Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 99
Chương 99:
- Tuế Kí Yến Hề -
Bên kia, việc chiếc điện thoại phát hiện ảnh chụp ngày đó đã khiến Giang Tử Kiêu rối rắm một thời gian dài.
Anh có suy đoán, nhưng không thể tin được.
Nhưng chờ đến khi Giang Tử Kiêu rốt cuộc mang theo một lòng đi trả điện thoại, chủ nhân chiếc điện thoại lại bình tĩnh và lãnh đạm đến mức làm anh cảm thấy mọi sự rối rắm của mình hình như là một thằng ngốc — đương nhiên, đứa nhỏ vẫn ngoan ngoãn cảm ơn như mọi khi, nhưng khi đó Giang Tử Kiêu đã hoàn toàn không còn tâm trí chú ý đến những điều này.
Lúc đầu anh nghĩ Ninh Khả Chi có lẽ không để ý, thậm chí muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng lại cảm thấy việc này cuối cùng vẫn là bản thân người đó tự phát hiện sẽ tốt hơn.
Nhưng Ninh Khả Chi không chỉ không phản ứng ngay lúc nhận, mà thái độ cho đến ngày hôm sau vẫn bình thản như cũ.
Giang Tử Kiêu: ???
Chẳng lẽ là không nhìn thấy?!
Nhưng không thể nào a — Đó chính là màn hình chờ của điện thoại! Không phải là một bức ảnh cất bừa bên trong!!
Anh rõ ràng thấy đối phương cầm chiếc điện thoại đó dùng.
Cho nên…
Cậu ấy thật sự không hề bận tâm.
( ↑↑↑ Giang Tử Kiêu trải qua mấy ngày xuống dốc, khuôn mặt tuấn tú sắp nhàu nát thành nghệ thuật vì suy nghĩ, cuối cùng cũng ngộ ra sự thật này. )
Cho nên giữa hai người này căn bản không tồn tại gút mắc tình cảm gì cả, thật sự là mối quan hệ hiệp định thuần túy — Văn Chung lấy cậu ấy làm thế thân, cậu ấy cũng lấy Văn Chung làm thế thân — thật sự là hòa nhau, không ai nợ ai.
Đây là chuyện đáng mừng !
Đặc biệt là đối với Giang Tử Kiêu.
Giang Tử Kiêu không tin vào cái câu “Người sống tranh không lại người đã chết” kia.
Với anh mà nói, Ninh Khả Chi trong lòng có một tình cũ "bạch nguyệt quang" đã qua đời còn tốt hơn nhiều so với việc đứa nhỏ này chấp niệm mà một lòng hướng về Văn Chung.
Rốt cuộc thì…
Con người luôn cần phải bước ra khỏi bóng ma quá khứ mà nhìn về phía trước.
Và phương pháp tốt nhất để bước ra khỏi bóng ma, đương nhiên là bắt đầu một đoạn tình yêu mới.
— by Kinh nghiệm tình trường phong phú · Tình cũ xếp hàng có thể từ đầu thành đông tới đầu thành tây · Đại sư tình ái · Giang Tử Kiêu.
…
Chỉ là, chuyện này… Văn Chung có biết không?
Bản chất là người thích hóng chuyện Giang nhị thiếu, dưới danh nghĩa “quan tâm bạn bè”, hợp tình hợp lý và vô cùng thâm tình mà lên kế hoạch cho hành trình tiếp theo của mình, anh quyết định đến thăm một lượt Trụ sở chính của Văn thị.
Trước khi tới, Giang Tử Kiêu cũng không ngờ rằng, sau mấy năm anh lại thấy Văn Chung trong cái bộ dạng nửa sống nửa chết này.
Nhưng mà đối phương hiển nhiên đã trưởng thành hơn rất nhiều so với năm đó, ít nhất không còn nửa đêm say rượu tự làm mình nhập viện nữa, thậm chí nhìn thoáng qua còn rất bình thường.
Nhưng Giang Tử Kiêu là ai?
Hai người quen biết nhau từ thuở còn mặc quần thủng đít, anh còn lâu mới không nhìn ra chút không ổn này. Đặc biệt là trạng thái hiện tại của Văn Chung chỉ ở mức “thoáng nhìn qua”, nhìn thêm hai mắt là có thể nhận thấy, vẻ mệt mỏi áp lực trên mặt anh che giấu không được, thậm chí có thể thấy rõ tơ máu đỏ trong mắt anh từ một khoảng cách khá xa.
Nhưng mà, lời hỏi han ân cần và sự dịu dàng nhỏ nhẹ đều là sự đối đãi dành cho bạn trai bạn gái, với thân phận huynh đệ của anh em, càng chưa bao giờ được nằm trong phạm vi này, huống chi hiện tại còn thêm một tầng “tình địch”.
Giang Tử Kiêu vẻ mặt như thấy cảnh tượng hiếm có mà quay qua nhìn Văn Chung từ nhiều góc độ vài lần, lúc này mới kinh ngạc cảm thán “Hoắc” một tiếng, cực kỳ thiếu đòn mà buông ra một câu: “Lại bị Hề Ngọ đá rồi à?!”
Câu nói này cũng có sự quan tâm trong đó.
— Rốt cuộc tình cảm vẫn là thật, nếu không năm đó anh cũng không đến mức phá cửa đưa người đi cấp cứu.
Nhưng mà hiện tại nhìn người còn cách phòng cấp cứu một khoảng, anh càng nhiều hơn là ý thăm dò tiến triển tình cảm của hai người bên này.
( ↑↑↑ Anh ấy quả thật rất quan tâm chuyện này. )
Giang Tử Kiêu thật lòng hy vọng Văn Chung và Hề Ngọ nhanh chóng thuận lợi ở bên nhau, đừng quấy rầy đại kế theo đuổi của anh nữa…
Văn Chung liếc Giang Tử Kiêu một cái, tuy rằng động tác của anh vì quá độ mệt mỏi mà có chút cứng nhắc, nhưng ánh mắt dừng trên người đối phương vẫn sắc bén: “Chưa từng tái hợp.”
Anh chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt, đặt xuống tài liệu trong tay, cả người toát ra ý tứ “Hỏi xong thì nhanh cút đi”.
Giang Tử Kiêu không bận tâm chuyện này ( chuyện nhỏ nhặt gì đâu, anh thậm chí từng bị Văn Chung chỉ thẳng vào mũi bắt cút ra khỏi văn phòng rồi — đương nhiên lời gốc của đối phương là “Đi ra ngoài”, là một câu trần thuật kết thúc bằng dấu chấm câu, phần còn lại hoàn toàn do Giang Tử Kiêu nói quá ), hoặc phải nói hoàn toàn ngược lại, lời Văn Chung vừa nói lại càng khiến Giang Tử Kiêu không thể đi được.
“Chưa từng tái hợp”…
