Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 215

Chương 215: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (18)

- Thiên Tẫn Hoan -



Cục cưng 40 vạn của hắn



Trong khoang lái một chiếc phi cơ tại sân bay thành phố A.

Một người đàn ông đeo kính đang loay hoay làm gì đó trong buồng lái, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, tựa như đang gặp phải vấn đề nan giải.

Người chơi cao kều nhìn gã đàn ông đeo kính, trầm giọng hỏi: "Máy bay còn dùng được không?"

Gã đàn ông lau mồ hôi trên trán, lắc đầu: "Hỏng nát bét rồi, thiếu mất bộ phận then chốt."

Căn bản không thể cất cánh nổi.

Những người chơi trong khoang cabin nghe vậy đều nhíu chặt mày.

Vì đây là chiếc máy bay cuối cùng trong sân bay này. Mấy chiếc trước đó cũng đều hư hại, chẳng chiếc nào cất cánh nổi.

Càng đừng nói đến chuyện trốn khỏi hòn đảo quỷ quái này.

Người chơi cao kều chính là đội trưởng của đội nhỏ này.

Ban đầu gã cứ tưởng mình vào một phó bản trung cấp bình thường. Nào ngờ lại đụng phải phó bản thăng cấp từ trung cấp lên cao cấp.

Nói cách khác trong đội gã có người đã đạt cấp cao, mà suốt ba tháng không làm phó bản thăng cấp, bị hệ thống chính ép cưỡng chế vào.

Đáng nói là đối phương lại giấu nhẹm chuyện này, kéo cả đội xuống nước.

Lúc vào phó bản, người chơi đông nghịt, vừa vào liền bị ngẫu nhiên tản mác khắp thành phố A, đến giờ vẫn chưa tìm thấy nhau, sống chết không rõ.

Cũng không cách nào tra được rốt cuộc là ai.

Mà tra ra rồi cũng vô dụng, bởi vì phó bản này, tỷ lệ vượt ải là... bằng không.

Phó bản 《Trốn Thoát Khỏi Tận Thế》 này là một trong các phó bản thăng cấp nổi tiếng đến mức đáng sợ, được mệnh danh là nấm mồ của người chơi trung cấp khi muốn lên cao cấp.

Ai mà xui xẻo rút trúng, ngoài việc tốn 2000 điểm mua thế thân rồi chết lết khỏi phó bản, căn bản chẳng còn lựa chọn thứ hai.

Bởi hòn đảo này đến ngày cuối cùng của phó bản sẽ bị nổ tung, chìm nghỉm dưới đáy biển.

Từ trước tới nay, chưa một ai từng vượt ải thành công.

Không khí trong cabin nặng nề đến ngột ngạt.

Chỉ có một người chơi đàn ông mặc áo choàng dài là tỏ vẻ thờ ơ.

Người đàn ông ấy tướng mạo bình thường, sự hiện diện cũng cực mờ nhạt, giờ phút này lại đang ngồi bệt trong khoang khách, cầm một cái máy chơi game chẳng biết nhặt từ đâu ra, vừa chơi game offline vừa lười biếng tựa vào ghế.

Nhạc nền trong trò chơi vui nhộn một cách lạc lõng, chẳng ăn nhập gì với không khí ảm đạm của đám người.

Thậm chí càng chẳng hợp với thế giới tận thế này.

Cứ như hắn vẫn đang sống trong cái thế giới hòa bình trước đại nạn, chẳng hề bận tâm chuyện vượt ải hay không.

Thậm chí khi nhân vật trong trò chơi chết, sắc mặt hắn còn khó chịu hơn khi nghe tin máy bay không thể cất cánh.

Người chơi đàn ông kia thấy nhân vật nhỏ trên màn hình chết tiếp, liền bực bội búng lưỡi: "Cái quái gì vậy trời, game l."

Những người chơi khác đương nhiên nghe thấy tiếng game của hắn suốt nãy giờ, nhưng cũng chẳng lấy làm lạ.

Phó bản này là độ khó địa ngục.

Nhiều người chơi khi bốc trúng phó bản này đã chọn bỏ cuộc ngay từ đầu.

Dù gì biết có giãy cũng vô ích, chọn nằm bẹp cho khỏe.

Dù sao loại phó bản này chỉ cần bỏ ra 2000 điểm là có thể đổi lấy một bù nhìn thế thân, cũng chưa đến mức chết thật trong phó bản.

Chỉ là 2000 điểm với đại đa số người chơi mà nói, chẳng phải con số nhỏ.

Không phải ai cũng sẵn sàng ném đi số điểm đó.

Huống hồ lần này quá bất ngờ, nhiều người còn chưa tích đủ 2000 điểm.

Một khi chết trong phó bản này... thì thật sự là chết luôn.

Thế nên trừ người đàn ông mặc áo choàng, những người chơi khác chẳng ai dám buông bỏ hy vọng.

Bọn họ vất vả lắm mới tìm được đến sân bay, chẳng ngờ lại gặp kết cục này.

Người chơi cao kều trầm ngâm chốc lát: "Đi ra bến cảng xem có còn thuyền không."

Đám người chẳng ai có ý kiến, cẩn trọng đi theo hắn rời khỏi khoang máy bay.

Định trở lại chỗ đậu xe lúc trước.

Đi được nửa đường, phòng livestream của người chơi cao kều bỗng bùng nổ.

Không chỉ phòng của hắn, mà phòng livestream của mấy người khác cũng thế, bình luận nhảy lên liên tục.

Chỉ là chẳng ai nói rõ được chuyện gì đang xảy ra.

【Cmn! Cmn! Mắt tôi hoa hay tôi thức khuya đến hoang tưởng rồi!? Hình như tôi vừa thấy thiên sứ!!】

【Á á á á! Chủ phòng đừng đi! Đừng đi mà! Quay sang trái! Nữa! Nữa nữa nữa!】

【Lùi lại! Mau lùi lại một chút! Chính là chỗ cái máy bay vừa rồi, ngay phía trước máy bay đó! Ngay đó!】

Người chơi cao kều vốn có thói quen đọc bình luận trong phòng live.

Dù chẳng đọc được thông tin gì quan trọng, nhưng thỉnh thoảng cũng nhờ xem bình luận dày đặc và lượng donate mà đoán ra được tình hình bất thường.

Thế nên gã lập tức phát hiện ra.

Gã nhìn chằm chằm vào bình luận, nhíu mày.

Chỗ đó lẽ nào có gì sao?

Xác sống? Nhưng bọn họ rõ ràng đã dụ đám xác sống ra khỏi sân bay từ trước rồi mà.

Nếu là sự kiện liên quan đến phó bản, thì lý ra bình luận sẽ không hiển thị mới phải chứ?

Người chơi cao kều nghĩ nghĩ, rồi vẫn dừng bước, cẩn thận quay lại.

Mấy người khác thấy thế cũng đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ đi theo.

Vòng qua chiếc phi cơ, đám người cuối cùng cũng biết vì sao phòng livestream của mình lại phát điên.

Phía trước một chiếc máy bay khác, đứng đó là một thiếu niên chừng 17, 18 tuổi.

Thiếu niên đang ngửa đầu nhìn chiếc máy bay trước mặt.

Tóc tai rối bời, lộ ra sườn mặt tinh xảo như tượng tạc, làn da trắng như sứ, dưới ánh mặt trời tựa như ánh sáng của thiên thần.

Hàng mi dài tạo thành một vệt bóng nhạt dưới mắt, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tựa như một mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ.Không, e là không ai có thể họa lại nét đẹp ấy.

Cậu giống như kiệt tác hoàn mỹ nhất của thượng đế, từ đầu đến chân đều tràn ngập khí chất mê người.

Dù người đầy bụi bặm bẩn thỉu, nhưng thiếu niên ấy vẫn toát ra một vẻ sạch sẽ lạ lùng, giống như đóa u lan nở giữa đêm mưa rừng núi, chẳng nhiễm chút bụi trần.

Trong ánh mắt mọi người, chính thiếu niên ấy đã khiến thế giới mục nát đổ nát này, khiến cả bầu trời u ám trở nên dịu dàng hơn.

Thậm chí cả ánh nắng lúc này cũng như đẹp hơn.

【M* kiếp!!! Tôi còn tưởng hoa mắt! Thật cmn có người đẹp kìa! Đẹp đến nhói tim tôi rồi!!】

【Cứu tôi với, đây là người thật sao? Hay là mô hình game vậy!? Nếu game này mà có nhân vật kiểu này, đừng ngăn tôi, tôi sẽ thức trắng đêm cày nát nó!!!】

【Tôi đoán là ảnh ba chiều thôi, làm gì có người nào như vậy thật chứ, mà dù có... ở tận thế này sớm bị người ta cưỡng sạch rồi còn đâu.】

【Cmn cmn cmn! Cậu ấy động đậy rồi! Nhìn sang đây kìa!! Á á á á!!! Cậu ấy là người sống!!!】

【Chết tôi rồi! Đây chẳng phải vợ tôi sao!? Sao em ấy lại chạy ra cái chỗ nguy hiểm đó hả trời!? Mau về nhà với anh!!】

Cả đám người chơi lập tức câm lặng.

Họ cũng phải thừa nhận, thiếu niên này đúng là đẹp đến kinh hồn khiếp vía thật.

Nhưng chỉ vì ngắm người đẹp mà kéo bọn họ quay lại thế này thì hơi quá rồi!

Họ còn đang phải trốn chạy mạng đây này, ai mà rảnh mà ngắm người đẹp!

...Mặc dù đúng là đẹp thật.

Đám người hiếm khi im bặt đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào thiếu niên ngẩng đầu nọ, trong mắt tràn đầy ngây ngẩn và kinh diễm.

Người chơi cao kều tên Hàn Văn Triều, vừa nhìn thấy thiếu niên thì cảm giác cậu như đã từng gặp ở đâu.

Nhưng thế nào cũng không nhớ nổi.

Ngay lúc gã còn nghi hoặc, trong đầu bỗng vang lên giọng nữ phấn khích đến mức vỡ òa.

[Ối giồi ôi, 40 vạn!!!]

[Anh!! Chính là cậu ấy! 40 vạn đó!!]

[Tóm được cậu ta là chúng ta phát tài rồi! 40 vạn điểm đó! Em có thể lấy lại thân thể! Biết đâu còn thoát khỏi cái nơi chết tiệt này nữa! Hu hu hu!]

Giọng nữ ấy kích động đến phát khóc.

Hàn Văn Triều cũng không kìm được mà khẽ run lên.

Nhưng rất nhanh, gã trấn tĩnh lại, thấp giọng nói trong đầu.

[Tóm rồi thì giao kiểu gì? Trong phó bản này đâu có cách nộp nhiệm vụ treo thưởng. Chết rồi, ta cũng chẳng giữ được cậu ta.]

Nếu là phó bản khác, còn có thể bắt người, vượt ải xong nộp.

Chứ cái phó bản này, sống sót đã là mơ mộng hão huyền, bắt được cũng vô ích.

Giọng nữ trong đầu gã lập tức tiu nghỉu.

[...Ờ ha.]

Hàn Văn Tịch uất ức cực độ.

40 vạn điểm ngay trước mắt, vậy mà không thể lấy được.

Hàn Văn Triều không hề vì chuyện đó mà khó chịu, mà là vì một việc khác mà khẽ nhíu mày. Gã cất giọng trong đầu.

[Tịch Tịch, sao em nhận ra được cậu ta là người trong nhiệm vụ treo thưởng ngay lập tức thế?]

Rõ ràng gã chẳng có chút ấn tượng nào với thiếu niên ấy, cùng lắm chỉ thấy có chút quen mắt mà thôi.

Mà cái cảm giác quen thuộc này... cũng chẳng phải đến từ nhiệm vụ treo thưởng.

[Vì cậu ta giống hệt người trong video treo thưởng ấy còn gì.]

[Hơn nữa bọn mình còn từng gặp cậu ta rồi, ở phó bản 《Khu dân cư Tây Sơn》 đấy thôi, chính là cái NPC vợ người ta bị Tô Chẩm và Lục Như Phong bọn họ theo đuổi ấy.]

Hàn Văn Tịch nói rất đương nhiên, thậm chí còn khó hiểu vì sao anh trai mình lại hỏi ra câu ngốc nghếch như thế.

Người đẹp đến thế, ai từng gặp qua rồi mà quên nổi được chứ.

Nhưng mà... Hàn Văn Triều thật sự chẳng nhớ nổi dáng vẻ của nhân vật NPC đó nữa rồi.

Không chỉ riêng gã, mà cả những người chơi khác cũng đều chẳng nhớ ra.

Chẳng ai nhận ra thiếu niên trước mắt chính là người trong video nhiệm vụ treo thưởng.

Vì trong video, khuôn mặt của thiếu niên cứng nhắc như mặt nạ, đẹp thì đẹp, nhưng kiểu đẹp ấy lại khiến người ta có cảm giác giả tạo, như thể phẫu thuật thẩm mỹ vậy, chẳng mấy ai kinh diễm.

Nhưng thiếu niên trước mặt này thì khác gã.

Đẹp đến mức khiến người ta chẳng nói nổi nên lời.

Đẹp đến mức rất khó mà liên hệ cậu với người trong video nhiệm vụ treo thưởng.

Quá kỳ quái.

Cứ như... người mà họ và em gái mình nhìn thấy vốn chẳng phải cùng một người.

Dù rằng ở khu vực thành chính của trò chơi, tất cả người chơi nhìn thấy đều là gương mặt cứng đờ ấy, nhưng Hàn Văn Triều lại không nghi ngờ Hàn Văn Tịch có vấn đề.

Gã càng tin là bản thân cùng những người chơi khác... mới là kẻ gặp vấn đề.

Những ký ức về thiếu niên này, về dung mạo và những hình ảnh họ từng thấy dường như đều bị ai đó làm cho mờ nhạt đi.

Mà Hàn Văn Tịch vì thân thể đã hủy, chỉ mượn ký sinh trong thân thể anh trai, trở thành tồn tại nửa người chơi nửa NPC nên mới may mắn không bị xóa nhòa ký ức.

Phát hiện này khiến Hàn Văn Triều không khỏi rùng mình.

Có thể làm mờ ký ức của toàn bộ người chơi... chỉ e ngoài cái hệ thống tối cao kia thì chẳng ai làm nổi.

Thiếu niên này... rốt cuộc là ai?

***

Nguyễn Thanh lúc đầu còn đang chăm chú nhìn chiếc máy bay, muốn xem thử có thứ gì có thể thay thế linh kiện thiếu hụt không, thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt mãnh liệt đang chiếu về phía mình.

Cậu nghiêng đầu, nhìn về phía bên phải.

Ở đó đang đứng một nhóm người, cũng đang nhìn về phía cậu.

Chỉ liếc mắt thôi Nguyễn Thanh đã nhận ra đám này là người chơi, chính là đội ngũ đi vào cùng hồi đó.

Dẫn đầu là gã người chơi cao kều.

Chắc cũng là đến sân bay này, ôm hi vọng tìm đường thoát thân bằng máy bay như mình.

Người đàn ông cầm máy chơi game kia, lúc Nguyễn Thanh quay đầu lại nhìn, theo bản năng liền chỉnh chỉnh lại áo quần trên người, cứ như sợ bản thân luộm thuộm bẩn mắt người ta vậy.

Tới khi nhận ra hành động của mình thì cả người cứng đờ, suýt thì chửi thầm đầu óc mình có bệnh.

Người đàn ông ấy chính là kẻ từng thu hồi phân thân, rồi phát hiện phân thân cứ làm ra mấy trò kinh thiên động địa kia.

Từ sau sự cố đó, hắn không dám dùng phân thân vào phó bản nữa, mà chọn tự mình giả trang vào chơi.

Sợ rằng chẳng cướp được bao nhiêu sức mạnh của người khác, ngược lại còn tự biến bản thân thành một thằng điên.

Dù sao kể từ khi những cái phân thân ấy cứ hành động chẳng giống ai, hắn liền cảm giác bản thân cũng không bình thường nữa rồi.

Cứ vô thức mà tò mò xem mấy cái phân thân rốt cuộc làm cái gì.

Thậm chí còn bắt đầu nghĩ ngợi, nếu là chính mình mà làm mấy chuyện đó trước mặt người ta thì sẽ có cảm giác gì.

Đã thế thì thôi đi.

Giờ vừa nhìn thấy một người đẹp liền trơ mắt nhìn chằm chằm, còn như thằng ngốc mà để ý quần áo sạch bẩn.

Đúng là bệnh rồi.

Phân thân điên cuồng cũng kéo hắn thành bệnh nhân theo.

Có điều... hình như người này chính là cái kẻ mà Tô Chẩm với Lục Như Phong ngu ngốc kia đã treo thưởng mười vạn điểm thì phải.

Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên, trong đáy mắt hiện lên vẻ hứng thú nhàn nhã, mọi sự bực bội vì trò chơi chơi mãi chẳng qua ải phút chốc tiêu tan.

40 vạn, có khi sắp thuộc về hắn rồi.

Giang Thư Du cũng đưa mắt nhìn theo ánh mắt của Nguyễn Thanh, vừa liếc qua đã thấy đám người kia đang nhìn chằm chằm Nguyễn Thanh.

Giang Thư Du lập tức bước lên chắn trước mặt Nguyễn Thanh, ánh mắt đầy cảnh giác.

Hàn Văn Triều thấy vậy khựng người một thoáng, nhưng vẫn nở một nụ cười thân thiện, vừa đi về phía hai người họ vừa cất tiếng: "Chào cậu, các cậu cũng tới—"

Lời còn chưa dứt, trên đầu bỗng vang lên tiếng cánh quạt "vù vù vù".

Tất cả mọi người vô thức ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Là một chiếc trực thăng.

Chiếc trực thăng đang bay từ phía xa tới, độ cao càng lúc càng thấp.

Nhìn quỹ đạo và trạng thái kia... rõ ràng là chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay này.

Trong mắt những người chơi lập tức ánh lên vẻ hưng phấn, kích động.

Nếu có được chiếc trực thăng này, bọn họ có thể thoát khỏi hòn đảo quỷ quái này.

Cũng đồng nghĩa với việc có thể vượt qua phó bản.

Chỉ có Nguyễn Thanh là chẳng lạc quan như vậy.

Vừa nhìn thấy trực thăng, Nguyễn Thanh đã kéo Giang Thư Du lùi lại, trốn vào bên dưới chiếc máy bay, để thân máy bay che khuất hai người.

Trực giác nói cho cậu biết, trực thăng này có vấn đề.

Nếu không thì khi nãy đã chẳng bám theo xe bọn họ.

Đợi trực thăng bay ngang qua đầu, Nguyễn Thanh không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức kéo Giang Thư Du rời đi.

Giang Thư Du chẳng hề thắc mắc lấy một câu, cũng không hỏi lý do, chỉ lẳng lặng theo Nguyễn Thanh chạy trốn.

Rõ ràng là rất tin Nguyễn Thanh.

Hàn Văn Triều thấy vậy sửng sốt.

Rõ ràng có trực thăng rồi, sao hai người kia lại chạy?

Hàn Văn Tịch cũng thấy khó hiểu, nhưng trực giác nói với cô rằng, nên đi theo hai người đó.

Trùng hợp là Hàn Văn Triều cũng đang có cùng ý nghĩ ấy.

Nếu thiếu niên đó thật sự là người trong nhiệm vụ treo thưởng, vậy cậu tuyệt đối không phải hạng có mỗi cái mặt đẹp.

Nếu không phải vậy, bốn vị đại lão kia cũng chẳng đến mức treo thưởng tận một trăm nghìn điểm cho cậu.

Hàn Văn Triều quay đầu nhìn đám người chơi khác, trầm giọng: "Chiếc trực thăng kia có gì đó bất thường, tốt nhất chúng ta đừng để lộ thân phận trước mặt bọn họ."

Nghe vậy, những người còn lại hơi nhíu mày, trong mắt lóe lên vài phần do dự.

Một người chơi trong đó không đồng tình, mở miệng nói: "Tại sao phải chạy?"

"Chúng ta có súng, lại còn đạo cụ, chờ trực thăng hạ cánh là có thể cướp lấy rồi thoát game."

"Đúng vậy!" Mấy người còn lại cũng hùa theo.

Con đường vượt ải đã ở ngay trước mắt, ai nấy đều không nỡ buông bỏ.

Hàn Văn Triều thấy thế khẽ nhíu mày, lạnh nhạt nói: "Muốn cướp thì cứ cướp. Ai muốn đi với tôi thì theo tôi."

Đa số người chơi đã bị chiếc trực thăng kia làm cho mê hoặc, không chút do dự mà chọn ở lại.

Dù sao giờ cũng chẳng có cách nào khác để vượt ải, thà đánh cược một phen còn hơn.

Chỉ có một hai người tin tưởng vào phán đoán của đội trưởng mình, quyết định đi theo Hàn Văn Triều.

Ngay lúc ấy, đám người chơi vô thức chia thành hai phe, chẳng ai nhận ra khi Nguyễn Thanh dẫn Giang Thư Du bỏ chạy, người con trai cầm máy chơi game trong đội cũng biến mất theo.

***

Nguyễn Thanh và Giang Thư Du lập tức chạy về phía chiếc xe, Giang Thư Du vội vàng nổ máy rời khỏi sân bay.

Nhưng xe vừa chạy được nửa đường, Nguyễn Thanh liền cảm thấy có gì đó không ổn. Một cảm giác lạnh lạnh gai lưng len lỏi trong tim.

Cậu siết chặt mấy ngón tay thon dài, cứng ngắc ngoảnh đầu nhìn về phía ghế sau.

Không biết từ lúc nào, ghế sau đã có thêm một người đàn ông, cúi đầu chăm chú chơi game.

Người kia gần như không có sự tồn tại, trên người không mang chút mùi vị nào, chỉ có tiếng nhấn nút máy game khe khẽ, mà âm thanh ấy lại bị tiếng xe lăn bánh hoàn toàn che lấp.

Nếu không phải Nguyễn Thanh cảm giác bất an mà quay đầu, chỉ e sẽ chẳng ai phát hiện ra hắn.

Thậm chí, dù đang nhìn thẳng vào hắn, cũng khó mà cảm nhận được sự hiện hữu thực sự của người này.

Ngay khoảnh khắc Nguyễn Thanh vừa quay đầu, tay cậu đã nhanh như chớp luồn vào chiếc túi đeo chéo, định lấy khẩu súng mà Tạ Huyền Lan đưa cho.

Thế nhưng, còn chưa kịp rút ra, một lưỡi dao lạnh băng đã kề sát lên cần cổ trắng nõn của cậu.

Nguyễn Thanh kinh hoàng trợn tròn mắt, đồng tử co rút, theo phản xạ mà ngẩng đầu, không dám cử động lấy một ly.

Lưỡi dao kia vô cùng sắc bén, ánh lên thứ ánh sáng lạnh lạnh, tựa hồ chỉ cần nhẹ một cái là có thể cắt đứt yết hầu của cậu.

Vì Nguyễn Thanh bất ngờ bị khống chế, Giang Thư Du đang lái xe cũng hốt hoảng, vô thức khiến vô lăng lệch đi, xe lảo đảo mất mấy nhịp.

Nguyễn Thanh theo quán tính ngả người về phía trước, suýt chút nữa va vào lưỡi dao.

Nếu không phải người đàn ông kia kịp lùi về sau một chút, có lẽ giờ phút này cậu đã đâm thẳng vào dao rồi.

Mặc dù lưỡi dao chưa cứa rách da, nhưng hơi lạnh truyền qua lưỡi thép cũng đủ khiến Nguyễn Thanh căng cứng toàn thân, vành mắt bỗng nhiên phủ một tầng hơi nước.

Người đàn ông nọ nhẹ giọng cười khẽ: "Cô em này, cứ lái kiểu này nữa thì e là cậu ta chết dưới tay cô mất."

Hắn rõ ràng không phải đang nói đùa.

Giang Thư Du hoảng đến mức lập tức giữ chặt vô lăng, không dám để xe lệch đi nửa phân.

Còn Nguyễn Thanh dao kề cổ, thân thể đờ người, đến mức chẳng dám nhúc nhích dù chỉ là khẽ thở.

Cậu mím chặt đôi môi mỏng mang sắc hồng nhàn nhạt, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông kia qua ánh nhìn nghiêng.

Nguyễn Thanh có chút ấn tượng về hắn, là người vừa nãy đứng lặng lẽ phía sau cùng nhóm người chơi.

Thái độ uể oải lười nhác, hoàn toàn khác biệt với những kẻ còn lại.

Người đàn ông ấy bắt gặp ánh mắt nghiêng nghiêng của cậu, liền nhếch môi cười vui vẻ: "Chào bé yêu 40 vạn."

Hắn rõ ràng đã nhận ra thân phận của Nguyễn Thanh.

Lời này nói ra cũng đồng nghĩa với việc, hắn muốn bắt cậu để lĩnh thưởng.

Nghe vậy, Nguyễn Thanh ngược lại còn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Điều đó có nghĩa, hắn tạm thời sẽ không lấy mạng mình.

Nhưng cũng chỉ là vậy thôi.

Bởi đối phương chỉ cần giữ cho cậu còn thoi thóp một hơi, cho dù thương tích nặng nề đến đâu, trở về chủ thành trong game vẫn có thể khôi phục như cũ, giao người nguyên vẹn cho bốn vị kia.

Nói xong, người đàn ông đưa dao tiến gần thêm một chút, giọng mang theo vài phần cưng chiều: "Ngoan, giơ tay lên, đừng có làm mấy trò mèo đó."

"Tôi không phải cái thằng Tô Chẩm ngu ngốc kia đâu, không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết."

Nguyễn Thanh run nhẹ hàng mi, từ từ đưa tay lên.

Cậu chẳng dám động đậy, nhìn qua trông vừa đáng thương, vừa yếu ớt.

Thế mà người đàn ông vẫn chưa hài lòng, khẽ hất cằm ra hiệu: "Giơ cao lên chút."

Nguyễn Thanh nghe vậy, cứng người nâng tay cao thêm, đến ngang vành tai.

Giang Thư Du lo đến đỏ mắt, suýt bật khóc, nhưng lại chẳng dám manh động, xe cũng không dám lệch bánh dù nửa tấc.

Bởi chỉ cần nghiêng đi một chút, lưỡi dao kia sẽ lập tức rạch vào da Nguyễn Thanh.

Người đàn ông thấy thiếu niên ngoan ngoãn làm theo, liền nhìn nghiêng sang gương mặt và bàn tay trắng muốt của cậu.

Ngón tay Nguyễn Thanh cực kỳ đẹp, bởi khi nãy cậu dùng sức nắm chặt nên đầu ngón tay vẫn còn hồng hồng dưới ánh nắng, xinh đẹp đến lạ.

Khiến người ta chỉ muốn đưa tay sờ thử.

Không chút khách khí, người đàn ông trực tiếp cầm lấy mấy ngón tay của Nguyễn Thanh, vừa chạm vào đã hơi khựng lại.

Mềm quá...

Ngón tay rõ là thon dài, khớp xương rõ ràng, thoạt nhìn chẳng có mấy thịt, thế mà khi chạm vào lại mềm mại vô cùng.

Tựa hồ như cả xương cũng mềm.

Chắc từ nhỏ chưa từng phải làm việc nặng.

Người đàn ông ngẩn ra một thoáng, lại bóp thử mấy cái, rồi lần theo ngón tay trượt xuống lòng bàn tay, lại siết thêm lần nữa.

Lần này lực mạnh hơn một chút, lòng bàn tay Nguyễn Thanh bị bóp đến đỏ bừng lên, càng thêm bắt mắt.

Dù đau, nhưng Nguyễn Thanh cũng chỉ có thể cứng đờ mặt, ngẩng đầu chịu trận, chẳng dám phản kháng.

Bởi lưỡi dao kia vẫn đang kề sát cổ.

Người đàn ông siết chặt thêm chút nữa, rõ ràng thấy được ngón tay trắng nõn kia khẽ co lại.

Như không chịu nổi đau đớn, cũng tựa như muốn níu lấy ngón tay hắn.

Tim người đàn ông lập tức lỡ một nhịp.

Một loại cảm giác kỳ dị chậm rãi dâng lên từ lòng ngực, rồi nhanh chóng lan ra toàn thân.

Hắn nhìn Nguyễn Thanh, biểu cảm có chút cổ quái: "Bảo sao Tô Chẩm với Lục Như Phong sẵn sàng bỏ ra tận 10 vạn điểm chỉ để bắt được cậu."

Nói xong, hắn liếc sang Giang Thư Du, cong môi cười nhạt: "Cô gái, phiền cô tấp xe vào lề hộ tôi."

Nụ cười lịch sự lễ độ, nhưng giọng điệu lại không chứa lấy nửa phần thương lượng.

Nếu Giang Thư Du dám làm trái, nhất định sẽ xảy ra chuyện chẳng ai mong muốn.

Giang Thư Du cắn chặt môi, chỉ đành cứng người đánh xe vào lề.

Xe vừa dừng hẳn, người đàn ông vươn tay: "Chìa khóa xe."

Giang Thư Du chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể rút chìa khóa ra, đặt vào tay hắn.

Người đàn ông nhận lấy, mới chịu thu dao, rồi mở cửa xe bước xuống.

Không, hắn không phải xuống xe, mà là mở cửa ghế phụ.

Nguyễn Thanh vừa thấy hắn thu dao, liền lập tức rút khẩu súng gỗ trong túi ra, nhắm thẳng về phía người đàn ông đang mở cửa.

Nhưng còn chưa kịp bóp cò, khẩu súng trong tay đã bị cướp mất.

Còn trán cậu thì ngay lập tức bị một khẩu súng dí sát, chính là khẩu súng cậu vừa cầm khi nãy.

Nguyễn Thanh còn chưa kịp phản ứng, chỉ ngơ ngác trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt đang dí súng vào mình.