Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 185

Chương 185: Bút Tiên (25)

- Thiên Tẫn Hoan -

Chương 184

: Bút Tiên (25)



Người bạn cùng phòng 'tốt bụng'



Người mở cửa là một người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú, thanh tú. Trông cậu ấy khoảng chừng hai mươi tuổi, nằm giữa ranh giới giữa thiếu niên và đàn ông, vừa có sự trầm ổn, chín chắn của một thanh niên, lại không mất đi nét non nớt của tuổi trẻ.

Tựa như một công tử quý tộc bước ra từ trong tiểu thuyết, từ dung mạo đến khí chất đều khiến người ta có cảm giác "người đẹp như ngọc, công tử vô song".

Chỉ là, vị công tử này hiện tại rõ ràng có chút bất tiện.

Chiếc áo choàng tắm trên người cậu ấy khoác hờ hững, lỏng lẻo. Những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc liên tục chảy xuống gương mặt thanh tú, trượt qua cổ áo hơi mở rộng, men theo làn da trắng nõn rồi biến mất trong lớp áo tắm.

Thực tế, áo choàng tắm cũng không mở quá nhiều, chỉ để lộ một phần ngực trắng trẻo, ngay cả xương quai xanh cũng chỉ thấp thoáng lộ ra. Nhưng lại vô cùng... gợi cảm.

Nguyễn Thanh không ngờ sẽ trông thấy cảnh tượng này, gương mặt tinh xảo lập tức thoáng ửng đỏ, theo bản năng dời ánh mắt đi, sau đó có chút lúng túng đưa chứng nhận và phần thưởng trong tay qua.

"Chuyện đó... Đây là thứ cố vấn nhờ tôi mang đến cho cậu."

Nguyễn Thanh sợ đối phương không biết đây là gì, lập tức bổ sung thêm: "Là chứng nhận và phần thưởng của cuộc thi mấy ngày trước, cậu đạt giải nhất."

Người đàn ông biết sẽ có người mang chứng nhận và phần thưởng đến, dù sao hơn hai tiếng trước, cố vấn cũng đã nói với hắn* rồi.

*Xét theo góc nhìn nên mình để "hắn", vì note tại đây mọi người hiểu rõ, xin lỗi vì ảnh hưởng trải nghiệm bạn đọc nhé

😭😭😭

Chứng nhận và phần thưởng có lẽ là thứ vô cùng quan trọng và quý giá đối với những sinh viên khác, nhưng với hắn mà nói thì lại hoàn toàn không cần thiết.

Vậy nên ngay từ đầu hắn đã từ chối.

Nhưng cố vấn lại nói rằng "người bạn cùng phòng tốt bụng" của hắn đã xuất phát rồi.

Tốt bụng? Bạn cùng phòng?

Ha, hắn chưa từng ở ký túc xá, lấy đâu ra bạn cùng phòng chứ.

Chẳng qua cũng chỉ là nhân cơ hội lần này để tạo quan hệ với hắn mà thôi.

Những người muốn trèo cao như vậy, hắn m gặp qua quá nhiều rồi.

Từ khi tin tức hắn là người thừa kế đầu tiên của tập đoàn Kỳ thị lan truyền trong trường học, số người tìm đủ mọi cách để lấy lòng hắn nhiều không kể xiết.

Cũng chính vì thế mà hắn mới lười đến trường lên lớp, dù sao những kiến thức nhà trường dạy, hắn đã tự học xong từ lâu.

Hắn cũng chẳng buồn nói với bảo vệ, "người bạn cùng phòng tốt bụng" kia biết mình không vào được thì sẽ tự động bỏ cuộc thôi.

Nhưng hắn không ngờ cố vấn lại dám đưa cả số điện thoại riêng của hắn cho đối phương.

Số điện thoại riêng của hắn không có nhiều người biết, thông thường, chỉ có những người quan trọng mới gọi đến số này.

Vậy nên dù khi đó đang tắm, nhưng vì điện thoại reo liên tục nên hắn vẫn mang theo chút mất kiên nhẫn mà nghe máy, chỉ sợ bỏ lỡ chuyện quan trọng nào đó.

Không ngờ lại là "người bạn cùng phòng tốt bụng" kia.

Thực ra, ngay từ câu nói đầu tiên của đối phương, hắn đáng lẽ nên lạnh lùng cúp máy, giống như những lần trước, không để ai có cơ hội.

Nhưng hắn không biết vì sao, bản thân lại kiên nhẫn nghe hết lời của đối phương, thậm chí còn ma xui quỷ khiến mà bảo tài xế đi đón cậu.

Cứ như bị người ta bỏ bùa, hành động trở nên có chút kỳ lạ.

Sau khi cúp máy, hắn nhìn chằm chằm điện thoại, mặt không cảm xúc nghĩ: Có lẽ là vì giọng của đối phương quá hợp với sở thích và tưởng tượng của hắn rồi.

Lạnh lùng nhưng mềm mại, tựa như một đoạn giai điệu du dương, vừa nghe liền muốn đắm chìm vào đó, không kìm lòng được mà muốn nghe tiếp.

Có lẽ giọng của đối phương rất hợp để hát những ca khúc tình yêu ngọt ngào.

Nhưng hắn lại chẳng hứng thú với những bài hát đó, cũng không muốn quen biết "người bạn cùng phòng tốt bụng" này.

Để đối phương đưa đồ xong rồi đi.

Trước khi mở cửa, hắn đã nghĩ như vậy. Dù sao hắn cũng không muốn có bất cứ quan hệ nào với kiểu người thích nịnh bợ quyền thế.

Nhưng...

Giọng của người bạn cùng phòng này nghe trực tiếp ngoài đời lại càng hay hơn, hay hơn gấp chục lần so với giọng mất chất qua điện thoại.

Dù chỉ đơn thuần là nói chuyện, cũng như đang bước trên những nốt nhạc êm dịu, mang đến một loại hưởng thụ về thính giác.

Thông thường, kiểu giọng này sẽ khiến hắn nghĩ rằng rất hợp để ca hát, nhưng giọng của thiếu niên thì không chỉ có vậy.

Giọng của cậu nghe như một nốt nhạc tuyệt mỹ, nhưng lại không quá trong sáng, mà giống như đang dệt nên một giấc mộng phù hoa rực rỡ.

Chỉ cần nghe thôi cũng đã khiến người ta muốn chìm đắm cùng cậu, thậm chí chẳng muốn tỉnh lại.

Nói đơn giản chính là, có thể khơi dậy h*m m**n nguyên thủy nhất trong lòng người.

Dù hắn chưa từng nghĩ đến những chuyện liên quan đến tình ái, nhưng giờ phút này, không nhịn được mà cảm thấy giọng nói của thiếu niên này, có lẽ càng thích hợp để thốt ra những tiếng r*n r* đứt quãng nào đó.

Có lẽ r*n r* cũng không hoàn toàn bẩn thỉu.

Ít nhất là từ miệng của thiếu niên thì chắc chắn không phải.

Dù hắn còn chưa từng nghe thấy.

Hắn nhìn thiếu niên rõ ràng đang xấu hổ với ánh mắt u tối, sau khi nghe cậu nói xong, hắn hạ mắt, liếc qua chứng nhận trong tay cậu, cùng với những ngón tay thon dài, trắng nõn đang cầm lấy nó.

Trước đây, hắn rất ghét người khác chạm vào cây đàn piano của mình, bởi đó là sinh mệnh của hắn, dù chỉ bị người ta chạm vào một cái thôi cũng khiến hắn không muốn có nó nữa.

Nhưng bàn tay của thiếu niên này có vẻ cũng rất phù hợp để chơi piano.

Dù chưa từng tận mắt thấy, nhưng trong đầu hắn đã hiện lên hình ảnh thiếu niên ngồi trước cây đàn yêu thích nhất của hắn, ngón tay đặt lên phím đàn mà chơi.

Rất đẹp...

Nhưng cũng giống như giọng nói của cậu, khiến người ta chỉ muốn đè cậu lên cây đàn yêu thích nhất, để cậu không nhịn được mà bật ra những tiếng r*n r* thấp thoáng.

Có lẽ, nếu mang theo chút âm rung vì khóc sẽ càng tuyệt hơn.

Hoặc nếu không thể thốt thành lời mà chỉ có thể th* d*c cũng không tệ.

Người đàn ông che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, hắn không đưa tay nhận lấy đồ vật trong tay thiếu niên, chỉ nhìn vài giây rồi dời tầm mắt, sau đó nhường đường.

"Người tôi ướt hết rồi, không tiện cầm, cậu vào trước đi."

Ánh mắt Nguyễn Thanh rơi xuống một trong hai tay của người đàn ông, thực ra cũng không quá ướt, có lẽ lúc mặc áo choàng tắm đã bị áo choàng lau khô nước rồi, cầm chứng nhận chắc cũng không làm ướt được.

Chứng nhận và phần thưởng cũng không nhiều, chỉ cần một tay là có thể dễ dàng cầm hết.

Thế nhưng ngay khi Nguyễn Thanh định mở miệng nói, cậu liền thấy một lọn tóc ướt của người đàn ông rũ xuống che mất mắt hắn, sau đó cậu ấy vô thức đưa tay vuốt lại.

Thế là dù có không ướt cũng thành ướt rồi.

Nguyễn Thanh khựng lại một chút, cuối cùng vẫn cầm theo chứng nhận và phần thưởng bước vào.

Người đàn ông đóng cửa ngay sau khi Nguyễn Thanh vào phòng.

Cậu mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng đóng cửa, theo phản xạ quay đầu nhìn người đàn ông đang bước lại gần, cùng với cánh cửa vừa bị đóng chặt, trong lòng bất giác dâng lên một chút bất an và căng thẳng.

Đóng... đóng cửa làm gì?

Cậu chỉ đến đưa đồ thôi mà, đưa xong thì đi ngay mà.

...Có lẽ vì vị Kỳ Thần này không thích để cửa mở chăng.

Hơn nữa, với bộ dạng hiện tại của cậu ấy thì đúng là không thích hợp để cửa mở thật, cậu đến không đúng lúc rồi.

Sớm biết vậy đã để mai hẵng tới.

Nguyễn Thanh mím môi, thu hồi ánh mắt, cầm đồ bước về phía chiếc bàn cạnh giường.

Cậu định đặt đồ xuống rồi rời đi ngay.

Dù gì bây giờ cũng đã khoảng chín giờ tối rồi, nếu cậu không nhanh chóng quay về trường, e là sẽ không kịp về ký túc xá nữa.

Nếu phải ở khách sạn bên ngoài, chi phí cũng khá cao, cậu không muốn lãng phí tiền sinh hoạt vào chuyện này.

Có lẽ vì vội đi nên Nguyễn Thanh không chú ý dưới chân, lúc cậu sắp đến bàn thì bất ngờ giẫm phải một viên bi.

Bàn chân trượt đi, hoàn toàn mất thăng bằng, cậu ngã nhào về phía trước.

Nguyễn Thanh chưa kịp suy nghĩ vì sao trên sàn đột nhiên lại có bi, chỉ kịp thấy góc bàn đang ở ngay trước mắt, đồng tử co lại, vô thức vươn tay chộp lấy thứ gì đó bên cạnh.

Cậu muốn giữ vững cơ thể mình.

Bởi vì nếu ngã thế này, đầu cậu chắc chắn sẽ đập vào góc bàn.

May mắn thì chỉ bị chảy máu, xui xẻo thì có khi mất mạng.

Chết thì cũng thôi đi, vấn đề là nếu chết ở đây, chắc chắn sẽ gây phiền phức cho người khác.

May mà trong lúc hoảng loạn, Nguyễn Thanh bắt được thứ gì đó, ngay sau đó có thứ gì đó ôm lấy eo cậu, khiến hướng ngã của cậu đột ngột thay đổi.

Nguyễn Thanh theo phản xạ nhắm chặt mắt, cuối cùng ngã xuống chiếc giường trắng tinh.

Cậu không cảm thấy quá đau nên thở phào nhẹ nhõm, nhưng hơi thở vừa thả lỏng được một nửa thì bỗng khựng lại.

Bởi vì cảm giác không đúng lắm, hình như cậu không chỉ đơn thuần ngã lên giường.

Ướt ướt, mềm mềm, còn có cả nhiệt độ.

Trong lòng Nguyễn Thanh dâng lên một dự cảm chẳng lành, cậu chậm rãi mở mắt, gương mặt tuấn mỹ thanh tú của người đàn ông gần trong gang tấc.

Gần đến mức ngay bên dưới cậu.

Nguyễn Thanh: "Σ(°△°)︴"

Nguyễn Thanh ngơ ngác nhìn sợi dây đai màu trắng trong tay mình, rồi lại nhìn người đàn ông vì bị cậu giật mất đai áo mà áo choàng tắm hoàn toàn bung ra, thậm chí còn bị cậu đè bên dưới.

Rõ ràng thứ cậu vừa nắm chính là... đai áo choàng tắm của người đàn ông.

Quan trọng hơn là cậu còn đè cậu ấy xuống giường.

Mà một đầu của đai áo vẫn còn trong tay cậu.

Chắc Kỳ Thần thấy cậu sắp ngã nên bước tới định đỡ.

Kết quả là cậu ấy vừa mới bước lại gần thì bị cậu túm ngay đai áo, rồi bị cậu kéo ngã xuống giường.

Tư thế hiện tại của hai người vô cùng vi diệu.

Vì mới tắm xong nên bên trong áo choàng của người đàn ông đương nhiên là không mặc gì cả, mà bây giờ áo choàng hoàn toàn bung ra, chẳng che được chút nào.

Một đầu đai áo còn nằm trong tay Nguyễn Thanh, hơn nữa trên khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông còn hiện lên một tia đau đớn, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại.

Trông cứ như Nguyễn Thanh đang có ý đồ xấu với hắn, hơn nữa còn là kiểu cưỡng ép.

Gương mặt tinh xảo của Nguyễn Thanh lập tức đỏ bừng, cậu hoàn hồn rồi vội buông đai áo, nhanh chóng bò dậy khỏi người hắn.

Sau đó, cậu quay phắt đi, mặt đỏ bừng bừng, lắp bắp mở miệng, giọng nói mang theo chút luống cuống và xấu hổ: "Xin... xin lỗi."

"Tôi không cố ý, thật sự xin lỗi."

Cậu thực sự không cố ý, rõ ràng lúc nãy có nhìn đường, cũng không thấy trên sàn có viên bi nào.

Kết quả là vừa đi đến thì lại giẫm phải.

Chắc là viên bi có màu quá giống với nền nhà nên cậu mới không nhìn thấy.

Nhưng bây giờ viên bi đã bị cậu giẫm trượt đi đâu mất rồi, không thể xác định được nữa, cũng chẳng thể giải thích nổi.

Dù vậy, Nguyễn Thanh vẫn phải giải thích một chút, nếu không thì nhìn kiểu gì cũng giống như cậu có ý đồ xấu vậy.

"Vừa rồi tôi đi qua, vô tình giẫm phải một viên bi, nên mới mất thăng bằng mà ngã, thật sự không phải cố ý."

Thế nhưng sau khi nói xong, cậu không nghe thấy người đàn ông đáp lại, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.

Nguyễn Thanh nhớ lúc nãy trên giường hình như có đặt một chiếc điện thoại, vừa vặn ở ngay vị trí đầu người đàn ông tiếp đất.

Nhưng ngã trên giường thì có đập đầu được không?

Nguyễn Thanh cảm thấy chắc là không, nhưng lúc nãy trên mặt người đàn ông hình như thoáng hiện vẻ đau đớn.

...Không lẽ thực sự đập đầu rồi?

******

Chương này, góc Nguyễn Thanh thì gọi là "cậu ấy" nha, vì đang đóng vai trò bạn đồng niên, góc nghiêng về Kỳ Thần là "hắn" vì nhìn qua góc của bản thân nhân vật này, góc nhìn thứ ba thì cứ "hắn" là triển nhé....