Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 208

Chương 208: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (11)

- Thiên Tẫn Hoan -



Thì ra là anh dâu à



Gã đàn ông kia biết vị trí của cậu thiếu niên là vì khi nãy cô gái làm động tác "bắn tym" hơi mạnh tay một chút, nên gã để ý được.

Cho nên lúc bị súng chĩa vào mình, gã sợ hãi quá liền khai ra.

Vốn dĩ hai người vốn chẳng quen biết gì nhau, sống sót quan trọng hơn tất cả, gã tin bạn gái mình nhất định sẽ hiểu cho gã.

Biến cố này thực sự chẳng ai ngờ tới, dù là Nguyễn Thanh hay Tạ Huyền Lan.

Tạ Huyền Lan vốn đang ẩn mình ở không xa, tính đợi Diêm Tam lại gần thêm chút nữa rồi ra tay, nào ngờ tên kia lại bất ngờ chỉ điểm vị trí của thiếu niên.

Gã thậm chí còn trực tiếp tố ra chỗ Nguyễn Thanh đang trốn.

Đôi mắt Tạ Huyền Lan mở to, chẳng còn kịp chờ cơ hội nữa, chỉ muốn lập tức lao về chỗ cậu thiếu niên.

Nhưng đã muộn mất rồi.

Ngay khoảnh khắc người đàn ông kia chỉ tay lên kệ hàng, Diêm Tam liền cong môi cười tươi rói, tiếp đó đạp thẳng lên kệ, phóng người nhảy vọt về hướng Nguyễn Thanh.

Nhanh như cắt, lao thẳng đến.

Cô gái thì ngay giây bạn trai mình khai ra, đã không thể tin nổi mà nhìn gã trừng trừng.

Trong lòng cô, bạn trai luôn là người rất tốt, cũng là người cô tin tưởng trao cả đời.

Vậy mà chẳng ngờ gã lại sợ chết đến mức bán đứng người đã cứu mạng mình.

Nếu không có thiếu niên, họ vốn đã chết từ sớm rồi, nhất là cô.

Nhưng giờ không phải lúc trách móc. Ngay khi thấy bạn trai chỉ tay, cô gái liền theo bản năng lao về phía Diêm Tam.

Muốn cản hắn ta lại.

Dù chỉ cản được vài giây cũng được.

Cô biết người đàn ông bên cạnh thiếu niên rất mạnh, chỉ cần câu kéo được vài giây thôi, anh ta sẽ bảo vệ được thiếu niên.

Nhưng động tác của Diêm Tam quá nhanh, cô lao tới lại hụt, ngã nặng nề xuống đất.

Khoảng cách giữa Tạ Huyền Lan và Diêm Tam cũng chẳng tính là gần, tốc độ hắn ta lại không thể nhanh bằng Diêm Tam, chỉ chậm vài giây.

Mà chỉ vài giây ấy thôi, Nguyễn Thanh đã bị Diêm Tam túm chặt cổ tay, kéo thẳng vào lòng.

Nguyễn Thanh bị lộ, tròng mắt lập tức mở to, nhưng cậu cũng chẳng có đường lui.

Kệ hàng quá cao, sau lưng lại là tường, muốn lùi cũng không còn đường lùi.

Đành mặc kệ mình rơi vào tay Diêm Tam.

Hàng mi cậu khẽ run, môi mỏng màu hồng nhạt mím chặt, bóng hình gầy nhỏ thoạt nhìn vừa yếu ớt lại bất lực.

Diêm Tam nhìn thấy Tạ Huyền Lan đang định lao tới giành người, hắn ta liền siết eo Nguyễn Thanh, lùi về sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách.

Sau đó cong môi cười nhẹ: "Đội trưởng Tạ, đừng manh động nữa nha ~"

Lời hắn chẳng mang chút uy h**p nặng nề nào, nhưng lại là đe doạ rõ ràng.

Nếu Tạ Huyền Lan còn tiến thêm bước nào, kết cục chắc chắn không phải thứ anh ta muốn thấy.

Diêm Tam xưa nay tính khí thất thường, làm gì cũng tuỳ hứng, chẳng ai dám coi thường lời hắn ta.

Tạ Huyền Lan đứng khựng lại cách đó không xa, mặt lạnh như băng, gằn giọng: "Diêm Tam, năm xưa người bắt mày là tao. Có gì thì nhắm vào tao."

"Ra tay với một người vô tội, có đáng mặt đàn ông không?"

Diêm Tam nghe xong không trả lời ngay, chỉ cười khẽ, giọng mang theo chút trêu chọc: "Hoá ra đội trưởng Tạ không phải mặt than sao? Tao còn tưởng mày chỉ biết trưng cái mặt lạnh lùng đó mãi cơ."

Ánh mắt Tạ Huyền Lan lướt qua bàn tay Diêm Tam đang ôm eo thiếu niên, đáy mắt tối sầm lại: "Mày rốt cuộc muốn gì?"

"Tao đã nói rồi, tao chẳng muốn gì cả."

Diêm Tam khẽ cong môi, nụ cười hờ hững: "Đội trưởng Tạ muốn đi thì cứ đi, tao không giữ. Dù sao chuyện cũ trước tận thế rồi, truy cứu cũng chẳng có ý nghĩa gì hết trơn."

Nói xong, Diêm Tam chẳng buồn liếc anh ta, cúi đầu nhìn Nguyễn Thanh đang cứng đờ trong lòng.

Ngay giây tiếp theo, hắn ta đưa ngón tay khẽ chọc chọc má Nguyễn Thanh.

Như trẻ con chọc một con búp bê vậy.

Động tác mang theo chút tò mò.

Móng tay Diêm Tam được cắt gọn gàng, không để dài, nhưng hắn ta dường như không kiểm soát được lực, chọc đến mức má Nguyễn Thanh ửng đỏ.

Nguyễn Thanh đau đến mức hàng mi khẽ run mấy cái, đôi mắt ướt như sắp trào lệ, nhưng cậu không dám tỏ vẻ khó chịu, chỉ đờ người, không dám nhúc nhích chút nào.

Dù sao cậu còn chẳng mạnh bằng một người thường, nào dám chọc giận Diêm Tam.

Thấy má cậu bắt đầu đỏ lên, Diêm Tam như chợt nhận ra mình dùng lực hơi mạnh.

Hắn ta nhìn cậu cau mày, đáy mắt thoáng chút bực bội, cứ như người bị đau là hắn ta chứ không phải Nguyễn Thanh vậy.

Thật sự đó, Diêm Tam giờ rất bực.

Hắn ta chỉ biết giết người, đây là lần đầu tiên phải cẩn thận kiểm soát lực tay, đương nhiên làm không tốt.

Nghĩ một lúc, hắn ta thẳng thừng cúi đầu, dùng má mình nhẹ cọ lên mặt Nguyễn Thanh.

Dù lực không được khéo lắm, nhưng mặt hắn ta không có góc cạnh nên không làm cậu đau nữa.

Chỉ là hơi... khó chịu.

Hơi thở xa lạ phả bên tai, bên cổ, khiến Nguyễn Thanh sợ hãi, chỉ muốn né ra.

Nhưng lý trí khựng lại, cậu chỉ dám cứng đờ, mặc kệ hắn ta cọ sát như mèo cọ chủ.

Nhìn từ xa, bóng hình gầy nhỏ ấy trông thật tội nghiệp.

Áo sơ mi của Nguyễn Thanh vốn đã dính máu, thêm bụi bám trên kệ hàng, đã bẩn không chịu nổi.

Nhưng Diêm Tam hình như chẳng có bệnh sạch sẽ, hắn ta cọ vài cái rồi nhìn thiếu niên ngoan ngoãn đến cứng đờ, bật cười khẽ: "Dễ thương thật đấy ~"

Hắn ta không nói dối. Thiếu niên này thật sự dễ thương đến quá đáng đi mất.

Người khác trong mắt hắn ta đều ghê tởm, bản thân hắn ta cũng không ưa nổi chính mình.

Nhưng Nguyễn Thanh thì khác.

Ngay ánh nhìn đầu tiên, hắn ta đã thấy cậu giống hệt một con thỏ trắng ngoan ngoãn.

Sạch sẽ, trong trẻo, vô hại.

Dễ thương đến mức ngứa ngáy tay chân, đến mức xua tan cả cơn bực vì bị đánh thức.

Ngay khi ấy, hắn ta đã nghĩ, hắn ta muốn cậu.

Muốn giữ cậu cho riêng mình.

Nghĩ vậy, rồi làm thật luôn.

Diêm Tam hình như đã tìm ra cách điều chỉnh lực, hắn ta lại đưa tay chạm lên má Nguyễn Thanh, lần này rất nhẹ, không làm cậu đau nữa.

Như trẻ con nghịch ngợm, hắn ta khẽ véo má cậu, má cậu phồng lên, trông càng dễ thương.

Vẻ ướt át ở đuôi mắt cũng bị che mất, chỉ còn lại nét ngoan ngoãn, sạch sẽ.

Ánh mắt Diêm Tam chậm rãi dời xuống đôi môi mỏng màu hồng nhạt.

Rồi hắn ta buông tay, ngón tay trượt xuống, dừng ở khoé môi cậu.

Sắc mặt Tạ Huyền Lan đã sớm lạnh như băng, giọng khàn khàn mang theo cảnh cáo: "Diêm Tam!"

"Ơ kìa, đội trưởng Tạ chưa đi à?" Diêm Tam nghiêng đầu, liếc anh ta một cái đầy uể oải, "Còn gì nữa?"

Ánh mắt Tạ Huyền Lan tối sầm, ánh nhìn về phía Diêm Tam mang theo sát khí: "Trả cậu ấy lại đây."

"Không thể." Diêm Tam đáp rất thẳng thừng, giọng cũng rất thản nhiên: "Tao thích cậu ấy. Giờ cậu ấy là của tao rồi."

Hắn ta lại liếc Tạ Huyền Lan, cười nhàn nhạt: "Mà cậu ấy đâu phải đồ vật của đội trưởng Tạ, sao có thể nói 'trả lại' chứ?"

Nói rồi, hắn ta lại cọ nhẹ bên má Nguyễn Thanh, mặt mày rạng rỡ như đứa trẻ ôm được món đồ chơi yêu thích.

Tạ Huyền Lan siết chặt nắm đấm, móng tay gần như c*m v** thịt, giọng lạnh lẽo như băng: "Diêm Tam, đừng quá đáng! Mày có biết cậu ấy là ai không?"

Tạ Huyền Lan nghiến từng chữ: "Cậu ấy là người yêu của anh trai mày. Anh mày trước khi chết đã giao cậu ấy cho tao."

Nghe đến đây, Nguyễn Thanh hơi sững lại, nhưng cậu không vạch trần lời nói dối của Tạ Huyền Lan.

Quả nhiên, hai tên này là anh em ruột.

Diêm Tam nghe xong thì nghiêng đầu, mắt đầy hoài nghi: "Anh tao?"

Hắn ta nghĩ ngợi vài giây, rồi ánh mắt sáng lên như chợt hiểu ra.

Hắn ta nhớ ra rồi.

Trước khi bị bắt, hắn ta từng nghe nói anh trai mình thích một cậu sinh viên đại học, còn hay chạy đến trường người ta để ngồi học cùng.

Khi ấy hắn ta chỉ cười khẩy.

Thích á? Anh hắn ta thích tiền của người ta thì có!

Mất mặt hết chỗ nói, đường đường là anh trai hắn ta, lại đi làm kẻ bám quần kiếm tiền.

Nếu không phải từ nhỏ lớn lên cùng nhau, lại còn được anh trai giúp chạy trốn, hắn ta còn chẳng buồn nhận anh trai.

Nhưng bây giờ thì khác rồi. Thiếu niên này đáng yêu thế cơ mà, hắn ta cũng thích.

Nhưng hắn ta sẽ không giống anh mình. Hắn ta sẽ không tiêu tiền của người ta, mà sẽ kiếm tiền để người mình thích tiêu.

Nghĩ rồi, Diêm Tam siết nhẹ bàn tay thon của Nguyễn Thanh, v**t v* ngón tay cậu, rồi cười khoái chí: "Thì ra là anh dâu à, vậy đúng là trùng hợp thật đấy."

"Nhà chúng tôi hơi đặc biệt, bình thường là em trai sẽ kế thừa tất cả của anh trai, kể cả... "vợ"."

Diêm Tam rất thích chữ "vợ", càng nói càng phấn khích, ai nghe cũng nhận ra hắn ra vui ra mặt.

Hoàn toàn chẳng có vẻ gì là buồn bã vì anh trai đã chết.

"Anh tôi chết rồi, thì anh dâu dĩ nhiên chính là vợ tôi."

Diêm Tam nói năng nhảm nhí, ai có mặt ở đây cũng nhìn ra, nhất là Tạ Huyền Lan.

Diêm Từ với Diêm Tam vốn chỉ là hai đứa trẻ mồ côi, lấy đâu ra gia tộc với quy củ gì chứ.

Huống chi tính cách hai người vốn làm gì vừa mắt luật lệ, có thật có quy định đó thì họ cũng đã đạp đổ từ lâu rồi.

Rõ ràng Diêm Tam chỉ không muốn buông tay người.

Tạ Huyền Lan cũng không có ý rời đi, tình hình lập tức giằng co.

Cả Tạ Huyền Lan lẫn Diêm Tam đều ngầm cảnh giác đối phương, hai người này qua lại không ít, rất rõ thực lực của nhau.

Tuy chưa ra tay, nhưng bầu không khí giữa họ lại căng như dây đàn, khiến ai nấy nín thở không dám động đậy.

Y như bình yên trước cơn bão.

Những người bình thường bị lôi ra trước đó vốn sợ hãi, nhưng khi thấy Diêm Tam chẳng để mắt đến mình, liền lén lút lùi ra sau.

Rồi nhanh chân chạy mất dạng.

Bạn trai cô gái kia định kéo cô bỏ chạy cùng, nhưng lại bị cô mặt không đổi sắc đẩy ra.

Bạn trai cô thoáng khựng lại, cuối cùng quay lưng, không ngoảnh đầu chạy theo đám người kia.

Cô cũng không nhìn gã lấy một cái, từ khoảnh khắc gã sợ chết để lộ vị trí cậu thiếu niên, thì gã đã là bạn trai cũ rồi.

Cô biết bạn trai cũ của mình sao lại biết chỗ của thiếu niên.

Là do cô giơ tay ra hiệu trái tim mà lộ.

Vừa nãy chỗ bạn trai cũ đứng căn bản không thể nhìn thấy thiếu niên trên đỉnh kệ hàng, đó là góc mù tầm mắt hắn, nhưng gã lại nhìn rõ cô.

Cô hối hận vô cùng vì hành động thừa thãi của mình, nếu không phải cô vẽ trái tim, đã chẳng làm lộ chỗ ẩn thân của thiếu niên.

Cô cắn chặt môi dưới, ánh mắt kiên quyết nhìn về phía không xa.

Cô biết ở đó giấu một cái xác.

Trên xác đó có súng.

Cô liếc bóng lưng thiếu niên, lặng lẽ dịch bước về hướng kia.

Có lẽ vì mọi ánh mắt đều dồn lên Diêm Tam và Nguyễn Thanh, cô thuận lợi lấy được khẩu súng.

Diêm Tam và Nguyễn Thanh đều quay lưng về phía cô, không ai phát hiện.

Nhưng Tạ Huyền Lan thì thấy hết.

Anh hơi nới lỏng nắm tay, cơ bắp toàn thân căng như dây đàn, sẵn sàng xông lên giành người bất cứ lúc nào.

Nếu nổ súng trực diện, Diêm Tam nhất định sẽ phát hiện, nên ngay khi tiếng súng sắp vang lên, Tạ Huyền Lan đã lao về phía Diêm Tam.

Thấy Tạ Huyền Lan động, Diêm Tam ôm chặt lấy thiếu niên định ra tay.

Nhưng ngay sau đó, "Đoàng ——!!!" tiếng súng nổ vang, động tác Diêm Tam hơi khựng lại, theo phản xạ cúi nhìn tim mình.

Phát súng bắn từ phía sau hắn ta, máu đã loang ướt sau lưng áo ngủ, nhưng trước ngực lại chẳng có vết máu.

Vì viên đạn kẹt trong thân thể hắn.

Tạ Huyền Lan thừa dịp Diêm Tam khựng người, đã xông tới ngay trước mặt, đoạt lấy thiếu niên trong lòng hắn ta.

Diêm Tam không rõ là vì trúng đạn hay chưa kịp phản ứng, cứ đứng yên bất động.

Nhờ vậy Tạ Huyền Lan dễ dàng kéo Nguyễn Thanh ra khỏi vòng tay hắn ta, nhanh chóng bế ngang cậu lên, lao về phía cửa.

Không chút chần chừ, tốc độ không giảm lấy một giây.

Dù phát súng đó đã bắn trúng tim Diêm Tam.

Nguyễn Thanh nhận ra Tạ Huyền Lan không hề dừng lại, lập tức ý thức được có điều bất thường.

Vì Tạ Huyền Lan không buông lỏng, cũng vì Diêm Tam chưa gục xuống.

Phát súng đó bắn trúng tim, người thường nếu trúng tim thì chết chắc.

Dù không chết cũng không thể đứng vững.

Thế mà Diêm Tam chẳng đổi nét mặt, thậm chí vết máu trên người còn quái dị mà rút ngược trở lại, cứ như máu vừa chảy ra bị hút về cơ thể.

Nguyễn Thanh thấy Tạ Huyền Lan không có ý ngừng lại, luống cuống thò tay vào túi áo anh, giật ra sợi dây thừng anh từng dùng để siết người, quăng mạnh về phía cô gái còn run rẩy cầm súng.

Nguyễn Thanh hơi gấp giọng, "Nắm chặt!"

Cô gái như sực tỉnh, vội vã quăng súng, vừa vặn bắt lấy sợi dây Nguyễn Thanh ném tới.

Rồi bị kéo mạnh về phía cửa.

Cô vốn định tự đứng lên chạy, nhưng hoàn toàn không kịp, tốc độ Tạ Huyền Lan quá nhanh, cô bị lôi xềnh xệch qua.

Va trúng vật cản, đập tới chảy máu, nhưng cô không dám buông tay.

Vì cô thấy sau lưng Diêm Tam, vết máu đã biến mất hoàn toàn, thậm chí viên đạn còn rớt ra.

Hắn ta là quái vật.

Giống lũ xác sống ngoài kia, trúng đạn tim cũng không chết.

Ngay khi ném sợi dây, Nguyễn Thanh đã chuẩn bị dốc hết sức giữ nó chặt.

Cậu biết mình không giữ được lâu, nên đã quấn dây thành nút chết quanh cổ tay trái.

Dù tay trái tàn phế cũng chẳng sao.

Dù sao thân thể cậu vốn đã chẳng ra gì, chỉ cần tay phải còn dùng được là đủ.

Thấy vậy, Tạ Huyền Lan không để Nguyễn Thanh gắng sức, anh duỗi tay kéo dây về, dễ dàng lôi cô gái qua.

Nguyễn Thanh vừa thấy cô bị Tạ Huyền Lan lôi tới, lập tức rút súng ra, nhắm ngay tim Diêm Tam bắn thêm mấy phát.

Lại khiến động tác hắn ta chậm thêm chút nữa.

Tạ Huyền Lan nhân cơ hội, một tay siết eo Nguyễn Thanh, một tay túm cổ áo sau lưng cô gái, ba người biến mất khỏi siêu thị.

Xe của Tạ Huyền Lan đậu bên toà nhà bỏ hoang, mà xăng cũng cạn gần hết, không thể chạy tiếp.

Cô gái bị anh túm áo kéo đi, cổ bị siết đến khó thở, cô cố gắng chỉ tay về chiếc xe gần đó.

"Của... tôi..."

"Tôi... tôi có... chìa khoá..."

Tạ Huyền Lan lập tức lao về phía xe, cô gái khó nhọc moi chìa khoá từ túi ra, mở khoá xe.

Anh ta nhét Nguyễn Thanh lên ghế lái, mình cũng chui vào, vặn khoá khởi động ngay.

Không hề chờ cô gái chậm rãi leo lên.

Cô thấy vậy trừng to mắt, vội bật cửa sau, nhào vào.

Vừa chui vào xe, xe đã lao vút như tên bắn, cửa còn chưa kịp đóng.

Nếu không bám chặt tay vào tay nắm cửa bên kia, cô gái chắc đã bị hất văng ra.

Mà ngay khi xe rồ ga lao đi, vị trí xe đỗ vừa rồi, đã có một bóng người xuất hiện.

Là Diêm Tam.

Trên người hắn ta không có lấy một vết thương.

Chỉ có bộ áo ngủ rách tả tơi còn gợi nhớ hắn ta từng trúng đạn.

Diêm Tam cứ thế nhìn chiếc xe dần khuất bóng trong đêm đen, "Chậc" một tiếng, hơi bực bội vuốt mái tóc rũ xuống.

Chạy đi.

Hắn ta muốn xem bọn họ chạy được tới đâu.

Cô gái vừa vào xe đã lồm cồm dịch người, khó nhọc đóng cửa xe, quay đầu nhìn người đàn ông vẫn đứng đó, tim treo lơ lửng.

Dù xe đang chạy nhanh, tốc độ không hề chậm.

Nhưng người đàn ông chỉ đứng yên thôi đã mang áp lực khủng khiếp.

May mà hắn ta không đuổi theo.

Nguyễn Thanh nhìn Diêm Tam biến mất khỏi gương chiếu hậu, khẽ thở ra một hơi, quay lại nhìn cô gái, "Cô... không sao chứ?"

Nhìn là biết cô chẳng ổn chút nào, vừa khuất bóng Diêm Tam, nước mắt cô đã lã chã rơi xuống, tay run bần bật.

Khắp người đau như bị rã.

Va đập vừa rồi không nhẹ, người dính đầy máu.

Nhưng cô hiểu rõ, người đàn ông và thiếu niên kia thật sự không thể dừng lại đợi cô, chỉ cần chậm một giây, có lẽ chẳng ai thoát được.

Cô biết ơn thiếu niên, trong tình cảnh đó vẫn không bỏ rơi cô.

Cô muốn nói lời cảm ơn.

Nhưng cô gái há miệng mấy lần, lại chẳng thốt được lời nào, trái lại còn vì câu quan tâm của thiếu niên mà òa khóc.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi, khóc đến mức chẳng thể nói thành lời.

Là cái ấm ức bấy lâu nay, vì được người ta quan tâm mà chẳng cần phải gồng mình mạnh mẽ nữa.

Cô gái cũng không hiểu sao mình lại như vậy, rõ ràng thiếu niên trông còn nhỏ tuổi hơn cô.

Thế mà cô lại không kìm được.

Nguyễn Thanh khẽ mím môi, lấy khăn giấy trong túi đưa qua.

Nguyễn Thanh chỉ lặng lẽ ngồi nghe cô gái khóc, không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn, cũng chẳng hề cắt ngang.

Dù sao khóc ra được vẫn tốt hơn là gồng ép chịu đựng.

Đối với bọn họ hay với những người chơi, thế giới này chẳng qua chỉ là một phó bản kéo dài bảy ngày mà thôi.

Nhưng ở cái thế giới này, nó lại thực sự đã biến thành địa ngục.

Mới có một ngày ngắn ngủi, đã thay da đổi thịt, trở nên kinh hoàng đến vậy.

Quá thật.

Thật đến mức cứ như đây chính là một thế giới thực sự.

Dù là ác ý, hay thiện ý, hay những thứ lửng lơ chẳng rõ thiện ác.

So với mọi phó bản trước đây, cái này thật hơn gấp bội.

Nguyễn Thanh cụp mắt, vô thức gõ nhẹ lên mui xe trước mặt.

Không đúng, mấy phó bản trước không phải không thật, chỉ là người quá ít.

Hầu hết đều là người chơi, hoặc NPC quan trọng, cậu cũng chẳng tiếp xúc với ai khác.

Cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc.

Nhưng tận thế này thì khác, bản đồ phó bản quá rộng, mà cũng chẳng có trọng tâm gì.

Chỉ là chạy trốn khắp nơi.

Thế nên mới gặp đủ hạng người.

Phó bản này hoàn toàn khác hẳn mấy phó bản trước.

Là vì lần này cậu lập tổ đội cùng đội nhỏ nên vào phó bản riêng của họ, chứ không phải phó bản do hệ thống chính chọn sao?

Dù là vì lý do gì, Nguyễn Thanh cũng cảm nhận rất rõ ý đồ của hệ thống chính ngày càng lộ liễu.

Nó muốn cậu chết trong phó bản này.

Mạnh mẽ hơn trước gấp bội.

Nguyễn Thanh bắt đầu hoài nghi phó bản lần trước có vấn đề gì, rốt cuộc sau khi cậu dùng cuốn sách thì đã xảy ra chuyện gì.

Hình như không giống với những gì cậu nghĩ.

Cậu thật sự rời khỏi phó bản đó vì kế hoạch thành công sao?

Cô gái khóc một hồi rồi cũng ổn hơn, lau nước mắt, biết ơn nhìn Nguyễn Thanh: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."

Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu: "Phải là tôi cảm ơn cô mới đúng. Nếu không có khẩu súng của cô, tôi chắc chắn không thoát nổi."

Có lẽ vì giọng nói và cách Nguyễn Thanh nói quá dịu dàng, cô gái lại suýt khóc lần nữa, vội vàng lắc đầu, giọng đầy áy náy và hối hận: "Không phải đâu, nếu không phải bạn trai cũ tôi làm lộ chỗ trốn của cậu..."

Cô nói đến đây, giọng nghẹn lại, lại muốn khóc.

"Không phải lỗi của cô." Nguyễn Thanh dịu giọng cắt lời, "Cô không cần gánh tội thay người khác."

Cô gái vốn đang chực khóc, nghe vậy thì sững người, rồi gật đầu đồng ý: "Cậu nói đúng! Thằng bạn trai khốn kiếp, tôi còn liều mạng chắn cho hắn!"

"Đúng là mắt mù, mới vớ phải cái thứ cứt cũng không thèm."

Cô gái tên là Giang Thư Du, vốn chỉ cùng bạn trai đến đây chơi.

Nào ngờ lại gặp thây ma, đành trốn vào siêu thị.

Ban đầu còn yên ổn, mãi đến khi đám người đầu trọc kéo tới.

Chúng vừa đến đã chiếm siêu thị, còn ra tay với mấy người trốn trong đó.

Nếu không phải tình cờ Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lan xuất hiện, có lẽ cô đã chết trong tay lũ đó rồi.

Giang Thư Du bình tĩnh lại, lần nữa nói lời cảm ơn với Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lan.

Nguyễn Thanh còn định nói thêm đôi câu, nhưng đã bị Tạ Huyền Lan bóp mặt, quay đầu cậu về.

Tạ Huyền Lan mặt không biểu cảm: "Đừng tám nữa, ảnh hưởng tôi lái xe."

Nguyễn Thanh đành ngoan ngoãn ngồi im, Giang Thư Du cũng không lên tiếng nữa.

Trong xe chỉ còn tiếng động cơ chạy đều.

Quần áo Nguyễn Thanh đã bẩn hết, cần thay cái mới.

Giang Thư Du cũng vậy, áo dính máu đầy, dễ thu hút thây ma, nhất định phải thay bộ sạch.

Trời gần sáng, Tạ Huyền Lan tránh đám thây ma, dừng xe trước một cửa hàng quần áo.

-----

Edit lắt léo:

Vì chương này anh Tạ tức điên xé rách mặt nên tui chuyển qua xưng hô "mày-tao" với Diêm T

am

luôn nha, với một người chọn xem tui nên để từ "

喪屍"

cho hợp, bình chọn nào nhiều tui set chương sau nhé:

1. Thây ma

2. Tang thi

3. Xác sống

4. Zombie

Tại thấy cái nào cũng oke hết trơn mà tui muốn set auto một từ thôi, nhiều từ chia cũng ngại qué

🥲🥲