Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 206

Chương 206: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (9)

- Thiên Tẫn Hoan -



Ngoan ngoãn, mềm mại, thơm tho



Dù là tên đầu trọc hay tên mặt sẹo, kỳ thực diễn xuất cũng chẳng khá khẩm gì cho cam.

Huống hồ những người còn lại trong siêu thị chỉ dửng dưng đứng nhìn, không một ai lên tiếng hay phản đối, chỉ cần để ý một chút là nhận ra có gì đó sai sai.

Thế nhưng hiện tại, hai người bọn họ lại buộc phải vào trong, bởi không ít họng súng trong siêu thị đang chĩa thẳng vào họ.

Cửa kính siêu thị mở toang, mà ngay ngoài cửa chính là con đường lớn, một khi đối phương nổ súng thì đến chỗ núp cũng chẳng có mà tìm.

Sau khi bị cậu rút tay ra, tay của Tạ Huyền Lan cũng bất giác siết lại, như thể vẫn còn lưu lại chút cảm giác ấm mềm và tê rần.

Cái tê rần đó xuyên thẳng vào đáy lòng anh ta, khiến cơ thể vốn đã căng cứng càng thêm căng cứng.

Thế nhưng trên mặt anh ta lại chẳng hiện lên chút cảm xúc dư thừa nào, vẫn nghiêm túc như cũ, khẽ gật đầu với tên đầu trọc: "Cảm ơn."

Tên đầu trọc ngượng ngùng cười cười: "Ra ngoài đều là anh em cả, giúp nhau một tay là chuyện nên làm mà."

"Vào trước đi."

Gã vừa nói vừa tránh sang một bên, ra hiệu cho hai người vào trong.

Nguyễn Thanh liếc nhìn Tạ Huyền Lan, còn anh ta thì trực tiếp vươn tay, nắm lấy tay Nguyễn Thanh, rồi tự nhiên dắt cậu bước vào siêu thị.

Như thể trong này chẳng hề tồn tại chút nguy hiểm nào cả.

Nguyễn Thanh cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn để mặc Tạ Huyền Lan dắt đi, trông vô cùng yên tĩnh và nghe lời.

Súng của họ chỉ còn lại năm viên đạn, cứng đối cứng tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt, chỉ có thể vào siêu thị, xem thử có tìm được cơ hội hay không.

Dù sao trong siêu thị cũng có rất nhiều nơi để ẩn nấp, lại thêm người của họ cũng không ít, khả năng đối phương nổ súng bừa bãi là rất thấp.

Ngay khi hai người vừa bước vào, tên mặt sẹo liền đóng cửa siêu thị lại, thậm chí còn khóa bằng xích sắt.

Nếu là ngày thường thì hành động này sẽ rất đáng ngờ, nhưng giữa thời tận diệt như hiện giờ, chuyện đó lại chẳng có gì bất thường cả.

Khoá trái sẽ chặn bọn tang thi tốt hơn, cũng khiến người ta cảm thấy an toàn hơn phần nào.

Nguyễn Thanh quét mắt một vòng quanh siêu thị, bên trong có không ít người, tuy nhiều kẻ đội mũ, nhưng lờ mờ vẫn thấy đó là những cái đầu trọc lốc.

...Trông chẳng khác nào những tên vượt ngục vừa thoát khỏi lao tù.

Mà lại còn là loại giết người không gớm tay.

Ngoài mấy kẻ đó, trong các góc còn có vài người trông như thường dân, trên mặt đều là vẻ sợ hãi hoảng loạn, thậm chí còn run rẩy.

Hiển nhiên là sợ đến độ không chịu nổi.

Mà quanh đây đâu có tang thi, họ sợ ai, chẳng cần nói cũng rõ rành rành.

Tiếng khóc khi nãy rất có thể là do họ phát ra, bởi trên mặt vài người vẫn còn vương nước mắt.

Ánh mắt Nguyễn Thanh vừa quét đến một chỗ nào đó thì liền khựng lại.

...Xác chết?

Là xác chưa biến dị thành zombie.

Thi thể kia bị giấu ở một góc, chỉ lộ ra một phần rất nhỏ, khó mà phân biệt được là người thường bị g**t ch*t, hay là người bị xác sống cắn trúng mà chưa kịp biến dị đã bị xử lý.

Nguyễn Thanh nghiêng về khả năng đầu tiên hơn, bởi chỉ cần nhìn phần quần áo lộ ra cũng có thể thấy được sự xộc xệch đến mức kinh khủng.

Không phải mức độ có thể do tang thi cào rách.

Đám người này còn độc ác hơn cả tưởng tượng của cậu, sinh mạng con người với bọn chúng mà nói, căn bản không hề có chút nào.

Giết người đối với bọn chúng, chắc chẳng khác nào b*p ch*t một con kiến, lòng không hề gợn chút áy náy.

Bởi vì dạng người như thế này chưa bao giờ coi kẻ khác là đồng loại.

Trước tận thế đã vậy, sau mạt thế chỉ càng tàn nhẫn hơn.

Nguyễn Thanh hơi mím môi, không nhìn vào xác chết nữa, mà tiếp tục dùng khóe mắt kín đáo quan sát cấu trúc siêu thị.

Dù diện tích siêu thị này không lớn hơn siêu thị sáng nay họ ở là mấy, nhưng cách bố trí lại hoàn toàn khác biệt.

Siêu thị này nằm sát bên phòng bán hàng của khu nhà, phía trên không phải toà chung cư cao tầng, mà là căn nhà hai tầng kiểu biệt thự tự xây.

Tầng một mở siêu thị, tầng hai hẳn là chỗ ở của chủ nhà.

Ngay bên trái lối vào là cầu thang dẫn lên tầng hai.

Lúc này đèn trong siêu thị đều bật sáng, Nguyễn Thanh nhanh chóng quét mắt một lượt, rồi âm thầm dừng lại ở bức tường gần quầy thu ngân.

Công tắc điều khiển toàn bộ đèn tầng một... có lẽ ở đó.

Vị trí ấy gần như không có ai đứng, vì chỗ đó không có kệ hàng cũng chẳng có ghế ngồi.

Chỉ cần nhanh tay một chút, chưa chắc không thể nhân lúc bọn chúng chưa kịp phản ứng mà tắt đèn rồi phá luôn bộ điều khiển.

Ngoài chỗ đó, phía cầu thang bên trái cũng có một cái công tắc.

Có thể là đèn cầu thang, cũng có thể là đèn tầng hai.

Nhưng cái đó không quan trọng lắm, chỉ cần phá được công tắc đèn tầng một, siêu thị sẽ lập tức chìm vào bóng tối.

Lúc ấy chỉ cần chạy sâu vào bên trong, muốn tìm được người cũng không dễ gì.

Thậm chí còn có thể lợi dụng bóng tối và các kệ hàng để phản công.

Nguyễn Thanh có năng lực nhìn trong đêm lẫn cảm giác rất nhạy bén, chỉ cần cho cậu một phút thích nghi với bóng tối, dù không có ánh sáng, cậu vẫn có thể xác định vị trí đối phương.

Huống hồ đối phương có súng, kiểu gì cũng sẽ vì quá tự tin mà không kiềm chế tiếng động.

Lúc đó, bọn họ sẽ càng chiếm được thế thượng phong.

Nguyễn Thanh khẽ dùng ngón trỏ gõ mấy cái lên mu bàn tay Tạ Huyền Lan, dùng độ dài và lực mạnh nhẹ khác nhau để truyền đạt phát hiện và suy nghĩ của mình.

Người khác chưa chắc hiểu được mã Morse, nhưng với thân phận của Tạ Huyền Lan, anh ta nhất định sẽ hiểu được cậu muốn nói gì.

Nguyễn Thanh rất thích hợp tác với người thông minh và không b**n th**.

Tạ Huyền Lan quả thật hiểu Morse, đó là kiến thức bắt buộc phải nắm, cũng là một phần trong chương trình huấn luyện.

Nhưng lần này... anh ta lại không hiểu được thông điệp Nguyễn Thanh truyền đến.

Không phải vì Nguyễn Thanh gõ sai, mà bởi vì khi cậu gõ vào tay anh ta, toàn thân anh ta lần nữa căng cứng.

Toàn bộ sự tập trung lập tức rời khỏi việc quan sát cấu trúc siêu thị, dồn cả vào mu bàn tay của mình.

Thực ra ngay từ lúc nắm tay thiếu niên, anh ta đã thấy khó mà tập trung, phải cố gắng lắm mới rút được ý niệm khỏi bàn tay mềm mại ấy.

Kết quả, thiếu niên lại còn nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ lên tay anh ta.

Cậu chưa từng làm việc nặng, phần bụng ngón tay mềm đến khó tin, gõ lên mu bàn tay anh ta như thạch trái cây.

Vừa ấm vừa mềm, lại còn có tiết tấu nặng nhẹ khác nhau.

Giống như là... cố tình quyến rũ anh ta.

Tạ Huyền Lam mặt căng cứng, môi mím chặt.

Là... sợ quá sao?

Nên mới muốn tìm một chỗ dựa khác để bảo vệ bản thân?

Cũng đúng, một người yếu đuối như thiếu niên, nếu không có ai che chở thì căn bản không sống nổi trong mạt thế.

Huống hồ gương mặt yêu kiều đó còn như phạm phải đại tội thuở nguyên sơ, giữa thời đại thế này nếu không có người bảo vệ, chỉ sợ sớm muộn cũng sẽ bị người ta đem ra làm món đồ chơi.

Giống như hiện giờ vậy.

Tuy mấy kẻ này chỉ là lũ vô dụng, dù có cầm súng cũng vẫn là một đám phế vật, nhưng đối với thiếu niên, lại là sức mạnh cậu không thể chống lại.

Một người yếu ớt đến mức ai cũng có thể bắt nạt, tìm một chỗ dựa vững chắc lại là lựa chọn thông minh nhất.

Thiếu niên có khi chẳng hề yêu tên dã nhân kia, chỉ là vì hắn có thể bảo vệ cậu, nên mới chọn ở bên hắn.

Dù sao tên dã nhân đó... hoàn toàn không xứng với thiếu niên.

Chẳng có điểm nào xứng cả.

Nếu là trước kia, gặp ai tiếp cận mình với ý đồ bất chính, Tạ Huyền Lan chắc chắn sẽ không nể mặt chút nào.

Một là anh ta khinh thường loại người đó, hai là loại người ấy luôn tiềm ẩn mối nguy.

Thế nhưng hiện tại, trong lòng anh ta lại dấy lên một tia hưng phấn nhẹ.

Dù thiếu niên ngoan ngoãn dựa dẫm anh ta không phải vì yêu, chỉ là muốn anh che chở, anh ta vẫn thấy kích động không thôi.

Sự kích động ấy thậm chí lấn át cả lý trí, lấn át cả hơn 20 năm giáo dưỡng và huấn luyện.

Bởi vì điều đó có nghĩa anh ta cũng có thể đối xử với thiếu niên như cái cách tên dã nhân kia đã từng.

Hơn nữa là quang minh chính đại mà đối xử như thế.

Thiếu niên cũng sẽ không ghét anh ta, chỉ đỏ mặt ngồi yên ngoan ngoãn trong lòng anh ta.

Giống như khi xưa từng rúc vào lòng tên dã nhân ấy vậy.

Ngoan ngoãn, mềm mại, thơm tho.

Còn có thể rúc vào ngực anh ta, làm nũng cọ cọ mặt.

Tạ Huyền Lam theo bản năng siết chặt tay lại, nắm chặt lấy bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay mình.

Lực không quá mạnh, không đến mức làm đau thiếu niên, nhưng cũng đủ khiến thiếu niên không thể rút ra được.

Đó là một tư thế thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối, cũng xem như một loại hồi đáp cho sự "quyến rũ" mà thiếu niên vừa dành cho anh ta.

Mà thiếu niên vẫn ngoan ngoãn để mặc anh ta nắm lấy, như thể thật sự thuộc về anh ta rồi.

Khoảnh khắc ấy, Tạ Huyền Lan cảm thấy dù thiếu niên là sát thủ đối phương phái tới... anh ta hình như cũng có thể chấp nhận.

Chẳng trách luôn có người cho rằng tình yêu còn quan trọng hơn cả sinh mệnh, lúc này Tạ Huyền Lan cũng có cùng một cảm nhận như vậy.

Anh ta không ngờ mình lại sa vào sâu đến thế, giống như căn nhà cũ bỗng dưng bắt lửa. Không thể khống chế, mà cũng chẳng muốn khống chế.

Chỉ riêng cái ý niệm "thiếu niên là của anh" thôi, đã khiến anh ta phấn khích đến mức mất kiểm soát.

Nguyễn Thanh hoàn toàn không biết Tạ Huyền Lan đang nghĩ gì, cậu chỉ tưởng sau khi Tạ Huyền Lan siết tay mạnh hơn một chút, tức là anh ta đã nhận được tín hiệu cậu truyền đi.

Trong lòng còn thấy, trong những người cậu gặp gần đây, thì Tạ Huyền Lan là người đáng tin nhất.

Dù sao mấy kẻ b**n th** cậu gặp... đã quá nhiều rồi.

Người trong siêu thị, sau khi hai người bước vào, lập tức sững sờ.

Có kẻ điếu thuốc còn rớt khỏi miệng, hồi lâu cũng không hoàn hồn lại được.

Không phải họ không biết hai người này đẹp, lúc hai người băng qua đường họ đã thấy rõ rồi.

Gương mặt cả hai đều thuộc loại hiếm có, trông chẳng khác gì mấy minh tinh chỉ có thể thấy trên TV.

Đặc biệt là thiếu niên kia đẹp đến mức gần như chẳng phân được nam nữ.

Chỉ là ánh đèn đường bên ngoài hơi tối, nên không nhìn rõ lắm.

Mãi đến khi hai người bước hẳn vào, mọi người mới thấy rõ khuôn mặt của thiếu niên.

Đó đã không còn là nhan sắc có thể xuất hiện trên TV nữa, cho dù phẫu thuật thẩm mỹ cũng chưa chắc có thể tạo ra được vẻ đẹp như cậu.

Đẹp đến mức làm người khác kinh tâm động phách.

Tựa như một tiên nhân lỡ chân rơi xuống trần thế từ tầng trời thứ chín.

Tất cả mọi người trong siêu thị đều bất giác nín thở, như thể sợ làm kinh động đến cậu.

Vẫn là tiếng khóa cửa của tên mặt sẹo ở cửa khiến họ giật mình tỉnh lại, mọi ánh nhìn lúc này mới đồng loạt thu về.

Sau khi cửa siêu thị bị khóa lại, những người bên trong nhanh chóng trao đổi ánh mắt một lần nữa, đồng loạt giấu súng sau lưng.

Chỉ cần không đến quá gần thì thật khó phát hiện ra trên người họ có vũ khí.

Tên mặt sẹo đóng cửa xong liền nhìn về phía Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lan, giọng nói lạnh băng vang lên:

"Dù để hai người vào rồi, nhưng kiểm tra vẫn là chuyện không thể thiếu. Phải xác nhận xem trên người hai người có vết thương hay không."

Lúc này, tên đầu trọc cũng không cố giữ thái độ hòa hoãn nữa, hắn nhìn thiếu niên và người đàn ông, khẽ gật đầu: "Đừng để trong lòng, cũng chỉ vì sự an toàn của mọi người thôi."

Tên cơ bắp vừa đánh rơi thuốc lúc nãy lại rút ra một điếu khác, ngậm vào miệng, giọng trầm hẳn xuống: "Tận thế mà, chẳng ai sống dễ dàng. Không ai muốn chết, cẩn thận một chút vẫn hơn."

"Nếu thật sự có người trong hai người bị xác sống cắn, chúng tôi ở siêu thị này chắc chắn cũng phải đi chôn cùng."

Tên mặt sẹo bĩu môi: "Tôi không muốn chôn cùng mấy người."

"c** đ* ra đi, để tôi xem thử có bị thương hay không."

Nguyễn Thanh còn chưa kịp mở miệng, khóe mắt cậu đã lơ đãng nhìn thấy một cô gái đang ở trong góc nhẹ nhàng lắc đầu với cậu.

Gương mặt cô gái ấy đẫm nước mắt, có vết bầm, khóe miệng vẫn còn vệt máu chưa lau sạch, có vẻ đã bị đánh. Quần áo cô hơi xộc xệch.

Nhưng cũng may, trên người không có dấu vết nào khác có lẽ còn chưa bị đụng chạm.

Sau khi thấy cô gái lắc đầu, biểu cảm Nguyễn Thanh không thay đổi, đợi chắc chắn cô đã biết mình đang nhìn, cậu mới đưa mắt liếc về phía sâu trong siêu thị.

Tựa như chỉ vô tình lướt qua mà thôi.

Cô gái hơi sững lại.

Nguyễn Thanh nhìn xong liền thu ánh mắt về, cũng không chắc cô có hiểu được ý cậu hay không.

Hiện tại mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cậu và Tạ Huyền Lan, cậu không thể nhắc thêm gì cho đám người kia.

Chỉ cần nhìn lâu một chút thôi cũng sẽ khiến đám này cảnh giác.

Chỉ mong đến lúc đèn vụt tắt, cô gái có thể nhanh chóng chạy về phía sau siêu thị, chưa chắc không thể sống sót.

Chỉ mong cô hiểu, để không cần cậu phải mạo hiểm lên tiếng nhắc nhở khi hành động.

Dù sao, lên tiếng sau khi tắt đèn sẽ dễ khiến bản thân bị lộ vị trí.

Thu ánh mắt về, Nguyễn Thanh lại nhìn về phía Tạ Huyền Lan, ra vẻ do dự khi nghe lời tên mặt sẹo.

Thực tế thì ngón trỏ của Nguyễn Thanh đã gõ nhẹ lên mu bàn tay Tạ Huyền Lan lần nữa.

Bao giờ hành động?

Tạ Huyền Lan nghe đến đoạn "c** đ*", trong mắt lập tức lóe lên một tia bực bội và sát khí.

Đến anh ta còn chưa từng thấy thiếu niên c** đ*, đám này mà cũng xứng?

Có thể vì vừa rồi đã được gõ một lần nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn, hoặc cũng có thể do lúc này đang để tâm đến tên mặt sẹo, nên sau khi bị gõ tay, Tạ Huyền Lan liền vô thức hiểu được thông điệp.

Tạ Huyền Lan: "......?"

Bao giờ hành động?

Hành động gì?

Khoan đã, Morse?

Sau khi nghĩ tới khả năng ấy, toàn thân Tạ Huyền Lan liền cứng đờ.

Thiếu niên vừa rồi... không phải đang truyền tin cho anh ta đấy chứ?

Anh ta hồi tưởng lại động tác vừa rồi của thiếu niên —

Có dài có ngắn.

Có nhẹ có nặng.

Chính là cách truyền tin của Morse, giống hệt như câu "bao giờ hành động" vừa rồi.

Vậy mà anh ta lại tưởng thiếu niên đang... gợi tình?

Tạ Huyền Lan rơi vào trầm mặc, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.

Không rõ là khó chịu, hay là tiếc nuối.

Không biết là vì hiểu nhầm mà khó chịu, hay vì không hiểu được cậu truyền gì mà khó chịu.

Hoặc cũng có thể... vì thiếu niên không phải đang "gợi tình" nên mới cảm thấy khó chịu.

Dù thế nào đi nữa, gương mặt anh ta vẫn bình thản, không lộ ra chút dị thường nào.

Có lẽ là hai người im lặng hơi lâu, khiến gã cơ bắp đang ngậm thuốc có chút mất kiên nhẫn, gã rít một hơi rồi nói: "Sao thế? Không muốn phối hợp à?"

"Hay là... có người đã bị tang thi cắn rồi?"

Ánh mắt của tên mặt sẹo lạnh thêm vài phần, còn đá mạnh một cú vào kệ hàng bên cạnh: "Tốt nhất là hai người......"

"Rầm——!!!"

Tiếng động lớn vang lên chấn động cả siêu thị.

Kệ hàng bị tên mặt sẹo đá trúng bất ngờ đổ sụp.

Kỳ thật gã không dùng nhiều lực, nhưng có vẻ một bên của kệ vốn đã không chắc, bị đá cái là mất thăng bằng, đổ thẳng xuống đất.

Đồ đạc trên kệ rơi xuống lổn ngổn, suýt nữa thì đập trúng người đứng gần đó.

Thế nhưng chẳng ai quan tâm đến cái kệ.

Tất cả đều hoảng hốt nhìn về phía tên mặt sẹo đã đạp ngã kệ hàng.

Tên mặt sẹo lập tức giơ hai tay lên theo phản xạ, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán, giọng lắp bắp, run rẩy: "Tôi... tôi không cố ý!"

Gương mặt gã lúc này đã chẳng còn chút hung hăng nào, chỉ còn lại nỗi sợ.

Thậm chí nói đến giữa chừng đã muốn khóc: "Tôi không biết cái kệ này yếu thế đâu! Tôi... tôi thật sự không cố ý..."

Nếu biết nó không vững, gã đâu dám đá.

Nhưng giờ thì xong rồi.

Tiếng động đã vang lên.

Dù mọi người biết gã không cố ý, nhưng tình hình bây giờ... đâu còn quan tâm cố ý hay không.

Đôi mắt đẹp của Nguyễn Thanh thoáng hiện lên chút nghi hoặc.

Xác sống đúng là bị tiếng động hấp dẫn, nhưng gần đây đâu có tang thi.

Dù có, cũng không nhiều, đám người này có súng, dễ dàng dọn dẹp thôi.

Vậy mà sao lại sợ thành thế này?

Tên cơ bắp cầm thuốc run tay, khẽ trấn an: "Không, không sao đâu... chưa chắc đã đánh thức..."

Lời còn chưa dứt, trên lầu liền vang lên tiếng cửa mở.

Sau đó là tiếng bước chân.

Là ai đó đang từ tầng trên bước xuống.

Tiếng bước chân không nhanh không chậm, nhưng trong màn đêm này nghe cực kỳ rõ, mang theo một cảm giác lười biếng, lười biếng mà lạnh lẽo.

Tên cơ bắp lập tức cứng đờ, cơ thịt trên mặt run rẩy không kiểm soát được, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Gã theo phản xạ nhét luôn cả điếu thuốc còn cháy vào miệng.

Những người khác cũng không khác là bao.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân, vẻ mặt liền biến sắc, lập tức đứng thẳng, còn vội vã chỉnh lại quần áo và dáng vẻ.

Sau khi xác nhận không có gì bất thường, đồng loạt nở nụ cười tiêu chuẩn nhất.

Nhưng dù có tiêu chuẩn thế nào, trong đó vẫn lộ ra nỗi sợ và kính sợ không giấu được.

Tên mặt sẹo lau mồ hôi trên trán, toàn thân run rẩy.

Còn Tạ Huyền Lan, người nãy giờ vẫn như mất hồn, ngay khoảnh khắc nghe thấy bước chân kia, ánh mắt anh ta lập tức sắc bén trở lại.

Cơ thể căng chặt, vươn tay kéo Nguyễn Thanh ra sau lưng, che chắn kín kẽ.

Không giống vẻ điềm tĩnh lúc trước, đây là một trạng thái sẵn sàng chiến đấu và phòng bị hoàn toàn.

Chỉ có Nguyễn Thanh là vẫn mơ hồ không hiểu, trong mắt còn mang theo chút nghi hoặc.

Vừa rồi cậu nói có người mang súng, anh ta còn chẳng thèm dao động.

Giờ mới nghe một tiếng bước chân đã phản ứng mạnh đến thế?

Cứ như... tất cả nguy hiểm trước đó chỉ là trò chơi, còn người sắp bước xuống kia mới thực sự là tai họa.

Nguyễn Thanh khẽ mím môi, cùng mọi người ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.

Người kia không bước quá nhanh, chỉ vài giây sau đã lộ diện ở khúc cua cầu thang.

Một đôi chân và bàn chân dần lộ ra, đi dép lê, mặc quần ngủ.

Chắc là một người đàn ông.

Đợi đến khi người đó hoàn toàn bước xuống, Nguyễn Thanh sững người, gương mặt xinh đẹp đầy ngơ ngác.

Diêm... Từ?

Không phải, không phải Diêm Từ.

Nguyễn Thanh lập tức phủ định.

Chỉ là... rất giống mà thôi.

Tuy Diêm Từ có hơi điên thật, nhưng cơn điên đó lại được hắn đè nén rất giỏi, chỉ cần không đánh nhau thì cơ bản sẽ không nhận ra.

Nhưng người đàn ông trước mặt lại hoàn toàn khác biệt.

Cái điên của hắn ta lộ rõ rành rành bằng mắt thường.

Chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay: đây tuyệt đối không phải người dễ sống chung.

Huống hồ tóc người đàn ông này cũng dài hơn Diêm Từ, vóc dáng cũng thấp hơn chút, đại khái chỉ tầm m83.

...Lẽ nào là sinh đôi?

Cũng không phải không có khả năng.

Người đàn ông từ từ bước xuống, ánh mắt hờ hững quét một vòng những kẻ có mặt.

Khi nhìn đến tên mặt sẹo, bước chân hắn ta khựng lại, chậm rãi đi tới.

Tên mặt sẹo trừng to mắt, trong mắt là nỗi sợ cuộn trào như triều cường, cả người mềm nhũn, muốn quỳ sụp xuống van xin người trước mặt.

Nhưng còn chưa kịp mở lời, người đàn ông đã vươn tay, chụp lấy khuôn mặt gã.

Tiếp đó, mạnh tay ấn đầu gã xuống, hung hăng đập thẳng vào bức tường bên cạnh.

"Rầm——!!"

Ngay khoảnh khắc người kia ra tay, Tạ Huyền Lan đã lập tức đưa tay che mắt Nguyễn Thanh lại.

Dù không nhìn thấy, thì chỉ cần nghe âm thanh ấy thôi cũng đủ khiến người ta rợn người.

Tiếng đập vào tường vang cực lớn.

Đầu người sao có thể cứng bằng bê tông?

Nguyễn Thanh thậm chí còn nghe thấy tiếng xương sọ nứt gãy, từng cái lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Người đàn ông kia buông tay ra, mặc cho thi thể của tên mặt sẹo rơi bịch xuống đất như một đống rác.

Tên đầu trọc thấy vậy liền cung kính đưa tới một bịch khăn giấy, không hề tỏ thái độ gì trước cái chết của gã đồng bọn.

Những người khác cũng vậy, chẳng ai biểu hiện cảm xúc gì, như thể kẻ vừa chết chẳng hề liên quan gì đến họ.

Người đàn ông rút ra hai tờ giấy, chậm rãi lau sạch vết máu trên tay.

Vẻ mặt thoải mái hẳn lên.

Tựa như nỗi bực tức do bị đánh thức giữa đêm, nay đã được dòng máu kia gột rửa sạch sẽ.

Chỉ là... đến khi nhìn thấy thiếu niên đang được che mắt kia, động tác lau tay của hắn ta thoáng khựng lại.

Giây kế tiếp liền khôi phục như thường.

Người đàn ông quay sang nhìn Tạ Huyền Lan, giọng điệu nhẹ tênh: "À ha, chẳng phải là Đội trưởng Tạ đây sao?"

"Sao thế? Lần này lại tới để bắt tôi à?"

Còn chưa chờ Tạ Huyền Lan đáp lại, hắn ta đã không nhịn được bật cười: "Chỉ có điều giờ đây hình như chẳng còn nơi nào có thể nhốt nổi tôi nữa rồi."

Ánh mắt Tạ Huyền Lan thoáng tối đi.

Kẻ điên trước mắt vốn bị giam giữ tại tổng bộ.

Mà nếu chẳng còn nơi nào có thể nhốt được hắn ta...

Nghĩa là tổng bộ cũng đã thất thủ rồi.

Tạ Huyền Lan cụp mắt, trầm giọng nói: "Không phải."

"Chỉ là trùng hợp thôi. Chúng tôi sẽ rời đi ngay."

Nói rồi, anh ta nắm tay Nguyễn Thanh, định rời khỏi siêu thị.

"Đứng lại." Người kia bật cười, cất lời.

Tạ Huyền Lan không dừng bước, kéo Nguyễn Thanh thẳng tiến về phía cửa kính, tay không mà bóp nát chiếc xích sắt đang khóa cửa.

Nguyễn Thanh tròn mắt nhìn đoạn xích vỡ vụn trong tay anh ta, cả người sững sờ.

Chuyện này...

Người bình thường làm được sao?

Chuyện này hoàn toàn không thể dùng từ "được huấn luyện" để giải thích nữa rồi.

Làm gì có ai bóp đứt được xích sắt bằng tay không cơ chứ?

Ngay khi Tạ Huyền Lan đẩy cửa kính, chuẩn bị kéo Nguyễn Thanh rời đi,

"Đoàng"—

Một tiếng súng vang lên sau lưng họ.

Viên đạn bay thẳng về phía Tạ Huyền Lan.

Anh ta kéo Nguyễn Thanh, theo phản xạ nghiêng người né tránh.

Viên đạn ghim thẳng vào cánh cửa kính, khiến lớp kính vỡ tan thành từng mảnh, rơi xuống mặt đất loảng xoảng.

Người đàn ông đứng ở phía sau, tay cầm khẩu súng ngắn, tay kia vuốt tóc rối.

Tiếp đó, hắn ta nhe răng cười, nụ cười đầy rẫy ác ý: "Tôi có cho các người đi chưa?"

Tạ Huyền Lan thoáng khựng lại, sắc mặt trầm xuống, xoay người nhìn thẳng vào hắn: "Mày muốn gì?"

"Đội trưởng Tạ có thể đi nha."

Hắn ta nhếch môi cười, nòng súng rời khỏi Tạ Huyền Lan, chuyển thẳng sang Nguyễn Thanh: "Nhưng bé kia..."

"Thì không."



Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay cũng vẫn là chỉ có Thanh Thanh nỗ lực sống sót.

P.S: Giết người là sai, dù là trong tận thế cũng sai. Xin đừng tùy tiện đẩy người khác vào chỗ chết, cũng đừng giết người lung tung trong tận thế.

_____

Phút trải lòng của editor, mọi người tập trung vào truyện có thể không đọc cũng được ạ:

Btw thì edit xong bộ này thì bọn tui sẽ không dùng chung acc wp bà Trà nữa, chỉ nói chị đẻ lặn 1-2 năm gì đó nhưng mà tui nghĩ bả lặn luôn á, tại tui thấy bả ẩn luôn truyện đầu tiên của bả rồi, tui có trao đổi thì làm xong truyện này thì tui cũng không chung được wp của bả ớ, còn xem bộ nào hay hay thì edit chill chill hoi mọi người, cũng khá buồn vì truyện đầu tiền bả làm bả bảo edit không hay nên không muốn mọi người xem lắm, vì là quyết định đột ngột nên bả cũng gửi lời xin lỗi mọi người đang hóng truyện nhà bả, bả cũng day dứt và không thể hứa xuông được lắm. Vấn đề này tui sẽ thông báo ở một chương khác, từ chương 170 trở đi là bả đã không còn edit cùng bọn tui rồi á, bả đang nghỉ dưỡng tẹt ga rồi

🫠

Còn giờ tui, edit chính, mới được giải thoát sau kì thi chuyên ngành, hoá thú luôn, ôn thi mấy ngày đêm nên không thể lên chương cho mọi người, tui xin lỗi rất nhiều. Chả là ai thi chuyên ngành ngôn ngữ, thì sẽ gặp các môn khác về tiếng Việt, và tui cũng không ngoại lệ, sau khi học và làm quiz về sửa lỗi sai, tui đã sock, má ơi tui có cảm giác phải học lại tiếng mẹ đẻ của tui một lần nữa quá, có những lỗi sai mà tui không lường trước được. Bị ám ảnh mà giờ đến nỗi tui không thể thoát được

🥲

Tui bị Tiếng Việt cưỡng chế yêu cmnr