Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 203

Chương 203: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (6)

- Thiên Tẫn Hoan -



Bị tang thi (xác sống, zombie) bao vây



Trước cửa phòng khách của căn hộ ba phòng một sảnh, có hai người đang đứng.

Người đàn ông cao lớn phía trước có ngoại hình tuấn tú, nhưng lại ăn mặc lôi thôi, cúc áo sơ mi trên người đều bị bung hết.

Nếu không phải hắnm dùng tay giữ chặt lấy vạt áo, thì chắc chắn chiếc áo ấy đã sớm mở toang ra rồi.

Dù là đang giữ lấy như vậy, vẫn có thể thấy rõ mảng lớn phần ngực lộ ra, phần đang nhô nhô bên dưới cũng cực kỳ rõ rệt.

Lúc này, người đàn ông đang lạnh mặt nhìn chằm chằm bọn họ, cứ như thể bọn họ đã phá hỏng chuyện tốt của hắn vậy.

Mà bên cạnh người đàn ông ấy là một thiếu niên, dung mạo vô cùng tinh xảo, yêu mị rực rỡ, đôi mắt xinh đẹp ánh lên tầng hơi nước mờ mịt, trông vừa ướt át vừa mỏng manh, khuôn mặt có má hồng hây hây như thể nhỏ ra máu, khiến cả người cậu toát lên vẻ rực rỡ loá mắt.

Thật khó mà tin nổi đây lại là diện mạo của một con người, cậu thiếu niên này càng giống như thần tiên bước ra từ trong tranh.

Đẹp đến mức chẳng giống người thật, đẹp đến mức lời nói cũng không đủ để diễn tả.

Có lẽ cái gọi là "một ánh nhìn muôn đời" cũng chỉ giản đơn như thế mà thôi.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ tại chỗ, ngay cả người đàn ông được gọi là "đội trưởng" cũng khẽ ngây ra một chút.

Vẫn là người đàn ông cao lớn kia đưa ánh mắt không mấy thiện cảm chắn trước người thiếu niên, người đứng ở cửa mới như bừng tỉnh lại.

Mấy người kia đều đỏ mặt, lúng túng dời ánh mắt đi.

Chỉ có người đàn ông tuấn tú ấy là không hề thất thố như những người khác, chỉ nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, trên mặt không có bao nhiêu biến hóa.

Có lẽ vì bầu không khí trở nên có chút gượng gạo, Tiểu Lục người vừa nãy báo số ho khan một tiếng, "Người sống sót, tám người."

Những người khác cũng lập tức phản ứng lại, tiếp tục làm những việc đang dang dở, người thì dọn dẹp tang thi, người thì ghi chép.

Sau khi báo xong số người, Tiểu Lục đảo mắt nhìn xung quanh, rồi đỏ mặt bước đến gần bên cạnh Nguyễn Thanh, dưới ánh nhìn âm trầm của Diêm Từ, ghé đầu lại, hạ giọng nói nhỏ: "Cái đó... cậu, cậu có cần hỗ trợ pháp lý không?"

"Nếu cậu cần, bọn tôi có thể giúp cậu."

Tuy bộ quần áo của cậu thiếu niên này vẫn còn nguyên vẹn trên người, nhưng nhìn tư thế của hai người lúc nãy, hiển nhiên là vừa làm chuyện gì đó không mấy lành mạnh.

Bây giờ là mạt thế (tận thế), chuyện có tự nguyện hay không cũng rất khó nói.

Dù sao thì trong hoàn cảnh tang thi tràn lan như thế này, có được mấy người còn tâm trạng để nghĩ đến chuyện ấy?

Hơn nữa, hiện giờ hôn nhân đồng giới vẫn chưa được nhà nước và xã hội công nhận, những người công khai đồng tính vẫn rất hiếm hoi.

Thế nhưng mạt thế lại khiến lòng người trở nên tr*n tr**, đầy rẫy những ý niệm nguyên thủy bị bung ra khỏi xiềng xích, không ít người nhân lúc trật tự hỗn loạn mà làm càn.

Con người ấy à, một khi mất đi giới hạn và ràng buộc, sẽ trở thành sinh vật cực kỳ đáng sợ.

Nguyễn Thanh nghe xong lời của Tiểu Lục thì đã hiểu rõ người ta hiểu lầm rồi, nghiêm khắc mà nói thì cậu và Diêm Từ không hẳn là bị ép buộc, mà đúng hơn là một cuộc giao dịch.

Dù thứ trao đổi không phải là tiền, nhưng về bản chất thì chẳng có gì khác nhau.

Nguyễn Thanh cúi đầu trong xấu hổ, cắn môi đầy mất tự nhiên, rồi mới khe khẽ lên tiếng, "...Không... không cần đâu, cảm ơn."

Tiểu Lục thoáng ngẩn ra, không cần?

Lẽ nào hai người kia là một đôi tình nhân?

Hắn ta còn tưởng là người đàn ông kia ép buộc cậu thiếu niên chứ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, áo người đàn ông đã bị xé toạc hết cả rồi, mà quần áo của cậu thiếu niên thì vẫn còn nguyên, chẳng lẽ là cậu thiếu niên mới là người nắm thế chủ động trong mối quan hệ?

Trong một chốc, trên mặt Tiểu Lục tràn đầy hoang mang, theo bản năng mà nhìn xuống phần th*n d*** của thiếu niên.

Ánh mắt ấy mang theo sự ngỡ ngàng cùng nghi ngờ sâu sắc về cuộc đời.

Nguyễn Thanh: "..."

Lông mi Nguyễn Thanh khẽ run lên, cả người cứng đờ đứng tại chỗ, nhất thời tay chân đều không biết phải đặt đâu cho phải.

Trông thật sự là quá mức lúng túng.

Lần này đúng là khó mà giấu nổi vẻ mất tự nhiên.

Vẫn là Diêm Từ đưa mắt lạnh lẽo chắn trước người Nguyễn Thanh, ngăn cách ánh nhìn của Tiểu Lục.

Ánh mắt Diêm Từ đầy âm u, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Cậu còn việc gì nữa không?"

Tiểu Lục xấu hổ thu hồi ánh nhìn, "Không, không có."

Nói xong, hắn ta sờ mũi rồi rời khỏi đó, tiếp tục đi hỗ trợ cứu người sống sót tiếp theo.

Khu dân cư gần đây số lượng người sống sót không nhiều lắm, phần lớn đều đã ra ngoài làm việc, chỉ có một số ít ở lại nhà.

Những người ở nhà, khi thấy có người từ ngoài mang theo súng vào, lập tức cảm thấy an tâm, ngoan ngoãn đi theo.

Tuy nhiên, vẫn có một vài người nhất quyết không chịu rời đi, muốn ở lại nhà chờ người thân quay về.

Nhóm cứu trợ cũng tôn trọng ý nguyện của tất cả mọi người, muốn đi hay ở đều có thể quyết định.

Nhóm này thật ra không phải người của chính phủ, cũng không phải là nhóm cứu viện được phái đến, mà là do lúc dịch bệnh tang thi bùng phát, bọn họ tình cờ đang thực hiện nhiệm vụ gần đó.

Thế nên tiện thể giải cứu người sống sót luôn.

Bọn họ cũng không thể liên hệ được với tổng bộ hay cấp trên, chẳng ai rõ rốt cuộc tình hình bây giờ ra sao.

Nếu chỉ là khu vực này bị chiếm đóng, thì tình hình vẫn trong tầm kiểm soát, nhưng nếu là nhiều khu vực cùng lúc thì e rằng sự việc đã vượt khỏi dự đoán.

Không ít người bắt đầu cảm thấy bất an, bởi vì không chỉ điện thoại khẩn cấp của chính phủ không gọi được, mà cả số nội bộ cũng không thể kết nối.

Ngay cả máy nhắn tin hay điện báo cũng chẳng có ai phản hồi, đây là tình huống chưa từng xảy ra.

...Tựa như tổng bộ cũng đã xảy ra chuyện rồi.

Thế nhưng các thiết bị liên lạc đều bặt vô âm tín, họ cũng không thể xác định tình trạng của tổng bộ ra sao, chỉ có thể quay về mới biết được.

Trời đã rất khuya, mặt trời cũng đã hoàn toàn lặn xuống, bầu trời chìm trong một màu u tối.

Chẳng mấy chốc đã bước vào đêm đen.

Ban đêm tầm nhìn bị hạn chế, nguy hiểm cũng cao hơn nhiều so với ban ngày.

Thế nên sau khi dọn dẹp xong toà nhà này, bọn họ quyết định nghỉ ngơi một chút, đợi đến sáng rồi tính tiếp.

Nhóm người này nói đúng ra không thuộc cơ cấu nhà nước, mà trông giống quân nhân đặc chủng hơn, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta thấy an toàn.

Những người sống sót đều muốn được ở cùng họ, nhưng rõ ràng là không đủ chỗ.

Dù sao cũng không có căn hộ nào lớn đến vậy.

Cuối cùng, nhóm người đó quyết định chia làm các nhóm hai người, cùng sống tạm với người sống sót, đợi trời sáng sẽ hộ tống họ đến nơi an toàn.

Phòng của Nguyễn Thanh có tám người.

Tám người ở chung thì hơi đông, nên chia ra hai người sang chỗ khác, trong đó có người phụ nữ duy nhất.

Nam nữ được sắp xếp ở riêng, đối với phụ nữ thì cũng coi như là an toàn và tiện lợi hơn.

Hai người được phân đến phòng của Nguyễn Thanh chính là Tiểu Lục khi nãy và người được gọi là "đội trưởng".

Tiểu Lục tên là Tề Thắng, do trong nhà cậu ta là con thứ sáu nên mọi người gọi là Tiểu Lục.

Còn người đàn ông tuấn tú tên là Tạ Huyền Lan, là thủ lĩnh của nhóm này, mọi người đều gọi anh ta là đội trưởng.

Phía Nguyễn Thanh chia ra hai người, lại được thêm hai người, tổng số vẫn là tám người.

Ba phòng ngủ mà ở tám người rõ ràng là không đủ.

May mắn là cũng chẳng ai ngủ được yên ổn, phần lớn đều tạm bợ nghỉ trên sofa ngoài phòng khách.

Nguyễn Thanh cũng vậy, ngồi ở góc sofa liền khép mắt lại.

Diêm Từ ngồi ngay cạnh cậu, tựa lưng vào thành sofa, cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tư thế ngồi của Diêm Từ mang theo sự càn rỡ bá đạo, hai chân duỗi dài chiếm hết không gian, gần như ép Nguyễn Thanh dính sát vào góc.

Mà Nguyễn Thanh có vẻ sợ va vào hắn, liền co người lại, cơ thể gầy gò bé nhỏ dưới dáng người cao lớn của Diêm Từ, trông thật sự có chút đáng thương.

Vì tư thế ngồi rất không thoải mái, hiển nhiên là khó mà ngủ yên.

Tuy nhiên, Nguyễn Thanh cũng chẳng có ý định thật sự muốn ngủ, cho dù bên cạnh có người bảo vệ, mà Diêm Từ cũng thế.

Dựa dẫm vào người khác, tức là đem tính mạng giao vào tay họ.

Điều đó khiến Nguyễn Thanh chẳng thể có cảm giác an toàn.

Huống hồ Diêm Từ cũng chẳng phải người tốt gì cho cam.

Thế nhưng có lẽ vì Nguyễn Thanh quá mệt, cơ thể cũng quá yếu, dần dần ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Diêm Từ sau khi nghe thấy hơi thở đều đều của người bên cạnh, liền lập tức mở mắt ra, đáy mắt không có chút buồn ngủ nào.

Hắn nghiêng đầu nhìn thiếu niên đang co lại ở góc, dứt khoát bế ngang cậu lên, rồi đặt lên đùi mình.

Dù động tác lớn như vậy, Nguyễn Thanh vẫn không hề tỉnh lại, đủ thấy là cậu đã kiệt sức đến nhường nào.

Diêm Từ ôm cậu vào lòng, chỉnh lại tư thế một chút để ngủ được thoải mái hơn.

Tư thế được người khác ôm rõ ràng thoải mái hơn ngồi ngủ nhiều, hàng mày đang khẽ nhíu của Nguyễn Thanh cũng giãn ra đôi chút.

Hơi thở cũng đều đặn hơn vài phần.

Tạ Huyền Lan vốn đang lau súng, sau khi Diêm Từ đứng dậy thì cũng chỉ lơ đãng liếc mắt một cái, rồi lại cúi đầu tiếp tục lau.

Tựa như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến anh.

Ngược lại, Tiểu Lục liếc nhìn hai người, trong mắt toàn là nghi ngờ, vẻ mặt rõ ràng mang theo cảm giác "Diêm Từ này chắc chẳng phải người tốt lành gì."

Nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Tuy lũ xác sống gần đó đã bị dọn dẹp sạch sẽ, nhưng không ai dám lơ là, hai người lính trong tổ thay phiên nhau gác đêm.

Những người sống sót bình thường thì ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ nghỉ ngơi.

Có lẽ vì có tổ đội canh giữ, mọi người cũng yên tâm hơn rất nhiều, chẳng mấy chốc đã dần chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng chưa qua được bao lâu, bên dưới khu chung cư bỗng vang lên động tĩnh.

Lúc đó đang là phiên gác của Tiểu Lục, hắn ta vốn định trực tiếp mở cửa ra xem bên dưới có chuyện gì, nhưng khi thấy đại ca nhà mình mở mắt, liền lập tức hạ giọng: "Đại ca, có chuyện rồi!"

Tạ Huyền Lan lập tức bật dậy, cùng Tiểu Lục mở cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa vừa mở, âm thanh kia lập tức trở nên hỗn loạn hơn.

"Khò khè—"

"Gừ gừ—"

Là zombie.

Là biển người tang thi.

Nhìn bộ dạng và quần áo của lũ xác sống kia, đều là dáng vẻ của học sinh.

Rõ ràng là lũ zombie từ Đại học Số 2 bên cạnh chạy ra.

Mà ngay trước đầu đám tang thi đó, có mấy sinh viên đang liều mạng bỏ chạy, hướng thẳng về phía khu dân cư này.

Chạy về phía này cũng là điều dễ hiểu thôi, dù sao nơi này vừa được dọn sạch, cơ bản không còn tang thi nào.

Nhưng vấn đề là, mấy người kia sẽ dẫn cả đám tang thi tới đây, mà bọn họ lại không có đủ đạn dược để chống đỡ.

Chưa kể, tang thi ban đêm di chuyển nhanh hơn ban ngày rất nhiều, chẳng biết là vì trời tối, hay là do thời gian biến dị kéo dài khiến chúng mạnh lên.

Dù là vì lý do nào, nơi này cũng chắc chắn sẽ lại một lần nữa thất thủ.

Nếu chỉ có người trong đội bọn họ thì chắc còn có thể rút lui kịp, nhưng hiện tại họ đang mang theo quá nhiều người sống sót, căn bản không thể nhanh chóng chuyển dời an toàn được.

Hơn nữa, trách nhiệm và sứ mệnh của họ không cho phép bỏ mặc dân thường.

Phát hiện quá muộn, tang thi đã bao vây kín mít, nếu muốn rút từ tầng dưới đi ra, thì chẳng khác gì trực diện đối đầu với đám xác sống kia.

Tất cả mọi người đều bị đánh thức, trong đó có cả Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh vừa tỉnh lại đã thấy mình nằm trong lòng Diêm Từ, liền lập tức sững sờ, cả người cứng đờ.

Cậu phản ứng lại thì mặt đã đỏ bừng, vội vàng thoát khỏi vòng tay Diêm Từ.

Lúc này tổ đội đều đã đứng ngoài hành lang, người sống sót cũng ngơ ngác đi ra xem, kết quả liền thấy được đám tang thi tầng tầng lớp lớp bên dưới, suýt nữa hét toáng lên.

May mà có người bên cạnh phản ứng nhanh, kịp thời bịt miệng người kia lại.

Zombie cực kỳ nhạy cảm với âm thanh và ánh sáng, thậm chí nếu ở quá gần, còn có thể ngửi ra mùi người sống.

Nếu lúc này phát ra âm thanh, nhất định sẽ bị phát hiện ngay lập tức.

Mọi người đều bắt đầu hoảng loạn, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

Người trong tổ tâm lý vững hơn người thường rất nhiều, Tạ Huyền Lan không hề hoảng hốt, anh ta quan sát xung quanh rồi trầm giọng nói: "Đi từ tòa nhà phía sau."

Mặt còn lại của tòa nhà đó là một con phố khác, rút lui từ phía đó hiện là cách tốt nhất.

Biết đâu có thể đưa toàn bộ mọi người rời đi an toàn.

Chỉ là, tòa nhà này cách tòa phía sau một khoảng khá xa, chừng hơn năm mét.

Nếu muốn xuống rồi chạy qua thì đã không còn kịp nữa, bởi lũ xác sống đã bám sát mấy người kia tiến vào khu dân cư.

Tiểu Lục lập tức bước lên: "Đại ca, em có thể trèo sang tầng đối diện!"

Bởi vì khu nhà này gồm bốn tòa nối sát nhau tạo thành hình chữ nhật, không chừng thật sự có thể leo qua được.

Mọi người không chút do dự, Tiểu Lục là người giỏi leo trèo nhất trong đội, đã nói được là chắc chắn làm được.

Cả nhóm vội tìm dây thừng, nối lại đủ dài rồi buộc chặt lên người Tiểu Lục.

Sau khi buộc xong, Tiểu Lục không chút do dự, dứt khoát trèo thẳng ra ngoài cửa sổ, bắt đầu leo từ mặt sau tòa nhà.

Dù phía sau có lan can ban công, thậm chí còn có cả khung điều hòa, nhưng vì ban đêm nên tầm nhìn rất hạn chế, việc trèo lên vô cùng gian nan.

Để không bị xác sống phát hiện, Tiểu Lục còn không dám mang theo đèn pin, hoàn toàn dựa vào ánh đèn từ một vài căn phòng chưa tắt đèn hắt ra.

Tất cả mọi người đều nín thở dõi theo bóng dáng đang leo trèo kia may mắn thay, cuối cùng Tiểu Lục đã leo sang được bên kia.

Hắn ta tháo dây trên người xuống, cố định lại rồi vẫy tay về phía bên này.

Thấy vậy, người phía bên này cũng lập tức cố định đầu dây còn lại, sau đó tìm một sợi dây khác để tạo thành kiểu ròng rọc trượt dây.

Vì Tiểu Lục cố tình trèo thấp hơn một tầng, nên tạo thành độ chênh giúp có thể trượt dây thẳng sang bên kia.

Tuy nhiên, vì sợi dây này không phải dây thép, cũng chẳng phải dây cáp chuyên dụng, nên chỉ chịu được sức nặng của một người.

Khi dây buộc xong, Tạ Huyền Lan dẫn theo mấy người trong đội vượt qua trước, để kiểm tra tình hình bên đó có nguy hiểm không.

Cũng để chắc chắn là dây thực sự có thể sử dụng.

Cho nên không ai giành giật, tất cả đều yên lặng chờ bên cạnh.

Nhưng sau khi Tạ Huyền Lan và mấy người kia qua được rồi, những người sống sót còn lại lập tức nhốn nháo, chen lấn đòi qua trước.

Suýt chút nữa là hỗn loạn cả lên.

Cuối cùng phải dùng cách bốc thăm.

Nguyễn Thanh nhìn số của mình 48.

Một con số tận gần đáy xã hội, sau cậu chỉ còn ba, bốn người thường nữa.

Mà Diêm Từ lại là số 6.

Đúng lúc Nguyễn Thanh nảy sinh một tia hy vọng nhỏ nhoi, thì liền tận mắt nhìn thấy Diêm Từ đổi số với người cầm thăm số 49.

Người cầm số 49 vốn đang tuyệt vọng vô cùng, càng chờ lâu thì càng nguy hiểm, nên khi Diêm Từ đề nghị đổi, gã chẳng nghĩ ngợi gì liền đồng ý luôn.

Nguyễn Thanh âm thầm đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng xuống.

Sợi dây chỉ chịu được trọng lượng nhất định, mà những người ra khỏi siêu thị thì ai cũng tay xách nách mang.

Người từ nhà chạy theo đội lại càng mang nhiều, gần như là đem theo tất cả những gì mình cho là quan trọng.

Nếu bản thân nhẹ cân thì còn đỡ, chứ người nặng mà còn ôm đồ theo thì dây không chịu nổi.

Bốn người còn lại trong đội đều khuyên những người đó bỏ bớt đồ trong túi ra.

Phần lớn mọi người đều nghe lời, chỉ có vài người không phối hợp, cứ khăng khăng muốn mang theo.

Có một người đàn ông vô cùng cố chấp, cả bốn người khuyên nhủ nhiều lần vẫn không được.

Họ vốn là đội đặc nhiệm, rất ít khi tiếp xúc với người dân thường, đây là lần đầu gặp kiểu người cứng đầu như vậy.

Bình thường nếu gặp chuyện không xử lý được, đều là đại ca ra mặt, mà giờ đại ca đã sang bên kia, họ nhất thời cũng không biết làm thế nào.

Cuối cùng đành chịu.

Những người còn lại thấy người đàn ông kia mang đồ qua được, cũng âm thầm nhét lại đồ vào túi.

Bốn người: "......"

Việc sơ tán vẫn xem như thuận lợi, hầu như không có sự cố gì, rất nhanh đã đến lượt Nguyễn Thanh.

Cậu đeo một chiếc túi nhỏ, gần như không đáng kể, bản thân lại nhẹ cân, ngoan ngoãn khéo léo, khiến người đàn ông bên cạnh vốn còn đang tức giận cũng dịu đi vài phần ánh mắt.

Người đàn ông phụ trách duy trì trật tự luồn sợi dây qua đoạn dây nối giữa hai tòa nhà, sau đó đưa hai đầu cho Nguyễn Thanh, dịu dàng dặn dò: "Giữ chặt hai bên dây, dùng sức đu sang là được."

"Em thấy không ổn cho lắm." Người ghi chép đứng bên cạnh liếc qua cánh tay của Nguyễn Thanh, hơi lắc đầu: "Cậu ấy e là còn không nắm nổi."

"Cắt dây dài hơn chút, buộc thành vòng tròn đi, để cậu ấy ngồi lên rồi hãy nắm hai bên."

Làm như vậy, lực tay cũng không cần phải dùng quá nhiều, tránh được chuyện tuột tay rơi xuống.

Thật ra khoảng cách chỉ tầm năm mét, trượt qua mất vài giây là xong, người bình thường hẳn là không đến mức nắm không nổi trong vài giây ấy.

Người kia cũng rất tán thành lời đồng đội, lập tức cắt dây dài ra một đoạn, rồi buộc thành một vòng vững chắc.

"Đừng sợ, nhanh lắm. Nếu thấy sợ thì cứ nhắm mắt lại là được."

"Qua tới nơi rồi, Tiểu Lục sẽ đón cậu."

Diêm Từ đứng bên cạnh, không nói lời nào, bởi vì hắn cũng nghĩ, vị thiếu gia nhỏ kia vốn chẳng thể giữ nổi dây.

Cách này trông có vẻ an toàn hơn nhiều.

Nhưng dù vậy, Diêm Từ vẫn không tránh khỏi lo lắng.

Dẫu sao thì vị thiếu gia này ngoài tiền ra, thật sự không có ưu điểm nào khác. Sức khỏe yếu tới mức kéo một người phụ nữ còn không xong.

Nếu không phải vì sợi dây không chịu nổi sức nặng của hai người, thì Diêm Từ đã định bế thẳng cậu qua cho rồi.

Nguyễn Thanh nhìn sợi dây trước mặt, rất muốn phản bác rằng mình không đến mức vô dụng như thế, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Từ sau khi phó bản lần trước bị phá huỷ, cậu luôn cảm thấy toàn thân rã rời. Nếu thật sự không nắm chặt, rơi xuống dưới kia, vậy thì đúng là tự chui đầu vào miệng tang thi.

Nguyễn Thanh im lặng hai giây, rồi cầm lấy dây, ngồi vào vòng tròn, dùng sức đu mình sang phía bên kia.

Trời rất tối, không ai chú ý thấy, một đoạn của sợi dây đã sắp đứt hẳn, chỉ còn vài sợi nhỏ níu lại.

Theo đà dao động khi Nguyễn Thanh trượt qua, những sợi dây mong manh ấy tiếp tục bị kéo căng, rõ ràng đã đến mức không thể chịu đựng thêm nữa.

Tựa như chỉ cần thêm một giây, sợi dây ấy sẽ đứt lìa.

Khu vườn phía dưới từ lâu đã bị tang thi chiếm đóng. Một khi dây đứt, người đang ở giữa sẽ rơi thẳng xuống đàn tang thi.

Gần như không còn cơ hội sống sót.

Mà lúc này, Nguyễn Thanh mới đi được một nửa đoạn đường.

May là trọng lượng của cậu không nặng, cũng không mang theo vật dụng gì. Nhờ đó, cậu thuận lợi trượt đến đầu bên kia.

Đầu bên kia là cửa sổ, cần có người kéo lên mới vào được.

Nguyễn Thanh vừa trượt đến đã được Tiểu Lục đỡ lấy, thuận lợi bước vào trong.

Chỉ là chính Nguyễn Thanh cũng không phát hiện ra sợi dây có vấn đề. Dù sao tốc độ trượt quá nhanh, trong vài giây ấy khó mà cảm nhận được điều gì.

Huống hồ, tiếng sợi dây bị đứt rất nhỏ, nhỏ đến mức hoàn toàn bị tiếng ma sát giữa dây và ròng rọc che lấp.

Người tiếp theo là Diêm Từ.

Tuy Diêm Từ không tính là béo, nhưng trọng lượng cũng không nhẹ, lại không định mang theo đồ gì cả.

Hắn nắm lấy sợi dây, trượt sang phía bên kia.

Nhưng ngay khi vừa lao ra...

Sợi dây đứt rồi.

Diêm Từ rơi thẳng xuống dưới, bóng dáng lập tức bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn tiếng "gừ gừ" phấn khích của tang thi vọng lên.

Tuy không nhìn thấy cảnh tượng phía dưới, cũng chẳng nghe được tiếng hét, nhưng tiếng "gừ gừ" ấy đủ khiến sống lưng lạnh toát.

Nguyễn Thanh sững người, bám lấy mép cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống dưới.

Một khoảng tối đen mịt mù, chẳng thấy được gì.

Cũng không biết Diêm Từ còn sống hay đã chết.

Mọi người đều hiểu, rơi vào đám tang thi, gần như là cửu tử nhất sinh.

Thế nhưng, không ai có tâm trạng để đau buồn.

Bởi vì suốt cả ngày hôm nay, bọn họ vẫn luôn sống trong hoàn cảnh như vậy.

Giờ sợi dây đã đứt, người ở bên kia rõ ràng không thể sang nữa.

Mà xác sống dưới lầu cũng đã bắt đầu trèo lên, không còn thời gian để buộc thêm dây mới.

Bọn họ... không sang được nữa rồi.

Sau khi nhận ra điều đó, người bên kia lập tức bật đèn pin, soi vào tay mình rồi đứng cạnh cửa sổ, nặng nề giơ tay ra hiệu với hai người bên này.

Hẹn gặp ở tổng bộ.

Tiểu Lục theo phản xạ cũng giơ tay lên đáp lại, nhưng giơ rồi mới nhớ, phía bên mình chưa bật đèn, bên kia hoàn toàn không nhìn thấy gì cả.

Nếu ban đầu lựa chọn xuống lầu rời đi, có lẽ họ đã thoát được rồi.

Nhưng bây giờ tang thi đã trèo lên, gần như chặn hết lối.

Muốn chạy cũng chẳng dễ gì.

Huống chi, bên mình còn dẫn theo vài người chỉ biết cản chân.

Tiểu Lục nắm chặt tay, cuối cùng ngẩng đầu nhìn ánh trăng yếu ớt treo giữa không trung.

Nhất định phải sống sót trở về tổng bộ.

Zombie không chỉ đang leo lên tòa nhà vừa rồi, mà cũng bắt đầu vây quanh toà này.

Nơi này không thể ở lại lâu nữa.

Mọi người lập tức chạy về phía cửa thang bộ, chuẩn bị rời khỏi toà nhà.

Tuy trong súng vẫn còn đạn, nhưng không ai nổ súng.

Bởi vì tiếng súng sẽ thu hút nhiều tang thi hơn nữa, lúc đó lại càng nguy hiểm.

Thế nhưng, số người bên họ quá đông, cho dù đã cố gắng giữ yên lặng, vẫn phát ra âm thanh.

Tang thi trong toà nhà này vốn chưa được quét sạch.

Một con xác sống ngột lao ra từ góc tối, rất nhiều người lập tức hét toáng lên, sau đó điên cuồng chạy trốn, thậm chí bắt đầu chen lấn xô đẩy nhau.

Mọi trật tự hoàn toàn tan vỡ.

Ngay cả Nguyễn Thanh cũng bị đẩy mấy lần, căn bản không theo kịp đội ngũ.

Hoặc là nói, hiện giờ không còn đội ngũ nào nữa.

Bởi vì cả đám người đã chạy tán loạn.

Thậm chí có người còn chạy ngược lên tầng trên.

Nếu chọn ở lại, cơ hội sống rất nhỏ. Tang thi quá đông, dù có trốn trong phòng cũng khó mà trụ nổi.

Nguyễn Thanh không do dự, lập tức chạy xuống lầu.

Tầng hầm của toà nhà này có xe, chỉ cần bình an mà đến đó được là có thể lái xe phá vòng vây.

Nhưng tốc độ của Nguyễn Thanh quá chậm, cậu còn chưa chạy đến nơi thì đã thấy lối đi tầng hầm bị xác sống bao vây.

Mà lại không chỉ là một con.



Tác giả có lời muốn nói:

Có bạn bảo tuyến tình cảm hơi chậm, nhưng mấy bạn đã đọc truyện của tui thì biết rồi đấy, một khi hai người xác định quan hệ, yêu nhau xong là truyện gần end rồi.

Giờ tui cho mọi người hai lựa chọn:

1. Viết các phó bản thiên về tuyến tình cảm, đẩy nhanh tiến độ yêu đương (chọn mục này thì cỡ hai phó bản nữa là end, nhưng yên tâm, tuyệt đối không kết thúc dở dang đâu. Một phó bản truyện cũng hơn 200.000 chữ, truyện khác cũng có 200.000 chữ mà còn kể trọn quá trình gặp gỡ, quen biết, yêu nhau của hai người luôn rồi đó).

2. Viết theo tiến độ tui muốn (tức là không phải toàn bộ dàn ý ban đầu nha~ nếu chọn cái này thì sẽ lâu end hơn, tuyến tình cảm không đậm bằng mục 1, nhưng đảm bảo không có chuyện end hụt~).

Cái nào được nhiều người chọn hơn thì tui viết theo đó. Nếu hoà thì để tui tự vote nha hihi.

P/S: Comment chọn số 1 hoặc số 2 là được rồi, mỗi tài khoản chỉ tính một lần bình chọn thôi nhen~

--------

Edit đôi lời muốn gửi:

Thông cảm cho mình nhé huhu:(( Đang chuẩn bị kì thi hsk nên ít đăng chương, nào thi ổn thoả mình sẽ up đều đều nha mọi ngừi:3