biệt là violin, muốn nhập môn có thể tốn hơn hai năm, nhưng muốn quên đi chút căn bản ít ỏi đó, chỉ cần chưa đầy hai tháng.
Ninh Khả Chi, người đã hơn hai tháng không chạm vào đàn, áp cung lần đầu tiên liền biết lực tay mình quá mạnh, quả nhiên dây đàn bị ép quá mức lập tức phát ra tiếng kêu trầm đục, chói tai, cậu vội vàng nới lỏng cung đàn, nhưng lực lướt nhẹ tiếp theo lại khiến âm thanh biến thành tiếng rít chói tai như còi.
Ninh Khả Chi: “……”
Ninh Khả Chi: “…………”
# Gương mặt mệt mỏi, khổ sở và suy sụp #
# Chẳng lẽ mình lại phải bắt đầu học lại từ đầu? #
Ngoài phòng đàn, Viện trưởng Khúc cuối cùng cũng tìm được cơ hội để giải thích: “Tiên sinh Hề không cần hiểu lầm, đứa nhỏ này chuyên ngành chính là Piano… Violin chỉ là mới học thôi…”
“…… Cậu ấy cũng vì nghe bản diễn tấu của ngài năm đó, mới có hứng thú với violin… Video luyện tập trước đây cũng luôn chọn những bản nhạc của ngài…”
Có thể thấy, Viện trưởng Khúc thật sự đã cố gắng hết sức để thay đổi ấn tượng đầu tiên của Hề Ngọ về Ninh Khả Chi.
Chỉ là lời giải thích này không nghi ngờ gì đã xác nhận suy đoán vừa mới dấy lên trong lòng Hề Ngọ.
…
Vì sao không luyện tập piano? Vì sao lãng phí thời gian học một loại nhạc cụ mới mà bản thân không hề quen thuộc?
…
Xem diễn tấu của anh? Luyện tập theo diễn tấu của anh?
…
Bởi vì “anh” (Hề Ngọ) sao?
Vì… muốn được giống anh hơn…
…
Hề Ngọ nhìn vẻ mặt của thiếu niên — hoàn toàn khác so với lúc chơi piano, tuyệt đối không hề liên quan gì đến “thích” hay “vui vẻ”.
Bàn tay nắm chặt bên người anh không kìm được run rẩy.
— Là NỔI GIẬN!!!
Anh không thể ngờ… Văn Chung lại có thể làm ra chuyện như vậy…
Anh ta đã làm gì?!
Anh ta ép buộc một thiên tài lãng phí tài năng, tiêu diệt niềm đam mê của chính mình… Anh ta biến con đường tươi sáng ban đầu của thiếu niên thành một màn đêm đen kịt, làm viên kim cương mất đi ánh sáng, làm viên ngọc đẹp phủ đầy vết rạn…
— Anh ta đang, HỦY, HOẠI, MỘT, THIÊN, TÀI!!
